|
VĂN HỮU ____________________________________________
Nguyễn Lệ Uyên
BUỔI TỐI TRÊN CỒN CÁT
1. Buổi tối
-A lô, anh ăn tối chưa? Màn h́nh điện thoại sáng lên màu mây trắng, trôi bềnh bồng vài giây rồi tắt ngấm. Anh bỏ máy xuống bàn, ngẩn ngơ về cuộc nói chuyện vừa chấm dứt, có vẻ như một màn kịch ngắn đang tới hồi cao trào th́ bị mất điện. Và, rồi trong đầu anh lập tức ṿng vèo tưởng tượng dài ngắn: Bắt đầu là cô em mở nụ cười đắc thắng, đủng đỉnh bước vào pḥng tắm, cửa khóa trái, tiếng nước chảy ào ào, mát mẻ. Anh tự cười với bản mặt hụt trân của ḿnh. Đúng rồi, nước sẽ xoa mềm và xối trôi tất cả, anh tự nhủ thầm khi quay ra, bỏ mặc kệ đám người bé xíu đang lao xao trên màn h́nh, vác ghế ra sân ngồi nh́n vườn cây nhập nhoạng trong ánh điện, cao thấp, vung vẩy cành lá theo cơn gió nhẹ mỗi khi tràn tới. Bóng tối và ánh sáng trộn lẫn khiến những lùm bụi như những h́nh nhân đang chạy nhảy lẫn cẫn, duỗi dài trên mặt đất. Điện thoại lại reo. Chùng ch́nh một lúc mới đứng dậy, bước lên bậc cấp, bụng dạ hoang mang. Anh không mong Phương đă tắm xong và lại nhớ tới chuyện ḿ tôm, bia rượu để tra gạn lần cuối trước khi ngồi vào bàn trang điểm. Đúng. Không phải cô em mà là Diệu.
-Anh nghe đây. Anh tự động tắt máy. Quanh đi quẩn lại cũng ngần ấy chuyện. Đúng là đàn bà – anh lẩm bẩm và ngồi phịch xuống ghế đẩu và chợt nhớ đến mấy câu thơ của Sơn khùng: Đàn bà người nào cũng như người nấy/ Nên dặn ḷng thôi hăy cố quên Em/ Nhưng đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy/ Nên suốt đời cứ nhớ nhớ quên quên. Diệu đă đi hết một quăng đường dài sướng khổ với anh. Rồi bây giờ lại Phương. Hai người hai thế hệ. Nhưng xem ra họ rất giống nhau. Bởi cả hai đều là đàn bà! Ngó qua phía ḥn non bộ, anh giật thót người khi thấy đôi đũa gác ngang miệng tô c̣n nằm trơ khấc trên thành bể khiến anh suưt nẩy bật lên kiểu điện giật, v́ chứng cứ nói dối ngọt lừ vừa rồi vẫn đang phơi ́ ra đấy, trần truồng. Xét về mối quan hệ th́ giữa tô ḿ đă sạch nhẵn, thêm đôi đũa gác ngang vẻ thỏa măn, đắc chí một cách đáng ghét… là hiện thực chua ḷm so với canh chua cá lóc, sườn ram, rau xào do những bày đặt từ ngóc ngách sâu hoắm của sự tưởng tượng “phong phú”… Giữa chúng, h́nh như không họ hàng thân thích ǵ với nhau trong đời sống, chí ít là trước và sau khi có cú điện thoại tra vấn của cô em, nhưng rồi cái không tồn tại vẫn thắng cái đang “ngồi” thù lù ở thành bể kia, mà từ một khoảng cách xa, không có sự kiểm chứng th́ nó giống như tên tội phạm đă thoát khỏi lưới luật pháp. Nó lại c̣n ngang nhiên có mặt trong lời thoại như sự che giấu cho tội phạm một cách quang minh. Cuộc nói dối trơn chùi đă làm cho Phương và ngay đến Diệu cũng tin rằng anh là người rất thật thà, ngay thẳng.
2. Trên cồn cát Quán Romance nằm cuối con đường dẫn từ đầu thành phố xuống giáp biển, trên một cồn cát cao, dân địa phương vẫn quen gọi quán Cồn Cát thay cho Romance. Phía trước mặt là một rừng dương xanh ngút, chắn những đụn cát cao chỉ chực có cơ hội là sóng biển xô bổ vào. Anh và Diệu và Phương thích ngồi ở cái quán này, không phải thức ăn rẻ và ngon ǵ cho cam. Đơn giản là quán có những pḥng ăn nhỏ vừa cho sáu người trên tầng ba. Mọi người vừa ăn vừa có thể nh́n ra màu biển xanh mênh mông ở dưới kia. Diệu chỉ thỉnh thoảng tham gia. Nhưng với Phương th́ thường hơn. Bởi cô em cũng tâm trạng, cũng thích ngắm biển xanh và yên lặng lắng nghe tiếng lá dương reo vi vu ḥa với sóng đập lao xao lên kè đá.
Tôi đề nghị: *** Quán thưa khách. C̣n nhiều dăy bàn trống. Khi dượm chân bước lên cầu thang, chủ quán từ bếp lên chào và nói bữa nay có món cua lột. Tôi nói vâng cua lột. Ba người ăn chứ, chủ quán hỏi. Không, hai. Nhưng để người ta tới đă, coi có thích không. Chủ quán gục gật chiếc mũ trắng trên đầu cùng với câu nói, chúc vui vẻ, ngon miệng. Tôi nói cảm ơn và giơ tay vẫy vẫy. Căn pḥng chúng tôi thích ngồi, may chưa có người. Tôi mở toang các cửa lớn nhỏ. Phụ bàn giúp bật đèn và mở quạt rồi quay sang đặt quyển thực đơn dày cộp lên bàn. Chú đi một ḿnh, phụ bàn hỏi. Không, hai, tôi trả lời, cháu chờ chút xíu nhé, chú sẽ gọi khi bạn đến. Cô bé dạ và quay ra. Gió từ biển thổi vào, mát rười rợi. Tôi đứng lên tắt quạt và nh́n ra phía biển bắt đầu thẫm lại. Sóng vỗ ŕ rào và lá dương reo. Có vẻ như Phương có lư khi đưa ra nhận xét, rằng ngồi ở căn pḥng này giống như ngồi trên ô riêng, ở nhà hát lớn, dành cho các quư ông quư bà nghe ḥa nhạc giao hưởng. Cô nàng thêm, có những lúc em nghe như đó là bản giao hưởng số 5 cung Đô thứ Định Mệnh, đôi khi lại là khúc số 7 cung La trưởng Niềm vui hay các khúc Sonata. Em cảm ơn ông Beethoven thiên tài. Tôi hỏi, có khi nào em nghe giống như khúc Appasionata không? Nàng cười, để lộ chiếc răng khểnh cao ngạo giữa hai hàm răng trắng đều.
Phương bước vào. Nàng đúng là cô Tấm đă t́m thấy
chiếc giày. Tôi đứng lên ôm nàng trong giây lát thay lời chào. Phương áp
chặt. Cơ hồ như tôi nghe các thớ thịt, mạch máu, chân lông đều nhổm lên
chực chảy ra ngoài. -Ḿnh ăn ǵ, em? – Tôi nói và đẩy quyển thực đơn về phía nàng – Ông chủ kêu có ghẹ, cua lột ǵ đó, quảng cáo rất ngon.
Phương xoáy vào mắt tôi. Khi cô bé phụ bàn bước ra, tôi cầm tay nàng nói bữa nay em đẹp quá. Nàng ngó cành hồng vàng nói, nịnh. Thiệt mà, tôi nói khẽ.. Chúng tôi nhẩn nha ngồi ăn, nói những chuyện không ăn nhập vào đâu, bởi ai cũng chăm chăm về hướng biển, như thể nơi đó đang lưu giữ những riêng tư của mỗi người. Thực tế lúc này. biển sẫm đen. Những cột đèn dọc băi cát không đủ sáng để nh́n rơ mép nước và bờ cát. Tít tận ngoài xa những ánh đèn câu, giăng kín một khoảng không gian rộng. H́nh như mọi chiếc thuyền đều đứng nguyên tại chỗ. Ánh đèn đứng nguyên tại chỗ.
-Em có bao giờ ngồi thuyền ra biển chưa?
Em có nụ cười buồn buồn môi mọng
Tiếng lá dương, tiếng sóng trộn lẫn mơ hồ vọng lại.
Chúng tôi yên lặng tiếp tục nh́n ra biển. Những quầng sáng nổi bật lên
giữa màu đen thẫm. Tất cả đều đứng nguyên, không chuyển động. Đột ngột
Phương quay sang tôi. Tôi loay hoay, lúng túng không biết phải trả lời sao. Nhưng thực tế, chí ít là trong khoảng thời gian dài, cả ba chúng tôi đă gắn chặt vào nhau như kiếp tiền định. Những khi chúng tôi ngồi chung bàn ở căn pḥng này, h́nh như ai cũng đọc được những ư nghĩ của người kia, bởi chúng tôi đều có những bất hạnh riêng. Cả ba đều hiểu nhau và cùng chia sẻ… Tận đáy ḷng họ cũng run rẩy leng keng niềm hy vọng, lục cục nỗi thất vọng ê hề của số phận… Trong ánh mắt của Diệu khi nh́n tôi và Phương, nàng như muốn nói: Anh đau khổ và mệt mỏi quá nhiều bởi những kỳ vọng dành cho thằng út đă sụp đổ, cộng với xă hội bên ngoài làm anh ray rứt, tuyệt vọng. Em là vợ, nhưng không giúp được ǵ cho anh, bởi cả em và anh cùng bất lực, cùng đau đớn đến tột cùng về một niềm tin duy nhất bị đổ vỡ. Em biết ơn anh đă hiểu em, cho em đến với kinh pháp và đă được gội rửa. C̣n anh, cả đời bi lụy v́ chữ nghĩa, anh bay bổng với những giấc mơ đẹp, rồi bị xô đẩy, rơi đùng xuống đáy vực. Và rồi Phương là chiếc phao, là chiếc thang dây đă kéo anh lên khỏi vũng tối. Em cảm ơn Phương đă thay em làm được điều em không thể, dù cố gắng biết bao. Em tin anh. Đừng làm ǵ cho Phương buồn, bởi em nó cũng đang mang nỗi đau không kém cựa ǵ ai… Phương th́, anh và chị Diệu đă xoa dịu vết nứt trong em như bàn tay êm ái của một bà mẹ yêu thương con hết mực, đồng cảm và chia sẻ cùng em, vực em đứng lên… C̣n tôi khi nh́n vào đáy mắt hai người, những người phụ nữ bao dung, mở ḷng… tôi nghĩ nếu có kiếp khác, tôi cũng sẽ đi cùng trời cuối đất để t́m cho ra Diệu, và trái tim tôi sẽ vẫn dành một ngăn lớn cho Phương dẫu biết rằng “tôi không c̣n trẻ để cầm tay em nữa…”. -Thôi về anh. Em về coi chừng mấy nhóc học bài. Tôi đứng lên. Chúng tôi cùng nh́n về phía biển một lúc rồi hôn nhau. Nụ hôn mang theo mùi rau củ quả trong bữa ăn. Nó ngọt ngào và chay tịnh đến vô cùng vô tận.
Nguyễn Lệ Uyên
|