Mộng Thúy
NHỚ
VỀ CÔ
Cô Như Nguyện
Nhớ Cô xưa –dáng trang đài
Đó là h́nh ảnh yêu kiều của những cô giáo trường
Đồng Khánh xưa, trong đó có cô giáo dạy văn lớp Đệ Tứ của tôi (
1960-1961) – Cô HÀ NHƯ NGUYỆN, người mà tôi măi măi không bao giờ
quên.
Tôi vào lớp Đệ Tứ trong tuổi 16 đầy mộng mơ và
cũng đầy hoài băo về tương lai. Chương tŕnh môn văn năm đó như một
khu vườn kỳ diệu có trăm hoa đua nở, mà Cô là người dẫn dắt chúng
tôi bước trên những lối đi đẹp đẽ với những khám phá mới lạ in đậm
dấu ấn trong tâm hồn người. Chúng tôi học Văn với niềm thích thú,
say mê nghe từng lời giảng, giọng đọc trữ t́nh của cô.
Chúng tôi đă học Văn và yêu Văn qua sự truyền đạt
cuốn hút của Cô, và chúng tôi cảm thấy như tiếng ḷng Cô cũng rung
lên mỗi khi chạm vào những lời thơ, ư văn làm say ḷng người.. Chúng
tôi yêu mến Cô và xem Cô là hiện thân của Nàng Thơ, của sự hoàn mỹ.
Vào những giờ nghỉ học, tôi thường tới nhà Cô để được nh́n Cô trong
phong thái tự nhiên. Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ có kệ xoay, kê gần
cửa sổ, vừa chấm bài vừa tṛ chuyện với tôi như một cô em gái. Trong
bộ cánh may bằng vải phin trắng, mái tóc đen mềm cắt vừa phủ gáy, ôm
lấy khuôn mặt dịu dàng không trang điểm, trông Cô đẹp giản dị và
thanh khiết biết bao. Đôi lúc ngắm Cô, tôi ṭ ṃ tự hỏi, sao mắt Cô
buồn như có điều ǵ u uẩn? Nhưng khi Cô cười th́ mọi ưu tư đều tan
biến, bởi nụ cười của Cô đẹp và quyến rũ vô cùng.
Rồi hè đền, năm học chấm dứt. Cùng với niềm hân
hoan thi đỗ Trung học đệ nhất cấp, tôi đă không nén được nỗi buồn
phải xa Cô. Để gửi lại nơi Cô, chút kỷ niệm của cô học tṛ mê văn,
tôi đă dành trọn một tháng hè, chăm chút chép lại toàn bộ phần Giảng
Văn lớp Đệ Tứ mà Cô đă giảng, thành một bộ gồm 3 tập, có minh họa
bằng những nét vẽ non nớt của ḿnh. Ngày tôi mang đến tặng Cô bộ
giảng văn chép tay ấy, Cô như lặng người đi v́ cảm động. Đó là lần
cuối cùng tôi được ngồi với Cô, bởi từ ấy, việc học hành, thi cử
cùng với phong trào đấu tranh hừng hực của học sinh, sinh viên Huế
hai năm sau đă cuốn hút chúng tôi từng ngày, từng giờ, khiến tôi
không c̣n những giây phút êm đềm bên Cô.
Năm tôi rời trường Đồng Khánh để thi vào Đại học,
th́ Cô cũng chuyển vào dạy tại thành phố biển Nha Trang. Từ đây Huế
vắng Cô rồi, nhưng tôi chắc Cô vẫn nhớ Huế. Vẫn không quên những
ngày dạy học ở trường Đồng Khánh thân yêu, với bao kỷ niệm với bạn
bè và với học tṛ của Cô.
Đă 36 năm qua, tôi chưa gặp lại Cô một lần, nhưng
trong tôi h́nh ảnh Cô vẫn lung linh sang đẹp như thuở nào.Tôi tưởng
tượng một ngày nào đó rất gần sẽ đến thăm Cô, sẽ đứng trước Cô với
một nhánh hồng màu vàng trên tay ( loài hoa mà Cô yêu thích nhất)…chắc
sẽ nh́n nhau nghẹn ngào v́ “ hai mái đầu đều điểm bạc “.
Nhớ ngày xưa, có lần Cô ngậm ngùi đọc câu thơ cổ:
Phải chăng, ḍng thời gian vẫn vô t́nh tuôn chảy,
như nước sông Hoàng Hà xuôi vội vă về biển Đông, chỉ c̣n lại trong
mỗi chúng ta hoài niệm về một thời đă qua không bao giờ trở lại. Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên
|