|
uyên nguyên
Tiễn anh về
Anh đi rồi. Dạ. Em cũng vừa nghe. Mấy giờ? Giữa đêm. Đúng ngày anh hẹn. Nhẹ nhàng chia tay. Câu niệm Di Đà Khói thời gian lạnh buốt. Nỗi chia xa.
Lửa đã tắt từ tuổi đời thay áo Xa quê hương ngút mắt chẳng lần về Vẫy tay chào. Mẹ già. Tóc trắng cuộc nhiêu khê Mà hồn Nguyễn Tri Phương trong anh còn khách khí
Anh lên đường. Chị xoắn xuýt tình thương. Các cháu gần xa anh em hội tụ. Nước mắt trào chị nâng niu sắp đặt Ngủ yên nghe anh khép chặt vô thường
Từ Ấn Độ lời nguyện cầu cháu gởi Úc, Việt Nam lòng khấn vái chân thành Đất Mỹ miền đông miền tây khắp cả Anh về đi nhé cõi Tịnh an bình
Một kiếp người một cuộc lữ ba sinh Buồn hay vui rồi cũng theo gió cuốn Anh đã vuợt qua dòng sông vĩnh viễn Như cánh chim trở lại buổi bình minh
Này chị hỡi tiếng ai giữa lặng thinh “Em ơi. Các con ơi! Ngày mai dẫu có sâu cạn sông đời Cứ vững chãi mà mạnh tay chèo lái Hoàng hôn tắt để thắp sáng mặt trời!”
Tiễn Anh Về. Chị ơi. Các cháu ơi. Hãy giữ lòng tin nhất tâm cầu nguyện
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Thương tặng chị và các cháu Ngày tiễn biệt anh Nguyễn văn Ngẫu
Westminster, 17 tháng 4, 2009
|