|
VŨ KHÚC
CUỐI CÙNG
Nguyễn Thị Yến

Cảm tác:
"The Last Dance:
Encountering Death and dying"
Lời Tựa & Lời Kết - David Gordon
Hoàng hôn dần buông. Qua khung cửa rộng mở, tiến sĩ David Gordon nh́n ra
ngoài, ánh mắt mông lung, xa hút, đậu lại trên đám mây vàng rực màu ráng
chiều, tận cuối chân trời. Một ngày lại sắp qua. Trong văn pḥng, người
đàn ông tuổi đă xế chiều đang trầm ngâm suy nghĩ. Ông nói với chính ḿnh
trong khoảng yên lặng mà như đang tâm sự với một người, với một thế hệ.
Tôi tự hỏi bao nhiêu năm tháng nữa ḿnh c̣n có thể tiếp tục làm được
những điều như tự bấy nay. Thời gian trôi qua, một nửa ngày tháng, tôi
làm việc là v́ sinh kế, nửa thời gian c̣n lại tôi đă thực hiện lẽ sống
của ḿnh. Nhiều thân chủ của tôi đă đến đây, mỗi người một niềm đau khác
nhau, nhưng tất cả đều có chung nỗi khổ. Có khi đó là một người mẹ quay
quắt v́ vừa mất đứa con thân yêu duy nhất. Trời ơi, làm sao tôi an ủi
đước người đàn bà mất con, khi tôi chưa từng có một chút kinh nghiệm nào
về nỗi khổ ấy. Có khi đó là một thanh niên đang đau đớn v́ người yêu vừa
tử nạn. Tôi phải làm ǵ để giúp anh hàn gắn vết thương ḷng. Tôi mỉm
cười với họ bằng trái tim tôi. Tôi vẫn thường làm cho những người đang
đau khổ hiểu về những nỗi bất hạnh xảy ra với con người trong từng giây
phút trên cuộc đời này, rồi chính họ tự t́m lấy sự b́nh an. Nỗi khổ là
niềm đau định mệnh. Tôi nói với họ rằng, khi chúng ta đang ở đây, ngoài
kia, ở nhiều nơi, ngay trong bệnh viện có muôn ngàn người đang rên xiết,
quằn quại, đau đớn, có người đang chiến đấu từng hơi thở với tử thần.
Khi c̣n trẻ, tôi cũng đă nghĩ, rồi biết đâu lại đến phiên tôi rơi vào
một bất hạnh nào đó. Đă biết bao lần tôi có cảm giác rờn rợn ấy. Một cơn
sốt xuất huyết bất ngờ, tôi bị hoại năo. Một lần tai biến mạch máu năo,
tôi sẽ liệt một nửa thân người, không đi được, không nói được, tôi sẽ
tàn phế. Hay một lần thử nghiệm, xác nhận có bệnh ung thư, tôi sẽ hao
ṃn, sẽ đau đớn cho đến phút ĺa đời. Một tai nạn xe cộ . . . ! Tôi
không nhớ đă bao lâu, đă bao lần tôi nghĩ đến điều ấy. Cũng có thể cái
bất hạnh nào đó sẽ không bao giờ đến với tôi. Nhưng đến hay không, có
can hệ ǵ khi tôi có nỗi đam mê của tôi. Chính nỗi đam mê ấy là lẽ sống,
là ư nghĩa của công việc, của những điều tôi đang làm cho người mà lại
là của riêng tôi. Đó là, tôi đă thay đổi quan niệm sống của con người,
những người tôi đă gặp.
Mỗi ngày tôi nhặt từng chút, từng chút. Từng chút, từng chút từ cuộc
sống, chỉ như một chút vỏ cây, một chút rễ, một viên sỏi, một chiếc lá,
một cánh hoa, cây nấm, con bọ, tôi bỏ vào trong mấy chiếc lọ kia. Từng
chút, từng chút ấy là những hạt bụi nhiệm mầu cho tôi h́nh thành nó -
quyển sách của tôi. Nó là bánh lái của người thủy thủ, là kim chỉ nam
cho kẻ lữ hành. Bao năm qua, những ǵ tôi đă học, đă nhặt được, và đă
dùng làm phương thuốc xoa dịu, hàn gắn vết thương cho người, tôi đă cất
giữ trong ấy. Tôi c̣n có con búp bê nhỏ, the little ballerina, là chiếc
gậy trung thành của tôi. Tôi có hàng ngàn buổi sáng, hàng ngàn buổi
chiều, hàng ngàn buổi tối. Và tôi c̣n có muôn ngàn v́ sao lấp lánh trên
bầu trời mỗi đêm. Tôi có quá nhiều! Tất cả những thứ ấy là lẽ sống, là
niềm thương quư, là hạnh phúc, là t́nh yêu của tôi.
Là một nhà tâm lư học thâm niên, David Gordon có những cảm ứng nội tâm
rất nhạy bén. Chiều nay, ông muốn nán lại ở văn pḥng này lâu hơn, như
đă có một lời hẹn là người thanh niên trẻ tuổi ấy sẽ trở lại, đúng lúc
này.
Cách đây hai hôm, một người tuổi trẻ đă đến đây. Anh xuất hiện thật bất
ngờ, như một cơn lốc. Người đàn ông trẻ khóc lóc thảm thiết, vật vă thảm
thương ngay ngưỡng cửa, và van nài: "Ông ơi, hăy cứu tôi, hăy cứu tôi,
hay xin ông hăy giết tôi, hăy giết tôi đi, tôi không thể nào sống. Cô ấy
chết đă hơn một tháng, mà ḷng tôi chẳng phút nào nguôi, cũng không có
ai cho tôi một lời an ủi.”
Tôi nh́n kỹ người thanh
niên. Anh có vẻ đẹp rất lạ. Tôi không nói một lời, mà chỉ lắng nghe. Tôi
lắng nghe từng chữ, từng lời. Người thanh niên ôm lấy mặt khóc và kể lể,
"Ông ơi, vợ tôi tốt vô cùng, tôi yêu cô ấy tuyệt đối. Cô ấy dịu dàng, cô
ấy đẹp. Cô ấy giản dị, nhu ḥa mà lại trang đài, quư phái như một đóa
Phong Lan. Ông ơi, sao Thượng Đế nỡ nào cướp cô ra khỏi ṿng tay tôi. Cô
là một phụ nữ tuyệt vời. Tôi yêu cô ấy tuyệt đối. Thưa ông, làm sao tôi
có thể sống mà không có vợ tôi? Ông ơi, nếu ông biết thế nào là hạnh
phúc khi tôi cưới được cô ấy, ông sẽ hiểu tôi đau khổ thế nào. Tôi hănh
diện vô cùng về trí thông minh, sự bền chí và ḷng nhân hậu của cô ấy.”
Tôi chú ư lắng nghe.
Những điều người thanh niên nói dường như đă quá quen thuộc với tôi,
nhưng ở anh, giọng nói có một sức thu hút lạ lùng. Tôi cảm kích và nhận
ra ngay rằng, cái đẹp của người thanh niên này là sự hài ḥa của nhân
dáng và cốt cách, mà ngôn ngữ diễn đạt và âm sắc của giọng nói là một
h́nh thức biểu lộ. Người thanh niên ôm lấy khuôn mặt bằng hai bàn tay
run rẩy, và khóc như một đứa trẻ. Tôi để cho anh khóc một lúc khá lâu,
cũng là để cho tôi nh́n thân chủ của ḿnh thật rơ. Tôi nhận định về
người thanh niên trẻ và nỗi khổ của anh. Cuối cùng, anh ngẩng mặt nh́n
tôi, im lặng. Tôi chỉ vào chiếc ghế đối diện và mời anh ngồi.
Tôi im lặng nh́n người thanh niên. Chúng tôi nh́n nhau. Rồi tôi bắt đầu.
"Anh thấy cái đồ chơi
tôi để ở đằng kia không?”, tôi vừa nói, vừa đưa tay chỉ vào con búp bê
nhỏ đặt ở kệ sách cuối pḥng. Người thanh niên nh́n theo hướng ngón tay
tôi chỉ. Đôi mắt anh mở rộng hơn một tí, ánh mắt uể oải, cho tôi ư nghĩ
rằng người thanh niên muốn nói với tôi, con búp bê ǵ đó mà ông lại chỉ
cho tôi lúc này. Hiểu ư người thanh niên, tôi nói tiếp, "Tôi gọi nó là
the little ballerina, anh hăy cầm lấy nó." Người thanh niên hỏi lại, "Tôi
cầm lấy nó?” “Vâng, cứ cầm lấy nó! Nó không cắn anh đâu.”ï Tôi thầm nghĩ,
có lẽ anh ấy ngần ngại v́ e rằng tôi đang đánh lừa anh một điều ǵ chăng.
Rồi người thanh niên đứng dậy, đi về phía kệ sách, một tay cẩn thận cầm
lấy con búp bê nhỏ, tay kia quệt lên mắt, lau những giọt nước mắt c̣n
lại trên má. Tôi tự nhủ, ḿnh có thể giúp được anh! Và tôi gật đầu nói,
"Anh khá lắm.” Tôi nh́n người thanh niên, nói tiếp "Với anh, đó chỉ là
một món đồ chơi, anh chưa biết ǵ về ư nghĩa của nó. Bây giờ anh hăy
nh́n kỹ con búp bê. Đó là một vũ nữ ba-lê thu nhỏ.” Người thanh niên cầm
con búp bê, đôi mắt vẫn đờ đẫn, nét mặt thất thần. Anh ngồi nghe tôi nói,
dáng vẻ hững hờ, cử chỉ ngần ngại. Tôi chờ, kiên nhẫn nh́n người thanh
niên và cứ chờ, cho đến khi có nét thay đổi trên gương mặt anh. Người
thanh niên nh́n xuống con búp bê, chăm chú nh́n vào con búp bê nhỏ,
người vũ nữ ba-lê! Tôi bắt đầu kể.
Câu chuyện này xảy ra đă lâu và tôi biết rơ. "Có một người đàn ông đẹp
trai, giàu có và sang trọng, người ta thường gọi ông ấy là chàng công tử
nhà giàu. Người đàn ông này được sinh ra trong một gia đ́nh giàu có, lại
may mắn được trời ban cho diện mạo khôi ngô, vóc dáng đẹp đẽ, sức khỏe
dồi dào. Tuổi trẻ nhưng ông được cha mẹ chia cho một phần gia tài quá
lớn. Ông sống một cuộc sống xa hoa, sung sướng hơn hẳn mọi người. Số
tiền ông đang thừa hưởng có thể cho ông tiêu xài hoang phí đến suốt đời
ông vẫn c̣n. Không những v́ có nhiều tiền của, có đời sống phong lưu,
ông c̣n có trí thông minh và tài ăn nói khéo léo, nên đă thu hút nhiều
người một cách dễ dàng. Đời sống vật chất quá tràn trề, ông nghĩ rằng
ông phải sống thật xứng đáng với vốn liếng vật chất mà ông đang có. Ông
có quyền hưởng thụ. Ông đă yêu, ông đă sống thỏa măn về mọi phương diện.
Nhiều người phụ nữ đă qua tay ông và nhiều phụ nữ khác đang ao ước được
đến với ông. Ông hănh diện về điều ấy, và ông cho rằng ông có thể hưởng
bất cứ niềm hoan lạc nào theo ư ông bởi v́ ông có đủ điều kiện vật chất
hơn hẳn nhiều người. Ông hào phóng với người, ông xa xỉ cho đời sống
hiện tại mà không hề lo âu. Ông dự định sẽ chọn một người phụ nữ đẹp
nhất, xuất sắc nhất trong đám phụ nữ đă từng sống với ông, về làm vợ.
Chắc chắn đám cưới của ông sẽ đặt tại nhà hàng lớn nhất trong thành phố.
Vợ chồng ông sẽ là một đôi uyên ương đẹp, sang trọng và hạnh phúc, nổi
tiếng khắp nhiều nơi. Rồi hai người sẽ có những đứa con rất xinh đẹp,
thông minh. Nghĩ đến tương lai, ông đă t́m mua một miếng đất rất rộng,
thoáng mát, nơi một miền xa hẳn thành phố, có phong cảnh hữu t́nh, khí
hậu tốt, khu vực an sinh bảo đảm, mà chỉ có những người giàu mới có thể
bước chân tới. Ông đă cho xây một căn biệt thự có vườn rộng đến mấy mẫu
tây, đẹp tuyệt vời và vô cùng tiện nghi. Ông có một chuồng nuôi ngựa đua
nổi tiếng. Vào một buổi sáng đẹp trời, ông chọn một con ngựa đua giỏi
nhất, con ngựa mà ông thích nhất, dự định cưỡi ngựa ra khỏi thành phố,
chạy một ṿng. Vừa lên yên, ông thúc ngựa bằng roi da, con ngựa bước tới,
bất ngờ sẩy chân trượt vào cái hố gần đấy, hất người ông rơi xuống đất
thật mạnh. Ông bị găy cổ và chết ngay.” Tôi nh́n chăm vào người thanh
niên, và chờ đợi.
“Trời, chết thê thảm!”, người thanh niên giật ḿnh, thảng thốt.
“Thê thảm cho ai?” Cho những người thân c̣n lại của ông ấy? Hay thê thảm
cho chính ông? Buổi sáng khi vừa thức dậy, ông đâu có biết rằng ông sẽ
chết vào ngày hôm ấy! Mà có thê thảm cho chính ông ấy không? Người đàn
ông không hề nghĩ đến cái chết, ông chỉ nghĩ đến sự giàu có của ông, và
làm thế nào để hưởng thụ. Mà cũng không ai trong chúng ta nghĩ đến cái
chết ấy của ông!” Nét mặt người thanh niên lộ vẻ băn khoăn. Tôi nói, lỗi
của ông ấy là ông đă không nghĩ đến cái chết có thể xảy ra cho mỗi người
bất cứ lúc nào, và ông đă không biết rằng ông có thể chết vào ngày hôm
ấy!
Người thanh niên nói, "ghê quá!”, rồi anh nh́n quanh như đang t́m xem
đâu đây đang phát ra một mùi rờn rợn của người chết.
"Vậy ư? Thế mà, chỉ một lúc trước đây anh đă van nài tôi hăy giết anh,
hăy giúp anh chấm dứt nỗi khổ bằng sự dứt ĺa cuộc sống. Cứ cho rằng tôi
làm theo ư anh? Tôi nh́n chăm vào mặt người thanh niên trẻ một lúc khá
lâu bằng cái nh́n chuyên nghiệp của tôi. Tôi lại nói, "Cứ cho rằng tôi
đă đồng ư sẽ giết anh. Vậy th́, anh sẽ như thế nào, sẽ làm ǵ trong
nhũng giây phút cuối cùng trước khi anh chết?”
Người thanh niên nh́n tôi, nét mặt suy tư, tư thế thận trọng. Điều này
cho tôi suy nghĩ rằng, trong ḷng anh không c̣n nỗi đau căng thẳng như
trước nữa. Người thanh niên đang t́m một câu trả lời thích đáng nhất.
Anh đổi thế ngồi, thẳng lưng, dựa ḿnh ra thành ghế. Anh nói, "Ồ, tôi sẽ
bước ra ngoài trời, sẽ dành giây phút cuối cùng nh́n lên bầu trời xanh,
nh́n những đám mây, và những cḥm cây.”
"Vâng, nhưng có phải đó là điều ông vẫn làm thường xuyên trong mỗi ngày?”
Người thanh niên trẻ nh́n chăm vào tôi, rồi nh́n xuống đôi bàn tay anh,
như đang t́m lại chính đôi tay ấy. Tôi tiếp, "Người đàn ông giàu có ấy,
như tôi đă nói với anh, cái thê thảm không phải là cái chết bất ngờ thảm
khốc của ông, mà chính là ở chỗ ông đă không biết làm ǵ để khi chết rồi
mà ông vẫn sống! Có phải ông đă trải qua nhũng giây phút cuối cùng với
người phụ nữ đẹp đẽ, yêu kiều nhất? Có phải ông đă xây được một căn nhà
đẹp đẽ tân kỳ nhất? Có phải ông đă cưỡi được con ngựa đua giỏi, quư giá
nhất? Không chắc lắm, nhưng cứ cho vậy.” Người thân chủ trẻ tuổi gật đầu,
nhưng ánh mắt c̣n buồn lắm. Tôi chỉ tay vào con búp bê nhỏ trong tay anh,
và nói, "Một cô gái trẻ trao cho tôi con búp bê ấy là người đă biết làm
những điều đáng làm trước khi chết.”
Người thanh niên nâng con búp bê nhỏ gần hơn với tầm mắt của anh, nh́n
thật kỹ. Anh hỏi, "Cô ấy là một vũ nữ ba-lê?” "Vậy anh không nghe vụ án
người vũ nữ ba-lê ư? Cô ấy là một vũ nữ tài hoa, và cô đă chết.” Người
thanh niên ngước nh́n tôi, ánh mắt anh trở về với thực tại. Tôi nói tiếp,
"Cô ấy đă chết, chết lâu rồi, khi c̣n rất trẻ!” . Tôi không cầm được
nước mắt . . . "Anh bạn ơi, đă bao nhiêu năm rồi, nhắc đến cô mà nước
mắt tôi vẫn tuôn trào!”
Buổi sáng ấy, để chọn một ân huệ cuối cùng trước khi nhận án, cô đă từ
chối tất cả, mà chỉ yêu cầu mọi người cho cô được múa Vũ Khúc Cuối Cùng!
Cô đă mặc chiếc áo dạ vũ được tặng do chính tay người điều tra t́m ra cô
là người liên quan đến vụ án! Làm việc với người vũ nữ, người điều tra
đă khám phá ra cô ấy mới chính là một con người, một tâm hồn tuyệt vời!
Mà v́ quan niệm độc đoán, chính sách độc tài của một tầng lớp nắm quyền
hành trong tay, và v́ đ̣n phép của một xă hội đă bị ô nhiễm trầm trọng
cái tư tưởng v́ ḿnh và chỉ cho ḿnh, ông không đủ tài sức để cứu được
cô. Người điều tra ấy đă khóc nhiều đêm và một ngày trước đó ông đă t́m
mua cho được chiếc áo dạ vũ để tặng người vũ nữ tài hoa bạc mệnh bằng
hết cả tấm ḷng ngưỡng mộ và yêu quư.
Ôi, Vũ Khúc Cuối Cùng tuyệt vời đă làm bật khóc những con tim biết rung
cảm!
Cũng như nhiều người, cô ấy là một con người, cô ấy là một đứa trẻ, một
phụ nữ, một người nội trợ, một người làm vườn, là một người bạn, là một
người yêu, là một cô gái.ø Nhưng cô là ai? Cô là một vũ nữ ba-lê tài hoa!
Cả hai chúng tôi im lặng. Tôi nói tiếp, "Vào phút cuối, cô trao cho tôi
con búp bê này, và nói với tôi rằng, khi nhắm mắt ĺa đời, tôi sẽ thu
hết những vũ khúc mà tôi đă múa trong đời và chuyền hết vào nó, vậy là
tôi vẫn sống măi. Cô nhắm mắt với nụ cười khả ái trên khuôn mặt đẹp như
thiên thần.
Nước mắt lăn dài, ràn rụa trên mặt, người thanh niên lắc đầu nh́n tôi
không nói lời nào nữa.
"Tôi có thể giúp anh,” tôi nói với người thanh niên, "nhưng trước hết có
một điều anh phải làm.” Nét mặt anh đă thay đổi hẳn, anh chăm chú lắng
nghe tôi nói. "Anh hăy đi xuống phố, hăy đến căn nhà đầu tiên, gơ cửa,
và hỏi người trong gia đ́nh ấy rằng từ trước đến nay trong gia đ́nh họ
có người thân chết hay không. Nếu có, anh hăy đi sang một căn nhà kế
tiếp, hỏi như thế. Anh cứ tiếp tục, cho đến khi nào, anh t́m ra được một
người nói rằng trong gia đ́nh họ chưa bao giờ có người thân chết, anh
hăy mời người ấy đến đây cho tôi được gặp. Anh hiểu ư tôi chứ?” Người
thanh niên gật đầu. Anh đứng dậy, đặt con búp bê trên bàn, và bắt đầu
bước về phía khung cửa. Tôi gọi giật "Này anh bạn trẻ!” Từ ngưỡng cửa
anh ngoảnh lại nh́n tôi, "hăy trở lại với tôi càng sớm càng tốt nhé! !"
**
Trời đă quá chiều. David Gordon tự hỏi cái chết như thế nào nhỉ?
Có tiếng gơ cửa. Tôi lắng nghe tiếng bước chân, y như bước chân của
người thanh niên trẻ ấy. Và anh ấy hiện ra ngay ở khung cửa.
"Tôi có thể vào được không?”, người thanh niên hỏi.
Tôi gật đầu, nh́n anh. Đúng rồi, chính người thanh niên trẻ này hai ngày
trước đă đến đây, và đă từ giă tôi, xuống phố để đi từng nhà gơ cửa hỏi
t́m có gia đ́nh nào không từng khóc v́ người thân chết.
"Ồ, có ǵ lạ không...?"ï tôi chờ anh trả lời.
Người thanh niên trẻ cười, anh nh́n xuống hai bàn tay, rồi lại nh́n tôi.
Anh ấy nói, "vâng, tôi đă làm đúng theo lời dặn, thưa ông. Tôi đă đi
suốt hai ngày, tôi đă đến gơ tất cả cánh cửa những ngôi nhà mà tôi đă đi
ngang qua, để hỏi. Tôi đă nhận ra ngay một điều rằng không có một gia
đ́nh nào là không có người thân đă chết.
"Anh đă gơ cửa bao nhiêu căn nhà?”
Người thanh niên dùng hai bàn tay anh che miệng một lúc, như cố dấu sự
xúc động. Rồi anh trả lời, "tôi đă gơ tất cả những căn nhà dưới phố.”
"Tất cả?”
"Vâng, tất cả, tôi gơ và hỏi từng nhà. Tôi rất bướng, muốn t́m cho ra
một gia đ́nh không hề có người thân nào chết, để mời họ đến đây gặp ông,
nhưng không hề có!!”
Cả hai chúng tôi nh́n nhau, cùng cười trong im lặng.
Bệnh suyễn bất ngờ đến với tôi. Người thanh niên biết, và tỏ ra quan tâm
đến sức khỏe của tôi. Anh hiểu những ǵ có thể xảy ra.
"Có phải ông đang yếu lắm không, thưa ông?”
Tôi nhắm nghiền đôi mắt thay câu trả lời. Khi tôi mở mắt ra, người thanh
niên đă đứng bên cạnh tôi, thật gần.
"Tôi gọi một người nào cho ông, một người thân trong gia đ́nh ông nhé!”
"Tất cả đều đă chết!”
"Tôi gọi một người bạn của ông nhé?”
"Không có ai ở đây cả, ngoại trừ anh!” Người thanh niên xúc động, gật
đầu thật tha thiết, rồi anh kéo chiếc ghế đến gần bên tôi. Anh cầm lấy
tay tôi. Ấm áp, thanh thản vô cùng. "Hăy giúp tôi một điều", tôi th́
thào. Lại lên cơn suyễn. Tôi phải cố gắng, "Khi tôi chết rồi, hăy đốt
căn nhà này cùng với tất cả mọi thứ trong ấy, kể cả thân xác tôi!”
"Không để lại một thứ ǵ sao, thưa ông?”
"Căn nhà chỉ là một cái cḥi cũ kỹ dơ dáy. Tôi chỉ để lại một điều mà
mỗi người sẽ có thể để lại cho đời sau ...đó là nhân sinh quan mới về
cuộc sống của con người.” Tôi cố sức siết thật chặt bàn tay người thanh
niên. Người thanh niên siết chặt lại bàn tay tôi. "Ồ..., và đây . . .Tôi
cố nâng quyển sách đang để trên vế , quyển sách của tôi. Người thanh
niên thấy rơ sự cố gắng khó nhọc, anh đă giúp cầm quyển sách lên. Tôi
th́ thào, "Anh giữ lấy, tôi tặng quyển sách cho anh.” Đôi mắt người
thanh niên mở lớn, ngạc nhiên.
"Nhưng tôi không xứng đáng, thưa ông.” "Không c̣n thời gian để nói về
điều ấy. Người thanh niên gật đầu, và đặt quyển sách trên vế anh.
"Tốt quá. Vậy là xong.”
Người thanh niên nghe rơ thời gian đang đi qua từng giây phút. Im lặng
bao trùm Tôi nhắm nghiền đôi mắt. Một lần nữa, hiện ra trong trí tôi hào
quang sáng rỡ của hàng ngàn buổi sáng, hàng ngàn buổi chiều, hàng ngàn
buổi tối, và muôn ngàn v́ sao đang lấp lánh trên bầu trời đêm, rồi tất
cả lại mờ nhạt. Tôi chỉ c̣n nghe âm thanh của hơi thở, và của gió. Thời
gian trôi thật chậm. Thời gian đang thay đổi đời sống con người trong
từng sát na. Bàn tay người thanh niên rời khỏi bàn tay tôi và tôi nghe
tiếng dép của anh ấy bước . . . dừng . . . rồi quay trở lại. Anh ngồi
xuống và tôi cảm nhận bàn tay anh lại nắm lấy bàn tay tôi. Anh mở mấy
ngón tay của tôi và đặt vào ḷng bàn tay tôi một vật nhỏ, mát dịu, nhẹ
nhàng. . . Ồ, the little ballerina, người vũ nữ ba-lê!
Bây giờ tôi có thể đi.
trang uyên nguyên
art2all.net
|