|
t h ế g i ớ i ả o
uyên nguyên
thế giới ảo mà em phải sống thực cơ hồ như chẳng ai rơ thật hư mà chân lư th́ ở ngoài ngôn ngữ em phải dấu những tấc ḷng rạn vỡ
* và anh nhỉ, lư trí như tṛ chơi như con vượn cứ chuyền măi không thôi như họa sĩ vẽ vời nên tác phẩm em vẫn nói trong thinh lặng anh ơi!
* buổi chiều vắng nắng nghiêng bên khung cửa mùi tóc thơm bay đi không về nữa đôi mắt buồn ngấn nước đóng bờ mi thu đang thả lá vàng t́m chốn cũ
* mùa đă chuyển mây bay qua vầng trán ngoảnh lại quay đầu t́m nhau một thoáng thương tiếc ơi sao không nối nhịp cầu cho thế giới không ảo, như mộng đầu!
tháng 11- 2006
|