VĂN HỮU

Số 23 Mùa Đông 2013

____________________________________________

 

Lê Thu Hương 

 

Trên đỉnh b́nh yên

 

 

     

Hăy ôm trọn, ôm trọn tuổi xuân.

Có một lần vui thôi em,

đừng cho chết hương t́nh ngọt ngào

Đỉnh b́nh yên trên cao

Xin em giữ kín cho lâu dài,

một mùa xuân đă thắm trong tôi

Từ Công Phụng thơ

 

          Sáng nay ông bà đi lên núi. Làm sao từ chối những gọi mời của tuyết trắng, mây bềnh bồng trên cao, rừng xanh, và hoa rừng muôn sắc tràn lan từ trên cao cho đến chân núi. Núi những ngày trong tuần vắng người cho nên bà tha hồ ngắm cảnh và ông tha hồ ca hát. Sáu giờ sáng một ngày cuối tháng bảy, ông bà hân hoan cùng chiếc xe Jeep màu salsa lăn bánh ra khỏi nhà để xe, băng qua cầu West Seattle, nhập vào ḍng xe trên xa lộ trực chỉ hướng nam. Ông bà hiking Spray Park sáng nay. Sau hai tiếng rưỡi xe mang ông bà đến đường đi lên Spray Park.

Spray Park, một vùng núi tuyệt vời về hướng Tây Bắc núi Rainier, con đường lên Spray Park khoảng 3 miles để lên tới cao độ 6400 feet cao. Ông cần vượt 2200 feet độ cao, và trong 2 tiếng đồng hồ để tới điểm cao nhất của Spray Park, nhưng bà cần ít nhất là 4 tiếng rưỡi hay 5 tiếng.

Con đường lên Spray Park không những lên cao xuống thấp mà c̣n có nhiều đọan đường zic zắc, làm bà mệt đứ đừ, thở đứt hơi, mồ hôi tuôn như suối nhưng những làn gió nhẹ đôi khi như ve vuốt an ủi bà rằng, ráng lên, ráng lên, sắp tới nơi rồi. C̣n nắng tuyệt vời, rơi từng vạt lớn nhỏ, nhuộm thắm rừng tùng, ôm choàng không gian như bảo bà đi chậm thôi, nh́n màu nắng trên thân tùng coi, trên đám rêu, trên thân gỗ mục giữa đám hoa dại kia ḱa, chúng c̣n đang say ngủ, và trông chúng dễ thương không. Bà có nguyên ngày để tới điểm cao nhất hôm nay. Bà nh́n khối nước khổng lồ trên cao đang ồ ạt đổ xuống thấp, các hạt nước bắn xa như những sợi tơ mỏng được nhuộm muôn màu sắc khi ánh sáng mặt trời xuyên qua, một chuỗi màu khó quên. Bà có nghe tiếng suối trầm hùng vang động núi rừng, có nghe tiếng gió reo, có nghe tiếng chim lảnh lót xa gần, một đại ḥa tấu của thiên nhiên. Bà như nghe nhưng không trả lời, như người mộng du bước cao thấp trên đường ṃn giữa khu rừng yên ắng trong nắng sớm. Rừng đẹp làm sao và bà nghe được hơi thở của ḿnh và những bước chân nặng như voi của riêng bà. Đôi khi bà nói một ḿnh: “tôi làm sao đi nhanh bằng nhà tôi được, có những lúc tôi hối hả vấp ngă là v́ chỉ một ḿnh tôi giữa núi rừng hoang vu, tôi hơi sờ sợ, tôi sợ tôi đi lạc th́ nguy hiểm quá.”

  Sau cùng bà cũng lê được các bước chân nặng nề tới đích, 6400 feet sau năm tiếng đồng hồ khổ hạnh. Ông đang đợi bà với lon nước trong tay, tươi cười nh́n bà.

- Well come to our world.

Ông dang tay ôm bà vào ḷng, hôn nhẹ lên má bà rồi chỉ một tảng đá bằng phẳng cho bà ngồi. Bà quẳng trekking polls, cái daypack, cái mũ nilong, bước nhè nhẹ trên mảng hoa đá (pink heather flowers) màu hồng nằm rạt trên sỏi đá, hoa bé tí teo v́ thiếu nước và quá nhiều nắng hay quá lạnh như sợ chúng bị đau.

- Vợ mệt lắm phải không? Vợ chụp nhiều h́nh lắm phải không? Hoa năm nay nở nhiều v́ trời ấm áp.

Bà mệt quá, uống ừng ực chai nước gatoraide ông đưa cho bà và ngồi phịch trên tảng đá thở ra. Ông nh́n bà tŕu mến như đợi bà trả lời. Sau vài phút nghỉ mệt, bà nh́n ông mỉm cười.

- Hôm nay trời đẹp thật, hoa được mùa. Đẹp không thể tưởng tượng được. Chồng có thấy hoa sao băng (shooting stars) màu tím hồng nở dọc theo ḍng nước chảy ṿng vèo đây đó? Tui chụp hết cả 500 hay 600 tấm h́nh đủ loại hoa. Ông nhớ tên hoa không?

- Thủng thẳng. Vợ tui đói lắm? Nè, bánh ḿ thịt, chocolate, cheese. Ăn đi cho đỡ mệt. Vợ có nh́n đỉnh núi và chung quanh đây chưa?

- Tui đói thiệt! Chồng ăn chưa?

- Tui ăn ba hạt lạc rang muối, một cái chocolate, c̣n chuối để dành trên đường xuống núi. Tui đi chậm đợi vợ nhưng đợi hoài mà không thấy vợ, tui đoán vợ chụp h́nh hơi nhiều, nên tui ngồi đây đọc truyện đợi vợ.

- Bông hoa đẹp quá làm sao không chụp cho được nhất là đám hoa đậu lupine tím. À trên đường lên đây ông thấy những hoa ǵ nào.

- Này nhé, avalance lilies, glacer lilies, hoa đá tím, hoa đá hông, hoa đá trắng, buttercup vàng, Indian paint brush màu cam và màu đỏ tía, hoa cúc rừng màu tím và màu tím lạt, hoa bear grass…

- Chồng nhớ được nhiều tên hoa đấy nha.

Ông cười to.

- Nhờ vợ tui đó. Thằng Bernie và Leornard chắc chẳng nhớ tên hoa đâu.

- Chồng và bạn đi cho lẹ, cho mau, nói chuyện công ăn việc làm th́ biết ǵ đến bông hoa. Thế các ông có thấy hoa đẹp không? Hay chỉ thấy đỉnh núi, thấy rừng tùng, thấy đá là đẹp thôi.

- Thấy hết! Thấy đẹp nhưng bận nói chuyện nên đi lẹ, đôi khi quên hổng nh́n cho nên không nhớ tên. Tui biết vợ thích hoa cho nên thích đi vào núi cho vợ biết là hoa rừng đang nở rộ. Tui phải gọi tụi cảnh sát rừng xem có hoa nở không mới rủ vợ đi vào núi là vậy. Cái trail nay vợ rất thích ngoài cảnh đẹp lại nhiều hoa tuy rằng hơi khó đi v́ nhiều zic zắc khi gần đến Spray Park.

Bà gật đầu, bà vừa ăn vừa nói chuyện. Sau mươi phút ông chỉ bà những cảnh đẹp quanh nơi ông bà nghỉ mệt. Bà nằm trên đám sỏi nhỏ, che mũ lên mặt và ngủ ngay trong ṿng mươi phút. Không biết bao lâu, ông lay chân bà và bảo bà nên xuống núi.

Bà vào núi là v́ ông nhiều hơn, lâu dần thành thói quen, không vào núi là nhớ. Bà thấy thiêu thiếu một cái ǵ thân quen lắm chỉ có ông bà cảm nhận được: các làn gíó nhẹ chạm má môi, mặt đầy muối mặn từ các giọt mồ hôi, nắng tuyệt vời, tuyết tinh khôi, rừng cây cao vời vợi, hoa rừng, bầy nai ngơ ngác gậm cỏ, tiếng suối reo. Bà có cảm tưởng ḿnh xa dần cái thế giới nhiêu khê nhưng không thể thiếu của ḿnh những khi lang thang trên các con đường ṃn, hồn bà b́nh yên lạ.

Trên đường xuống núi, bà đi trước ông theo sau. Bà đi như chạy v́ đường dốc, sải bước dài và nhờ hai cây trekking pole. Sau hai tiếng rưỡi đồng hồ hai ông bà ra khỏi con đường ṃn. Vài phút sau ông lái xe bà ngồi bên ngắm cảnh, chiếc xe jeep màu salsa đang quanh co theo đường xuống núi.

- Sau lần đi núi ở Áo, Thụy sĩ và Chile-Agentina Nam Mỹ, tui thấy con đường lên Spray Park không c̣n đáng sợ như mấy năm trước.

- Đúng thế! Đi hiking với bọn trong hội đi núi là vợ giỏi hơn nhiều người. Bọn nó vào núi 5 ngày liền và toàn các con đường khó đi hay là không quá dễ dàng. Đi hoài rồi quen đi. Thấy vợ mệt đứ đừ tui thương lắm nhưng nếu không đi với bọn trong hội leo núi vợ không có dịp nh́n cảnh đẹp như thế.

- Tui thích nhất là sự hiểu biết về văn hoá, phong tục, thời tiết mấy xứ này mà không phải đọc nhiều. Bây giờ tui biết tại sao có bơ con ḅ cười rồi. Mấy xứ này cưng ḅ quá, ḅ đeo chuông, hội cho ḅ xuống núi với vương miện hoa tươi. Chưa nơi nào cưng ḅ như mấy nước này ngoại trừ xứ Ấn Độ, có ngày hội cho ḅ, hoăc đeo bông tai cho ḅ. Các phong tục thật dễ thương.

- Vợ à! Tui đổi đề tài nha. Lâu nay ḿnh không mời bạn bè lại nhà cho vui.

- Th́ cũng tại hai đứa ḿnh ham chơi! Vào núi tối ngày, hết núi này đến núi kia, cứ nh́n cái xe jeep Rubicon đóng đầy bùn của ông là xong rồi. Tuần này thay bánh xe lớn, tháng tới thay cái Sway bar cho xe an toàn khi xe leo lên các tảng đá lớn nhỏ. Ông quên Lake Powell ở Arizona, Grand Canyon, zion, Arches, Elephant hill ở Utah. Ông quên Sun Rise, Hurricain Ridge, Summer land Seattle. Ông quên Big Sur và con đường tuyệt vời đẹp nhất thế giới dọc bờ biển California rồi sao. Hơn thế nữa mấy đứa đó c̣n đi làm chứ đâu có thời giờ như tụi ḿnh. Phải hy sinh mấy ngày cuối tuần ông à.

- Th́ Chồng hỏi Vợ vậy! Chồng muốn có bạn của Vợ đến nhà cho Vợ vui. Vợ để bạn bè xa lánh hết.

- Sao hôm nay Chồng dễ thương quá vậy! Chồng hết than phiền rằng cái đám bạn Trứng Vịt của tui, mỗi lần họp mặt là bao nhiêu đài phát thanh cùng thi nhau mở to hết cỡ làm ông khó chịu hay sao?

- Vợ nói chi mà ác vậỵ! Chồng muốn Vợ vui mà Vợ cằn nhằn như hỏi tội Chồng không bằng. Vậy chứ không phải Vợ cũng thích hoa dại hương rừng, sương núi, cái nóng lạnh của sa mạc như chồng hay sao?

- Nói th́ nói vậy! Chắc phải có một bữa gọi mấy con nhỏ lại nhà chơi. Bây giờ chúng nó lên chức nội ngoại mà ḿnh không biết đây nha. Cấm! Không than phiền là Vợ mở đài phát thanh tối đa nha Chồng. Mấy thuở Vợ được phát biểu cảm tưởng tự do. Này Chồng, thứ bẩy tuần tới được không?

- Không được! Chồng có hẹn với thằng Bernie leo núi Baker rồi. Tháng October được không?

- Tháng đó, tui với Chồng đang lênh đênh ở đâu Chồng nhớ không?

- Ừa! Từ nay tới September Vợ có nhớ ḿnh đi đâu không?

- Vợ không nhớ! Để Vợ lấy cuốn lịch ra xem.

- Khá đấy! Vợ tui có bao giờ nhớ ngày tháng đâu! Ngay cả sinh nhật của tui Vợ cũng quên tuốt luốt.

Bà lục trong cái ví với bao nhiêu thứ hầm bà lằng nào là tiền cắc, nào tiền giấy, nào là son môi, lược, cuốn lịch lẫn lộn trong mớ ḅng bong. Sau vài phút, bà thở ra vui mừng.

- May quá! T́m được cuốn lịch nè. Thứ bẩy đầu tiên tháng September được không. Chọn ngày này tạm thời nha. Sẽ gọi con Cindy, con Karen, con Jennifer…

- C̣n con nhỏ Mai flower, Quỳnh flower, Cúc flower, Lan flower, Thuy river, hay con Binh meadow sao Vợ không mời?

- Chồng thiệt hết sức, Vợ chưa kịp nói. Cám ơn Chồng nhắc tui: con Thủy river dọn đi Houston cả 3 năm trước rồi, con Pismorn Thai Lan về Thái lâu rồi. Đám Trưng Vương là đủ rồi, bỏ ba con bạn Mỹ đi nha. Bữa ăn mười đứa là đủ, nhiều quá loăng lắm, không nói chuyện chuyển núi vá trời được chồng ơi.

- Th́ tuỳ vợ…4 hay 5 đứa cũng được, càng thân hơn, cho vợ và bạn vợ mở đài tự do. C̣n chồng sẽ giúp việc lặt vặt khi vợ cần chẳng hạn dọn dẹp nhà cửa, mở nhạc cho bạn và vợ nghe, chụp ảnh và phụ bếp như là…như là… nếm thức ăn dùm cho bạn của vợ và vợ để các bà giữ eo như thuở c̣n xanh tươi năm xửa năm xưa nào đó v́ bây giờ cái ṿng số 3 của Vợ không c̣n như xưa nữa. Chồng hy sinh cái mạng đă mập này cho bạn của vợ và vợ vậy.

Bà nghe tới đây, nhéo ông một cái thật mạnh. Ông nhăn mặt v́ ba cái móng tay của bà. Ông nh́n bà, mặt bà tươi rói, mắt chớp chớp như cánh bướm dập dờn, miệng cười tươi như bông giấy. Bà nh́n ông âu yếm như thầm cảm ơn.

Xe bon bon chạy giữa rừng thông, các ngọn thông xa xa c̣n đọng lại chút nắng chiều, ông nghĩ tối nay hai ông bà sẽ ngủ ngon v́ mệt và ông sẽ không than phiền tiếng xe lửa gầm thét trong pḥng nhiều đêm. Ông tuy đang lái xe ngoằn ngoèo xuống núi nhưng ông cảm thấy ḿnh hạnh phúc. Ông nhớ ngày nảo ngày nào, ngày ông không ăn không ngủ v́ đôi mắt biết cười, mái tóc mềm của người con gái từ một phương trời xa thẳm, một vùng trời chiến tranh kinh hoàng, nơi bà chào đời thơm ngát hương mơ với suối Yên với chùa Hương. Ngày đó, ông ước ao, nếu ông được mời bà một ly cà phê ở cái quán Starbucks gần sở làm của bà một lần thôi, cũng đă là hạnh phúc lắm. Nghĩ đến giây phút thần tiên cũ, ông liếc nh́n vợ âu yếm. Bây giờ ông yêu bà hơn cả những ngày hai người yêu nhau, cái thời ông c̣n trẻ và đầy cao ngạo thuở nào. Thế mà người con gái yếu đuối, mít ướt, nước mắt cá sấu ấy làm ông điên đảo nhiều năm. Yêu bà ông lén học chữ Việt ở một truờng đại học gần nhà. Ông điên quá, chẳng nhớ được một câu nói cho vừa ḷng người ông yêu như… chào cô… chào em… chào nàng tiên tôi mơ... Mỗi lần gặp bà mặt ông cứ thộn cả ra v́ không mở miệng chào bà một tiếng.

Trong đời ông, bà không yếu đuối mảnh mai như ông nghĩ, bà không mít ướt như ông nghĩ và bà cũng không có nước mắt của con Crocodine như chị em bà thường gọi bà. Hơn thế nữa bà cũng không là Dragon lady như người ta thường gọi người phụ nữ Á Châu. Trái lại bà như chiếc neo cho thuyền ông an b́nh trong sóng gió cuộc đời.

Ngày đó, ông nghĩ ông sẽ cho bà mọi thứ để bù lại những ngày bà long đong trong lửa đạn ở vùng trời xa xôi kia. Ông không ngờ, đời ông nếu không có bà ở bên lo lắng an ủi, ông sẽ không có những ngày an b́nh hạnh phúc như bây giờ.

Ông học ở bà ḷng kiên nhẫn, tính bao dung, nh́n đời bằng con mắt lạc quan và tha nhân hơn. Sự kỳ diệu hay là một ân điển cho những con người sống trong chiến tranh, mất mát, khổ đau ấy, đă tôi luyện tâm hồn người, yêu người, yêu đời và quên được nhiều bất hạnh.

Bà chưa bao giờ cấm cản hay than phiền bất cứ những ǵ ông đam mê, ông trekking cả tháng ở Nepal hay vào núi cùng hai thằng bạn cả 2 hay 3 tuần bà cũng chẳng cằn nhằn.

C̣n đang lang thang trong vùng kư ức tiếng bà đưa ông về thực tế.

- Chồng ơi! Ông có thấy bầy nai đang gậm cỏ đằng sau mấy gốc thông không? Chồng lo ra nên không thấy ǵ cả. Coi chừng! Nhỡ có chị hay anh nai nào nhảy rào băng qua đường th́ hai đứa ḿnh đi nằm nhà thương đó.

- Vợ khỏi lo! Chồng lái xe từ bao nhiêu năm chưa bao giờ đụng một con nai nào cả. Yên chí! Vợ hay lo xa. Cám ơn vợ!

Ông cười ngượng v́ bị vợ bắt quả tang đang nghĩ ngợi.

- Cơm chiều nay Chồng thích ăn ǵ?

- Chồng biết Vợ thích cơm Mễ! La Fuente được không?

- Nhất Chồng rồi. Tui mê thức ăn tiệm này lắm. Chips c̣n ấm và món salsa cay vừa đủ. Thức ăn giữ độ nóng thiệt lâu và cách tiếp khách của tiệm này là nhất.

- Chồng muốn Vợ sau một ngày vào núi mệt nhọc không phải nấu cơm chiều. Chồng cũng biết vợ mê thức ăn Mễ, cho nên tiện thể trên đường về nhà ḿnh ghé La Fuente ở Renton (Seattle) cho bữa cơm chiều.

- Chứ không phải Chồng cũng mê món ăn Mễ hay sao! Nhất là marguerite của tiệm La Fuente là số 1 trong các tiệm Mễ hai đứa ḿnh đă từng ăn một hay hai lần hay sao?

- Đương nhiên là Chồng cũng mê món ăn Mễ và rượu Mễ. Nhưng quan trọng nhất là Chồng không muốn vợ phải vất vả trong bếp tối nay.

- Cám ơn Chồng. Tui quên rồi chồng ơi! Đúng là Senior moment chồng ơi. Tụi ḿnh có kịp giờ xem…

- The Downton Abby chứ ǵ. Vợ đừng lo, sau bữa cơm chiều ḿnh c̣n đủ thời giờ để xem nó. C̣n nếu về nhà trễ th́ ḿnh đă có băng để xem rồi. Xem băng c̣n thích hơn v́ ḿnh không phải nh́n hay nghe mấy cái quảng cáo. Chồng để giờ thu băng vào máy thu băng từ tối hôm qua.

- May quá! Nếu không có máy thu băng (recorder) chắc là tôi tiếc lắm nếu không được xem cái mục này tối nay. Cuối tuần này, Vợ đi với O Điệu một ngày, lang thang đó đây, và chụp h́nh cho O nha chồng.

- Ngày nào? Thứ bảy hay chúa nhật. Vợ không quên cái phim Daniel Lee’s Butler, hai đứa ḿnh hẹn với vợ chồng con Ann đi xem phim và ăn cơm chiều chúa nhật này.

- Chu choa ơ! Tui ḥan toàn không nhớ. Thứ bảy được hông? Hay c̣n cái hẹn nào khác hả Chồng?

- Có lẽ không! Vợ có hẹn với O Điểu?

- Tui với O làm ǵ có hẹn ḥ.

- Hy vọng O Điệu không cho bà leo cột mỡ. O Điệu hay quên hẹn và O Điệu cũng hay trễ giờ hẹn lắm.

- Đừng lo! Tối nay tôi gọi phôn hẹn O đến nhà ḿnh. Tui sẽ nói với O Chồng pha cà phê ngon lắm, Chồng làm thức ăn sáng th́ tuyệt vời và chồng sẽ giúp sang cho O vài tấm h́nh Vợ có trong máy vi tính. O cũng cần Chồng làm cố vấn cho O.

- Vợ tôi ơi! Sao vợ lo chuyên bao đồng cho O vậy. O Điệu rất thông minh, O có nhà, có nghề khá. O độc thân cho tới nay v́ O khó tính. Không có con trai nào là O không chê… đứa th́ lùn… đứa th́ mập… đứa th́ coi bộ đẹp trai mà nghề ngỗng không ra ǵ. Làm sao Chồng cố vấn cho O được. Thôi Vợ để chồng pha cà phê cho O là tốt nhất c̣n bữa điểm tâm th́ Vợ và O đến quán ăn Việt. Chồng không nghĩ O Điệu thích hot cake với blue berry, beacon và trứng của Chồng đâu. Vợ quên là O Điệu không muốn mập và không thích thức ăn nhiều đường  hay sao. Hơn thế nữa O Điệu thích quán ăn Việt nơi đó có các chàng xuưt xoa khi O vào quán. O thích thế, đừng bắt O ăn sáng ở nhà ḿnh.

- Ừa nhỉ! Chồng biết O Điệu nhiều đấy nha.

Chẳng mấy chốc, ông bà dừng xe bước vào quán La Fuente. Bà chọn một bàn kế cửa sổ. Nước chấm có tên Salsa (làm bằng cà chua cắt rất nhỏ, ớt cay, hành lá và mùi cắt nhuyễn trộn lẫn và nêm một chút muối và chanh tươi) và chips (như bánh tráng Việt cắt nhỏ h́nh tam giác chiên cho ḍn) mang ngay đến bàn. Marguerita on the rock (một ly rượu Mễ) cho ông, một b́nh nhỏ trà tươi nóng và mật ong (hot green tea with honey) cho bà.

Một ngày không muộn phiền như mọi ngày của ông và của bà, một người đàn bà tị nạn 39 năm xưa. Mỗi người lạ đến Mỹ t́m tự do, t́m tương lai họ đều phải đi một con đường khó khăn nhưng hạnh phúc vẫn chờ ở cuối đường hầm cho những ai mơ ước nó.

Bà ở Mỹ gần 40 năm, tuổi đời không c̣n nhỏ, bà đang sống trong chuỗi ngày êm đềm riêng tư. Hạnh phúc ở quanh vợ chồng bà mỗi buổi sáng thức giấc nh́n một ngày mới. Hạnh phúc trong màu nắng, hạnh phúc nghe tiếng chim hót ngoài song cửa, hạnh phúc nh́n cháu tung tăng trong vườn. Hạnh phúc đang vây quanh ông bà. Sáng trưa chiều tối bà được thả hồn trong suy tư, được thở dài, được chấm ḍng lệ muộn đôi khi kỷ niệm một thuở xa xưa chợt trở về làm đau nhức tim bà. Hạnh phúc được nằm yên trong chăn ấm và mỉm cười một ḿnh trong bóng đêm, bà biết được bà đang sống những ngày tháng trên miền b́nh yên.

 

Lê Thu Hương

Khai bút đầu Xuân 2014

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net