|
VĂN HỮU ____________________________________________
Nguyễn Hoàng Dương Cát tiên ngày ấy Chương 7 và 8
Năm 20 tuổi tôi đặt chân đến vùng rừng núi Lâm Đồng. Những bước chân phiêu bạt đầu tiên của tôi đă chìm đi trong tiếng nước hung hãn của con sông Đồng Nai từ thượng nguồn lao về phía đồng bằng. Lời than thở vì nỗi lạ cảnh lạ người cũng bị át đi bởi tiếng kêu ầm ĩ của lũ chim mọi rợ chiều chiều bay về đậu kín cả một vùng lau sậy ven sông. Cát Tiên ngày ấy còn hoang dã, con người sống lẫn lộn với sấm sét và thú rừng. Tôi đă từng bàng hoàng trước những trận mưa như thể muốn hủy diệt cả sự sống và đôi phen lạnh người khi nh́n bóng trăng ma quái treo lủng lẳng trên đầu núi Mồ Côi...
CHƯƠNG VII Mưa đầu mùa xuất hiện. Một màu mây đen kịt che phủ và tưởng chừng bầu trời sắp sửa đổ sập, lốc xoáy nổi lên khắp bốn phương tám hướng và hàng trăm ngh́n tia sét chớp giật liên hồi kèm theo những tiếng nổ kinh thiên động địa. Sau đó mưa trút xuống. Tôi đóng chặt cửa, ngồi thu ḿnh trên chiếc giường tre. Trong cơi mưa gió hỗn mang tôi như bóng người nguyên thủy ngồi co ro trong hang động. Những tia chớp xanh lè quấn lấy ngôi nhà, những tiếng nổ kinh hoàng vang lên trên đầu như thể thần linh tung hết công lực để sát hại lẫn nhau trong trận chiến sống mái. Qua song cửa sổ chưa có phên che nh́n về phía rừng, tôi thấy những bóng mưa trông như các hồn ma đang nhảy múa quay cuồng trong một vũ điệu man rợ. Tiếng sấm sét và lốc xoáy thưa dần, bây giờ chỉ c̣n lại mưa, mưa trắng đất trắng trời. Ngôi nhà như một ân nhân với hai mái tranh như đôi tay dang ra ôm tôi vào ḷng, tưởng chừng như không có sự che chở này chắc hẳn thân thể tôi sẽ tan biến vào mưa… Khoảng hơn một giờ sau mưa nhẹ dần rồi tạnh hẳn. Có thể coi những trận mưa đầu mùa ở Cát Tiên như một bản đại hợp tấu gồm ba chương: chương mở đầu là phần độc tấu ngẫu hứng của thiên lôi, chương thứ hai thần gió và thần mưa vào cuộc cùng với thiên lôi tạo nên một cuộc ḥa tấu kinh dị và chương cuối cùng chỉ c̣n lại một ḿnh thần mưa cùng một lúc kéo hằng hà cây-đàn-mưa cho âm thanh tuôn ra thành một bản nhạc năo ḷng. Khi mưa tạnh cũng là lúc chiều ngả bóng đục tà. Ngă ba vắng teo và đường sá chưa có mấy người qua lại. Tôi xắn quần lội qua hào nước bước lên đường đi xuống quán Lâm Anh. Khoảng một giờ sau có mấy người từ trong xóm Tư Nghĩa ra mua hàng, một người đàn bà vừa bước vào quán đă lớn tiếng: - Mưa gió khiếp thật, trong chỗ tôi ở gió xoáy đă làm sập ba ngôi nhà. Đến sáng hôm sau, một người khách đi đường dắt chiếc xe bị đứt xích vào quán tôi kể rằng chiều hôm qua trên Phước Cát sét đánh chết một thằng bé đang chăn trâu ngoài rẫy. Quán lúc ấy đông người, ngồi ngoài chỗ sửa xe tôi nghe trong bàn một người vừa kể lể vừa tính rợ số người bị sét đánh chết trong mấy mùa mưa gần đây. Ông ta tính đến con số 5 th́ ngoài hiên sửa xe người khách nh́n tôi vừa lắc đầu vừa nói như thể nói với chính ḿnh: - Chắc tôi phải đi khỏi đây thôi. Tôi không muốn sống ở một nơi mà trời muốn đánh chết ai th́ đánh như thế này.
***
Sau những trận mưa hung dữ đầu mùa th́ mùa mưa ở Cát Tiên cũng hiền lành như mọi nơi khác. Hoa màu trở nên tươi tốt nhờ lượng nước trời cho. Nông dân ở đây cảm tạ ơn trời v́ những cơn mưa giúp họ được mùa. Chỉ những người làm nghề rừng như bẻ măng, khai thác lồ ô th́ phải khổ sở đối đầu với nạn muỗi vắt. Bệnh sốt rét bắt nguồn từ đây và đă quật ngă khá nhiều những người trai trẻ. Tuy nhiên, cái khắc nghiệt của khí hậu nơi đây vẫn không làm nao núng ḷng người. Với ư chí mănh liệt, con người đă vượt qua được những trở ngại để t́m đến mục đích no cơm ấm áo. Dù tiến triển chậm chạp nhưng bộ mặt đời sống cũng đă thay đổi. Năm 1987, ông Nguyễn Văn Linh lên làm Tổng bí thư Đảng. Những bước cải tổ có tính đột phá về kinh tế của ông đă khiến cho xứ rừng núi heo hút này cũng ít nhiều hưởng được cái ơn mưa móc. Cụ thể là những chiếc máy cassette đời mới với chất lượng âm thanh tuyệt vời đă đem tiếng hát của những danh ca thời trước đến với tâm hồn của những kẻ phá núi phá rừng. Tiếng hát của những ca sĩ hải ngoại vang lên át vùi tiếng ếch nhái buồn bă trong những ngày mưa lê thê. Nhiều người tập trung nhậu nhẹt ca hát suốt ngày trong quán mà không c̣n lo cảnh vợ con ở nhà đói cơm thiếu áo. Ở thị trấn Buôn-go và khu Phù Mỹ đă có một số ngôi nhà xây cất sang trọng, những quán cà phê, quán ăn tấp nập khách ra vào. Riêng tôi, những ngày mưa triền miên ở xứ rừng này là những ngày hạnh phúc. Từ nhỏ tôi đă thích mưa hơn nắng. Bây giờ bước sang tuổi đôi mươi, một ḿnh sống dưới mái nhà tranh dù lúc tỉnh hay lúc mơ, tiếng mưa lê thê vẫn d́u dắt hồn tôi đến những cơi bờ thơ mộng… Một buổi chiều khi mưa vừa tạnh, ngồi bên cửa sổ, tôi thấy Lâm Anh đạp xe từ hướng dốc Đá Mài về nhà. Tôi nghe anh vừa đi vừa hát trên đường, đường chiều vắng vẻ nên tiếng hát anh nghe rất rơ. Anh đang hát một bản Boléro của Trúc Phương “Đôi ta khônng sống v́ nhau khi kẻ ở người đi, thôi thương tiếc mà chi…”. Có lẽ trong tâm trạng hưng phấn vui vẻ v́ một điều ǵ đó nên khi đi ngang qua nhà tôi anh quên không nh́n vào. Ngồi trong nhà tôi nghe tiếng hát của anh nhỏ dần… Bây giờ th́ tôi nh́n xuống ngă ba theo hướng cửa lớn, tôi thấy anh dựng xe đi vào nhà, một lát sau anh trở ra ngă ba, áo bỏ vào trong lưng quần. Tôi nghĩ thầm khi thấy anh mặc chiếc quần màu đà: “À, th́ ra nhà thơ vừa lấy chiếc quần mới may trên Buôn-go về nên mặc ra đứng ngă ba khoe với mây với gió đây…” Từ ngày c̣n ở quê nhà cho đến khi vào đây tôi để ư anh đi chơi đâu cũng chỉ mặc duy nhất một chiếc quần dài màu kem đă bạc sờn cũ kỹ. Có lẽ phải hơn 5 năm giờ đây anh mới có tiền để may một chiếc quần mới. Buổi chiều ấy ngă ba không có lấy một bóng người. Trên nền chiều ẩm đục sau cơn mưa, anh ra đứng giữa ngă ba biểu lộ niềm vui bằng cách khiêu vũ một ḿnh. Có lẽ anh vừa hát vừa nhảy nhưng từ xa tôi không nghe được tiếng hát, chỉ thấy đôi chân anh nâng lên hạ xuống nhịp nhàng theo điệu Boléro. Anh dang tay như đang ôm một người bạn nhảy trong tưởng tượng nhưng trong mắt tôi, đôi tay anh như đang ôm cả bóng chiều mà nhảy múa. Trong h́nh ảnh hài hước dễ thương rất đỗi hồn nhiên ấy, tôi thấy anh có cái vẻ khác phàm. Một lát sau, cuộc khiêu vũ đột ngột kết thúc. Từ xa tôi thấy anh cúi xuống lấy tay phủi mấy cái vào ống quần trông như một đứa trẻ đang ham chơi bỗng dưng phát hiện ḿnh bị kiến cắn…
***
Mùa mưa năm ấy tại ngă ba đă xảy ra một chuyện thương tâm: một đứa bé trai 7 tuổi bị chết đuối dưới hố nước bên đường. Nguyên khi làm đường, người ta dùng xe máy ủi lấy đất hai bên để đắp lên. Đường cao và rộng nên từ ngă ba đến cầu Đạ-xị hai bên đường trở thành hai con mương vừa sâu vừa rộng, sở dĩ mùa mưa vào nhà tôi phải đi trên cây cầu bắc qua hào nước là v́ vậy. Ngay ngă ba, lượng đất lấy lên để đắp nhiều hơn nơi khác nên một cái hố to tướng sau mấy năm vẫn c̣n nguyên vẹn. Vào mùa mưa, nước đầy hố, người lớn lội xuống có thể ngập đến ngực. Thằng bé tên Vũ chơi thân với thằng Lâm Trưởng, đứa con trai duy nhất của Lâm Anh. Khi thằng Lâm Trưởng đến nhà tôi học, nó cũng mang theo sách vở đến nhờ tôi chỉ dạy, mặc dù không có lời gửi gắm của cha mẹ nhưng thấy nó ngoan hiền, tôi vui vẻ chỉ cho nó học. Cũng giống Lâm Trưởng, nó thường hay mặc chiếc áo thun màu đỏ, nh́n xa trông hai đứa nó đi bên nhau dễ tưởng nhầm đó là cặp song sinh. Buổi chiều hôm ấy tôi không sửa xe, nằm đọc sách trên chiếc giường trong ngăn pḥng. Tôi đang đọc đến những trang cuối cùng cuốn “Những kẻ tủi nhục” của Dostoievsky, những trang ông diễn tả cái chết của cô bé Nenli th́ bỗng nghe dưới ngă ba có tiếng người la hốt hoảng: - Bớ người ta, có người chết đuối dưới hố nước! Tôi ném sách lao ra ngoài sân. Tôi trố mắt kinh hăi khi thấy Lâm Anh đang ôm trên tay một đứa bé mặc chiếc áo thun màu đỏ từ dưới hố nước bước lên đường. Một ư nghĩ vụt đến khiến tôi lạnh sống lưng: “Thằng Lâm Trưởng”. Nhưng khi chạy xuống nửa đường tôi mới nhận ra không phải Lâm Trưởng mà là thằng Vũ. Lâm Anh cùng mọi người dốc ngược đầu nó xuống cho nước trong mồm chảy ra rồi đặt nằm bên đường để xoa bóp thân thể nó, nhưng vô phương cứu chữa. Một người chú ruột ẵm ngửa xác nó trên tay mang về nhà, khi ngang qua ngă ba, anh ta nh́n trừng trừng vào khoảng trống trước mặt, đôi mắt tuyệt vọng đến độ vô hồn của anh ta trông thật đáng sợ. Sau đó tôi được biết đầu đuôi nguyên nhân dẫn đến cái chết oan uổng ấy. Thằng Vũ đang chơi bóng một ḿnh trên ngă ba, bỗng có một đứa trẻ từ trong xóm mang bao ra máy gạo bên kia đường để hốt trấu, khi ngang qua ngă ba thấy Vũ chơi bóng một ḿnh đứa trẻ kia đứng lại chơi với nó. Hai đứa đá bóng qua lại một lát th́ trái bóng bay xuống hố nước, đứa trẻ kia bảo Vũ xuống nhặt trong khi ấy nó đi vào máy gạo. Thằng Vũ bị sụp chân ch́m xuống mà không ai thấy và cả giờ sau, đến khi chiếc áo màu đỏ nổi lên người ta mới phát hiện. Nó chết đúng vào lúc ba nó về chôn cất cho bà nội nó ở quê nhà Quảng Ngăi. Từ hôm có người chết đuối dưới hố nước cứ đến lúc gần tối là ngă ba không có lấy một bóng người. Và h́nh ảnh tôi một ḿnh ngồi bên cửa sổ bên ngọn đèn dầu chỉ cách hố nước có mấy chục mét đă khiến vài ba người đêm đêm dưới xóm nh́n lên tỏ ra ái ngại… Riêng tôi, những đêm ấy tôi hay nghĩ đến một điều lạ lùng: một đứa bé ngoài đời và một đứa bé trong sách, không hiểu sao cùng chết một lượt…
***
Tiếng đàn ghi-ta về khuya của tôi trong ngôi nhà tranh ven đường đă gợi sự ṭ ṃ và yêu thích cho một thanh niên đi chơi đêm mỗi khi về ngang qua nhà. Bữa nọ tôi đang ngồi một ḿnh đàn hát th́ có một thanh niên bước vào. Cậu ta khoảng 18 tuổi, thân thể cường tráng và khuôn mặt đẹp trai. Thấy cậu ta bước vào, tôi ngừng đàn, chưa kịp hỏi ǵ cậu ta đă nói ngay: - Anh Dương hát hay quá, cho em vào ngồi nghe với nhé! Tôi vui vẻ mời cậu ta ngồi vào ghế rồi hỏi chuyện: - Em ở đâu mà đi chơi về khuya vậy? - Em ở xóm trên, gần cầu Đạ-xị, em tên Đạt, em của chị Dung đấy. Chắc anh biết chị Dung chứ?Tim tôi giật thót, tôi trả lời: - Ờ… Anh có biết Dung. Cậu ta cười rồi nói tiếp: - Đêm nào đi chơi về đến đây em cũng dừng lại ngồi ngoài đường nghe anh đàn. Tiếng đàn của anh trong đêm khuya nghe quyến rũ quá. Nhiều lần muốn vào nhà chơi nhưng em ngài ngại thế nào ấy… - Em cứ vào nhà chơi với anh chứ có ǵ đâu mà ngại. Anh cũng muốn có người đến nhà ca hát cho vui, em có biết chơi đàn không? Đạt lắc đầu: - Thú thật với anh em mới mua lại một cây đàn cũ, em cũng thử tập nhưng sao thấy khó quá, ước ǵ anh dạy cho em… Đạt ngừng lời, nh́n tôi ra vẻ tha thiết chờ đợi sự đồng ư. Tôi thấy cậu ta có khuôn mặt trong sáng và tính cách dễ cảm mến. Tôi nghĩ đến Dung, đây cũng là cơ hội để tôi được làm quen với nàng, điều mà lâu nay tôi chờ đợi. Tôi gật đầu: - Được, buổi tối em đến đây anh sẽ tập đàn cho em, bước đầu khó khăn lắm đấy, đừng có vội nản chí. Khuôn mặt Đạt rạng rỡ sung sướng. Đạt nói; - Cảm ơn anh nhiều, anh yên tâm, được anh dạy cho th́ khó khăn mấy em cũng vượt qua được. Tôi ôm đàn chơi một bản Romance cổ điển. Đạt ngồi nghe và chăm chú nh́n những ngón tay tôi trên cần phím. Có Đạt ngồi bên nghe, tôi cảm thấy đàn rất hứng thú, vẻ mặt của Đạt biểu lộ niềm đam mê và ngưỡng mộ. Khi tôi ngừng đàn, Đạt nói: - Ước ǵ em đàn được như anh.. - Em cố gắng học rồi sẽ đàn hay hơn anh nữa. Anh chơi cũng xoàng thôi, có ǵ đâu. Đêm đă khuya, Đạt hẹn tôi tối mai sẽ mang đàn đến rồi chào tôi ra về. Tiễn Đạt ra sân và khi Đạt bước trên cây cầu bắt qua hào nước, tôi hỏi Đạt, giả vờ như sực nhớ đến Dung: - Sao mấy hôm nay không thấy Dung đi làm? - Trời mưa hoài, cửa hàng ế ẩm. Nghỉ bán, chị Dung ở nhà cả tuần rồi. Hôm nào mời anh lên nhà chơi, chị Dung có biết anh đấy… Giữa màn đêm vắng lặng, lời nói sau cùng của Đạt rớt vào ḷng tôi êm ái như một hạt mầm gieo xuống chiêm bao… Gần như đêm nào Đạt cũng đến nhà tôi tập đàn. Ngoài giờ tập đàn ra, tôi và Đạt thường tṛ chuyện với nhau đến tận khuya. Sau nhiều lần tâm sự tôi được biết rơ hơn về gia đ́nh của Đạt. Gia đ́nh Đạt trước đây ở Quảng Ngăi, ba của Đạt là một người lính chế độ cũ, sau năm 1975 ông đă mang gia đ́nh đi lập nghiệp nhiều nơi ở miền nam, cuối cùng ông t́m đến Cát Tiên và sinh sống tại đây đă được vài năm. Chị em Đạt phải nghỉ học sớm v́ hoàn cảnh gia đ́nh khó khăn. Dung là con đầu, kế đến là Đạt, và c̣n hai đứa em nhỏ nữa. Đạt là một học tṛ ưu tú của vơ đường Tấn Diêu, cũng mấy lần thượng đài nhưng bây giờ đă giải nghệ. Cũng như hầu hết mọi người ở đây, gia đ́nh Đạt sống bằng nghề làm rẫy. Và cũng từ những lần chuyện tṛ ấy, Đạt biết rơ về tôi hơn. Đạt tỏ ra quư mến tôi và đôi lần qua cách tṛ chuyện hồn nhiên cởi mở của Đạt, tôi biết Đạt có tâm sự với chị ḿnh về tôi. Đạt thường xuyên mượn sách của tôi về nhà cho Dung đọc. Tôi được biết Dung rất ham đọc tiểu thuyết. Có một lần vào lúc đă khuya tôi có việc đi vào Buôn-bân, khi về ngang nhà Dung, tiếng nàng đọc sách cho cha nàng nghe mà tôi nhầm ngỡ giọng đọc của phát thanh viên trong chương tŕnh đọc truyện đêm khuya của Đài Tiếng Nói Việt Nam. Qua Đạt, tôi và Dung như thể quen biết thân thiết với nhau mặc dù chưa bao giờ gặp mặt tṛ chuyện. Sau thời gian Đạt đến học đàn khoảng nửa tháng, một buổi sáng tôi đạp xe từ Buôn-go về, gần đến nhà tôi đă thấy Dung đạp xe từ phía ngă ba đi tới. Khi hai xe đến gần nhau, tôi chưa kịp lên tiếng chào th́ Dung đă tặng cho tôi một nụ cười rất đỗi tŕu mến và cất giọng êm ái: - Anh Dương đi đâu về đấy? Tôi bỗng quưnh quáng lắp bắp: - Anh… anh đi… chợ về… Lúc tôi lấy lại b́nh tĩnh th́ nàng đă đi qua gần 10m. Thật may mắn là khi tôi quay đầu tiếc nuối trông theo cũng đúng vào lúc nàng quay lại nh́n tôi. Suốt ngày hôm đấy hồn tôi lâng lâng bay bổng bởi nụ cười nàng trao tặng. Những ngày sau đó tôi không thấy nàng qua lại. Một buổi chiều tôi lên nhà nàng với lư do hỏi thăm Đạt sao mấy hôm rồi không đến tập đàn. Đạt bị ốm, một ḿnh ở nhà. Tôi nh́n quanh rồi hỏi Đạt: - Nhà em sao vắng vẻ thế này? - Đi làm ngoài rẫy hết rồi anh ạ. Chị Dung chiều nay cũng đi làm với ba má em, anh đến chơi mà không có chị ở nhà cũng mất vui. Quả thật tôi thất vọng nhưng nói tránh: - Anh đâu biết em bị ốm nên lên nhà hỏi thăm sao mấy hôm nay không đến tập đàn. Đạt cười tinh quái: - Chứ không phải thăm chị Dung à? Tôi rầy Đạt: - Cậu nhiều chuyện!... Ở chơi với Đạt khoảng nửa giờ tôi chào Đạt ra về. Đạt bước đến tủ lấy cuốn sách đưa tôi và nói: - Cuốn truyện chị Dung đọc xong rồi bảo em mang trả anh, thôi sẵn đây nhờ anh mang về dùm. Đó là cuốn “Nỗi sợ” của Stephan Zweig, tôi mang về nhà để trên bàn. Mấy hôm sau, một đêm trời mưa, tôi nằm nhà giở sách ra đọc lại, vô cùng ngạc nhiên khi thấy tên “Thùy Dung” được viết bằng bút bi màu xanh trên ḍng trống của một số trang sách. Tôi nh́n nét chữ của nàng và biết nàng muốn nói ǵ. Tôi hôn lên tên nàng rồi mơ mộng bâng quơ. Đêm ấy tôi nằm mơ thấy nàng đi trên con đường vắng, tôi chạy đuổi theo nhưng khi đến gần bóng nàng bỗng biến mất… Tôi tỉnh giấc vào lúc nửa đêm, nghe có tiếng mưa rơi nhè nhẹ trên mái tranh. Một nỗi buồn êm ái lan tỏa trong hồn tôi. Giọng nói của nàng hôm chào tôi nghe văng vẳng trong tiếng mưa buồn. Tôi thầm gọi tên nàng rồi úp mặt vào gối nghe ḷng thổn thức. Ngoài đêm tiếng mưa rơi như bài t́nh ca muôn thuở…
***
CHƯƠNG VIII
Tôi viết bức thư tỏ t́nh trong tiếng mưa rơi dặt d́u thánh thót ngoài hiên. Trong hơi mưa có mùi hương thoang thoảng của một loài hoa dại ngoài thềm quyện vào những ḍng thư t́nh ngọt ngào lai láng. Bốn trang giấy khổ lớn đă đầy kín chữ mà tôi cảm thấy vẫn chưa nói hết nỗi t́nh. Tôi kể lể cùng nàng nỗi cô đơn của tôi trong những ngày tháng sống ở đây. Tôi thú thật tôi đă yêu nàng ngay từ buổi đầu gặp gỡ dưới trăng. Tôi cầu xin nàng hăy đến với đời tôi, t́nh yêu của nàng sẽ là phép màu cứu rỗi tôi, một linh hồn vật vờ bơ vơ trong cơi đêm dài… Tôi gấp thư lại khi đêm trôi dần về sáng. Mưa vẫn c̣n rơi măi… Tôi thiếp đi trong tiếng mưa rơi, h́nh bóng nàng phảng phất trong giấc mơ êm đềm. Sáng hôm sau tôi mở thư ra đọc một lần nữa khi vừa thức dậy trên giường. Tôi muốn tận tay trao thư cho nàng chứ không nhờ Đạt hay một ai khác. Suốt mấy hôm liền vẫn không thấy nàng qua nhà. Thế rồi cơ hội cũng đă tới. Đó là một buổi chiều trời vừa tạnh mưa, mây xám vẫn c̣n giăng đầy, đường không có lấy một bóng người qua lại. Tôi ngồi bên cửa sổ nh́n bâng quơ ra đường, bỗng dưng tôi thấy nàng từ phía trên nhà đi bộ xuống ngă ba. Nàng mặc bộ đồ màu trắng có chấm hoa xanh nhạt, thả tóc, chậm răi đi qua nhà. Trong màu chiều mờ nhạt trên đường vắng, bóng h́nh nàng thơ mộng yêu kiều vô hạn, chưa bao giờ tôi thấy nàng đẹp như thế. Tôi nh́n theo thấy nàng đến ngă ba th́ rẽ vào quán Lâm Anh. Nàng vào mua hàng và một lát sau quay lại. Từ xa nàng đă nh́n thấy tôi ngồi ở đầu thềm chờ đợi, khi đến gần tôi chưa kịp gọi nàng đă nh́n vào tươi cười hỏi tôi: - Anh Dương đă ăn cơm chiều chưa mà ngồi chơi đấy? Tôi không trả lời, tôi đăm đắm nh́n nàng, nở một nụ cười vô cùng tŕu mến rồi gọi: - Dung ơi, cho anh gửi cái này… Nàng dừng lại. Tôi nhảy qua hào nước bước lên đường trao thư vào tay nàng. Khi đưa thư, bàn tay tôi khẽ chạm vào những ngón tay mềm mại của nàng, tôi nh́n vào mắt nàng, giọng tôi run run xúc động: - Anh gửi thư cho em đây… Đă bao ngày rồi, chiều nay anh mới được ngỏ lời… Khuôn mặt nàng ửng hồng, nàng nhận thư rồi cất giọng nhỏ nhẹ: - Không dám… đâu… Nàng bẽn lẽn quay đi giấu một nụ cười huyền hoặc vào cơi chiều vô tận. Đêm ấy ḷng tôi nhẹ nhàng v́ nỗi t́nh mang nặng bao ngày giờ đă được trao gửi về người. Tôi vừa gieo xong hạt giống yêu thương vào trái tim nàng và chờ đợi t́nh yêu khai hoa trổ trái. Nằm trong đêm nghe tiếng mưa rơi tôi thao thức trong niềm hạnh phúc được chờ đợi. Giờ này nàng đă đọc xong thư và có thể đă ngủ say trong lời mưa ru êm ái với những giấc mơ xuân th́ tươi đẹp. Tôi nằm đây, tiếng mưa rơi như lời kinh chúc phúc và nơi kia bên bờ đêm huyền ảo nàng như một công chúa đang ngủ say trong tiếng mưa rừng…
***
Kể từ buổi chiều trao thư cho Dung, gần một tuần lễ rồi tôi ôm ḷng chờ đợi thư nàng. Độ này mưa nhiều, cửa hàng đóng cửa nên chẳng thấy nàng qua lại. Những lần Đạt đến tập đàn tôi đều hy vọng nàng sẽ gửi thư cho tôi qua Đạt, nhưng rồi tôi lại thất vọng v́ không nghe Đạt nói ǵ, chỉ có một lần Đạt hỏi tôi: - Anh gửi thư cho chị Dung phải không? Tôi chỉ gật đầu rồi cười buồn bă. Đạt cũng không nói ǵ thêm, chỉ im lặng một cách khó hiểu. Một buổi sáng tôi đi hái thuốc nam để chữa bệnh trĩ. Tôi lang thang đi t́m một số nơi nhưng vẫn chưa thấy được loại cây ḿnh cần, thế rồi bước chân dẫn tôi đến trước ngơ nhà nàng. Nhà nàng cách đường bởi một khoảng sân hẹp, tôi nh́n vào thấy gian nhà trên không có người, chỉ có bóng nàng thấp thoáng ở gian nhà dưới. Tôi do dự một lát rồi bước qua khoảng sân ngập tràn bóng nắng buổi sáng, bước lên thềm vào thẳng nhà trên. Từ nhà dưới trông thấy tôi, khuôn mặt nàng thoáng một chút ngạc nhiên, sau đó nàng tươi cười bước lên chào tôi: - Giờ này rảnh rỗi hay sao mà anh đi chơi đấy? Tôi vui vẻ nói đùa: - Anh không đi chơi đâu, anh đi đ̣i nợ đây. Biết được lời nói đầy ẩn ư của tôi, nàng cũng đùa lại: - Anh đi đ̣i nợ sao lại vào nhà em, em có thiếu nợ ǵ anh đâu? Tôi nh́n nàng với anh mắt ngập tràn yêu thương: - Có đấy, em nợ anh nhiều lắm. Nàng thẹn thùng tránh ánh mắt của tôi, hỏi nhỏ nhẹ: - Nợ ǵ? - Nợ t́nh, nợ chiêm bao, nợ tương tư… Nàng liếc nh́n tôi, khuôn mặt ửng hồng và ngồi vào chiếc ghế đối diện bên kia bàn. Lần đầu tiên tôi và nàng được ngồi bên nhau. Buổi sáng thật yên tĩnh, nhà không có ai khác ngoài hai đứa và ngoài đường cũng không bóng người qua lại. Nàng rót nước mời tôi và để tránh sự im lặng ngại ngùng, nàng và tôi hỏi qua đáp lại những lời vu vơ vớ vẩn. Khi cái tṛ chơi vô vị ấy xem chừng đă mỏi, tôi úp ly vào khay trà giả vờ chuẩn bị đứng dậy, nàng nh́n tôi ngạc nhiên: - Sao vội vậy? Anh về thật sao? Tôi lắc đầu: - Anh chưa về đâu. Và nh́n vào mắt nàng, giọng tôi tha thiết: - Sao Dung không trả lời anh? Đă bao nhiêu ngày rồi anh chờ đợi thư em. Anh yêu em và cầu mong sự đáp trả… Nàng im lặng cúi nh́n xuống bàn, mân mê mảnh giấy cuộn trọn trong hai ngón tay xinh xắn, vẻ mặt bỗng dưng trở nên phân vân tư lự. Tôi nh́n nàng và im lặng chờ đợi… Rồi sự im lặng ấy cũng qua đi, môi nàng nở nhẹ một nụ cười, không nh́n tôi, nàng cúi mặt nói như với chính ḿnh: - Ngày mai em sẽ gửi thư cho anh… Đă đến lúc tôi thấy mặt bàn là một khoảng cách cần phải vượt qua. Tôi rời ghế bước sang đứng sát vào nàng. Nàng vẫn ngồi yên, cảm giác có tôi đứng sát bên khiến đôi vai nàng khẽ rùn lại và khuôn mặt trở nên nhợt nhạt. Tôi nh́n thấy nỗi hồi hộp của nàng thể hiện qua bộ ngực đang phập phồng dồn dập dưới làn áo mỏng. Trông nàng giống như một con mồi sắp sửa trao thân cho kẻ săn đuổi. Bỗng dưng nét yêu kiều và vẻ kiêu sa hằng có trên khuôn mặt nàng biến mất, chỉ c̣n lại sự thơ dại đến độ tội nghiệp của một thiếu nữ chân quê. Niềm ham muốn của tôi chợt tàn lụi. Tôi không muốn sàm sỡ chiếm đoạt đôi môi đang chờ đợi được chinh phục trong nỗi run sợ. Tôi muốn nụ hôn tinh khôi ban đầu là sự dâng hiến để đền đáp cho nhau, là lời nguyền thơ mộng thiên thu… Và tôi để dành nụ hôn lại trong sự tỉnh táo… không đúng lúc. Tôi nghe từ tóc nàng thoảng một mùi hương dịu vợi. Tôi cúi xuống, môi tôi vướng vào những sợi tóc mai, nàng vẫn ngồi yên, tất cả thân thể nàng được bao bọc trong ánh mắt tôi. Tôi thầm th́ một lời ḥ hẹn: - Khoảng 9 giờ tối nay anh đợi em bên cầu Đạ-xị nhé, đêm nay có lẽ trăng sáng lắm… Nàng phân vân một lát rồi lắc đầu: - Không được đâu, ai mà dám ra đó vào ban đêm. - Nếu em không đến anh sẽ ngồi đợi cho đến lúc hóa đá… Nàng bỗng cười vui vẻ: - Kệ anh… Từ nhà nh́n qua một khu vườn trống là thấy cầu Đạ-xị. Tôi chọn nơi ấy với ư nghĩ nếu nàng không đến đi nữa th́ dưới ánh trăng khuya từ trong nhà nh́n ra nàng cũng sẽ thấy tôi đứng đợi bên cầu, và như vậy cũng đă đủ. Đêm ấy khoảng 9 giờ, khi trên đường không c̣n người qua lại, tôi đạp xe lên cầu. Trên đường đi tôi thầm nghĩ nếu nàng không đến chỗ hẹn, thôi th́ một ḿnh tôi đứng ngắm trăng hay nghe suối chảy cũng đành. Tôi tựa vào thành cầu nh́n về phía nhà nàng. Nhà đóng cửa và chỉ thấy ánh đèn dầu hắt ra từ song cửa sổ. Tôi đứng đến tận khuya, sương rừng thấm ướt cả áo. Nàng không đến nhưng tôi tin rằng qua song cửa nàng sẽ nh́n thấy dưới bóng trăng rừng hoang vu có một gă con trai đứng cô độc trên nhịp cầu sương lạnh lẽo đợi chờ nàng trong vô vọng.
***
Trưa hôm sau, đứa em nhỏ của nàng trên đường đi học ghé vào nhà trao cho tôi một bức thư không có phong b́. Tôi cầm thư trên tay run run xúc động như thể đang cầm một báu vật cho dù tôi chưa biết nàng sẽ nói ǵ trong bức thư này: nàng sẽ đáp trả hay từ chối. Tôi chưa vội mở ra đọc, tôi muốn kéo dài cảm xúc hồi hộp của một người ngồi trước quân bài c̣n nằm sấp chuẩn bị được lật ngửa ra trong cuộc chơi đỏ đen may rủi. Cuối cùng khi không c̣n chịu đựng lâu hơn nữa tôi mở thư ra. Và khi đọc đến những ḍng chữ cuối cùng tôi cảm thấy cổ họng đắng chát như vừa nuốt phải một quả bồ ḥn. Trong thư, sau khi kể lể nỗi thương mến của ḷng nàng dành cho tôi, nàng đă từ chối t́nh yêu của tôi bằng một ḍng chữ vô cùng nắn nót: “Em không thể nào đáp trả t́nh anh dành cho em bởi v́ em đă có…”. Rồi tiếp đến nàng ân cần dặn ḍ tôi: “Mai sau dù cuộc đời có thế nào đi nữa xin anh đừng bao giờ quên em…”. Và nàng kết thúc bức thư bằng những lời chúc tốt đẹp sẽ đến với đời tôi. Quả là một bức thư từ chối t́nh yêu hoàn hảo về mặt bố cục. Những ḍng chữ được viết bằng bút bi xanh bỗng hóa thành những ngọn gai, những mũi tên đâm vào ḷng tôi nhói buốt. Cơi mơ tan tành, thiên đường sụp đổ, tôi nằm suốt cả buổi chiều trên giường âm thầm nuốt nguyên vẹn khối t́nh si xuống tận nơi sâu kín của đáy ḷng với cái thú đau thương v́ t́nh yêu đầu đời bị từ chối. Rồi trong bóng ngày sắp tắt, trong nỗi đ́u hiu quạnh quẽ của đời ḿnh, tôi gượng dậy ôm đàn ngồi bên cửa sổ nh́n vào cơi chiều hoang vu cất lời ca ai oán: “Yêu người như lá đổ chiều đông…”. (1)
***
Một tuần lễ sau, tôi đón đứa em của nàng trên đường đi học về trả lại thư, và ngay sau đó bức thư của tôi cũng được nàng gửi trả. Tôi ném bức thư của ḿnh vào bếp lửa cho nỗi t́nh đẹp đẽ và đau đớn kia biến ra khói bay tuốt về trời… Nàng đi làm trở lại, ngày hai lần sớm chiều ngang qua nhà tôi với dáng vẻ buồn buồn. Tôi vẫn ngồi trong nhà, qua song cửa sổ im lặng nh́n nàng như nh́n theo một bóng mộng hiu hắt xa xôi. Đạt vẫn thường xuyên đến tập đàn và dường như không hay biết chuyện giữa tôi và Dung. Đạt ngày càng tỏ ra quyến luyến tôi và cả tôi cũng vậy, rất yêu mến Đạt. Tôi tâm sự với Đạt nhiều điều nhưng không bao giờ tôi nhắc đến Dung trước mặt Đạt. Đạt ao ước một ngày không xa Đạt và tôi sẽ lên Bảo Lộc sinh sống, tôi mở lớp dạy đàn, Đạt sẽ dạy vơ, anh em sống bên nhau cho thỏa thích. Sau lần tôi và Dung trả lại thư cho nhau khoảng nửa tháng, một buổi sáng tôi và Lâm Anh đi lấy hàng trên Buôn-go, khi dắt xe lên dốc Đá Mài hai anh em vừa đi vừa chuyện tṛ, bỗng Lâm Anh như sực nhớ ra điều ǵ, anh hỏi tôi: - Chú với con Dung ra sao rồi? Tôi cười lảng tránh: - Có chuyện ǵ đâu anh… Anh nh́n tôi cười có vẻ giễu cợt và kể lại câu chuyện dưới cửa hàng cách đó mấy hôm. Lâm Anh xuống cửa hàng mua vải về may màn, Dung bán vải cho anh và hai người cùng tṛ chuyện. Trong câu chuyện Dung hỏi thăm về tôi và Lâm Anh cũng không ngờ Dung biết chính xác cả điểm thi đậu vào đại học của tôi nữa. Lâm Anh hỏi đùa: - Sao cháu không lấy chồng đi cho chú được uống rượu mừng? - C̣n lâu cháu mới lấy chồng - Dung trả lời. - Giờ cháu đang yêu một người mà người ấy không biết… Lâm Anh hỏi: - Kẻ ngu ngốc nào thế? Dung trả lời: - Anh Dương chứ c̣n ai nữa. Nghe chuyện tôi ngờ Lâm Anh bịa ra để trêu tôi. Lúc ấy hai chiếc xe đạp song song xổ dốc, gió thổi vù vù bên tai, sợ anh không nghe, tôi hỏi lớn: - Anh nói có thật không đấy? Thấy tôi hoài nghi, Lâm Anh bỗng nổi giận, anh thét lớn, tiếng anh dội ầm ầm vào vách núi: - Tôi nói láo chú tôi làm con… Lâm Anh đă thề độc như thế tất nhiên sự việc có thật. Trên đường về tôi nghĩ, hoặc là nàng trêu tôi hoặc là qua Lâm Anh nàng rủ tôi chơi tṛ đuổi bắt. Cả hai điều trên tôi đều không thích. Nàng làm khổ tôi như thế đă đủ rồi. T́nh tôi đă trao một lần là cạn đáy, ḷng tôi chỉ c̣n lại nỗi hoang vắng im ĺm. Bỗng dưng tôi cảm thấy tâm hồn mệt mỏi ră rời…
***
Giữa những ngày buồn bă v́ chuyện t́nh duyên, tôi nhận được thư của gia đ́nh từ Quảng Ngăi gửi vào. Thường th́ thư ba tôi gửi vào tràn ngập ḷng yêu thương và sự lo lắng. Cứ mỗi lần nhận thư là mỗi lần ḷng tôi da diết nhớ quê nhà. Tôi cảm thấy ḿnh là đứa con không xứng đáng với tấm ḷng cao cả của ba tôi. Ở quê nhà ba tôi phải lo trăm công ngh́n việc, má tôi cùng mấy anh chị em hàng ngày vất vả lam lũ đối phó với nỗi áo cơm thiếu hụt, vậy mà c̣n phải lo lắng cho tôi về chuyện sức khỏe, chuyện tương lai. Trong khi đó, ở đây tôi nằm dài trong túp lều tranh gửi cái miệng ăn bám vào nhà Lâm Anh, trố mắt ra đường ngó gái rồi đổ bệnh tương tư mất ngủ, rồi viết hàng trăm bài thơ tầm phào nửa đêm ngồi đọc mà chẳng có ai nghe ngoài giun dế cây cỏ quanh hè. Lần này thư Người gửi c̣n chứa đựng quá nhiều nỗi bức xúc. Đọc thư tôi h́nh dung ra cảnh kinh tế bế tắc của gia đ́nh và nỗi lo lắng của Người về chứng bệnh thần kinh của tôi khi tập thơ “Chưa qua hết đêm dài” tôi gửi về cho bạn bè lọt vào tay Người. Đọc thư tôi có cảm tưởng Người lột trần con người thiếu thực tế của tôi ra để đánh cho một trận đ̣n v́ cái tội u mê ám chướng. Quả thật tôi thức tỉnh trong nỗi ăn năn buồn rầu, nhưng rồi sự thức tỉnh ấy tắt đi như ngọn đèn trước gió, mộng mị vẫn hoàn mộng mị, tâm thức tôi lại ch́m vào bóng tối lạ lùng của những đêm dài mất ngủ, hồn phách tôi trôi nổi chập chờn trong những giấc chiêm bao c̣n sót lại đâu từ tiền kiếp xa xôi. Tôi ngồi nghe gió thổi suốt canh dài. Mưa tạt vào kẽ vách làm ướt cả chỗ nằm duy nhất trong nhà. Tôi không thể nào ngủ được không phải v́ lo toan suy nghĩ chuyện ǵ, nguyên nhân duy nhất là v́ không ngủ được thế thôi. Chứng bệnh mất ngủ nhiều tháng đă hành hạ tôi đến độ tàn tạ. Anh Chất từ Bảo Lộc gửi xuống cho tôi cả mấy bịch thuốc ngủ, tôi đă uống đến liều lượng cho phép tối đa mà giấc ngủ vẫn không đến như ư muốn. Bây giờ gió đă lặng, chỉ c̣n tiếng mưa rơi đều đều trên mái tranh. Thỉnh thoảng vài làn gió muộn màng từ những truông mía lọt qua kẽ vách thổi cong ngọn đèn dầu sang một phía khiến chiếc bóng tôi trên tấm vách tre chờn vờn méo mó. Mưa từ lúc đầu hôm và bây giờ đă gần về sáng mưa vẫn chưa ngừng. Tôi ngồi nghe mưa như một tội đồ đang chịu h́nh phạt. Bóng h́nh nhân thế bỗng xa xôi mờ ảo trong tiếng mưa rơi hiu hắt suốt đêm trường. Tôi thấy ḿnh như một kẻ lạc loài, hiện hữu như một hư ảnh, tồn tại như một vết buồn trên mặt đất này.Và mưa như tấm lưới vây khốn hồn tôi, tôi không thể nào thoát ra được dù cố sức vùng vẫy. Nằm nghe mưa tôi cảm thấy đói khát yêu thương, thèm thuồng cuộc sống. Và trong một lúc nỗi ham muốn dâng trào tột đỉnh, tôi bỗng muốn tung ḿnh lao ra ngoài mưa với những tiếng thét gọi trần gian… ( c̣n nữa )
Nguy ễn Hoàng Dương
___________ (1) lời ca mở đầu trong t́nh khúc “ Phượng yêu” của nhạc sĩ Phạm Duy.
|