Nguyễn thị Yến

Lễ Chung Thất Mẹ Tôi

 

Trên đầu gối núi Kim Tiên

Dưới chân ḍng nước lặng yên duỗi ḿnh

Non xanh nước biếc hữu t́nh

Thiên thu giấc ngủ an b́nh Mẹ ơi!  (UN)

 

 

            Trở về Mỹ sau tang lễ Mẹ mười ngày, tôi mang theo trong ḷng trọn vẹn nỗi đau mất Mẹ.  Khi một ḿnh, cái khắc khoải day dứt cứ kéo mềm tôi ra theo những xót xa thương tiếc.  Vỗ về yêu thương của người thân lúc này chỉ cho tôi hơi ấm nhưng không làm vơi được nỗi đau.  Trong tâm tôi cứ lâm râm măi những điều.  “Mạ ơi, con tiếc quá!  Giá như Mạ ở với con mấy năm cuối đời …”  Những câu hỏi cứ ám ảnh.  Tại sao tôi đă không giữ được Mẹ tôi trong chuyến Mẹ đến Mỹ thăm gia đ́nh tôi?  Năm trước về thăm, mỗi đêm ngủ với Mẹ, tại sao tôi đă không nói thật nhiều lần: “Mạ ơi, con thương Mạ lắm!”  … “Mất Mẹ”, tên gọi tập hồi kư rất dài mà mỗi lần tôi ngồi xuống, khi những ḍng chữ rơi trên phím là khi những ḍng nước mắt tức tưởi tuôn trào.  Mỗi lần cài mảnh tang đen lên áo là mỗi lần tôi đau hơn mũi kim đâm vào da thịt.  Có đúng nỗi đau mất Mẹ chỉ khi có trải nghiệm đứa con mới thật sự nhận biết phải không?

Mẹ tôi ra đi không v́ một căn bệnh ǵ, tuổi già chỉ gầy đi rất nhanh, ăn uống ít ỏi rồi kiệt sức.  Tôi kịp về, đến bên Mẹ tôi tại pḥng cấp cứu bệnh viện trung ương Huế.  Mạ ơi!  Mẹ tôi nằm đó, thiêm thiếp, ngóng chờ từng đứa con xa.  H́nh hài cao lớn, nước da trắng muốt, tay chân mềm mại ấm áp … nhưng Mẹ không c̣n nói được lời nào với con … “Mạ ơi con về đây! …”  Cả châu thân Mẹ tôi im ĺm.  Chỉ c̣n chút hơi thở.  Tôi là người cuối cùng quyết định … “Thôi đem Mạ về!”

Sau khi được nằm yên ấm tại nhà từ sáng đến chiều, Mẹ tôi đă nhẹ nhàng xả báo thân vào ngày mồng 7 tháng tư âm lịch, giữa Mùa Phật Đản năm 2011, tại Huế.  Hưởng thượng thọ 89 tuổi.  Trực diện với khoảnh khắc vô thường, tôi đau quằn quại trong vô ngôn, khi thân tứ đại của Mẹ tôi đang lặng lẽ tan ra từng mảnh.  Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.  Là đứa con được cất lời hộ niệm đầu tiên đến phút cuối cùng cho Mẹ, tôi đă thoả điều tâm nguyện.  Thời hộ niệm cho Mẹ tôi kéo dài liên tục từ gần 6g chiều đến 5g sáng hôm sau với sự có mặt của gia đ́nh và sự trợ duyên của quư sư cô, cư sĩ thuộc chùa Liên Tŕ,  Đây là niềm an ủi lớn đối với tôi.  Sau đó là một tuần tang lễ trai tịnh, trầm hương nghi ngút.  Những ṿng hoa, mâm trái, trướng liễn phủ khắp gian nhà và sân trước.  Những ngày, những đêm đầy ắp con cháu, thân bằng quyến thuộc, láng giềng và khách viếng tang.  Sâu đậm trong tôi là những thời Kinh trang nghiêm, trầm lắng.  Màu vàng sắc áo tôn nghiêm của các bậc Cao Tăng, quư thầy, quư sư cô đă sưởi ấm ḷng tôi.  Những khuôn mặt bà con, thân hữu từ lâu không được gặp, đặc biệt, sự hiện diện của Chư Tôn Đức Tăng Ni và cộng tác viên Hội Từ Bi Quán Thế Âm tại Thừa Thiên Huế trong tang lễ đă ghi khắc trong kư ức tôi.

Chư Pháp vô ngă.  Thời gian, không gian.  Vô thường cũng chỉ là một tên gọi khác của vô ngă.  Những  ư niệm lắng yên trong tôi.  Tự thắp sáng hiện hữu bằng cái nh́n như thật vào mọi sự mọi vật, tôi bắt đầu làm những ǵ có thể làm của đứa con vừa mất Mẹ.  Giữ ǵn thân tâm.  Một góc nhỏ trên bàn thờ.  Đi mua một khung ảnh đẹp.  Một b́nh hoa đẹp.  Chọn một tấm h́nh Mẹ vừa ư nhất.  Tấm h́nh chụp Mẹ đứng bên tôi trong sân chùa Từ Hiếu ở Huế một năm trước khi Mẹ tôi qua đời, tôi cho là đẹp nhất.   Tuổi gần chín mươi, nét cười hiền hậu, tươi vui.  Mẹ tôi được an vị trên bàn thờ, bên cạnh Ba tôi, trong mái ấm của gia đ́nh chúng tôi.  Mạ ơi!  Mỗi ngày mỗi đêm.  Mẹ trong tôi.  Những thời Kinh ngắn.  Đơn giản.  Thanh tịnh.  Bài Chú Văng Sanh.  Xin cho Mẹ con siêu sanh cơi lành.

 

 

 

 

*

 

Ngày 26 tháng 6 năm 2011, Lễ Chung Thất Mẹ tôi được tổ chức trang nghiêm và đầy đạo vị tại hội quán Hội Từ Bi Quán Thế Âm ở Sacramento.  Mẹ là Mẹ chung của tất cả chúng con.  Chúng tôi cùng giữ trong tâm cảm niệm ấm áp ấy cho tất cả những người Mẹ của anh chị em trong hội chúng tôi.  Thật cảm kích sự hỗ trợ thành tâm của gia đ́nh các anh Trần Duy Phô, Lê Vạn Bá, Trương Thanh Nhạc và nhiều cư sĩ là thành viên của Hội Từ Bi Quán Thế Âm.  Thật đáng ghi nhớ các bạn đạo gần mười năm gắn bó với Nhóm Học Phật Lộc Uyển, các bạn thiền đă cùng tu học, Đạo Tràng Tánh Không Sacramento, nhiều thân hữu tại địa phương và đặc biệt các em sinh viên thân thương của tôi đă có mặt trong buổi lễ với gia đ́nh chúng tôi.  Trước bàn thờ Phật, trước bàn thờ Mẹ, hương trầm nghi ngút, hoa trái tươi xanh, những món chay công khéo, sắp đặt tinh tươm … Mấy thời Kinh dài công phu.  Mẹ ơi!  Gia đ́nh chúng con đang có mặt đầy đủ cùng dâng lên Mẹ nén hương tưởng nhớ, nguyện cầu.  Trên ngực áo phía trái tim của mỗi chúng con có mảnh tang dành cho Mẹ.  Con được khóc Mẹ, Mẹ ơi.  Con được đại diện gia đ́nh quỳ dâng sớ cho Mẹ.  Con được quỳ dâng cơm cúng Mẹ …

 Đứa con vừa mất Mẹ bỗng hoá trẻ thơ trong nỗi đau xót, tiếc nhớ vô cùng.  Từ hôm ấy, cứ mỗi lần xem lại cuốn phim của anh chị Nguyễn Tất Vượng làm cho, nh́n những tấm h́nh thấy lại những khuôn mặt, những h́nh ảnh trong ngày Lễ Chung Thất Mẹ tôi, tôi xúc động không cầm được nước mắt.  Thỉnh thoảng, hát bài “Mẹ Buông Tay”, ca khúc của Vivian Nhă Trang phổ nhạc thơ Uyên Nguyên, tôi lại khóc, ngậm ngùi nhớ đến Mẹ của bạn trẻ Diễm Thi và xót xa thương tiếc Mẹ tôi. 

Xin cảm ơn anh, cảm ơn các con, dâu, rể, các cháu.  Xin cảm ơn những lời chia buồn gần xa, sớm hay muộn.  Xin cám ơn tất cả các anh chị, các bạn, các em đă cùng tôi có mặt trong ngày LỄ CHUNG THẤT MẸ TÔI!

Mùa Lễ Tạ Ơn 2011 - NTY

 

 

trang uyên nguyên

art2all.net