|
VĂN HỮU ____________________________________________
Linh Vang
Ông khách đặt hoa từ Denver
Đó là một ngày gần Giáng Sinh. Người đi dạo nhiều hơn người mua sắm, mặc dù cửa hàng nào cũng được trưng bày sáng sủa, hấp dẫn để lôi cuốn khách hàng. Cây thông, đèn, hoa, thiên thần, ngôi sao. Nhạc Giáng Sinh nhè nhẹ, thánh thót. Có nơi có một ông già Noel vẫn áo đỏ, với cḥm râu dài trắng toát và cái bụng phệ. Ngân nhớ một Giáng Sinh, đứa con gái út của nàng năm đó mới sáu tuổi, đang học lớp một, hỏi trong một đêm, ông già Santa đi viếng hết mọi nhà có con nít hả mẹ? Nàng ph́ cười, đúng vậy, ông đi bằng xe trượt tuyết. Trong ṿng hai năm nay, Nina nhổ gị, cao, như đang đuổi theo mẹ. Ngân đứng trước một kệ mỹ phẩm của một cửa hiệu cũng khá nổi tiếng. Nàng đang dự định mua cho cô bạn thân một món quà mà c̣n lưỡng lự chưa biết mua thứ nào. Bây giờ, ra salon để được sơn móng tay móng chân coi là xa xỉ phẩm. Thời buổi khó khăn, người ta lo cơm gạo trước, bỏ xa xỉ phẩm, nhưng vẫn muốn làm đẹp. Vậy th́ món quà nào rẻ và có ư nghĩa nhất để các bà, các cô mua tặng nhau? Nàng chợt nhận ra đó là một lọ thuốc làm đẹp những ngón tay, ngón chân. Lại vừa túi tiền của nàng, nàng bèn mua cho bạn, rồi cho nàng một lọ nữa. Tiệm hoa của nàng cũng ế ẩm theo t́nh trạng kinh tế chung. Tháng trước buộc ḷng Ngân phải cho d́ Hường nghỉ việc, chỉ giữ lại cô bé Thảo, khi nào nàng cần th́ nàng gọi. Giá Hiển, chồng nàng không thất nghiệp hai năm qua, th́ chắc là Ngân không phải bận tâm lắm. Lúc cho d́ nghỉ việc, Ngân cũng ái ngại v́ d́ đă làm cho Ngân từ hồi Ngân mới sang lại tiệm hoa; nhưng d́ nói d́ ở với đứa con trai của d́, d́ không phải tốn kém, mà d́ cũng không có nhu cầu nhiều nên đừng lo cho d́. Thuở nhỏ, Ngân gần gũi với một ông bác – bác Ba. Vợ chồng bác Ba không có con nên bác Ba yêu quư nàng lắm. Ông có thú chơi bông hoa cây kiểng. Nàng được ông chỉ bảo, giải thích về những loại hoa. Nàng không ngờ cái vốn hiểu biết đó đă giúp nàng khi qua đây. Nàng được nhận vào phụ việc trong một tiệm bán hoa. Rồi khi bà chủ lớn tuổi muốn về hưu, đă sang lại cái tiệm này cho nàng với giá thật rẻ. Phải nói là cũng nhờ Ngân có khiếu thẩm mỹ và lúc nào trên môi nàng cũng nở một nụ cười vui vẻ, thân thiện, chiều khách nên cái tiệm có rất nhiều khách. Có những bà cụ mỗi ngày ra tiệm hoa của Ngân chỉ mong được tṛ chuyện với nàng v́ họ ở nhà buồn quá, ngoài việc chơi với chó và mèo! Có cụ cuối hè lại đem cho nàng hoa quả trong vườn mà cụ tự tay trồng. Có cụ lễ lộc lại biếu nàng quà cáp.
*
Đ ây là lần thứ nh́ ông gọi. Vừa nghe phôn, Ngân nhận ra ngay người khách đặc biệt này v́ mấy ngày trước đó chính nàng đă nghe ông đặt hàng. Giọng ấm, cao, phát âm rơ ràng, xem chừng của một người chưa già lắm. Ông lại gọi đặt 24 nụ hoa hồng, màu đỏ thẫm, có cuống dài. Trên cái thiệp nhỏ, ông nhờ nàng viết mấy chữ “Hăy tha thứ cho anh!”. Lần đầu là “Cho anh giải thích”.Ông t ừ Denver xa xôi, gửi tặng hoa cho một phụ nữ ở thành phố Seattle này. Không phải một tá mà là hai tá chứng tỏ ông không ngại chi tiền cho người ấy. Hẳn là họ đă yêu nhau và ông đă làm điều ǵ để người con gái buồn giận?Cả bao năm ở với nhau, Hiển chưa bao giờ mua hoa tặng vợ, chứ đừng nói cứ vài ngày hay một tuần, lại tặng hoa như cái ông khách này. Tự nhiên Ngân lại có ư nghĩ so sánh như vậy, dù hiện giờ họ làm chủ một tiệm bán hoa th́ nàng cần Hiển tặng hoa chi nữa. Cô bé Th ảo đem đi giao. Người nhận hoa tên là Mai, theo lời Thảo, cô ta c̣n trẻ và trông rất xinh đẹp. Nhưng có lẽ họ vẫn chưa nói chuyện với nhau v́ lần thứ ba, ông đă nhờ viết “Cho anh được nói chuyện với em.”Nhiều lần cô bé Thảo bắt phôn, và mỗi lần nghe giọng ông th́ cô bé lại lấy tay che ống nghe, nháy mắt với Ngân rồi nói nhỏ cho nàng nghe: “Cái ông Denver, cô ơi!” Cô bé nói t ắt nên bỏ chữ “từ”. Từ Denver! Cúp phôn rồi, cô bé nói với nàng:“Cô vi ết giùm con cái thiệp, (v́) chữ của cô đẹp. Để con viết th́ không trịnh trọng lắm, không đúng với ư của ổng, lại làm bể chuyện. Cô à, cô có nghĩ là họ sẽ trở lại với nhau không cô?”Nàng l ắc đầu:“Ḿnh làm sao bi ết được!”T ừ cái thẻ tín dụng mà Ngân lấy tiền hoa th́ tên ông là Hoành. Ông vẫn cứ đặt hoa hồng, chứ không là loại hoa nào khác, dù rằng có vài lần nàng đề nghị hoa lan, hoa uất kim hương. Đó là tháng tư, mùa uất kim hương nở đầy cả những cánh đồng. Phía bắc của Seattle, vùng thung lũng Skagit, đất màu thích hợp cho loại hoa này, nên con cháu người Ḥa Lan khi qua xứ Mỹ lập nghiệp đă đem theo những củ hoa uất kim hương từ quê hương họ. C̣n những chậu hoa lan th́ có hoa h́nh giống như những thiếu nữ mặc áo đầm đang khiêu vũ, nh́n đẹp quá! Và hoa lại giữ được lâu, có khi tới mấy tháng, ông sẽ không cần phải gửi hoa hoài như hiện giờ, tốn tiền.Nàng c ũng chờ xem người khách có tâm sự ǵ để nói với nàng không, nhưng ông chỉ đặt hàng rồi cúp phôn sau khi nói cảm ơn.Làm nghề này bao năm, nàng cũng biết được nhiều hoàn cảnh. Buồn có, vui có. Những sinh nhật, lễ ra trường, người ốm đau ở nhà thương, Mother’s Day, Father’s Day, Valentine Day,… Đem hoa tới những chỗ vui làm ḿnh vui theo với khách và tới chỗ đám ma, nhà quàn, ḿnh cũng thấy buồn theo. Đ âu phải Ngân đối xử với người khách nào cũng như người khách nào. Có những người khách mà nàng quan tâm hơn, chẳng hạn ông khách này. Nàng thường dặn cô bé Thảo:“Em nh ớ chọn hoa thật tươi…khỏi bơ công người ta ở xa.”Nàng nói mà t ưởng như nếu nhận được bó hoa tươi xinh đẹp đó th́ người thiếu phụ sẽ cảm nhận được tấm ḷng của người khách đặt hoa mà tha thứ cho ông.L ần này, lời nhắn là “Anh nhớ em và con vô cùng!” A! Th́ ra họ có con với nhau. Nàng và Thảo suy rằng chắc chắn là họ sẽ trở lại với nhau v́ đứa con.Thảo cho là chắc chắn như đinh đóng cột. Nói xong cô bé lại cười khúc khích: “Con dám cá v ới cô là như vậy! Hihi…”Nh ưng lần đó, cô bé Thảo lại mang hoa về, nói:“Cô ơi! Cô đó dặn nhờ nói lại với ông khách là đừng gởi hoa nữa, cô nhứt quyết sẽ không nhận nữa đâu.” Mà ông khách có giữ phôn đủ lâu để Ngân chuyển lại lời nhắn đâu. Như mọi bận, ông đặt hàng xong th́ cúp phôn cái rẹt!
*
Cô bé Thảo ốm không đến làm nên Ngân phải đích thân đi giao. Hóa ra cái địa chỉ đó là của bố mẹ Mai. Bà cụ cho biết mẹ con Mai đă ra ở riêng. Ngân chưa hỏi ở đâu, mà cũng chưa biết hỏi như thế th́ có phiền người ta không, th́ bà cụ đă cho biết: “S ố…, trên đường…, pḥng…”Ngân ng ạc nhiên khi thấy cụ sốt sắng như vậy. Thôi, đă có trong tay cái địa chỉ th́ ḿnh cứ đến.May quá! Mai có ở nhà. Thấy Ngân ôm bó hoa, cô biết ngay nàng là ai. Cô hỏi liền:“Ngan’s Flower Shop? Ch ị là chị Ngân?”Mai c̣n tr ẻ lắm, Ngân đoán chừng, chưa tới ba mươi, trẻ cỡ cô em gái út của nàng.Theo l ời Mai, cô là vợ của người khách đặt hoa đó. Cũng cưới hỏi, có hôn thú đàng hoàng! Khi đứa bé, con trai của cô, bị té ngă ở trường, phải đưa vào cấp cứu, cảnh sát t́m cha mẹ của đứa bé. Mà không hiểu sao, họ lại gọi trúng nhà của…bà lớn. Hai người đàn bà gặp nhau ở bệnh viện, ngỡ ngàng. Chừng đó mới vỡ lẽ!Ng ười vợ trẻ dẫn con ra đi. Ngân hiểu t́nh cảnh này lắm.M ười năm trước khi được chồng bảo lănh qua Mỹ, Ngân mới hay là lâu nay Hiển sống chung với một phụ nữ khác. May mà cô ta không có con với Hiển, và sau đó, Hiển lại về với mấy mẹ con nàng. Tuy vậy, đó vẫn là vết thương không bao giờ lành, Ngân cứ nghĩ Hiển không c̣n “nguyên vẹn” với nàng.Dù hai ng ười có thêm con bé út là Nina, nhưng cứ mỗi lần vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt v́ một chuyện bực bội nào khác th́ Ngân lại cứ nhắc tới chuyện bồ bịch của Hiển. Tại sao mười mấy năm bị kẹt lại, Ngân đă phải bươn chải, nuôi con, nuôi cha mẹ chồng, rồi bao nhiêu bận vượt biên mà không thành, phải vào nhà tù, vàng mất, đồ đạc trong nhà cũng phải bán đi, làm vốn liếng cạn dần…mà Hiển không hiểu?L ại đám em út của Hiển. Chúng cũng làm nàng khổ tâm không ít. Hoàng là đứa kế Hiển, c̣n nói:“Ngày anh Hi ển vượt biên, tui chở ảnh đi tới điểm hẹn, ảnh có hứa với tui là khi đi được, ảnh sẽ gửi tiền về giúp tui. Mà ảnh có gửi tiền, quà cáp cho chị chớ.”V ậy mà ở bên này, Hiển lại thản nhiên chung sống với người khác!Gi ận th́ có giận, nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ chuyện bỏ chồng v́ nàng lớn lên trong một gia đ́nh cổ xưa lắm, gia đ́nh đó không hề ai nói tới hai chữ ly dị. Bổn phận vẫn c̣n đó, khi buồn buồn nàng lại nghĩ, đành phải chịu đựng cho hết…kiếp này.Nàng và Hi ển quen biết nhau chỉ một thời gian ngắn rồi gia đ́nh hai bên thấy được th́ hối thúc hai người lấy nhau để họ có cháu nội cháu ngoại. Rồi gia đ́nh chỉ c̣n là trách nhiệm. Chứ không t́nh tứ thơ mộng ǵ cả!Bây gi ờ ngồi bên cạnh Mai, tuy là Ngân nghĩ nàng hiểu tâm trạng của Mai, nhưng nàng cũng biết nàng không mang đôi giày mà Mai đang mang nên nàng không thể đoán được là cái viên sỏi kẹt trong đó lớn nhỏ cỡ nào và làm chân Mai đau đớn thế nào.Mai r ươm rướm nước mắt, như c̣n muốn giữ cho những giọt lệ không trào ra. Ngân ôm vai Mai:“Khóc được th́ cứ khóc. Chị không có lời khuyên nào. Em hăy làm điều em nghĩ là phải đối với em.”Mai s ụt sùi khóc:“Khi nào th́ người đàn ông mới cho ḿnh biết sự thật? Họ sống trong cảnh dối gian như vậy mà họ sống được? Lâu nay em cứ nghĩ em là người con gái hạnh phúc nhất trên thế gian này!...Phiền chị quá, v́ em! Thôi th́ em lại nhận, nhưng nhờ chị nói lại với anh ấy rằng những bó hoa này không đủ để xóa bỏ hết những việc mà anh ấy đă làm đâu.”
*
Th ảo đi giao vài lần sau đó. Xem chừng việc tặng hoa không có hiệu quả v́ lời nhắn càng ngày càng tuyệt vọng. “Dù đường đời rẽ về đâu th́ anh vẫn yêu em.”Ngân l ại không tiện hỏi, v́ khách hỏi mua hoa th́ ḿnh bán hoa, cũng như bệnh nhân bị bệnh th́ đi khám bệnh để được bác sĩ t́m bệnh, chữa bệnh, chứ bác sĩ không hỏi đời tư của bệnh nhân.Cô bé Th ảo đưa ra triết lư:“ Đàn ông họ không mạnh mẽ như ḿnh tưởng, mà rất yếu ḷng. Như cô thấy đó, cái ông Denver này, ổng phải yêu cả hai người đàn bà, ổng không bỏ bà nào được nên mới có cảnh ổng có hai vợ, mang tội đi gạt cả hai bà. Bỏ bà lớn, ở bà nhỏ th́ tội bà lớn; bỏ bà nhỏ, ở bà lớn th́ tội bà nhỏ…Nghĩ tới cảnh hai bà đụng nhau ở bệnh viện, con thấy buồn cười quá!”Không bao lâu kinh t ế khấm khá hơn. Tiệm hoa lại đông khách. Ngân kêu d́ Hường trở lại giúp nàng, nhưng d́ nói d́ bận giữ cháu nội rồi. Thằng cháu đích tôn phải được ưu tiên hơn chớ. Nàng cười cười, nói phải. Nàng cho Thảo làm thêm giờ, cô bé vẫn c̣n học college. Nàng cũng mướn thêm hai cô gái khác làm bán thời gian.B ẵng đi một thời gian dài, Ngân không thấy người đàn ông đó gọi phôn đặt hoa nữa. Người đàn ông đă bỏ cuộc hay ông ta với người phụ nữ trẻ đă trở lại với nhau? Ngân bận rộn quá nên cũng quên họ, chỉ là v́ có một ngày đẹp trời, lại nhàn rỗi, bỗng dưng Ngân nhớ tới họ rồi thắc mắc như vậy thôi.
Linh Vang (Tháng m ười/2012)
|