|
chút t́nh gởi quê hương Nguyễn Thị Yến Viết cho quê hương những ngày mênh mông biển nước...
Tôi dán mắt sát vào màn h́nh computer để nh́n rơ hơn. Một người nằm đó, toàn thân màu đen áo bùn, hai cánh tay dang rộng, bụng trương śnh. Một người khác nằm trên bè chuối bập bềnh bên bờ nước lũ, người ta đang sửa soạn cột cho cái xác nằm yên. Người kia, một đống trên cái cáng tre, mấy thanh niên đang khiêng đi. Trời hành cơn lụt mỗi năm là thế đó! Không phải chỉ có nước lên, nước rút, rồi thôi ... Những giây thần kinh cảm xúc của tôi căng thẳng, nhức nhối, rồi ứa ra những giọt mềm nhăo ră rời ... Nhưng ḱa, sao mắt mẹ ráo hoảnh? Mẹ ơi ... hăy khóc đi, cho vơi mẹ ơi!
Tôi lại tiếp tục “click”, lại đối mặt với những h́nh ảnh, những con đường quê hương ngập ngụa trong cơn lũ. Trên net, tôi thấy rất rơ, gió phần phật, mưa băo nghiêng từng vạt muốn cuốn phăng cả đám người đang cố tŕ chân từng bước giữa ḍng nước xoáy, chống lại với thiên tai, cố vượt qua con đường giữa biển nước... Mùa đông năm nay, miền trung Việt Nam chịu mấy cơn lụt kinh hoàng. Nước lên. Nước xuống. Rồi nước lại lên. Lụt lớn. Cơn lụt thứ 5, vào cuối tháng 10, 2007 rất lớn. Nhiều cơn lụt liên tiếp, lụt ngâm kéo dài lâu nhất trong 40 năm qua. Tôi nghe và thấy rất nhiều h́nh ảnh, đọc nhiều tin tức, mưa lũ đang hành tội miền trung. Huế, Thừa Thiên, Quảng Nam, B́nh Định, Quảng Trị , Quảng B́nh, Hà Tĩnh... đang hứng chịu thiên tai. Nước lũ nhấn ch́m toàn bộ các khu dân cư đồng bằng Phú Vang, Hương Thủy, Hương Trà, Quảng Điền và Phong Điền ... có nơi sâu tới 2m. “Chiều tối hôm qua nước sông Hương tạị thành phố Huế là 3m, đến 22g là 3m5, vào 7g sáng hôm nay đă lên đến 4m, trên mức báo động III 1m. Sông Bồ tại Phú Ốc trên báo động III 0m27, và trên sông Ô Lâu tại Phong B́nh trên báo động III 0m31.” “Lũ kéo dài trong 3 ngày qua đă ảnh hưởng nghiêm trọng tại các tuyến đường huyết mạch ở 2 tỉnh Hà Tĩnh, Quảng B́nh.” Mưa lũ ở miền Trung & Tây Nguyên làm 50 người chết và mất tích.” ... “Có ai làm lạc quyên cứu trợ chưa?” Tôi tự hỏi và bất chợt nhớ lại cảm giác lạnh cóng của chính ḿnh năm nào ở Huế. Cũng trong những ngày mưa lụt, co ro trong cái áo mưa không lành, sau giờ dạy, tôi cắm đầu đạp chiếc xe mini từ trường Thống Nhất ra chợ Đông ba. Rồi từ chợ Đông ba vội vă đạp về, rẽ qua đường Phan Bội Châu. Ở giữa ḷng con phố, có đoạn nước đă ḅ lên xấp xỉ một phần tư bánh xe. Con đường ngập nước, bánh xe lại nhỏ nhoi nặng trĩu thật khó đi, nhưng không sao ... tôi yên tâm v́ đă mua được mười lon gạo, ba gói ḿ cua, mấy cái trứng vịt và một gói mắm. Gió thổi ngược, nước chảy từ cổ xuống thân, mắt tôi mờ. Mưa trộn nước mắt. Cái thời chồng đi cải tạo, một mẹ ba con neo đơn ấy đă cho tôi sự cảm nhận dễ dàng hôm nay, qua tấm h́nh, nỗi bơ vơ hốt hoảng của người mẹ tḥ đầu ra khỏi nóc nhà tranh cố hết sức kêu cứu ... Tôi nghe như văng vẳng “Bà con ơi, bà con ơi, cứu mẹ con tôi với!” Cơn lũ đục ngầu dửng dưng tháo toang cánh cửa lớn của căn nhà, phủ ngập khu vườn, dâng lên tận mái và đang đe dọa sẵn sàng nhấn ch́m cả người và của...
Mấy tuần qua, tin lũ lụt ở miền trung Việt Nam lan nhanh trong thành phố, nhưng Sacramento vẫn lặng lẽ ... Tất nhiên trong khoảng lặng yên ấy có nỗi lo lắng, xót xa đ̣i đoạn của những người con xa xứ. Tôi cũng lặng lẽ nhưng lại cứ khắc khoải. Nỗi nhớ thiết tha những đợt lạc quyên rầm rộ năm xưa tại thủ phủ Sacramento cứ chờn vờn trong trí tôi. Cuốn phim sinh động từ từ quay lại trong kư ức. Lạc Quyên Cứu Trợ Lũ Lụt Miền Trung năm 1999. Lạc Quyên Cứu Trợ Lũ Lụt Miền Tây năm 2000. Thuở ấy, cũng vào dịp lễ Tạ Ơn, nghe tin lũ lụt kinh hoàng ở quê nhà, chúng tôi đă hối hả ngược xuôi cùng nhau tổ chức những đợt quyên tiền để gởi về cứu trợ, thoăn thoắt như con thoi không biết mỏi mệt. Thật vậy, tin lụt khẩn cấp đă có sức réo gọi mănh liệt. “Thành nội Huế, nhiều nhà đă ch́m hẳn giữa mênh mông biển nước. ... Số người chết và mất tích khoảng 527. Hương Sơn, HươngLộc lũ cuốn trôi khoảng 200 nóc nhà. Quảng Điền khoảng 90% nhà dân lụt chấm mái... Quảng Trị 26 người chết ...” Những bài tường thuật được viết liên tục mỗi đêm, đăng báo mỗi tuần kêu gọi cứu trơ, báo cáo t́nh h́nh công tác lạc quyên. Nhiều anh chị em quen làm việc cộng đồng, nhiều hội đoàn, nhiều tổ chức và cá nhân đă góp tay ra sức tổ chức gây quỹ, xin tiền. Càng nhanh càng tốt, càng nhiều càng quư. Nhóm xung trận đầu tiên trong công tác cứu trợ lũ lụt miền Trung là Hội Thanh Thiếu Niên Sacramento. “‘Máu chảy ruột mềm’, không một người Việt hải ngoại hay quốc nội nào ngồi yên trong hai tuần qua, khi miền trung Việt Nam đang lâm nạn, một trận lũ kinh hoàng: Nạn Hồng Thủy! Trong lúc Hội Thanh Thiếu Niên Sacramento đang tiếp tục năng nỗ trong công tác lạc quyên, Ban Lạc Quyên Cứu Trợ Sacramento đă được bầu ra vào tối thứ năm, 11.11.1999. Trưởng ban: anh Nguyễn Đăng Hoàng; Phó ban 1: anh Hoàng Xuân Thiệu; Phó ban 2: anh Trần văn Ngà; Thư kư: chị Nguyễn thị Yến; Thủ quỹ: Đặng Trúc My. Thành viên gồm quư hội đoàn và tổ chức: Hội Cao Niên, Hội Bách Việt, Hiệp Hội, Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị, Hội Phụ Huynh & Giáo Chức -Trường Việt Ngữ Lạc Hồng, Hội Thanh Thiếu Niên, Tuần Báo Mơ, Tuần Báo Làng, Tuần Báo Hải Vân, Tạp Chí Tiếng Vang, Đài Truyền H́nh Việt Nam Sacramento, Liên Minh Việt Nam Tự Do, Đoàn Thiếu Sinh Quân, Hội Ái Hữu Quốc Học Đồng Khánh, Hội Thừa Thiên Huế, và quư thân hào nhân sĩ có mặt trong buổi họp...” Công tác lạc quyên cứu trợ của cộng đồng Sacramento năm ấy được sự hợp tác của 5 nhóm hoạt động: Hội Thanh Thiếu Niên lạc quyên, Tiệc gây quỹ của Đài Truyền H́nh Việt Nam Sacramento, Buổi ra mắt sách của nhà văn Trần văn Ngà kết hợp với nhà hàng Hương Quê ủng hộ hai ngày ăn, Nhóm vận động các cơ sở thương măi Việt Nam ủng hộ, và Tuần lễ xuống đường lạc quyên trong những ngày Thanksgivings. Trong số những khuôn mặt được ghi nhớ nhiều nhất có các anh chị: “Hoàng Xuân Thiệu, Trần văn Đức, Vân Hồng, Nguyễn Đăng Hoàng, Nguyễn thị Yến, Đặng Trúc My, Trần văn Ngà, Nguyễn văn Thanh, Hà Thanh Nhă, Tô Lan Phương, Trần Oanh Liễu, Nguyễn Huỳnh Liễu Chi, Nguyễn Quư Nhượïng, Huỳnh Hóa, Hoàng Quư, Bùi Hồng Quỳnh, Mai Xuân Châu, Châu Ngọc Thủy, Phạm Minh Lăm, Nguyễn Đức Hoàng, Lưu Trần Nguyễn, Tôn Tường Vũ, Nguyễn văn Lợi, Nguyễn Thông, Lê Vĩnh Xuân, Huỳnh Công Thuận, Đặng Quốc Sử, Trần Thành Nhân, ... và các văn nghệ sỉ nghiệp dư thiện nguyện Cao Thanh Tâm, Tôn Thất San, Tôn Tựng Vũ, Ngọc Thạch, Hoài Hương, Quỳnh Châu, Bích Ngọc, Cẩm Hồng và Jennifer Lê ...” Ban Tổ Chức lạc quyên cứu trợ lũ lụt miền trung năm 1999 đă thành công với số tiền kiếm được 30 ngàn dollars. Anh Nguyễn Đăng Hoàng, trưởng ban tổ chức và Trần Thành Nhân, trưởng ban tài chánh Hội Thanh Thiếu Niên đă nhận đủ số tiền đem về Việt Nam cùng với một nhóm cá nhân làm công tác thiện nguyện tại quê nhà trực tiếp đi cứu trợ đồng bào tận những xóm làng xa xôi. Có những nơi, người cứu trợ phải di chuyển bằng chiếc ghe rất nhỏ trên những khúc sông đục ngầu. Hàng trăm tấm h́nh và những cuốn phim dài ghi lại công tác cứu trợ ở quê nhà là những tặng phẩm tinh thần dành cho ban cứu trợ. Lạc quyên cứu trợ miền tây năm 2000 được tổ chức khi trận lũ khủng khiếp đổ về tràn ngập 12 tỉnh thuộc miền châu thổ sông Cửu Long, mà 3 tỉnh An Giang, Đồng Tháp và Long An là bị tàn phá nặng nề nhất. “... Tính đến tuần đầu tháng 10 năm 2000, có ít nhất là 230 người chết, phần lớn là trẻ em. Con số ước lượng có đến 75 ngàn gia đ́nh với khoảng 3 triệu rưỡi người phải chịu tai trời ách nước. ‘Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Của tuy tơ tóc nghĩa so ngh́n vàng.’...” Thành phố Sacramento lại bắt tay làm công tác cứu trợ. “Tham gia gồm có đại diện các hội đoàn: Hội Cao Niên, Hội Bách Việt, Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị, Hội Phụ Huynh & Giáo Chức-Trường Việt Ngữ Lạc Hồng, Đài Tiếng Nước Tôi, Ban Phật Giáo Ḥa Hảo, Chùa Thiện Quang, Hội Thiếu Sinh Quân, Hội Thanh Thiếu Niên, Tuần Báo Tiếng Vang, Tuần Báo Làng, Tuần Báo Mơ, Tuần Báo Hải Vân ... và nhiều thương gia, nhân sĩ .” Ban Tổ Chức Cứu Trợ gồm có: “Trưởng ban: anh Nguyễn Ngọc Diệp; Phó ban 1: anh Huỳnh Hóa và anh Nguyễn Quư Nhượng; Phó ban 2: anh Mai Xuân Châu và anh Trần văn Ngà; Phó ban 3: anh Allen Hoàng; Phó ban 4: anh Huỳnh Ngọc Ẩn, anh Nguyễn văn Oai, anh Lê văn Sờ; Ban thư kư: anh Nguyễn Đăng Hoàng, chị Nguyễn thị Yến, anh Trần Thành Nhân; Ban thủ Quỹ: anh Nguyễn Đức Hoàng, anh Bùi Hồng Quỳnh, anh Trần văn Đức; Ban Tài Chánh: chị Trần Oanh Liễu, chị Vân Hồng, anh Phan Ngọc Cẩn, anh Nguyễn Minh, chị Nguyễn Phương Trang, anh Huỳnh Công Thuận, anh Hoàng Thế Sung, anh Vũ văn Thảo; Ban kiểm soát: anh Hoàng Xuân Thiệu, bà Trịnh Thanh Tuyền, bà Tôn nữ Tiểu Bích.” Mở đầu đợt lạc quyên cứu trợ lũ lụt miền Tây là tuần lễ xuống đường do Hội Cao Niên và Đoàn Thiếu Sinh Quân thực hiện tại khu Thuận Phát và các khu thương măi gần trung tâm đông người Việt. Buổi Đại Nhạc Hội “Hát Cho Đồng Bào Tôi” do chùa Thiện Quang tổ chức đă được hưởng ứng mạnh mẽ, trong lúc Ban Tổ Chức vẫn tiếp tục công việc gây quỹ và xuống đường lạc quyên. Những tấm ḷng vàng cho nạn nhân khốn khổ đă biểu lộ qua những tấm check gởi đến ban cứu trợ và khi những người hảo tâm bỏ món tiền tiết kiệm vào thùng lạc quyên. Tấm ḷng vàng cũng chính là những cụ già, những thanh niên sinh viên và học sinh, các em trong đoàn thiếu sinh quân, quư vị cư sĩ Phật Giáo Ḥa Hảo, quư vị HO cao niên, trung niên ôm mấy thùng lạc quyên đứng xin tiền trong mưa lạnh ngoài đường phố ở những khu buôn bán đông người Việt. Ôi quê hương ... Chuyện đă gần cả thập niên, mà tôi vẫn c̣n nhớ như in từng khuôn mặt, từng khúc đường, từng giọng nói, từng buổi đếm tiền ... cứ tưởng như chuyện vừa xảy đến hôm qua! ... Ban Tổ Chức lạc quyên cứu trợ lũ lụt miền Tây năm 2000 đă hoàn măn đợt lạc quyên vào cuối tháng 11 năm ấy và tổng kết số tiền kiếm được là 35 ngàn dollars. Anh Nguyễn Ngọc Diệp, trưởng ban tổ chức đă nhận trách nhiệm chuyển toàn bộ số tiền về cho Ban Từ Thiện Xă Hội tại Việt Nam để cứu trợ nạn nhân lũ lụt miền Tây. * Năm nay miền trung lại lũ lụt, lại mênh mông biển nước, lại nhà trôi, chết thảm, lại đói lạnh, bệnh dịch, mùa màng hột giống tiêu tan ... Các bạn ơi, ai trong chúng ta không từng chảy nước mắt cho bà con ruột thịt ở quê nhà? Xin hăy mau mau gạn trong ḍng đục rót những ly đầy nhân ái gởi về cho nạn nhân lũ lụt đang ngóng trông từng giờ! Tôi gọi anh Trần Duy Phô đề nghị và cùng bắt tay với Hội Từ Bi Quán Thế Âm làm lạc quyên cứu trợ. Một buổi họp khẩn được tổ chức để quyết định và phân công. Lá thư kêu gọi lạc quyên cứu trợ nạn nhân lũ lụt vừa viết xong là gởi đi ngay các báo địa phương, báo Làng, báo Mơ, Hải Vân News, và online. Nhận trách nhiệm làm ngay 4 thùng lạc quyên, nhưng tối hôm ấy thức đến 12 giờ đêm, tôi chỉ đủ sức làm xong được 3 cái. Mấy cái hộp giày vô tri đă trở nên những thùng lạc quyên xinh xắn biết nói: “Hội Từ Bi Quán Thế Âm: Lạc Quyên Cứu Trợ Lũ Lụt Miền Trung Việt Nam. Tháng 11, 2007.” Mười một giờ sáng hôm sau, 21 tháng 11, 2007, chúng tôi lên đường ngay. Cả thảy 7 người, chúng tôi đi đến từng văn pḥng, từng cửa hàng mua bán để xin tiền. Bên cạnh rất ít câu trả lời không mấy nhiệt t́nh, chúng tôi đă may mắn được sự ủng hộ thật cảm động. Hai vị ân nhân đầu tiên, ông bà bác sĩ Hà Hữu Tâm và bác sĩ Hà Vơ Phụng đă vui vẻ tặng $200. Chúng tôi lần lượt đi qua các tiệm mua bán của người Việt: tiệm thuốc tây Sàig̣n, tiệm thuốc tây Sacto, tiệm thuốc bắc Vinh Khang, tiệm ăn Cố Đô... đi đến đâu chúng tôi cũng nhận được ít nhiều tùy hỉ công đức từ những tấm ḷng nhân hậu. Chúng tôi vui mừng. Có tờ giấy 100 dollars được bỏ nhẹ nhàng vào thùng lạc quyên với nụ cười vô tư của một người không quen. Người ủng hộ không nhận biên lai. Có anh chị Ngọc Tín tặng 700 dollars, tặng luôn cả nụ cười vui vẻ và ánh mắt hiền ḥa, không mong lời cảm tạ. Có anh Đặng, người thầy dạy nghề tại Mỹ Lệ Beauty College bỏ tiền vào thùng lạc quyên c̣n khuyến khích chúng tôi thật sâu sắc “Cám ơn các anh chị đă bỏ thời gian đi xin, đă đến đây cho tôi có cơ hội được đóng góp chút ít giúp người khốn khổ ở quê nhà.” Chúng tôi cảm nhận lời nói không phải là một lối xă giao khách sáo. Anh tiếp tục hướng dẫn chúng tôi đến gặp các anh chị học viên đang học nghề ở đó, giới thiệu và xin thêm tiền cho chúng tôi. Chị Nga chủ một tiệm làm tóc và móng tay khác sốt sắng ủng hộ chúng tôi, món tiền không lớn, nhưng với cả tấm ḷng của chị ... Buổi sáng đi lạc quyên chưa đầy 3 tiếng đồng hồ, chúng tôi xin được 1,292 dollars. Có thể nói điều qúy báu gấp nhiều lần hơn số tiền xin được là những bài học nhân ái chúng tôi học hỏi được từ những tấm ḷng của người cho. Sáng hôm sau, 22 tháng 11, 2007, ngày lễ Tạ Ơn, Hội Từ Bi Quán Thế Âm tiếp tục công tác “cái bang”. Anh Lê Vạn Bá làm thêm nhiều thùng lạc quyên. Chị Châu Thới lo phần ẩm thực. Đội ngũ xuống đường khá đông. Từ 9 giờ sáng, nhóm lạc quyên đă có mặt tại khu thương măi lớn nhất của người Á châu trong thành phố. Những h́nh ảnh lũ lụt tang thương ở quê nhà được post lên trên những tấm bảng cầm tay có tác dụng khởi động ngay từ những phút đầu. Số người tham dự lạc quyên được chia làm 8 nhóm, mỗi nhóm khoảng 3 hay 4 người giữ một thùng lạc quyên đứng ở một tụ điểm đông người Việt qua lại. Nhóm thứ 9 xin tiền bằng điện thoại. Các tụ điểm lạc quyên rải rác khắp các khu thương măi: chợ Thuận Phát, Hương Lan Sandwich, chợ Vĩnh Phát, chợ AA, nhà hàng Happy Garden, nhà hàng Hoa Việt, chợ Gold Star... Bên cạnh những khuôn mặt quen của cư dân Sacramento, c̣n có những thiện nguyện viên đến tham dự chương tŕnh lạc quyên này từ thành phố San Jose. Có anh Trương Thanh Nhạc và hai em Trương Anh Kiệt, Trường Anh Tài. Có thầy Thích Giác Nam từ chùa Viên Chiếu. Có em nữ sinh ngồi xe lăn. Trần thị An Như dẫu số phận không may, em vẫn luôn muốn góp phần công đức của ḿnh vào các hoạt động từ bi. Có nhiều cư sĩ lớn tuổi, có nhiều Phật tử trẻ tuổi, có các em sinh viên, học sinh trung học... Lạnh! Có đứng lâu ngoài trời mới cảm nhận thật sự cái lạnh của mùa đông xứ Mỹ. Se sắt mà thấm đến tận xương, dẫu trời đang nắng đẹp! Lúc này đang mùa lễ, nhà nhà đều bận rộn lo tổ chức họp mặt gia đ́nh, tuổi trẻ đến dịp vui chơi sau những tháng ngày miệt mài học tập. Thế nhưng, đứng bên góc phố, cầm ổ ḿ chay trong tay, miệng chưa kịp ăn, khi thấy một người dừng chân chịu khó đọc mấy ḍng chữ trên thùng lạc quyên là ḷng đă khấp khởi mừng, vui vẻ chào hỏi để năn nỉ kiếm cho được ít tiền. Món tiền bỏ vào thùng nở hoa trong ḷng, người xin hân hoan như được mẹ cho quà. Xin và nhận. Tặng và được cho. Cả hai đều có niềm hạnh phúc riêng của nó. Hăy làm người đi xin để hiểu nỗi vui mừng của người được nhận mà thương hơn kẻ nghèo khổ hoạn nạn. Hăy làm người trao tặng để chia sẻ sâu sắc hạnh phúc của người được cho mà ươm thêm ḷng nhân ái. Đợt xuống đường lạc quyên chấm dứt vào lúc 3giờ chiều cùng ngày. Những thùng lạc quyên được qui tụ về một địa điểm chung để tổng kết. Mỗi nhóm tự kiểm tiền, đếm tiền, xếp tiền và cho biết số tiền kiếm được. Tiếng cười lại ḍn dă, tiếng reo như trẻ thơ. Những nụ cười vui vẻ an ḥa trao nhau như chạm đến lời nguyện cầu trong trái tim an lạc. Người đi xin bỗng nước mắt rưng rưng. Số tiền của nhóm “cái bang” kiếm được trong ngày là 5,817.35 dollars. Ngày đầu tiên xin được 1,292 dollars, ngày lễ Tạ Ơn kiếm được 5,817.35 dollars và nhóm xin tiền bằng điện thoại đă nhận được tiền của ân nhân gởi về là 2,378 dollars. Như vậy, số tiền tổng cọng của đợt lạc quyên là 9,487.35 dollars. Tuy nhiên, sau đó số tiền được cập nhật, tổng thu tăng lên là 9,846 dollars và được phân phối gởi về cứu trợ ngay. Hà Tĩnh 700 dollars, Quảng B́nh 500 dollars, Quảng Trị 500 dollars, Thừa Thiên-Huế 2,500 dollars, Quảng Nam-Đà Nẵng 2,800 dollars, Quảng Ngăi 1,000 dollars, B́nh Định 500 dollars, Phú Yên 500 dollars, ĐakLak 600 dollars. Tổng cộng là 9,600 dollars. Chi phí ăn trưa, lệ phí gởi tiền, và linh tinh là 235.50 dollars. Số tiền c̣n lại là 10.50 dollars. Những món tiền của quư vị hảo tâm c̣n đang gởi về và Hội Từ Bi Quán Thế Âm vẫn đang mong chờ, đang tiếp tục thực hiện công tác từ thiện không những cho các nạn nhân lũ lụt miền trung hiện tại, mà c̣n cho các trẻ em khuyết tật, mồ côi ở quê nhà và ở các nước khác như lời nguyện mà Hội đă tác bạch. So sánh với những đợt lạc quyên năm xưa ḷng tôi vẫn c̣n ao ước. Tôi lại gọi anh Trần Duy Phô lần nữa. Nhưng ... hỡi đồng bào nạn nhân lũ lụt, con thuyền dẫu lớn hay nhỏ, khi ra khơi, không phải chỉ tùy thuộc vào một ḿnh tay lái. Thôi th́, tuy chỉ là hạt nước giọt vào đại dương, cũng xin gọi là chút t́nh gởi quê hương. Người viết xin dừng ở đây, khi cảm niệm trong ḷng không phải chỉ một nỗi xót xa hướng về những nạn nhân lũ lụt miền trung, mà c̣n đầy ắp cả mênh mông biển nhớ, và có cả nỗi đau tươi rói khi nghe miếng đất của tổ tiên bên quê nhà vừa bị đánh mất ...
NGUYỄN THỊ YẾN Sacramento, tháng 12. 2007
|