VĂN HỮU

Số 29, Hạ 2015

____________________________________________

 

Thuhuongle Seattle

 

MÙA HẠ TRONG NỖI NHỚ

 


          Tôi xa Việt Nam đúng 40 năm. Từng ấy năm tôi chưa thấy lại hoa phượng lần nào. Điều đó cũng không quan trọng mấy, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ tới phượng và ước được thấy lại nó - không những thấy những cánh phượng mà c̣n vói tay bứt một cánh bỏ vào ḷng bàn tay mà ngắm nghía, để nhớ tới tṛ chơi gà chọi thời thơ ấu bằng tim nhụy hoa.

Tôi chưa đi tiểu bang Florida hay đi cruise thăm viếng những đảo ở vùng nam nước Mỹ, v́ nghe nói có phượng đỏ nở rực cả trời, trong cái nóng oi ả chẳng khác ǵ quê nhà.

 

 

Saigon thuở tôi mới lớn đă không c̣n có nhiều cây phượng nên tôi vẫn chỉ nhớ được cây phượng duy nhất trong sân trường Lê Bảo Tịnh, cành lá sum suê, mùa hè hoa nở đỏ rực. Không thấy một hàng phượng vĩ nào ở Saigon, nhưng tôi vẫn nhớ hàng phượng vĩ ở Pleiku khi lên chơi vào những dịp nghỉ hè, vẫn hiển hiện rơ ràng trong trí nhớ của tôi qua bao nhiêu năm. Chắc vậy mà tôi đă cho h́nh ảnh hoa phượng vào truyện Tỉnh Mộng và vài truyện khác của tôi.

Đang đi, chàng chợt dừng lại, với tay hái một nhánh phượng đang sà thấp rồi quay người lại, trịnh trọng thơ mộng trao cho nàng.
– Tặng Vân, Thái Vân, người đẹp của anh.
Vân nh́n nhánh phượng bỗng chốc đă ở trong tay nàng, ngập ngừng hỏi:
– Tặng cho Vân?...
– Đúng, tặng em. Rồi chàng nói -giọng thành khẩn:
– Em PHẢI cho anh số phôn của em. Anh PHẢI gặp lại em...
Câu nói có động lực đánh thức nàng ra khỏi cơn mê. Rồi nàng nh́n thẳng vào mắt chàng và từ từ nói:
– Không, em… KHÔNG PHẢI cho anh số phôn của em. Và… anh cũng …KHÔNG PHẢI gặp lại em...
Thịnh có hơi ngạc nhiên v́ câu trả lời của nàng nhưng nét mặt của chàng không hề thay đổi...dù sau đó Thịnh có thấy nàng ném cành hoa vô tội xuống đường.
Ở cuối con đường có hai hàng phượng vĩ đó, hiển nhiên họ chia tay.
(trong tập truyện ngắn Sau Cơn Mưa, 2012)

Có những loài hoa dại, ở Saigon tôi chẳng bao giờ thấy, tôi chỉ thấy ở quê tôi ngoài miền Trung thôi. Chẳng hạn, một loại mà có người gọi là ngũ sắc, có hoa ngũ sắc, tôi chỉ biết cái tên mà người quê tôi vẫn gọi, là nho tàu (người Quảng Nam như Ng gọi ổi tàu), ra bông nho tàu, có trái nhỏ như hột tiêu, màu xanh, khi chín th́ đổi màu đen. Tôi nhớ khi tôi c̣n nhỏ vẫn thường hái những trái nho tàu c̣n xanh bỏ đầy túi áo, để chơi ô làng với các chị em họ của tôi ở quê. Trái chín đen, đôi khi tôi c̣n bỏ vào miệng! Chắc chắn là không hại ǵ, v́ tôi vẫn c̣n ngồi đây – viết Rong Bút.

 

 

Hoa dại này mọc đầy trên những g̣ đất, hai bên đường làng, trên bờ ruộng. Dân quê thời đó làm ǵ có giấy vệ sinh, vẫn hay dùng cái lá nhám nhám của nó để dùng như giấy vệ sinh.

Ấy vậy, mà tôi thấy nó ở Mỹ, nằm trong chậu đẹp, được bày chễm chệ trong một khách sạn. Bỗng thấy nó đổi đời, cao sang làm sao!

Ồ, tôi biết gốc gác của bạn ở đâu nè!

Như xa xứ mà gặp họ hàng, bỗng dưng thấy vui quá. Hóa ra, bạn cũng lưu lạc qua xứ người…giống như tôi.

Ngày đó, nh́n thấy phượng nở là biết mùa hè đă trở về. Nghỉ hè th́ được về chơi quê nội, quê ngoại. Để thấy những bụi hoa nho tàu.

Phượng và nho tàu (ổi tàu) hẳn măi măi là nỗi nhớ của tôi cho tới khi tôi nh́n lại được chúng...nơi quê nhà chăng?

Bây giờ, ở vùng Tây Bắc này, mỗi năm tôi thấy giống chim đen cánh đỏ (red-winged blackbird) trở về làm tổ ở bụi lau sậy trong cái ao nước cạnh sở làm, tôi biết là mùa hè đă trở về. Rồi không bao lâu nữa, cũng gần cái ao nước này, sẽ thấy xuất hiện những con chuồn chuồn kim, bé như cây kim, có màu xanh lục, lượn qua lượn lại trước mặt tôi khi tôi đi bộ qua cái cao ốc đối diện có quày cà phê để mua cho ḿnh một ly mocha đá, th́ thật sự là mùa hạ đang có mặt ở đây.

 

Linh Vang

 

Trang Văn Hữu

 

art2all.net