|
VĂN HỮU ____________________________________________
Thuhuongle-Seattle Rong Bút Mùa Xuân
Mỗi năm, tháng tư lại đến, tôi bâng khuâng, tôi thẫn thờ, và tôi đứng ngồi không yên. Tôi mở máy vi tinh một ngày hơn nhiều lần, đọc thơ điện tử, rồi tắt máy, rồi mở máy. Tôi ra vườn nhổ cỏ dại, tưới cây giữa trời nắng chang chang. Vào pḥng mở máy vi tính biết rằng hộp thư sẽ trống không với hàng chữ ..không có thư mới (no new email messages.) Đi ṿng ṿng trên mạng, nghe Khánh Ly hát một bài hát thôi, đă làm tôi nhỏ lệ. Bất ngờ anh mở cửa pḥng, căn pḥng nhỏ của tôi dùng làm pḥng viết và pḥng vẽ: sáng nay anh không nghe tôi nói chuyện líu lo về chim vành khuyên đang truyền trên các cành hoa dại mong manh, anh không nghe tôi huyên thuyên với anh về con da da( thương nhà mỏi miệng cái da da, một câu thơ của bà Huyện Thanh Quang, đang cất giọng ca buồn giữa trời nắng gắt, anh không thấy tôi khoe anh một bông hoa trên bức họa vừa được tôi pha màu mới. Thấy tôi như con mèo ướt, anh ôm đầu tôi, vuốt tóc tôi như an ủi. Anh không hỏi, nh́n vào màn vi tính, anh nói: “tháng tư phải không con mèo nhỏ của anh ? Mèo nhỏ ơi, mèo nhỏ đă khóc cho Việt Nam từ ngày anh biết em. Hăy cảm ơn Thượng Đế là em, con, gia đ́nh và nhiều khác đang sống hạnh phúc nơi đây. " Anh nói đúng nhưng tôi không trả lời. Biết nói thế nào để anh hiểu, v́ chính tôi cũng không hiểu được tôi. Tôi đă khóc trong tê tái những năm đầu làm người tị nạn, tôi đă khóc một ḿnh bao nhiêu năm để không phiền con, không phiền người bạn đời. Anh hôn nhẹ lên tóc tôi, những sợi tóc không c̣n mềm mại,và chẳng c̣n mấy sợi đen. Anh ôm tôi chặt hơn một giây phút. Anh lại nói : “ Vài phút nữa, anh có việc muốn nói chuyện với em. Namaste Nicole. Mèo nên nhớ là anh rất thương mèo.” Tôi nghe tiếng chân bước rất nhẹ rồi xa dần. Tôi vẫn ngồi yên trên ghế rộng, đầu trống vắng, trong cái yên ắng của một ngày xuân, một ngày xuân trên sa mạc và tôi với tháng Tư của tôi… và quê nhà xa nửa trái cầu... Năm nào báo số mùa Xuân cũng bị chậm trễ. Chỉ c̣n chưa đến mười ngày là 30 tháng tư. Một mùa Xuân bất hạnh của chúng tôi, những người có dấu ấn di tản, một mùa Xuân đau buồn của nước Việt. Tôi để tang cho ngày này, tôi vẫn nhớ đến những chiến sĩ đă hy sinh cho mảnh đất miền nam để tuổi trẻ tôi được đến trường trong an b́nh và tràn đầy mơ ước. Thế hệ chúng tôi nợ các anh quá nhiều. Tôi có mười một tháng cho đời. Tôi có một tháng Tư được khóc được cười trong niềm đau cũ. Tôi lại được thắp nén hương ḷng tưởng nhớ đến các anh, những anh hùng vô danh trong cuộc chiến vừa qua, trong đó có anh tôi, bạn bè tôi và người t́nh đầu đời của em út tôi. Tôi làm sao quên được một tháng Tư trong cuộc đời tôi. Tôi làm sao quên được một tháng Tư: người thân tôi trong ṿng tù tội, c̣n tôi và ba con nhỏ lênh đênh trên biển Đông. Hàng năm tháng tư vẫn đến trong đời chúng ta, những đau thương, bất hạnh ngày nào của một thế hệ trong tuổi thanh xuân, tuổi của mơ mộng một tương lai xán lạn, tuổi đầy niềm tin và ước vọng đă bị hủy hoại bởi chiến tranh. Tháng tư năm 2012 xin Thượng Đế ban anh b́nh trong mỗi người Việt Nam chúng ta… Tháng tư, một tháng trong mùa Xuân, mùa Phục Hưng. Cây cối, hoa cỏ tươi vui. Chim ríu rít ngoài vườn, nai chạy nhảy trên thảo nguyên cỏ non. Cám ơn Tịnh Yên cho đời hai câu thơ tuyệt vời: Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để yêu thương Chúc các bạn một mùa Xuân an b́nh và tràn đầy hạnh phúc. Văn Hữu số mùa Xuân vui mừng được Nguyễn Chánh Thành, Trang Y Hạ thăm vườn …. Đa tạ quí văn thi sĩ và bạn đọc đă đi cùng đoạn đường dài bốn năm của một tờ báo giấy mà chủ biên, chủ bút chưa bao giờ có kinh nghiệm làm báo. Cám ơn Linh Vang, người chủ biên chủ báo trẻ và Ngọc dành nhiều thời giờ cho Văn Hữu, để báo đến tay bạn đọc cho dù chậm trễ.
Thuhuongle/Seatlle
|