Nguyễn thị Yến

 

Cố Vấn

Không bao giờ quá trễ để có một người cố vấn đáng tin cậy trong đời bạn!

 

By Ginny McReynolds

Chuyển ngữ: Nguyễn Thị Yến

 

 

Tôi thường hỏi các sinh viện đang học tại trường họ cần ǵ nhất để thành công.  Nhiều người trả lời giống nhau: những người cố vấn đáng tin cậy – mentors.

Một thanh niên trẻ vừa trở lại trường sau mấy năm vào lính Thủy Quân Lục Chiến nói rằng tôi mong có dịp nói chuyện với những cựu binh khác cũng đă trở lại trường như tôi để tôi có thêm ư niệm cho tương lai.  Các sinh viên khác th́ nói họ mong có một người có thể giúp họ thấy được con đường trước mặt như thế nào.

Điều ư nghĩa rất lớn là mentors có thể giúp các sinh viên t́m lớp học chính xác hơn.  Tôi nghĩ, tất cả chúng ta nên giới thiệu – hoặc giới thiệu lại một lần nữa – khái niệm về “mentor” trong đời sống của chúng ta.

Nhiều người trước đây đă từng có những người cố vấn đáng tin cậy.  Họ có thể là những người cố vấn chính thức như một giáo sư đại học hay một người chủ cơ quan, cũng có thể họ là những người cố vấn không chính thức.  Thế nhưng, từ khi lắng nghe những sinh viên tâm sự, tôi nghĩ, tất cả chúng ta mỗi người là một căn nhà chứa đầy kiến thức và kinh nghiệm, chúng ta phải cố t́m lại những kiến thức và kinh nghiệm ấy và hăy chia sẻ với nhau thường xuyên hơn về những điều ấy.

Tôi không có ư nói chúng ta hăy ngồi lại với những người bạn, chỉ cho họ cách viết những tờ résumé, bản tóm tắt lư lịch để xin việc, hoặc giúp cho người bạn lời khuyên về cách chọn màu để sơn cái pḥng khách.  Tôi muốn nói, người cố vấn này phải làm việc tận t́nh như các huấn luyện viên, hướng dẫn viên hay người có trách nhiệm chăn dắt, họ là những người làm cho cuộc đời của người khác dễ dàng hơn và thú vị hơn.

Khi c̣n trẻ, tôi đă hoàn toàn tin tưởng vào hệ thống cố vấn chính qui.  Giáo sư ngành báo chí thích nhất của tôi đă chỉ cho tôi t́m ra công việc đầu tiên, người chuyên khoa tâm lư liệu pháp đầu tiên của tôi đă hướng dẫn tôi tháo gỡ được sự ràng buộc khó khăn với cha mẹ tôi và một ông chủ rất khôn ngoan đă dạy cho tôi biết tất cả các cách làm chính xác khi tôi phải thay đổi nghề của tôi.

Tuy nhiên, khi lớn tuổi và hy vọng đă khôn ngoan hơn, tôi đă không để tâm nhiều đến việc t́m một mentor.  Có thể một phần là do tôi cảm thấy khôngcần điều ấy, hoặc có thể v́ tôi không biết rơ tôi cần ǵ.  Vậy mà, lúc này ư nghĩ t́m một mentor cứ dính chặt trong tôi.  Tôi vừa nhận ra có nhiều điều tôi cần biết hơn, và có nhiều, nhiều người tôi biết họ có thể giúp tôi.  Điều ấy thật sự khiến tôi có nhu cầu – và tôi cho rằng tôi đang đối mặt với nó – đó là, tôi không biết một cách rơ ràng mọi thứ tôi cần biết để sống cho cuộc đời của tôi. 

Tôi ước mong có một người như tôi có cách chỉ dẫn cho tôi, ví dụ, về việc nghỉ hưu – không phải là để dành bao nhiêu tiền mỗi tháng (điều ấy đă quá trễ), mà cho tôi ư kiến nên làm ǵ trong những ngày nghỉ hưu của tôi khi bỗng dưng tôi không c̣n đi làm nữa.  Ở đây không phải tôi chỉ mong t́m một danh sách các sinh hoạt như chơi golf, làm thiện nguyện hay làm vườn.  Tôi đang t́m kế hoạch cho sự chuyển hướng từ một nếp sống qua một nếp sống hoàn toàn khác – mà không trở nên quá chán năn hoặc gây rắc rối cho bạn bè và gia đ́nh.

T́m một người cố vấn khi tuổi đời gần 60 có vẻ hơi bất thường, nhưng với tôi, bây giờ đúng là thời điểm tôi cần chọn một mentor để giúp tôi làm tươi sáng hơn một chút con đường trước mặt.

 

Nguyễn Thị Yến

Sacramento, February 18, 2011

 

~~oO))((Oo~~

 

 

Lời người chuyển ngữ: 

Tôi bắt đầu đọc những bài viết ngắn của Ginny McReynolds mới gần đây trên một tờ báo điện tử, NewsReview.com.  Tác giả viết tự nhiên, cách diễn đạt và dùng từ đơn giản mà tha thiết.  Đặc biệt, tôi nhận thấy những chia sẻ của tác giả trong các bài viết rất gần gũi với ḿnh, và tôi nghĩ, có lẽ cũng gần gũi với nhiều độc giả khác.  Điều này cho tôi cảm xúc để làm công việc chuyển ngữ.  Được hỏi ư kiến, Ginny McRenolds nói, bà cảm ơn và cảm thấy vinh dự được có bài viết và bài chuyển ngữ trên báo Việt Ngữ.  Với tôi, “văn dịch” không thể mượt mà nếu phải chuyển ngữ word by word.  Một bạn đọc đầu tiên đă thân t́nh cho ư kiến: “Bài dịch này cung cấp một lời khuyên thiết thực bổ ích.  Nhiều lần tôi cũng tự hỏi, trong khi dịch th́ ḿnh tôn trọng nguyên bản đến mức nào để thoát ra khỏi “văn dịch”? (NHH)  Xin cảm ơn.  NTY

 

 

Counsel!

It’s never too late to bring a mentor into your life!

 

By Ginny McReynolds

Dean of Humanities and Social Science

Cosumnes River College.

 

I’ve been asking students at my college what they most need to succeed while they’re here.  Many have given the same answer: mentors.

A young man who just returned to school after several years in the Marines said he wished he’d had the chance to talk to other vets turned students so he would have had a better idea of what to expect. Other students have said they wish they knew someone who could help them figure out what the road ahead looks like.

It makes great sense that mentors could help students steer a straighter course, but I think it would be good for all of us to introduce—or reintroduce—the “mentor” concept into our own lives.

I know lots of us have had mentors before; some formal, like professors and employers, other less formal. But, since I’ve been listening to these students, I’ve been thinking that we’re all storehouses of information and experience, and we ought to be seeking it and sharing it with each other much more often.

I don’t just mean sitting around with my friends telling them what you know about writing résumés, or asking for advice on what color to paint the living room. I mean really serving as coaches, guides and shepherds to make everyone’s lives a little easier and more interesting.

When I was younger, I relied on a more formalized mentor system quite regularly. My favorite journalism professor showed me how to get my first job, my first therapist piloted me through my essential disengagement from my parents and a very wise boss steered me in all the right directions whenever I needed to make a career change.

But I find that, as I have grown older and hopefully wiser, I haven’t sought out mentors as much. Maybe part of me doesn’t feel I need it, or maybe I’m not sure what I need. But the idea is sticking with me these days. I realize there are lots of things I need to know more about, and there are many, many people I know who can help me. It’s really just bringing myself to ask—and having to face the fact, I suppose—that I don’t know absolutely everything I need to know about living my own life.

I’d like someone like me to give me some guidance, for example, about retirement—not how much money to save (it’s way too late for that), but what to do with my days when suddenly I’m not spending them at work. I’m not just looking for a list of activities here, like golf, volunteering and gardening. I’m looking for a strategy for making the shift from one life to an entirely different one—without becoming profoundly depressed or making my friends and family crazy.

It feels a bit odd to look for a mentor when I’m nearly 60, but in a way, I can’t think of a better time to recruit a mentor to shine a bit more light on the path ahead.

  

 

 

trang uyên nguyên

 

art2all.net