|
Nắng Thất Ngôn Uyên Nguyên
Nắng
Ḱa, đó, nắng lên. Trời rực sáng Và đây, chim về, hót thênh thang Vầng trăng mây phủ, mưa giăng mắc. Mặt trời tỉnh thức. Nắng tràn lan.
Có Ở Hoài
Trời đất xoay vần, mưa rồi nắng Nắng lâu mưa nhớ. Nhớ mưa chăng? Thiên hạ thích mưa. Tôi yêu nắng. Mà nắng như mưa. Có ở hoài?
Cây Trổ Hoa
Tôi bước ra vườn, trông hoa lá. Lá mới trứt mầm. Hoa chưa ra. Đông rồi lạnh quá, cành trơ trụi. Nắng phải bao nhiêu, cây trổ hoa?
Ngậm Mưa Nắng
Chút mưa. Chút nắng. Với cuộc đời. Chút vui. Chút khổ. Chút thảnh thơi. Cây kia bao năm ngậm mưa nắng Mưa nắng bao đời đẫm trong tôi?
Làm Biếng
Dẫu mưa, dẫu nắng, hoa đào nở Xuân cười. Hoa mĩm. Chữ nên thơ. Mưa. Nắng. Tâm xuân. Chăm chút viết. Mới hay làm biếng . . . thở thành thơ!
Ngày làm biếng, 27/2/2007
|
Mưa Lục Bát Uyên Nguyên
Mưa Sáng nay mưa giọt long tong Ngày mai chim hót nắng hồng vườn tôi
Hết mưa gió vẫn lay cây Những cành lá chết, nắng về lên xanh
An
Xa xa góc chùa nho nhỏ Đường cheo leo. Dốc bỏ ngỏ. Thiền. An.
Mưa Đá
Từng hạt mưa nhảy lăn xăn. Từng viên đá nhỏ tung tăng. Mĩm cười.
Người đứng bên hiên Thiền Viện. Mây trời cúi thấp, chào nghiêng. Bọt ch́m đáy nước. Muộn phiền thấy đâu?
Diệu Nhân 25/2/2007
|