|
VĂN HỮU ____________________________________________
Linh Vang Rong bút mùa hè
Wall paper at http://www.zastavki.com
Những nơi chốn nên đi trước khi bạn “check out” ở cơi đời này… 101 nơi, 1001 nơi. Thư viện chưng bày nhiều cuốn sách viết về du lịch có những tựa đề vừa lôi cuốn vừa buồn cười gần gần như vậy. Tôi thường cầm lên, mắt lướt thoáng qua những cái tên của những nơi chốn nào. Rồi ngắm nghía những bức h́nh. Tôi vẫn không mơ ước được đi thăm nước này nước nọ nhưng lại nghĩ giá ǵ ḿnh đi được hết 50 tiểu bang của nước Mỹ th́ cũng thỏa măn rồi. Các bạn văn, độc giả ở rải rác nhiều nước khác trên thế giới hẳn cũng mơ ước được thăm hết những nơi chốn của đất nước mà các bạn đang sinh sống? Là đôi lúc bâng khuâng nghĩ như vậy, chứ nếu tôi không thực hiện được, hẳn tôi cũng không lấy ǵ làm hối tiếc cho lắm. Không như là mấy cuốn sách bảo là ḿnh sẽ hối tiếc! Tôi muốn biết cái nắng dữ dội như thế nào và được nghe tiếng ve sầu kêu râm ran ở những tiểu bang thuộc miền Nam nước Mỹ. Tôi muốn đi dưới hai hàng cây cao tỏa bóng mát. Tôi muốn coi những di tích của cuộc nội chiến – như lần các chị của báo Kỷ Nguyên Mới đă đưa tôi đi coi một nơi ở West Virginia, nhân dịp tôi đi chơi vùng DC. Thật thú vị! Coi mà nhớ lại Scarlett O’Hara của Gone With The Wind. Cảnh mà tôi nhớ nhất khi coi phim đó là khi Scarlett đói khổ trở lại đồn điền Tara, đào đất t́m khoai trên mảnh vườn của ngôi nhà cũ, mà “Yankees” đă đốt hết bông vải và trong nhà th́ không c̣n thức ăn, trong khi cha mất trí nhớ, mẹ đă mất, các cô em ốm đau với bệnh sốt rét, những kẻ nô lệ giúp việc cũng đă bỏ đi…Cô thề là cô sẽ không bao giờ đói khổ như thế nữa. Nhắc tới nội chiến của Hoa Kỳ, người dân hai phía Bắc Nam đă quên mà gầy lại một nước Hoa Kỳ như ngày nay. Bao giờ th́ đất nước VN được như thế - không c̣n hận thù, mọi người được đối xử như nhau, không có phe “ngụy”, không có phe chiến thắng? Tôi muốn nh́n phượng vĩ đỏ rực ở Florida, một loài hoa mà mấy chục năm rồi tôi đă chưa được thấy lại. Nhớ cây phượng duy nhất nằm giữa sân trường trung học LBT. Phượng ở Saigon. Phượng ở Pleiku, những lần đi nghỉ hè. Của những năm xưa! Tôi nghe nói rằng ngoài việc trồng nhiều loại trái cây của miền nhiệt đới, chẳng khác ǵ quê nhà VN của ḿnh, Florida c̣n trồng được phượng. Từ lúc ở Mỹ, tôi mới biết là c̣n có phượng tím. Phượng tím ở Nam Cali. Tôi muốn nh́n nơi sinh sống của những nhà văn. Trong bối cảnh nào mà họ đă viết ra những tác phẩm như vậy. Tôi muốn nh́n những cảnh được tả trong sách. Như được đi trên bờ đê Yên Phụ mà cô Loan trong Đoạn Tuyệt của nhà văn Nhất Linh đă đi, nhưng tiếc là cái cảnh thơ mộng ấy không c̣n nữa, người ta đă làm đường, cất đầy nhà cửa quanh đó rồi. Như được ghé thăm chùa Long Giáng ở Bắc Ninh, ngôi chùa của chú tiểu Lan, trong Hồn Bướm Mơ Tiên, một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng với t́nh yêu cao thượng của nhà văn Khái Hưng. Là sách gối đầu của tôi, một cuốn tiểu thuyết t́nh cảm, chứ không phải sách dạy cách làm người hay về những chiến lược cao siêu, đầy mưu trí nào cả. Thuở trung học, tôi c̣n có một cuốn sổ nhỏ chép lại những câu anh chàng Ngọc nói với chú tiểu Lan (cô Thi)! Ôi! Cảnh Bắc Ninh thật đẹp! Cô gái Bắc Ninh đa t́nh. Tôi nhớ tới nhà thơ Quỳnh Anh của những tập thơ T́nh Trong Cơi Mộng, Một Thoáng Chiêm Bao, suốt đời chỉ yêu và chung thủy với một người. Dù là người đó đă phụ bạc chị, hứa hôn với chị rồi lại đi lấy người khác. Hồn Bướm Mơ Tiên, sau này, tôi mới biết được rằng đó cũng là một trong những cuốn sách mà nhà văn nhà thơ Hà Bỉnh Trung yêu thích. Ông là người đă thường xuyên khuyến khích tôi viết lách. Mấy tháng qua, tôi đă mất đi hai người bạn vong niên mà tôi kính mến, là nhà văn nhà thơ Hà Bỉnh Trung và nhà thơ Quỳnh Anh. Mà tôi kêu là bác Hà Bỉnh Trung và chị Quỳnh Anh, là hai sáng lập viên của nguyệt san Kỷ Nguyên Mới mà hiện tôi là chủ bút. Cứ tưởng như mới ngày nào, chúng tôi, nhóm KNM, c̣n đi chơi đảo Victoria (có vườn hồng nổi tiếng), núi tuyết Rainier, thăm nhà văn Song Thi có nhà ở bờ biển Oregon, nhà thơ Tuệ Nga ở Portland, những thác nước Oregon,… Nếu đi nhiều tiểu bang như từng mơ ước th́ tôi sẽ không quên mang theo một cuốn sổ tay với một cây viết Bic là loại tôi ưa thích. Hay nếu tiện th́ một cái laptop. Để mỗi ngày viết về những nơi chốn đă đi qua, những bạn văn đă gặp, những món ăn đă thử, viết trong journey journals. Chắc chắn là vậy, nếu tôi muốn giữ lại những memories v́ tôi đă bắt đầu không đặt nhiều tin tưởng vào cái trí nhớ của ḿnh. Mùa hè là mùa nghỉ phép để đi chơi. Ồ mà hè ở Tây Bắc th́ lại quá đẹp, nắng vàng nhẹ và cây cỏ xanh tươi, với biển, hồ, sông vịnh, núi non, làm tôi chẳng muốn đi đâu, có đi th́ chỉ muốn đi gần như Canada (Vancouver BC, đảo Victoria) ở hướng Bắc, Oregon và California ở hướng Nam. Hăy đi khi sức khỏe bạn c̣n cho phép bạn đi, bạn nhé!
Linh Vang
|