|
VĂN HỮU ____________________________________________
Linh Vang
Tôi và Mùa Đông
Khi lá vàng, lá đỏ đă rơi rụng hết và rồi được dọn dẹp sạch sẽ trên những lối đi, khi mấy hàng cây phong giờ chỉ c̣n trơ những cành xương xẩu khẳng khiu, khi bầu trời chùng xuống phủ một màu xám xịt buồn bă, là lúc tôi chấm dứt những giờ làm thêm ở hai chi nhánh DuPont và South Hill. Hẹn với sếp ở hai nơi đó là năm sau khi xuân trở về, cây cỏ đâm chồi nẩy lộc, trời sáng sủa, thời tiết ấm áp, th́ tôi mới quay lại làm cho họ. Thời gian này tôi chỉ c̣n giữ giốp chính (tiểu bang), giốp phụ (chi nhánh chính University Place của tôi) thôi. Trời lạnh, tôi hạn chế đi đứng – nghĩa là bỏ cả chuyện đi bộ trong giờ giải lao, dù biết là tháng giêng khi đi khám sức khỏe hằng năm, sẽ bị nghe cô phụ tá bác sĩ càm ràm như thế nào rồi. Khi ra ngoài, tôi nai nịt nhiều lớp áo, cùng mũ nỉ, khăn len quàng cổ, đôi găng tay, giày ủng; và tôi bước đi như chạy, như bị ai đuổi. Nhưng vẫn cái dáng lạch bạch mà Ng cứ cười trêu tôi giống như con vịt xiêm, tại cái túi xách trên vai nặng quá, bỏ đủ thứ trong đó, nào laptop, journal, booknote, cuốn truyện, cái bóp, phôn tay, cái lược, cái dù, đồ ăn vặt,...à, quên, có cả cái ngăn bỏ hai cái ID badges vừa là thẻ vào cửa nữa. Tôi muốn leo ngay lên xe buưt ấm áp, đánh thẳng một giấc cho tới khi phải xuống trạm, 50 phút sau đó, rồi chạy tọt vào sở làm nơi cũng đă có sưởi ấm dễ chịu. Trời lạnh, ôi chao ly cà phê Starbucks thơm ngon lạ lùng! Tôi hay mượn cái thẻ (vàng) của Ng để vào đây quẹt. Giống như người ghiền thuốc lá, kêu bỏ hút, tránh không mua thuốc lá, nhưng cứ thấy ai hút, th́ lại ch́a tay xin một điếu. Tôi cũng vậy, không tự nhận ḿnh là khách thường xuyên của Starbucks, thành ra không muốn giữ cho ḿnh một cái thẻ. Quán Starbucks nào cũng ấm cúng, và ồn ào với người ra kẻ vào, người ngồi góc này đang gơ gơ vào cái laptop, người ngồi góc kia nói chuyện phôn, có nhóm này, nhóm nọ bàn trăm thứ chuyện – không hiểu sao mà nhiều nhà văn lại có thể vào đó để viết lách được chứ, như Paula McLain đă viết cuốn The Paris Wife trong khung cảnh như thế của một quán cà phê Starbucks. Cái hay của Starbucks là ḿnh muốn “ngồi đồng” bao lâu cũng được hay chiếm cái góc quán đó cả ngày, và ngày này qua ngày khác, cũng chẳng bị ai đuổi, hay bị ném cho những cái nh́n khó chịu. Với lối làm ăn đặc biệt như vậy, hèn ǵ Starbucks không thành công sao được. Mùa đông. Tôi hay nh́n trời rồi mong đừng có tuyết, đừng có lạnh đến nỗi đường đóng đá, trơn trượt, khó đi. Tôi sống trong mùa đông mà chỉ chờ mùa xuân! Tôi biết được nỗi hạnh phúc khi chờ đợi một điều ǵ và biết rằng điều chờ đợi ấy không lao lâu nữa sẽ đến. Từng ngày từng ngày, tôi cố nh́n ra những dấu hiệu mùa xuân. Những cây anh đào, nh́n kỹ vào những nhánh bị rong rêu bám cùng màu trắng mốc của nó, sẽ thấy nhu nhú những búp u u tṛn trĩnh. Mấy bụi thạch thảo, chồi ra những chùm hoa màu hồng, tím be bé. Cả mấy bụi “rodi” cũng có những búp như đang chờ một ngày nắng ấm là nở hoa. Mà loài hoa tôi chờ đợi nhiều nhất là forsythia – một loại hoa được coi như mai vàng ở quê nhà. Tháng hai – vẫn c̣n đông – tôi sẽ thấy cặp vịt trở về bơi lội ở cái ao nước nhỏ bên hông sở làm, làm sao biết được đó là cặp vịt quen thuộc của ḿnh? Bất chợt, trong mùa đông, vùng Tây Bắc cũng có những ngày ấm áp lạ thường, mặt trời ló dạng, khiến ḿnh nghĩ a, mùa xuân đang lấp ló đâu đây! Nhưng daffodils, trong tự điển viết là thủy tiên đất – loại hoa vàng có h́nh dáng cái kèn- đừng tưởng bở mà chồi lên, đâm hoa đó nha. Mưa đá sẽ ào ào đổ xuống, phủ kín, tàn mất một đời hoa! Mùa đông, ôi mùa đông Tây Bắc lạnh lẽo, ảm đạm. Rồi một ngày nó cũng phải ra đi thôi, nhường chỗ cho Nàng Xuân ấm áp, với muôn vạn sắc màu.
Linh Vang
|