|
VĂN HỮU ____________________________________________
Nguyễn Bích Thủy Gă vô tâm
Tôi là một tên đàn ông hời hợt, ba phải. Trời sinh ra tính tôi nó vậy. Khi tôi c̣n nhỏ, c̣n nằm trong ṿng kiểm soát của mẹ tôi, bà đă thường nói: “Cái thằng này hời hợt, nhẹ hẫng. Con nào lấy nó ắt phải khổ, phải lo toan mọi thứ. Thôi tôi cũng cầu trời cho ông ấy lấy được cô nào chịu thương quư khó, chẳng cần đẹp đẽ giàu sang ǵ!” Ông ấy tức là cái thằng tôi, nghe được thế chỉ nhăn răng cười trừ, chẳng hiểu ǵ lắm câu chuyện mẹ nói. Cứ thản nhiên như thế, tôi lớn lên. Đến tuổi vào đại học, mẹ hỏi: “Thế bây giờ anh định thi vào đâu?” Tôi lắc đầu: “Con chả biết!” rồi cười kh́ kh́ trước vẻ mặt lo lắng của mẹ. Quả thật tôi chẳng biết thi vào đại học nào cả. Trong lớp tôi học khá hơn trung b́nh một chút, điểm các môn cứ sàn sàn như nhau. Khi th́ tôi thấy ưng học môn này, lúc lại thấy ḿnh ham học môn khác. Mẹ tôi gắt: “Thế th́ đi gặp bạn bè xem chúng nó thi vào đâu! Tôi chẳng có học hành ǵ làm sao tôi biết được mà bàn với anh.” Vừa lúc ấy thằng Khôi – bạn cùng lớp, thằng này tên Khôi mà mặt mũi không được khôi ngô ǵ cho lắm, nói đáng tội, không phải lỗi tại nó về cái tên cũng như về khuôn mặt – thắng xe đạp ngay trước cửa nhà tôi: “Trường, đi ghi tên thi đại học với tao không?” “Đâu?” “Đại học Sư Phạm, Anh văn.” Mẹ tôi vớ ngay lấy cái phao mà thằng Khôi đưa ra: “Ừ, hay là thế. Làm thầy giáo th́ sống nền nếp vững chăi, con ạ. Cứ xem thầy Vinh ở ngơ bên ấy.” Tôi ngần ngừ một lúc, cái ư nghĩ làm thầy giáo chưa bao giờ vào trong đầu tôi cả. Khôi giục: “Nhanh lên, mày không đi th́ tao đi.” “Ừ th́ đi.” Tôi xách xe đạp ra. Đấy là cách tôi chọn cái nghề mà sau này tôi sẽ theo đuổi suốt đời. Mẹ tôi có bảo, sau khi tôi đi với thằng Khôi được một lúc th́ thằng Cường đến. Cường muốn rủ tôi thi vào Y Khoa như nó. Không có tôi nó đi một ḿnh. Nếu như Cường đến sớm hơn Khôi th́ giờ chắc tôi thành Bác Sĩ! Nhưng như thế th́ tôi đă không gặp nàng.
x x x
Tên nàng là Kim. Nàng học cùng khóa cùng ngành với tôi nhưng khác lớp. Vào một dịp các lớp tổ chức tŕnh diễn văn nghệ sinh viên, chúng tôi quen nhau. Hôm ấy, mỗi lớp cử vài người trang trí hội trường, v́ buổi văn nghệ sẽ diễn ra trong hội trường. Lớp tôi cử vài người trong đó có tôi và Khôi, phụ trách khuân vác, leo trèo, nói chung là những việc vặt mà mấy cô gái không làm nổi hoặc đúng hơn là chê không làm nên đặt tên cho chúng là những việc của con trai. Khi tôi và Khôi tiến vào th́ một số cô đă ở sẵn trong hội trường. Họ đang vẽ những h́nh hoa và chữ lên các tấm giấy màu để rồi sẽ cắt và gắn chúng lên tấm màn dày màu đỏ gụ làm phông sân khấu. Tôi nhận ra hai cô trong số đó là Kim và Mai, cùng học lớp bên cạnh lớp tôi. Hai cô trông giông giống nhau ở mái tóc dài, nụ cười tươi và họ ăn mặc cũng giống nhau, như mọi cô sinh viên khác thời bấy giờ, chiếc áo sơ mi trắng phủ ngoài chiếc quần tây màu sậm. Họ là bạn thân của nhau. Đi đâu cũng ríu rít với nhau. V́ thế mà chúng tôi chú ư nhiều đến hai cô, mặc dù họ không đẹp lắm. Tôi c̣n đang nh́n ngắm quanh quẩn và không biết ḿnh nên làm ǵ th́ một cô trong bọn gọi: “A, có anh nào rảnh đến đây gắn chữ lên cao trên kia dùm tụi tôi với.” Thằng Khôi – dường như trời sinh ra thằng này là để quyết định số phận của tôi – đưa tay đẩy vào lưng tôi: “Ḱa Trường, mày khéo tay lại giúp họ đi.” Tôi bước lên mấy bậc thang lên sân khấu và đi về phía các cô, trong bụng thầm rủa thằng Khôi, biết chắc mười mươi rằng sau khi đă làm một hành động “thí chốt” là đẩy tôi lên th́ nó đă quay lưng biến mất về phía hàng cà phê ngoài cổng trường. Tôi ngoan ngoăn làm theo lời các cô, căng chỉ, gắn từng chữ bằng giấy dày lên tấm màn. Có lẽ thằng Khôi nói cũng đúng, tôi khá khéo tay nên làm cũng nhanh. Khi tôi gắn xong hết các chữ th́ các cô vẫn c̣n bận rộn cắt các h́nh hoa bướm và nốt nhạc. Trong khi chờ, tôi đứng xem các cô làm. Vừa làm, Kim vừa hát khe khẽ. Không khí nhẹ nhàng, vui vẻ khiến tôi cao hứng: “Kim hát hay quá ta…” Tôi chỉ vu vơ nói thế, chứ c̣n lúc ấy Kim đang hát bản nhạc ǵ th́ tôi cũng chẳng để ư. Nhưng, cứ như thể tôi vừa chạm phải một cái công tắc điện và khiến đèn sáng, mọi thứ chuyển động -- các cô cười rúc rích với nhau, Kim th́ đỏ hồng cả mặt. Sau đó các cô xử sự cứ như thể tôi và Kim là một cặp – họ nói bóng gió, muốn đưa cái h́nh nào cho tôi gắn lên màn, họ lại nhờ Kim đưa, rồi liếc nh́n về phía chúng tôi mà cười rúc rích. Con gái thật là lạ… Thế là tôi quen với Kim. Sau đó th́ mọi việc cứ tuần tự diễn ra, chúng tôi gặp nhau nhiều lần nữa trong các buổi sinh hoạt chung, làm cùng với nhau một số việc, đưa đón nhau về cùng đường, học bài chung với nhau, rồi … yêu nhau từ lúc nào tôi chẳng biết, phải nói thật như vậy. Dường như chẳng có một cột mốc nào để ghi nhớ cái ngày chúng tôi yêu nhau, v́ tôi nhớ dường như tôi chưa hề nói yêu nàng. Chỉ biết, lên đến năm thứ ba th́ chúng tôi đi về cùng nhau, ghé nhà nhau thường xuyên nên hai bên cha mẹ đều biết. Và đến năm thứ tư khi chúng tôi sắp ra trường th́ mẹ tôi hỏi: “Thế anh định khi nào th́ cưới?” Cưới? Khi ấy tôi mới 23 tuổi và chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấy vợ cả. “Tôi xem con bé ấy được lắm đấy. Tính t́nh giản dị, chăm chỉ. Mặt mũi tươi tỉnh, phúc hậu. Tôi cũng ḍ ư nó rồi. Thôi cứ cưới sớm đi cho được việc.” Bạn có thể ngạc nhiên hay không tin ở điều tôi nói, nhưng quả thật, sau đó mọi việc cứ cuốn tôi đi phăng phăng. Chuẩn bị đám cưới, mẹ tôi và Kim hăm hở lo liệu mọi thứ, c̣n tôi th́ sai đâu làm đó. Rồi đám cưới, bây giờ nghĩ lại tôi chẳng hiểu sao khi ấy ḿnh lấy đâu ra đủ sự nghiêm chỉnh để đứng ra làm chú rể. Thế mà có đấy. Lại c̣n nghiêm chỉnh kéo dài đến độ làm chủ cả một gia đ́nh, làm chồng, rồi làm cha của hai đứa con giờ này sắp lên đại học. Và làm thầy của bao lớp học sinh rồi.
Nghĩ lại, mới thấy mọi sự sao mà qua nhanh quá, dù đường đi sao mà dài ngoẵng. Kim và tôi trải qua biết bao khó khăn để xây dựng cuộc sống đến ngày hôm nay. Chúng tôi cùng nhau đi dạy qua nhiều trường. Đồng lương giáo viên buổi ấy th́ chỉ gần với chết đói. Thế là, chúng tôi kiêm thêm đủ thứ nghề. Căn nhà bé xíu mà hai bên cha mẹ cho chúng tôi nằm sâu tít trong một con hẻm lao động tiểu thủ công. Kim nhận bỏ mối hàng cho những sản phẩm của hàng xóm. Khi nào không phải đi dạy, vợ chồng chúng tôi chở nhau trên chiếc xe đạp, đi khắp các chợ để bỏ mối thuốc lá, túi xách, ví da, guốc gỗ… nói chung là tất cả những ǵ mà chư vị láng giềng sản xuất ra. Nhờ thế, cùng với sự tằn tiện dành dụm khéo léo thế nào của Kim, mà chúng tôi rồi cũng bước qua giai đoạn khó khăn ấy, lại c̣n sản xuất được hai nhóc t́ để làm bà nội vui ḷng. Giờ nghĩ lại, tôi mới ngạc nhiên thấy sao mà ḿnh can đảm vậy. Nhưng tôi mà can đảm một th́ có lẽ vợ tôi can đảm đến mười. V́ tôi thật ra cũng chỉ là một tay sai đâu làm đấy, chuyện tính toán hơn thiệt là của Kim, của Kim một cách vô tội vạ. Bây giờ cuộc sống của chúng tôi đă yên ổn lắm rồi. Thời buổi mới, xă hội phát triển hơn, người ta cần cái học, nên chúng tôi sống được nhờ nghề của ḿnh. Con cái giờ đă lớn, nên hai vợ chồng tôi yên tâm đi dạy sáng chiều tối. C̣n xây nhà nữa chứ. Ngày Kim bảo chúng ta sẽ xây mới căn nhà thành mấy tầng lầu, tôi cứ tưởng Kim nói đùa. Đến khi chúng tôi dọn vào ở căn nhà mới toanh, tôi cũng không hiểu được làm sao Kim có thể xoay xở dành dụm đâu ra số tiền ấy. Trước nay, tôi chỉ biết đi dạy, nhận được đồng nào là đưa hết cho vợ. Giờ mới thấy đàn bà giữ tiền hay thật! Gia đ́nh tôi th́ phải nói là trong ấm ngoài êm. (Là tôi nghe lỏm được mẹ tôi hể hả nói với bà cô họ như thế.) Ngẫm lại cũng đúng, tôi chẳng nhớ được có lần nào chúng tôi phải to tiếng với nhau bao giờ. Từ ngày có gia đ́nh, và nhất là khi các con đă lớn, chúng tôi đi dạy cùng nhau, về nhà cùng nhau, dường như chả cần đến sự hiện diện của bạn bè chi nữa. Thành thói quen, hễ một trong hai chúng tôi có việc phải đi đâu một ḿnh, th́ cũng mong cho chóng xong việc để c̣n về nhà. Kim gần như thoái thác tất cả những dịp nào phải ra ngoài mà không có tôi đi cùng. Tôi cũng gần như vậy. Thời buổi đàn ông ưa nhậu nhẹt, mấy tên bạn cũ không biết làm sao mà vớ được số điện thoại nhà tôi, thế là gọi đến rủ đi lai rai. Giờ đây mỗi đứa mỗi ngành nghề. Chỉ một số ít c̣n bám vào nghề dạy học như tôi. Đa số là giám đốc công ty này nọ, hoặc cũng có cơ sở làm ăn riêng, chí ít cũng làm chủ một cửa hàng kha khá. Ngồi với họ ban đầu cũng vui vui, bạn bè lâu năm gặp lại mà! Nhưng chỉ ít lâu sau tôi cũng chán. Tôi không uống được nhiều, lại cũng không bắt kịp những câu chuyện buôn bán làm ăn, nhà cửa đất đai. Thế là cứ ngồi im một lúc rồi t́m cớ về sớm. Lâu dần bạn bè thấy chán, cũng chẳng rủ tôi nữa. Tôi lại điềm nhiên ở nhà hưởng cái thú gia đ́nh. Mà có cần ǵ ra ngoài đâu nhỉ? Vợ tôi nấu ăn khéo, mấy cha con muốn ăn ǵ có thứ ấy. Tôi th́ cũng chỉ có những thú vui nho nhỏ, như xem phim video của Mỹ, th́ vợ tôi cũng bảo rằng nàng thích xem lắm, và thế là tháng nào tôi cũng được trích cho một khoản tiền để mua phim. Tôi có cả một tủ lớn đựng đầy băng video, xem măi không chán. Lâu lâu không có phim mới, tôi lại nảy ra ư thích nghe nhạc bằng đĩa CD. Kim cũng cho rằng nghe như vậy nhạc mới hay, rơ. Và thế là tôi đường hoàng vác về một cái máy hát CD sáng rực rỡ, ngự trị trong pḥng khách nhà tôi cùng một "cồ-lếch-xông" đĩa nhạc mới toanh. Đến khi tôi thấy ḿnh cũng nên có máy vi tính cho đám nhỏ học hành, th́ cả ba cha con tôi lại có dịp châu đầu vào mấy tṛ chơi điện tử mỗi cuối tuần. Ủa! tôi c̣n muốn đi đâu hơn là nhà ḿnh? Nói vậy cũng chẳng có nghĩa là chúng tôi hoàn toàn không có bạn bè. Thằng Khôi vẫn là bạn chí cốt. Nó dạy cùng trường với chúng tôi. Tôi và nó vẫn ngày ngày uống cà phê tán gẫu ở quán cà phê đầu cổng trường, dù nó không thường đến nhà tôi chơi, bởi Kim không mấy ǵ thích nó v́ cái tính gàn gàn ương bướng. C̣n Kim th́ vẫn có Mai đến chơi. Cô Mai này cũng duyên dáng mà số phận chẳng ra sao. Lập gia đ́nh vài năm th́ chồng mất. Từ đấy cô ở một ḿnh. Kim và Mai vẫn rất thân nhau như ngày nào. Cuối tuần Mai thường đến nhà chúng tôi chơi. Hai cô cùng vào bếp, ríu rít tṛ chuyện và nấu nướng để sau đó Mai cùng cả gia đ́nh tôi ăn uống vui vẻ. Tôi ở trên nhà, nghe tiếng họ tṛ chuyện và hát nho nhỏ, ḷng thấy vui như hồi c̣n đi học. Đôi khi tôi chợt nghĩ: Nếu cái hôm chuẩn bị văn nghệ xa xưa ấy mà Mai bỗng cất tiếng hát lên, thay v́ Kim, th́ có lẽ giờ này Mai là vợ của tôi chứ không phải Kim??! Nếu vậy, giờ này có khi tôi chết mất đất rồi, như chồng Mai đă chết. Chết cha, sao tôi hay nghĩ bậy vậy ḱa?
XXX
Tôi loay hoay với chiếc phin cà phê. Không biết phải cho bao nhiêu th́a cà phê vào đây. Chưa một ngày nào mà tôi phải pha cà phê lấy cả. Mọi hôm Kim vẫn làm công việc này, mà tôi th́ cũng chẳng chú ư… Kim đă đi Philippines được hai tuần để tu nghiệp, hai tuần nữa nàng mới về. Từ ngày lấy nhau, đây là lần đầu tiên chúng tôi phải xa nhau lâu vậy. Mọi khi chúng tôi vẫn cùng nhau uống cà phê và ăn sáng tại nhà. Hai tuần nay tôi và hai con ăn sáng ngoài tiệm, trưa và tối th́ chạy về nhà bà nội, một số 'vụ việc' nội trợ khác trong nhà th́ Kim nhờ em gái ḿnh đến giúp. Hôm nay tôi không có giờ dạy vào buổi sáng, cho hai đứa bé ít tiền để "tự lo" rồi tôi c̣n trơ ra ở nhà. Làm biếng đi ăn sáng, tôi nghĩ ḿnh có thể uống cà phê ở nhà cho xong bữa sáng cũng được. Có tiếng chuông ngoài cửa. Ai mà đến đây sớm vậy? Tôi ngạc nhiên khi thấy Hằng đứng ngoài cửa. Hằng cũng là giáo viên trong trường chúng tôi dạy, nhưng cô c̣n trẻ hơn chúng tôi nhiều, chỉ mới ra trường được vài năm. Hằng thường có giờ trùng với tôi ở một lớp đối diện trên lầu. Lúc nghỉ giữa giờ, tôi thường đứng ngoài lan can lớp nh́n xuống sân chơi ở bên dưới và hút thuốc. Hằng cũng đứng ở lan can phía đối diện. Khoảng sân bên dưới không đủ rộng để chúng tôi có thể lờ nhau đi, nhưng cũng không quá chật để cảm thấy mất chút giây phút giải lao riêng tư. Thế nên mỗi khi trông thấy nhau, chúng tôi vẫn cười và chào nhau, rồi ai nấy nh́n xuống sân chơi, lơ đăng theo dơi những tṛ chơi của đám học tṛ bên dưới. Hằng xinh xắn và mũm mĩm như một con búp bê. Đứng tựa thanh lan can cao tới hơn nửa người, khung ngực cô tṛn căng dưới làn vải áo. Tôi chắc chắn rằng chẳng có tên đàn ông nào, dù đứng đắn nhất, cũng tránh không khỏi liếc nh́n một vài lần, như tôi chẳng hạn. Một lần ghé qua chỗ tôi đứng để mồi điếu thuốc, thằng Khôi cho ngay một nhận xét: "Hỏa diệm sơn sắp đến hồi phun lửa! Thằng nào khôn th́ xéo trước đi…", rồi tiếp tục nhăn nhở, "… c̣n thằng nào có can đảm th́ cứ chờ đấy!" Chả trách sao mà vợ tôi ghét cái thằng này. Thầy giáo kia đấy! …
Tôi chưa kịp nói ǵ th́ Hằng đă đằm thắm: "Anh đă ăn sáng chưa? Em mang ít thức ăn sáng đến cho anh đây." Tôi lắp bắp, lại càng ngạc nhiên hơn: "Sao … sao Hằng biết nhà tôi?" "Em nhờ anh Khôi chỉ cho em đấy. Hôm nọ anh Khôi bảo chị Kim đi vắng nên anh hay bỏ ăn bữa sáng, sợ anh mệt nên em mang đến cho anh." Nói xong, Hằng nhanh nhẹn xách túi bước vào nhà. Tôi bước vào theo, trời ơi, thằng Khôi, nó khùng rồi chắc… "Để em pha cà phê cho anh nhé? Anh lấy cho em xin cái đĩa với đôi đũa." … Hằng bóc gói lá chuối, bày lên đĩa những chiếc bánh cuốn c̣n nóng hổi, ướt mỡ: "Bánh cuốn Tây Hồ đấy. Anh ăn đi rồi uống cà phê." "… Hằng không ăn à?" "Em không quen ăn sáng. Anh ăn đi." Vẫn hoang mang, tôi ăn bánh, uống cà phê như một cái máy. Chắc là thằng Khôi muốn phá tôi rồi. Chẳng nhẽ Hằng lại cũng muốn phá tôi à? Để làm ǵ kia chứ? Hằng đi quanh gian pḥng, sắp xếp lại mấy quyển sách báo tôi vất bừa băi trên ghế. Khuôn mặt dịu dàng, ánh mắt chăm sóc, cô đưa tay cầm lấy cái đĩa mà tôi vừa ăn bánh cuốn xong: "Ngon không anh, để em mang đĩa đi cất." Đến đây th́ tôi hết chịu nổi: "Không không, Hằng cứ để đó, lát nữa tôi cất. Hằng ngồi xuống cho tôi hỏi chuyện đă." Hằng ngồi xuống sát cạnh tôi. Tôi phát hoảng: "Hôm nay Hằng không có giờ dạy sao? Ở nhà mà nghỉ chứ đến đây làm ǵ?" "Em chẳng muốn ở nhà. Em đến đây thăm anh…" Tôi nhớ lại lời Kim kể về Hằng. Từ khi c̣n rất bé cô sống với bà mẹ ghẻ và ông bố ruột bệnh hoạn quanh năm. Bà mẹ ghẻ luôn đay nghiến chồng và gây khó khăn cho con chồng, nhưng Hằng không nỡ bỏ đi v́ thấy bố ḿnh chẳng c̣n bao ngày nữa. Đằng sau khuôn mặt tươi xinh chúng tôi vẫn trông thấy hàng ngày là một tâm trạng buồn rầu, uất ức… "Sao không rủ bạn bè đi chơi đâu đó cho vui?" "Em chẳng thấy vui ở đâu cả. Em chỉ thích gặp anh thôi. Lát nữa em nấu cơm anh ăn nhé." Tôi bỗng thấy bực ḿnh và không kềm hăm được: "Không cần. Thôi về đi. Kỳ quá…" Hằng tṛn mắt nh́n tôi. Tôi cũng tṛn mắt nh́n lại. Thế rồi bỗng nhiên nước mắt ở đâu tuôn ra trên mặt cô. Tôi ngẩn người, nhanh nước mắt như cô này th́ thế gian chỉ có một. Hằng nức nở: "Em khổ quá anh ơi." Tôi cảm thấy tội tội cho cô, nhưng vốn chưa bao giờ lâm vào t́nh thế này, tôi chỉ có thể buông ra một câu: "Ǵ khổ?" "Em yêu anh!" Hằng nói thế, rồi nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng, cô ngả đầu vào vai tôi, và vẫn thút thít, cô tựa hẳn người vào ngực tôi. Tôi nghe nặng hẳn một bên người, v́ sức nặng của Hằng th́ ít mà v́ lời thố lộ vừa nghe được th́ nhiều. Bối rối, tôi không dám thở mạnh. Tôi cũng chẳng biết nói ǵ trong khi Hằng vẫn cứ thổn thức nhè nhẹ. Tôi cảm thấy tội cho cô, không thực sự v́ những điều Hằng vừa nói, mà v́ tiếng thổn thức của cô. Tôi muốn làm một cái ǵ đó để an ủi, thế là tôi đưa tay lên vai cô, vỗ nhè nhẹ. Giá như một người nào khác, đàn ông đi nữa, như thằng Khôi đang ngồi bên cạnh tôi th́ phản ứng của tôi cũng vẫn thế. Nếu nó than thở với tôi th́ phản ứng tự nhiên của tôi nhất định cũng sẽ là vỗ vai nó. Chỉ khổ cho tôi một điều rằng đấy không phải là thằng Khôi. Và quả thật chỉ đến khi bàn tay tôi chạm vào vai Hằng th́ tôi mới ư thức được rằng tôi đang an ủi một người đàn bà, bởi v́ ngay lúc ấy, tôi mới nhận ra sao mà vai Hằng mềm mại thế, êm ái thế… Nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Sau này tôi đă viện đủ cả đất trời, trăng sao ra mà thề rằng giữa Hằng và tôi chỉ có đến thế, mà vẫn chẳng khiến ai tin được. Mà quả thật, không c̣n ǵ thật hơn, rằng ấy là lần duy nhất mà tôi và Hằng ngồi gần nhau như vậy. Và giữa chúng tôi sự việc cũng chỉ xảy ra đến thế, đến thế mà thôi. V́ ngay lúc ấy th́ cô em gái của Kim bước vào…
XXX
Kim nằm thiêm thiếp trên giường bệnh. Bác sĩ vừa cho tôi hay là nàng bị loạn nhịp tim. Trước nay tôi cứ tưởng chuyện đau tim v́ t́nh là chuyện của mấy cha văn sĩ đặt ra chứ… Tôi đă giải thích với cô em gái của nàng, nhưng tất nhiên là bà cô bên vợ này không chịu tin. Kim vừa về nhà hôm trước là hôm sau cô em đă báo ngay cho nàng cái chuyện chết tiệt là tôi ôm Hằng mùi mẫn ngay trong pḥng khách. Kim thưa ngay cho mẹ tôi, và thế là một ṭa án được thiết lập ngay tại nhà mẹ. Tội phạm khốn khổ là tôi vừa ngượng ngùng vừa lo lắng kể đi kể lại, phân trần hết mọi việc, nhưng chẳng quan ṭa-mẹ lẫn công tố-vợ nào chịu tin. Câu hỏi cuối cùng hai người đặt ra cho tôi vẫn là, một - anh không làm ǵ tại sao cô ấy bảo yêu anh?, và hai - hai người đă thân mật đến mức nào rồi? Và dù tôi đă khai thật mọi sự, nghi vấn vẫn là nghi vấn. Giằng dai măi, đến lúc cả quan ṭa, công tố và tội phạm mệt lử (nhân chứng th́ sau khi kể cho chị ḿnh nghe đă giấu mặt rồi), th́ quyết định sau cùng là Kim sẽ gặp Hằng-ṭng phạm để "ba mặt một lời" cho nó "ra ngô ra khoai". Tôi cũng tưởng thế là tốt. Không ngờ t́nh h́nh c̣n tệ hơn. Hằng bảo cô yêu tôi v́ biết tôi yêu cô. Tuy tôi không nói ra nhưng cô biết việc ấy v́ tôi vẫn thường nh́n cô, vẫn hay khen cô mặc áo dài đẹp, vẫn nhường ghế cho cô ngồi trong pḥng giáo viên, vân vân và vân vân. Cô không thể sống thiếu tôi nữa và cô xin phép Kim cho cô được làm vợ bé để phụ Kim chăm sóc tôi (!) Cứ như tôi không phải là một anh giáo viên quèn, mà là một đại gia có máu mặt.
Kim khủng hoảng. Nàng về gặp mẹ tôi và khóc lóc với bà. Mẹ gọi tôi đến. Tôi vội vă chạy sang th́ thấy Kim đang nằm trên giường, khóc sụt sùi. Mẹ tôi ngồi trên giường, bệ vệ như một quan ṭa chính hiệu. Tôi vẫn thường có cảm tưởng ḿnh là con rể của mẹ, c̣n Kim mới chính là con gái của bà. Và chưa bao giờ cảm tưởng ấy lại mạnh như lúc này. Mẹ kể lại những ǵ Hằng nói với Kim, rồi kết luận: "Anh thấy cái tội của anh chưa?" Tôi rủn người. Quả thật trong những lúc t́nh cờ gặp nhau ở pḥng giáo viên, tôi có khen Hằng mặc áo dài đẹp. Tôi nói ra việc này cũng như khen trời hôm nay xanh quá, mây trắng quá, hoàn toàn chẳng có ư ǵ khác cả. "Nhưng con đâu có yêu cô ấy ǵ đâu?" "Thế anh có vợ rồi c̣n đi khen con gái người ta đẹp là có ư ǵ đây?" "Ơ…hơ… th́ con chỉ nói thế cho vui." Kim bỗng khóc ̣a lên. "Hu…hu. Mẹ xem anh ấy c̣n nói thế. Lấy nhau gần hai mươi năm, mới xa nhau có hai tuần mà anh ấy đă thế rồi. Làm sao con tin được chứ." Mẹ dỗ dành. "Không, không việc ǵ. Mẹ đă bảo cái thằng này nó hời hợt vô ư tứ mà." Quay sang tôi: "Tôi th́ tôi hiểu anh, nhưng anh có cái tội là làm cho cô kia hiểu lầm. Rồi lại c̣n dỗ dành người ta trong nhà ḿnh nữa, anh có oan cũng khó ai mà tin được. Bây giờ Kim đừng khóc nữa, mời cô ấy đến đây cho mẹ giải thích, c̣n Trường th́ xin lỗi cô ấy. Rồi đưa vợ về mà xin lỗi vợ đi. Lần sau phải ư tứ nhiều vào nhé."
T́nh h́nh đi từ tệ đến tệ hơn. Mấy hôm sau buổi gặp mẹ tôi, Hằng đệ đơn lên ban giám hiệu xin được chuyển qua dạy ở trường khác. Tôi có trông thấy cô mấy lần ở trường, nét mặt cô buồn rầu tuyệt vọng. C̣n Kim bảo là đă tha thứ cho tôi, nhưng ban đêm tôi biết nàng không ngủ được, buổi sáng thức dậy đôi lúc mắt sưng húp. Hôm qua, nàng đang dạy trong lớp th́ ngất đi, phải đưa vào bệnh viện. Bây giờ th́ bác sĩ bảo không có ǵ nguy kịch nữa, ông đừng làm ǵ để bà bị sốc, hay buồn phiền suy nghĩ. Trời, trước cũng như sau, tôi làm ǵ có gan để làm chuyện tày trời vậy chứ? Ngồi nh́n Kim thiêm thiếp, tôi vừa mong cho nàng tỉnh dậy, vừa sợ hăi không biết phản ứng của nàng sẽ ra sao đây khi thấy chỉ có ḿnh tôi cạnh nàng, trong căn pḥng bệnh viện bé tí xíu này. Tôi cầm lấy bàn tay Kim giấu vào bên trong tấm chăn, sợ nàng bị lạnh. Bàn tay nhỏ bé, nổi những đường gân xanh này mà đă vén khéo, quán xuyến cả một gia đ́nh, giúp cho một gă khờ như tôi sống vô tư đầm ấm bao ngày tháng qua… Phần tôi, tôi đă mang lại ǵ cho em nhỉ? Có lẽ chỉ là cái cảm giác yên ổn của một phụ nữ có gia đ́nh. Hay sự thỏa ḷng về một gia đ́nh ấm êm do chính tay ḿnh vun đắp? … Thấy cay cay ở mắt, tôi mở cửa, bước ra ngoài hành lang. Nắng sáng long lanh trên những hàng lá cây trong khuôn viên bệnh viện. Nh́n sang hành lang đối diện, tôi bỗng thấy thằng Khôi, chắc là nó định đến thăm Kim. Khôi đi theo sau cô y tá đă chăm sóc Kim hôm qua. Cô này trông thấy tôi đứng bên này nên cười cười. Tôi bỗng giật thót người. Hôm qua tôi mới buột miệng khen cô mát tay, chích không đau. Y tá thường mặt khó đăm đăm, sao cô này lại cười cười thế kia. Lại c̣n đi cùng thằng Khôi, ông thần định mệnh của tôi nữa. Không ổn rồi.
Tôi quay người chui ngay vào pḥng Kim, đóng vội cánh cửa lại. Sau lưng c̣n nghe tiếng thằng Khôi í ới gọi tên ḿnh . /.
Nguyễn Bích Thủy
|