|
VĂN HỮU ____________________________________________
Nguyễn Hoàng Dương Cát tiên ngày ấy Chương 4 và 5
Năm 20 tuổi tôi đặt chân đến vùng rừng núi Lâm Đồng. Những bước chân phiêu bạt đầu tiên của tôi đă chìm đi trong tiếng nước hung hãn của con sông Đồng Nai từ thượng nguồn lao về phía đồng bằng. Lời than thở vì nỗi lạ cảnh lạ người cũng bị át đi bởi tiếng kêu ầm ĩ của lũ chim mọi rợ chiều chiều bay về đậu kín cả một vùng lau sậy ven sông. Cát Tiên ngày ấy còn hoang dã, con người sống lẫn lộn với sấm sét và thú rừng. Tôi đă từng bàng hoàng trước những trận mưa như thể muốn hủy diệt cả sự sống và đôi phen lạnh người khi nh́n bóng trăng ma quái treo lủng lẳng trên đầu núi Mồ Côi...
CHƯƠNG IV Những ngày cuối tháng chạp quang cảnh ngă ba có phần khác ngày thường. Một số người mới mờ sáng đă mang hành lư đến tập trung trước ngơ Lâm Anh đợi xe đ̣ từ bến xe trên thị trấn Buôn-go chạy xuống. Họ là những người có điều kiện về thăm quê trong dịp Tết. Nhìn cảnh ấy, tôi chợt nhớ nhà, nhưng không về được v́ chẳng có tiền, hơn nữa tôi cũng muốn lần đầu tiên nếm thử hương vị của một cái Tết xa quê. Lâm Anh th́ ban đầu c̣n do dự nửa ở nửa về, cuối cùng anh thấy người ta về quê nhiều quá cũng náo nức về theo. Sáng đó anh thức dậy sớm, sửa soạn túi xách rồi bảo tôi: - Chú ở lại giúp chị Bích trông coi giùm quán xá, tôi về quê ăn Tết đây. Anh vui vẻ lên xe, để lại cho tôi bình rượu dầm chuối 5 lít. Những ngày đầu xuân, giữa bốn bề rừng núi, tôi nằm trên vơng một ḿnh dần dần uống cạn... Những ngày giáp Tết, Long bị bệnh nặng. Tôi và anh Chánh - một y sĩ ở xă - cùng đưa anh lên bệnh viện huyện trong t́nh trạng cấp cứu. Bệnh viện vắng hiu, chỉ c̣n vài bệnh nhân và mấy cô ư tá trực. Khi cơn nguy kịch đă qua, để anh nằm đấy, không tiền bạc, không người chăm sóc, tôi quay về v́ không c̣n cách nào khác hơn. Chiều 30, bóng người qua lại thưa dần rồi ngă ba gần như vắng lặng. Tôi mắc vơng nằm dưới hiên nhà, một ḿnh nh́n bóng nắng chiều cuối năm tàn dần đầu sân cuối ngơ. Ḷng tôi tràn ngập nỗi thương nhớ gia đ́nh. Giờ này bên bàn ăn chắc hẳn ba má tôi chạnh ḷng nhớ đến đứa con xa xứ. Tôi như nghe thấy nét mặt vui vẻ và câu nói mở đầu của ba tôi mỗi năm một lần khi cả gia đ́nh ngồi vào bàn ăn chiều cuối năm: “Thôi, bắt đầu ăn Tết!”. Chắc Người không ngờ rằng thằng con trai sắp sửa bước sang tuổi 22 của ḿnh giờ đây đang nằm cô đơn ở chốn rừng núi mà ḷng cảm thấy nhớ nhà như một đứa trẻ lên năm. Trời sẫm tối, tôi bày lễ vật đốt hương trước bàn thờ tổ tiên. Lâm Anh đi rồi, nhà chỉ c̣n tôi là đàn ông nên được chị Bích giao việc này. Đến bữa ăn, tôi ngồi vào bàn với chị Bích và mấy đứa nhỏ một lát, sau đó mang rượu ra vơng nằm uống một ḿnh. Ngoài đường không có mấy người qua lại, vài ngọn đèn dầu leo lét hắt ra từ mấy ngôi nhà phía bên kia đường. Tôi uống rượu măi đến khuya. Trong nhà, chị Bích và mấy đứa nhỏ đă đi ngủ. Giờ giao thừa, có một tên say rượu nào đó đến ngay ngă ba đốt một phong pháo chuột. Khi tiếng nổ lẹt đẹt vừa dứt, tôi nghe hắn văng một tiếng chửi thề rồi bỏ đi. Sau đó là bóng tối và im lặng…
***
Chiều mồng một Tết, chị Bích đưa cho tôi một số quà, trong đó có cả quà của mấy người hàng xóm, mang lên bệnh viện thăm Long. Từ ngoài cổng tôi đă thấy Long ngồi một ḿnh nơi cửa pḥng bệnh nh́n ra. Tôi nghĩ anh đă thấy tôi nhưng có lẽ đôi mắt buồn băkia đang nh́n vào chốn vô h́nh nào đó nên khi tôi bước lên thềm anh mới nhận ra tôi. Đôi mắt anh sáng lên mừng rỡ. Anh vịn vào thành cửa, đứng lên nói: - Trời ơi! Dương. - tiếng anh yếu ớt, chỉ vừa đủ nghe. - Em đến thăm, mang quà Tết của bà con lên tặng anh đây. - Cảm ơn nhiều. - Giọng anh xúc động, lắp bắp - Mới mùng một Tết… mà em… đến bệnh viện… em không kiêng cữ ǵ sao? Tôi cười bảo: - Kiêng cữ nỗi ǵ! Sao? Anh thấy người có khỏe không? Anh gật đầu: - Đỡ hơn hôm mới lên đây. Tôi nh́n quanh, cả hai dăy pḥng bệnh viện không có lấy một bóng người. Tôi quay sang hỏi anh: - Không có bác sĩ, y tá nào trực ở đây sao? - Hồi sáng có bác sĩ đến đây một lát rồi đi đâu anh cũng không biết nữa. - Bác sĩ có cho thuốc anh không? - Có, hồi sáng anh uống rồi, c̣n mấy viên chiều uống lần nữa. Tôi ngồi nói chuyện với anh khoảng 20 phút th́ có một người đàn ông mang kính trắng mặc thường phục đi ngang qua cửa sổ. Long nói nhỏ với tôi: ”Bác sĩ đấy”. Ông đi vào pḥng, tôi chưa kịp chào, ông đă nh́n tôi, nói ngay: - Anh là người nhà của bệnh nhân phải không? - Ông ta nói giọng Bắc - Anh hăy mang ngay bệnh nhân về đi, bệnh nặng thế này, ở đây chúng tôi không đủ khả năng chữa trị đâu. Sao không đưa lên Bảo Lộc, nơi đó người ta truyền máu nhiều vào th́ may ra khỏi chết, tiếp tục nằm ở đây nữa là chết đấy, mà chết th́ bệnh viện chúng tôi không chịu trách nhiệm đâu. Anh là… - Tôi chỉ là người quen của bệnh nhân thôi. - Tôi cắt ngang lời ông - Ngày Tết quyên góp một ít quà của bà con hàng xóm đến thăm… Tôi thấy vẻ mặt ông tỏ ra thất vọng. Có lẽ nghĩ lại những lời nói gắt gỏng với tôi vừa rồi là vô lư nên ông dịu giọng lại và nói như thể phân bua: - Vậy anh không phải là người nhà bệnh nhân. Anh thấy đấy, một bệnh viện nghèo nàn như thế này, không có máu, thuốc thang thiếu thốn, bệnh anh ấy th́ quá nặng, mỗi ngày uống mấy liều thuốc kư ninh th́ làm sao bớt được, tôi bó tay thôi… - Tôi cũng biết vậy, nhưng v́ anh ấy không có lấy một đồng bạc nào nên đành phải đưa đến đây… Tôi định giăi bày cùng ông ta đôi điều nữa th́ bên ngoài có người gọi ông. Ông bước ra cửa nói ǵ với người đó rồi cả hai bỏ đi. Từ lúc bác sĩ tới cho đến khi ông ta đi ra khỏi pḥng, Long chỉ ngồi im lặng, buồn bă. Bây giờ chỉ c̣n lại tôi với anh. Tôi t́m lời an ủi anh, mặc dù biết điều ấy là thừa, và kể vài chuyện bâng quơ cho anh khuây buồn. Tôi ngồi chơi cho đến khi gần tối mới về. Dắt xe ra đến cổng bệnh viện, tôi quay lại, nh́n thấy anh đứng bên cửa pḥng bệnh nh́n ra. Bóng anh u mờ trơ trọi ... Trên đường về, h́nh ảnh đau buồn của Long cứ chập chờn trong tâm trí tôi. Khi xe đạp lao xuống dốc Đá Mài, suưt nữa tôi đâm phải mấy tên say rượu mặc áo mới đi ngất ngưởng trên đường. Tôi về đến nhà trời cũng vừa tối. Tôi kể qua loa chuyện trên bệnh viện cho chị Bích nghe rồi mang chai rượu ra ngoài vơng nằm uống thật nhanh cho mau say để mà ngủ, mà quên. Dân cư thưa thớt nên những ngày Tết ở đây cũng chẳng lấy ǵ làm vui vẻ. Quang cảnh có khác ngày thường, bọn trẻ con được mấy ngày mặc áo mới vui chơi. Từng nhóm thanh niên ngồi lại uống rượu hoặc đánh bài và thường th́ những cuộc vui kết thúc bằng sự căi vă hoặc ẩu đả lẫn nhau. Người lớn cũng không nhường bọn thanh niên về khoản say xỉn, một năm chỉ có mấy ngày thoát khỏi cảnh lam lũ, họ tha hồ nhậu nhẹt. Trên đường, người say rượu đi lại nhiều hơn kẻ tỉnh táo. Tôi đă quen với không khí vui xuân ở quê nhà nên cảm thấy hụt hẫng trước khung cảnh ngày Tết ở một làng kinh tế mới nơi vùng rừng núi này. Với tôi, những ngày Tết trôi qua trong nhạt nhẽo, vô vị. Sáng mùng 4, một ḿnh tôi vào rừng đốn cây chuẩn bị cho công việc làm nhà.
***
Tôi đi vào rừng từ lúc c̣n tinh mơ, tiếng xe đạp lóc cóc của tôi khiến những bầy gà rừng đang kiếm ăn trong những đám mía hai bên đường bay lên táo tác. Bóng sương c̣n che phủ trên những cánh rừng. Đây là lần đầu tiên một ḿnh tôi đi vào rừng. Muốn t́m cây tốt phải đi thật xa vào những khu rừng sâu bởi những cánh rừng gần nơi có nhà ở đă bị khai thác cạn kiệt. Đi khoảng 3 cây số, tôi dừng xe lại, để xe nép vào một nơi có lùm cây che khuất rồi mang rựa và bi-đông nước leo lên một triền rừng lồ ô. Chỗ này c̣n rất nhiều cây tốt, mặc dù tôi thấy đă có nhiều dấu đốn chặt. Tôi thong thả lựa những cây vừa ư, chặt ngă xuống rồi gom lại làm dấu để sau đó khỏi mất công đi t́m. Khi mệt, tôi nằm xuống giữa rừng nghỉ ngơi, hút thuốc. Đó là những lúc tôi cảm nhận được vẻ đẹp kỳ lạ của rừng rú mà quên mất sự nguy hiểm của người một ḿnh trơ trọi giữa rừng. Việc lấy cây làm nhà chỉ là một cái cớ, cảm giác được ḥa quyện vào sự hoang dă của rừng mới là điều tôi cần. Những tiếng kêu kỳ lạ của các loại chim, những âm thanh rầm ŕ, âm u không xác định được nơi nào phát ra… tất cả ḥa vào nhau tạo nên nỗi hoang sơ bí ẩn. Tôi nghe như nỗi cô đơn của con người thời nguyên thủy như đang nằm trong hồn tôi. Tiếng kêu trầm đục của một con chim đậu khuất đâu đó trong những lùm cây cứ vang lên từng hồi như thể mời mọc tôi tṛ chuyện. Tôi lắng nghe và thầm nghĩ, có thể vào buổi chưa có tiếng nói, con người cũng chỉ biết kêu lên như vậy để diễn tả ḷng ḿnh. Tôi xác định thời gian khi nh́n thấy mặt trời qua kẽ lá. Tôi gom cây quăng dần xuống lề đường, sau đó bỏ lên xe đạp đẩy về. Mỗi buổi tôi đẩy về một xe cây. Cứ như vậy suốt một tuần lễ, ngày hai buổi vào rừng, và khi phỏng chừng số lượng cây đă đủ để dựng nhà cũng là lúc thể xác tôi bải hoải, ră rời…
***
Sau Tết, Lâm Anh vào lại Cát Tiên. Anh tỏ vẻ măn nguyện trong chuyến về thăm quê nhà Quảng Ngăi. Anh có dịp gặp lại bạn bè ở quê hương sau ba năm bị áo cơm vây khốn trong cơi rừng núi âm u này. Tôi cảm thấy vui lây trong câu chuyện về cuộc gặp gỡ của anh với nhiều người bạn cũ. - Anh em nhắc đến chú. - Anh nói với tôi - Sự vắng mặt của chú trong đêm rượu giao thừa làm cuộc vui không được trọn vẹn. Nhưng cũng chính nhờ sự vắng mặt của chú nên tôi mới có dịp về quê để có mặt trong cuộc vui đêm cuối năm. Cảm ơn chú nhiều… Tôi nói rất thành thực: - Chỉ cần anh về quê được là em vui rồi. Anh trở lại với công việc mua bán và có một việc cũng không kém phần quan trọng là đưa Long từ bệnh viện trở về. Mấy hôm sau, tôi và anh cùng lên bệnh viện đón Long . Bệnh t́nh của Long vẫn vậy. Anh tỏ vẻ buồn bă và ao ước có tiền về Quảng Ngăi bởi lẽ anh nghĩ không c̣n nơi nào để chết một cách thích hợp cho bằng nơi chôn nhau cắt rốn. Lâm Anh đứng ra kêu gọi ḷng hảo tâm của những người hàng xóm, cả những người nơi xa đến bỏ hàng cho quán của anh. Kết quả là anh gom được một số tiền để Long về xe và ăn uống dọc đường. Kẻ ít, người nhiều móc hầu bao ra cho Long, một phần v́ thương cảm, một phần v́ không muốn thấy h́nh ảnh đau thương kia ngày ngày hiện ra trước mắt ḿnh. Một buổi sáng tháng giêng, chiếc xe khách đường dài từ Buôn-go đi Quảng Ngăi dừng lại ngay ngă ba, chúng tôi đón lại và đưa Long lên xe. Long leo lên xe một cách khó nhọc và nh́n mọi người chào từ biệt với lời cảm ơn thều thào trong hơi thở. Trên khuôn mặt phù thủng vàng vọt, tôi nhớ măi ánh mắt buồn rầu của Long nh́n tôi trước khi xe lăn bánh. Và kể từ buổi sáng ấy, không ai biết sau khi về đến quê nhà, Long c̣n sống hay đă chết.
CHƯƠNG V
Đầu tháng hai, chúng tôi bắt tay vào việc làm nhà. Tất cả mọi vật liệu đă được chuẩn bị từ trước nên không quá ba ngày, nhà đă làm xong. Nhà rộng khoảng 30m2, toàn bằng tre, kể cả giường nằm và bàn ghế. Cửa lớn nh́n về phía nhà Lâm Anh, cửa sổ trông ra đường. Nhà cách đường lớn một khoảng mương gần 10m. Mùa nắng đi qua ḷng mương, nhưng vào mùa mưa muốn vào nhà phải đi trên một cây dẻ thả ngang qua làm cầu. Đứng ở ngă ba nh́n lên, trông ngôi nhà có vẻ trơ trọi. Cuối cùng tôi và anh Chất cũng có được nơi ăn chốn ở riêng biệt. Hàng ngày, anh Chất đi làm từ sáng đến chiều mới về. Tôi ở nhà, ngoài việc nấu ăn, chỉ biết chơi đàn và đọc sách. Từ khi có nhà, anh em tôi thường xuyên có bạn bè đến uống rượu, ca hát. Những người bạn của Lâm Anh từ xa đến đôi khi được mời lên đây để tránh sự quấy nhiễu của những người vào quán uống rượu. Tôi với cây đàn ghita lúc nào cũng sẵn sàng làm một nhạc công để phục vụ. Một tháng sau khi làm xong nhà, anh Chất nhận quyết định chuyển việc lên Bảo Lộc, nơi vợ anh đang làm việc tại trạm xá xă Lộc Đức. Đêm trước ngày anh đi, anh em bạn bè tổ chức một cuộc rượu đưa tiễn. Tôi uống đến say mềm. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy th́ anh đă đi rồi. Tôi thấy trên bàn bữa ăn sáng anh để dành lại cho tôi: một tô ḿ đă nguội tự bao giờ với những sợi ḿ nở to bằng chiếc đũa. Ḷng tôi bỗng dưng buồn bă lạ lùng. Anh đi rồi, ngôi nhà giờ đây chỉ c̣n ḿnh tôi ở…
***
Tôi bắt đầu bước vào cuộc sống riêng tư trong ngôi nhà nhỏ bé của ḿnh. Nhà ngăn làm hai gian. Gian trong đặt một chiếc giường với bốn chân chôn sâu vào đất, trên đầu giường tôi làm một cái bàn bằng tre, toàn bộ sách vở được sắp xếp trên đó. Tôi xin Lâm Anh một chiếc ghế gỗ để dùng trong những lúc cần ngồi viết lách. Gian ngoài có một bộ bàn bằng lồ ô đặt bên cửa sổ, nơi thỉnh thoảng tiếp đón vài người bạn và cũng là nơi vào những lúc cô đơn, tôi ngồi nh́n xuống ngă ba như nh́n sang một thế giới khác. Chỉ cách nhau chưa đến 100m nhưng so với ngă ba, nơi tôi ở vắng lặng vô cùng. Ngày ngày nh́n những chuyến xe đi về trên đường, tôi có cảm tưởng con đường như một nhánh sông với đời sống b́nh yên trôi chảy, c̣n tôi trong ngôi nhà này đ́u hiu như một chiếc bóng bên bờ lau lách… Trên chiếc giường tre hiu quạnh, tôi thường thấy những giấc mơ buồn lúc đêm về sáng. Có lần trong giấc ngủ chập chờn, tôi chiêm bao thấy má tôi, bóng Người gầy guộc, mặc chiếc áo màu đen đă bạc sờn, đội chiếc nón lá úa màu, một ḿnh gánh hai giỏ khoai lang đi qua đồng vắng trong màu ánh sáng chập choạng u mờ… Tôi giật ḿnh thức dậy trong hơi lạnh của sương rừng tràn vào kẽ vách. Bây giờ th́ không c̣n mơ nữa, nước mắt tôi ứa ra, h́nh ảnh má tôi với những tháng năm khổ cực hiện về tràn đầy tâm trí. Tôi nhớ h́nh ảnh Người với gánh rác mía trên vai, trong ấy lẫn những cây mía đèo mà Người mót được từ ngoài đồng mang về chia phần cho tôi và mấy đứa em nhỏ vào những tháng năm thơ ấu. Tôi nhớ h́nh bóng Người với gánh khoai lang khô đi bộ với hai bàn chân trần gần 20 km từ chợ huyện về mà số tiền lời của một ngày đi như vậy chỉ đủ để có được một nồi canh rau cho bữa ăn trong gia đ́nh. Ôi, h́nh bóng yêu dấu của Người dưới nắng đổ mưa dầm, trong sương mai gió tối suốt mười mấy năm trường hiện lên giữa hồn tôi vào giờ khắc cô đơn dưới bóng đêm c̣n vây phủ núi rừng khiến tôi nghẹn ngào đau đớn. Tôi không kiềm giữ được nữa, tiếng khóc bỗng vỡ ̣a nức nở, nước mắt tôi chảy đầm đ́a trên gối. Tôi không khóc trong mơ, tôi khóc trong sự tỉnh thức đau buồn… Và cũng trên chiếc giường tre này, ngoài những giấc chiêm bao buồn bã, tôi c̣n có những cơn mơ t́nh yêu đau đớn lẫn ngọt ngào…
***
Bây giờ đang giữa mùa khô, gần sáng trời rất lạnh, cái lạnh của sương rừng giăng phủ mờ mịt. Tôi thường thức dậy từ lúc rất sớm, nấu nước pha trà và nấu luôn một nồi cơm để ăn cả ba bữa trong ngày. Ngồi bên bếp lửa, vừa sưởi ấm, vừa nh́n thấy cảnh vật ban mai trong màn sương và hít thở hương vị tinh khôi đầu ngày là một điều thú vị đối với tôi. Và cũng chính lúc nhấm nháp những ly trà bên bếp ấm cũng là khoảng thời gian thích hợp nhất để tôi đọc lại những ǵ ḿnh đă viết trong đêm qua. Tôi làm thơ hàng đêm, thỉnh thoảng mới mang ra đọc cho Lâm Anh nghe đôi bài c̣n th́ chỉ ḿnh tôi đọc. Tôi biết thơ ḿnh c̣n non kém, nhưng làm thơ là một nhu cầu không thể thiếu được, tôi cần phải viết ra những ǵ tôi thấy trong mơ, những điều ẩn chứa trong hồn. Suốt những năm tháng ở đây, trên mặt bàn được ghép bằng những thanh lồ ô chẻ mỏng, tôi đă viết hàng trăm bài thơ buồn rầu u ám. Có lẽ do cô đơn, cộng với một thần kinh bất b́nh thường v́ bệnh mất ngủ, thêm cái âm khí nặng nề của rừng núi rồi nhân lên, rồi chia ra, với những ǵ trời ơi đất hỡi mà thành cái đáp số quái gở này. Tôi làm thơ như thể trút bỏ ra mặt giấy những nỗi u mê, những cơn điên khùng mang nặng đâu từ tiền kiếp. Tôi chưa bao giờ hối tiếc về những ǵ ḿnh đă viết, bởi càng viết nhiều tôi nghe ḷng ḿnh nhẹ nhàng, thanh thản… Những bài thơ viết vào ban đêm mang ra đọc vào lúc tinh mơ thường tạo cho tôi cảm giác b́nh yên khi bước vào ngày mới. Và khi dấu sương mai chỉ c̣n phảng phất trong bóng nắng đầu ngày rạng rỡ, bên chỗ ngồi quen thuộc, tôi đăm đắm nh́n ra song cửa sổ chờ đợi trên đường một người áo trắng đi qua…
***
Thùy Dung là tên nàng. Một đóa hoa lung linh như thể nở nhầm trên vùng rừng núi nắng mưa khắc nghiệt. Một tiên nữ trời sai xuống xứ Rợ này để làm khổ tôi, một gă lêu bêu trôi dạt đến đây với cái tội đ̣i làm thi sĩ. Tôi gặp nàng lần đầu dưới bóng trăng rừng. Đêm ấy tôi và Lâm Anh đi chơi trăng trên đường vắng, bỗng có một cô gái đạp xe chầm chậm đi qua. Nhận ra người quen, Lâm Anh gọi lại: - Dung ơi, dừng lại chú hỏi thăm tí nào. Nàng dừng lại, xuống xe, tôi theo Lâm Anh bước đến. Tôi thấy khuôn mặt tươi cười của nàng như một đóa hoa nở dưới ánh trăng. - Chào chú Lâm Anh. - Giọng nàng trong veo, nhỏ nhẹ - Chú đi dạo à? - Ờ, chú đi dạo. - Và chỉ tay vào tôi, anh nói đầy ngụ ư - với một người nữa… Nàng đưa mắt nh́n tôi, khuôn mặt nàng thoáng vẻ thẹn thùng. Rồi lảng tránh nụ cười làm quen của tôi, nàng quay sang hỏi Lâm Anh: - Chú khỏe luôn chứ? - Chú vẫn khỏe thôi. - Lâm Anh trả lời. Rồi vỗ vào vai tôi, anh nói với nàng giọng đùa cợt: - Đây là Nguyễn Hoàng Dương, từ Quảng Ngăi mới vào, một gă con trai có tật thấy con gái đẹp là thương thầm nhớ trộm. Dung hăy thử làm cho hắn đau khổ một phen xem sao. Giọng nàng kéo dài nghe rất êm tai: - Không dám… đâu! - Nàng liếc qua tôi rồi nh́n Lâm Anh cười bẽn lẽn - Chú chọc cháu hoài… Tôi đứng im lặng nh́n khuôn mặt nàng bao bọc trong màu trăng, tôi nghĩ thầm: “Lạ lùng thật, tại sao nơi đây lại có người con gái xinh đẹp thế này?”. Thấy nàng có vẻ mất tự nhiên, Lâm Anh hỏi sang chuyện khác: - Cháu về từ bao giờ? - Dạ cháu mới về hôm qua. - Bao giờ cháu đi lại? - Vài hôm nữa cháu đi, gần Tết mới về đây mở cửa hàng buôn bán lại chú ạ. Trong khi nàng và Lâm Anh hỏi han nhau vài chuyện nữa, tôi có dịp chiêm ngưỡng nhan sắc nàng. Tâm hồn tôi thật sự rung động trước vẻ đẹp ngây thơ duyên dáng của nàng. Nàng chào Lâm Anh và trước khi đạp xe đi, một lần nữa nàng lướt mắt nh́n tôi rồi quay mặt giấu một nụ cười vào… trăng. Trong khoảnh khắc ấy, không hiểu điều ǵ khiến tôi bỗng có cảm giác run dài theo sống lưng. Tôi ngơ ngẩn nh́n theo chiếc bóng trắng xa dần… Trông nàng như thể một tiên nữ bay nhè nhẹ trong màu trăng cổ tích… Giọng nói của Lâm Anh khiến tôi sực tỉnh: - Cô bé ở xóm trên, bên suối Đạ-xị, đang theo một khóa học bán hàng trên Đà Lạt, không biết đă có người yêu chưa… Từ sau lần gặp gỡ dưới trăng ấy, măi đến khi tôi làm nhà bên đường mới thấy nàng xuất hiện trở lại. Nhà tôi cách nơi nàng ở không quá nửa cây số. Nàng làm công việc mua bán trong cửa hàng của xă, ngày hai lần đi ngang qua nhà tôi. H́nh ảnh nàng đi trong sương sớm, về dưới nắng chiều đă làm cho quăng đường vắng vẻ này trở nên thơ mộng. Thỉnh thoảng những hôm nàng nghỉ việc, những ngày ấy tôi nh́n người qua lại trên đường mà ḷng vắng hiu buồn thảm. Có lẽ gă con trai sống cô đơn trong ngôi nhà này lúc nào cũng ngồi bên cửa sổ nh́n ra mỗi khi nàng đi qua đă gây cho nàng sự ṭ ṃ. Nhiều lần tôi để ư thấy nàng hướng ánh mắt vào khung cửa sổ khi c̣n ở phía xa nhà tôi, nhưng đến khi đi ngang qua nhà nàng lại quay mặt nh́n vu vơ đâu đó bên kia đường. Và trong thời gian chờ đợi có dịp chào hỏi làm quen, tôi đă thấy h́nh bóng nàng phảng phất trong những giấc mơ hiu hắt dưới đêm dài… ( còn nữa...)
Nguyễn Hoàng Dương
|