Vĩnh Liêm Dalat

TẤT NIÊN


Sáng 28 Tết, theo lệnh mẹ, tôi phải xuống chợ mua những vật liệu cần thiết cho bữa tất niên đặc biệt để khoăn đăi hai người khách đặc biệt, đó là bà bạn thân nhất hồi học trung học cuả mẹ và người con trai cuả bà. Bữa tiệc tất niên này cũng có một tầm quan trọng đặc biệt v́ hai người bạn vong niên ấy hứa hẹn sẽ giới thiệu con cái cuả họ cho nhau để thắt chặt măi mối thâm t́nh. Nghe đâu anh chàng hơn tôi 2 tuổi, có nghề nghiệp ổn định, tính t́nh dễ thương. Tôi chỉ biết có chừng vậy và mẹ tôi cũng chưa hề thấy mặt dù rằng bà vẫn thường xuyên về Sài G̣n gặp gỡ nhóm bạn cũ dưới đó.

Tôi chẳng thích cái kiểu t́m bạn trăm năm lỗi thời lạc hậu này lắm, nhưng mẹ tôi lúc nào cũng có lư:
-Lấy chồng không phải chỉ lấy người con trai ḿnh yêu mà phải lấy cả giang sơn nhà chồng. Mẹ t́m cho con một bà mẹ chồng tuyệt vời, d́ Ngọc là người bạn thân quư nhất cuả mẹ, con về làm dâu nhà đó là có phước lắm.

Tôi nhăn nhó:
- Nhưng c̣n người ta nữa, biết người ta như thế nào. Lấy nhau đâu phải chỉ chừng đó, c̣n bao nhiêu vấn đề, nào là tính t́nh, sở thích, nghề nghiệp, ngoại h́nh.v.v..và .v.v…

Mẹ cười, giọng Huế dẻo kẹo:
- Mi chỉ bày đặt, ăn thua chi cái chuyện đó, chỉ cần người có học thức hiểu biết, có đạo đức là được. Yêu nhau cho lắm vô rồi khi ở với nhau cơm không lành canh không ngọt lại đưa nhau ra toà.

Thế đấy, mỗi lần nói chuyện là mẹ lại giáo điều, lôi hết tục ngữ này, ngạn ngữ nọ để răn dạy làm tôi cụt hứng. Tôi ngún nguẩy:
- Mẹ làm như người ta thấy con là chịu liền vậy đó.

Mẹ cốc vào đầu tôi một cái rồi phán:
- Chịu là cái chắc, con gái mẹ mà!

Mẹ luôn tự hào về tôi. Cha mất sớm, mẹ ở vậy nuôi tôi khôn lớn, chăm chút cho tôi từng ly từng tí, truyền cho tôi mọi bí quyết về nữ công gia chánh cuả ḍng họ hoàng tộc bên mẹ. Mẹ dạy tôi cách ăn nói, đi đứng, chào hỏi sao cho đúng con nhà gia giáo. Mẹ bảo tôi phải sống trung thực, phải có ḷng bao dung độ lượng, sống có t́nh có nghĩa với mọi người. Mẹ nói con gái là phải lấy công dung ngôn hạnh làm đầu. Tôi nhất nhất đều nghe theo bởi thấy những điều mẹ dạy là đúng, mẹ là tấm gương sáng cho tôi noi theo, bà con nội ngoại đều yêu quư mẹ.

Thế nhưng chuyện t́nh yêu, chuyện hôn nhân mà mẹ sắp đặt cho tôi chẳng thú vị chút nào. Thời đại này có phải như thời các cụ xưa mà “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”? Vả lại mẹ lấy cha là do hai người tự nguyện đến với nhau chứ đâu có bị ông bà ngoại ép buộc. Tôi hiểu mẹ đang lo tôi bị “ê-sắc”. Tôi đă 24 tuổi, đă là cô giáo cấp 3 hai năm rồi nhưng cho đến lúc này tôi vẫn chưa chọn được cho ḿnh một nửa dấu yêu. Có phải tôi quá khó, quá kiêu căng, hay do ảnh hưởng cuả mẹ “phải t́m một người đàn ông đúng nghĩa”? Ở cái xứ cao nguyên sương mù này t́m được một người hợp với ḿnh không phải dễ dàng dù rằng trong trường cũng đă có 2,3 cái đuôi theo tôi, khổ nỗi người th́ ngoại h́nh dưới mức trung b́nh, người th́ tâm hồn trống rỗng, ăn nói nhạt nhẽo vô duyên. Tôi không phải quốc sắc thiên hương nhưng cũng trên mức trung b́nh (theo đánh giá cuả tôi), c̣n theo mẹ, tôi có duyên chứ không đẹp. Quan điểm cuả mẹ là không cần đàn ông đẹp trai (phải theo giữ mệt lắm) mà là người có tấm ḷng. Thôi th́ mẹ muốn vậy cũng được nhưng liệu người ta có phải là người có tấm ḷng không và về h́nh thức có dễ nh́n không? Lấy phải một người như Trương Chi th́ dù có tấm ḷng tôi cũng không ham đâu. Gia đ́nh d́ Ngọc lại Huế rặt, quư tử cuả d́ chắc thuộc loại gia trưởng khó tính, eo ơi làm sao tôi có thể chịu nỗi. Tôi hơi nghi ngờ về sự lựa chọn cuả mẹ, với đứa con gái cứng đầu này mẹ khó mà thuyết phục.

Mùa xuân cao nguyên thật đẹp, nắng vừa đủ ấm để làm hồng đôi má những nàng thiếu nữ, trời trong xanh gợn vài đám mây trắng, cây cỏ khoác một màu non tươi, phía bên kia những nhành anh đào sắc hồng nở rộ soi bóng lung linh xuống mặt hồ. Hôm nay đă là 28 tết, công nhân viên vừa mới lănh lương, nhà vườn vừa mới thu hoạch, người ta đổ xô đi sắm tết. Trên đường phố, ḍng người và ḍng xe cứ nườm nượp, đủ loại áo ấm với nhiều màu sắc đa dạng tạo thành một bức tranh xuân sống động.

Tôi cố lách xe qua đám người đi bộ đang tràn xuống đường để đến nơi gửi xe, bỗng “rầm”, tôi đâm phải một người đàn ông cũng cố tránh hết xe này đến xe khác để qua đường. Thay v́ người ấy ngă th́ xe tôi ngă và đương nhiên tôi ngă theo. Tôi luống cuống gượng dậy th́ có ai đó cúi xuống đỡ rồi dựng xe tôi lên. Hoá ra chính là người tôi đâm phải, một thanh niên ăn mặc lịch sự. Tôi đỏ mặt, lí nhí xin lỗi. Người ấy cười, bảo:
- Đường đông quá, cô không sao chớ?

Tôi cũng cười, lắc đầu, định dắt xe đi th́ anh ta vội nói:
- Cô ơi, cô làm ơn chỉ giúp tôi hàng hoa chỗ nào được không?

À, anh ta không phải người địa phương, giọng Nam bộ đặc sệt. Vốn người nhanh nhảu, tôi bảo:
- Anh chờ tôi một chút, tôi vào gởi xe rồi dẫn anh đi.

Đưa được chiếc xe vào nơi gửi cũng lắm công phu, dễ chừng phải mất 10 phút sau tôi mới trở ra , vẫn thấy anh ta đứng tại chỗ, dáng vẻ lóng ngóng bồn chồn, thật tức cười. Anh chàng cao ráo, mặt mày sáng sủa với cặp kính cận trông cũng hay hay. Tôi đến gần, cất tiếng:
- Nào, chúng ta đi thôi!

Anh giật ḿnh, quay lại mừng rỡ:
- May quá, vậy mà tôi cứ tưởng cô cho tôi “leo cây”.

Cả hai cùng cười x̣a vui vẻ. Tự nhiên tôi thấy thân thiết như đă quen biết anh ta lâu rồi.

Tôi tuy gốc Huế, nhưng sinh ra và lớn lên ở đây nên phong cách ít nhiều đă Nam hoá, bạo dạn, tự nhiên, không rào trước đón sau như các cô gái Huế chính gốc. Chính v́ thế cứ bị mẹ mắng là “lanh chanh như hành không muối” hay “chưa nói đă cười, chưa đi đă chạy, là người…vô duyên”…

Không hiểu sao, thay v́ dẫn anh ta đi thẳng vào chợ Lầu rồi xuống cầu thang là đến hàng hoa, rất gần, tôi lại đưa anh ta đi đường ṿng: thả bộ xuống hết dốc phố rồi mới quay vào chợ Dưới với một đoạn đường dài khoảng 300m. Anh ta cũng chẳng có vẻ ǵ sốt ruột và trên đường đi chúng tôi bàn luận đủ thứ. Anh bảo tuy công việc cuả anh dính nhiều đến dầu mỡ nhưng anh rất thích văn thơ ca nhạc. Thế là câu chuyện giữa hai chúng tôi cứ nổ như bắp rang mặc cho phố xá đông đúc ồn ào. Lạ thay sở thích cuả anh trùng hợp với sở thích cuả tôi: cũng thích đọc những tác phẩm văn học lớn, thích thơ tiền chiến, nhạc tiền chiến, nhạc Phạm Duy, Nguyễn Văn Đông, Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên.v.v… Riêng ḍng nhạc trong nước th́ anh chỉ thích nhạc Trịnh Công Sơn, Thanh Tùng và Phó Đức Phương. Theo anh nhạc cuả họ đều man mác niềm cô đơn cuả kiếp người nhưng ở Phó Đức Phương chất ca trù càng làm huyễn hoặc thêm nỗi cô đơn ấy, bài“Trên Đỉnh Phù Vân”* là một minh chứng.

Anh nói:
- Không hiểu sao khi nghe giai điệu và lời ca bài này tôi lại liên tưởng đến tiếng kêu xé ḷng cuả vua Trần Thái Tông, một bậc chí tôn thiên tử mà cũng đành bất lực trước nghiệp chướng, nửa đêm phải trốn lên núi Yên Tử nương nhờ chốn thiền môn mong giải thoát niềm thống khổ …**

Tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Tôi tưởng người Nam bộ bộc trực thẳng tính, ít suy nghĩ, nào ngờ anh lại là một người có tâm hồn sâu sắc, sức tưởng tượng vô cùng phong phú. H́nh như có tiếng tơ ḷng dịu dàng đang ngân lên trong tôi.

Xuống chợ hoa, anh nhờ tôi chọn giúp một bó hoa thật đẹp “để tặng cho một cô gái tôi sẽ gặp”, anh giải thích. Ghê gớm thật, nhờ một cô gái mới quen chọn hoa để tặng cho một cô gái sẽ gặp, anh chàng này cũng ma mảnh lắm. Chắc anh chị đă chit chat quen nhau trên mạng và đây là lần đầu tiên chàng vượt mấy trăm cây số đường đèo để lên gặp mặt nàng? Ḷng tôi gợn lên một chút hờn ghen vô cớ mà tôi cố gắng gạt đi. Không thể nói rằng tôi đă yêu anh ta v́ t́nh yêu phải là một quá tŕnh t́m hiểu lâu dài, là sự đồng cảm giữa hai con tim cùng hoà chung một nhịp. C̣n đây chỉ là cảm t́nh cuả một cô gái chưa có người yêu với một chàng trai lịch sự dễ mến trong chốc lát. Rồi anh ta sẽ biến khỏi cuộc đời tôi và vài giờ nữa tôi sẽ gặp một chàng trai khác mà mẹ đang mong đợi tôi ưng thuận. Không biết vô t́nh hay cố ư, tôi chọn giúp anh 24 nụ hồng nhung vừa độ hàm tiếu thật đẹp.

Lúc chia tay anh hỏi địa chỉ cuả tôi để đến thăm nhưng tôi lắc đầu:
- Không cần thiết lắm đâu, anh sẽ gặp một cô gái khác mà!

Nói xong tôi tự mắng ḿnh vô duyên nhưng ḷng cứ thấy rưng rưng. Chắc ǵ ḿnh sẽ gặp được một chàng trai đáng yêu như thế. Tôi là người không tin vào số mệnh nhưng lúc này tôi lại thấy số mệnh quá trớ trêu.

Buổi chiều giúp mẹ làm cơm đăi khách mà ḷng cứ nặng trĩu. Mẹ thấy tôi buồn rầu ít nói, khác bản tính thường ngày cuả tôi, miệng cứ líu lo như con chim vành khuyên, nghĩ tôi không bằng ḷng buổi gặp mặt nên nhẹ nhàng:
- Con đừng băn khoăn quá, nếu hai đứa không hợp nhau, mẹ cũng không ép.

Tôi nói dối:
- Con không sao, chỉ hơi mệt một chút thôi.

Thời gian trôi qua thật nhanh ngược với ḷng tôi cứ mong ngừng lại. Có tiếng chuông cửa rồi tiếng mẹ reo lên, tiếng chào hỏi ríu rít. Ḷng tôi bối rối.

Tiếng mẹ trên nhà vọng xuống:
- Thanh ơi lên chào d́ và anh đi con!

Tôi luống cuống sửa lại mái tóc, liếc vội vào gương xem dung nhan ḿnh có héo úa lắm không. Ơn trời, cũng không đến nỗi nào. Nhưng tại sao ḿnh phải lo lắng chứ? Chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu tôi gặp người ta? Trù trừ một hồi, lại có tiếng mẹ giục, tôi bước vội lên nhà, vén rèm cửa và…ô hay, có phải người ta là người ấy không? Tôi không tin vào mắt ḿnh nên cứ đứng như trời trồng, hai mắt mở to ngỡ ngàng quên cả chào hỏi. Anh cũng bỡ ngỡ nh́n tôi, đôi mắt hấp háy sau cặp kính cận có vẻ ǵ đó tinh quái, miệng mủm mỉm cười. Bó hoa tôi chọn giúp anh để tặng…tôi đang nằm trên bàn xa lông, những nụ hoa xinh xinh h́nh như cũng đang mủm mỉm cười.

Mẹ hết nh́n tôi lại nh́n anh, rồi như chợt hiểu, bà kêu lên:
-Bộ hai đứa quen biết nhau rồi à? Rứa mà làm mẹ cứ lo măi …

Tim tôi đập rộn ràng. Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến tôi choáng ngợp. Buổi sáng tôi trách số mệnh quá trớ trêu với tôi chừng nào th́ bây giờ tôi lại cám ơn số mệnh đă đem anh đến cho tôi chừng đó. Tôi cũng thầm cám ơn mẹ đă chọn giúp cho tôi một người tôi mơ ước.

Bữa tiệc tất niên sau đó đă diễn ra thật vui vẻ ấm cúng giữa bốn người chúng tôi. D́ Ngọc, bà mẹ chồng tương lai cuả tôi, quá tuyệt vời, d́ không những xinh đẹp, dịu dàng mà c̣n có những lời nói, cử chỉ ân cần tế nhị như chính tôi là con gái cuả bà. Anh kể lại câu chuyện kỳ ngộ giữa hai chúng tôi ban sáng, cả hai bà mẹ đều cười ngất, bảo rằng đúng là Trời xe duyên.

Tôi thắc mắc tại sao anh người Huế mà lại nói giọng Sài G̣n? D́ Ngọc giải thích v́ anh sinh trưởng ở Sài G̣n, nói giọng Huế cứ bị bạn bè trêu chọc nên phải đổi giọng, riết rồi thành người Sài G̣n luôn. Hoá ra là như vậy, hèn chi tâm hồn anh sâu sắc mà lại cởi mở vui tính chứ không gia trưởng khó chịu như tôi nghĩ oan.

Chưa bao giờ tôi ăn một bữa tiệc tất niên ngon miệng đến như thế. Như có thần giao cách cảm, anh cũng phát biểu suy nghĩ y chang. “Ra ta hợp tâm đầu”, tôi chợt nhớ đến câu thơ cuả thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp.
 

*

Hai tháng sau chúng tôi cưới nhau, vẫn c̣n mùa xuân. Đêm tân hôn anh nói với tôi giọng trêu chọc:
- Anh yêu em từ khi đỡ em dậy, trông em lúc bấy giờ thấy thương quá! Mà sao em không cho anh địa chỉ lúc chia tay?

Tôi đấm yêu vào lưng anh một cái:
- Cho địa chỉ sao được khi anh chuẩn bị đi gặp người ta. Vả lại liệu em cho anh địa chỉ đến khi thấy em anh sẽ nghĩ như thế nào về phẩm hạnh cuả em?

Rồi như sực nhớ tôi kêu lên:
- Ái chà anh này quá quắt, chuẩn bị đi xem mặt vợ tương lai mà lại c̣n hỏi địa chỉ cuả một cô gái t́nh cờ gặp giữa đường là nghĩa lư ǵ?

Anh cười bí mật:
- Chỉ là phép thử thôi mà!

- Phép thử ǵ? Tôi hỏi dồn.

Anh “bật mí”:
- Anh biết mặt em hồi em c̣n là cô bé 17 tuổi qua tấm ảnh chụp chung mà mẹ em đă gởi tặng mẹ anh, trông đáng yêu lắm. Khi gặp em, anh đă ngờ ngợ nhưng không dám chắc, cho nên mới có chuyện hỏi địa chỉ để thử lại đáp số xem có đúng không. Thế nhưng cô nàng này cũng đáo để, nhất định không chịu nói.

Cả hai cùng cười phá rồi anh ôm gh́ tôi vào ḷng. Bỗng dưng tôi nghĩ phải sinh cho anh hai đứa con, một bé gái giống tôi và một bé trai tất nhiên phải giống anh như đúc.

01/2012

_________________________________

* Nghe nhạc " Trên đỉnh Phù Vân", tiếng hát Mỹ Linh tại đây

*Lời ca khúc “Trên Đỉnh Phù Vân”:

 

Mênh mênh mang mang 

Phù Vân Yên Tử                    

Vi vi vu vu                             

Trúc Lâm thiền tự                  

Thổn thức nỗi ḷng                 

Ai kẻ t́nh si                           

Nước mắt tràn mi                  

T́m người trong mộng.           

                                                                                       

Lên đỉnh núi cao                           

Cách trời ba thước        

Xuống đáy thung sâu    

Thăm thẳm sông dài      

Vào rừng trúc mai          

Véo von con sáo sậu      

Ta khóc ṛng một câu    

Đâu người ta yêu dấu?                                                                                      

 

Như cánh chim                

Ngóng trời lồng lộng       

Vương vấn yêu đương     

Ta hứng giọt mưa nguồn  

Một đời khát khao           

Rút ḷng nhả kén sầu        

Ta muốn hỏi một câu        

Bao giờ thôi vương vấn? 

(Bao giờ hết tơ vương)

                                                                                       

Mênh mênh mang mang

Phù Vân Yên Tử

Vi vi vu vu

Trúc Lâm thiền tự

Vời vợi đất trời

Phiêu dạt t́nh ai

Giữa chốn thiền không

T́m người trong mộng.

(T́m người trong mộng).


**Tháng giêng năm Đinh Dậu (1237) vua Trần Thái Tông (Trần Cảnh) bị chú là thái sư Trần Thủ Độ ép phải phế hoàng hậu Chiêu Thánh (tức Lư Chiêu Hoàng, đă nhường ngôi cho chồng vào năm Ất Dậu 1225) sau hơn 12 năm chung sống v́ không có con (lúc này cả hai chỉ mới 20 tuổi) để lấy vợ cuả Trần Liễu (anh cuả vua) là Thuận Thiên công chúa (chị cuả Chiêu Thánh) đang có mang 3 tháng. Trần Liễu tức giận, họp quân ra sông Cái làm loạn. Thái Tông trong nỗi tuyệt vọng, đến đêm trốn lên núi Yên Tử, xin quốc sư Phù Vân (bạn cuả vua) cho nương nhờ Phật Tổ. Thủ Độ đem quân đến đón, bảo rằng vua ở đâu th́ triều đ́nh ở đấy, quốc sư thấy thế van lạy, Thái Tông bất đắc dĩ phải về…
 

 

Trang Vĩnh-Liêm Dalat & Văn Uyên

 

art2all.net