|
VĂN HỮU
Số 31, Đông 2015
____________________________________________
CHỢT MỘT NGÀY
Linh Vang

Rồi một ngày những hàng cây
phong quanh sở làm không c̣n một chiếc lá nào trên cành. Cái lạnh cũng
đă đến từ lúc nào mà ḿnh chẳng hay. Chợt một ngày nhận ra nó, và cũng
chợt một ngày thấy đất trời và ḿnh đang ở vào mùa đông, đó là khi đang
làm việc, nh́n ra cửa sổ, thấy tuyết trắng bay phơi phới – trận mưa
tuyết đầu năm của vùng Tây Bắc.
Cái ao nhỏ đă đóng băng. Tôi nh́n cặp vịt bay sà xuống mặt ao, rồi cũng
bị trơn trượt, chúi đầu về phía trước, chẳng khác ǵ khi ḿnh bước chân
trên lớp tuyết đă đóng đá. Đây là cặp vịt quen thuộc mà ngày ngày tôi
vẫn thấy chúng kiếm ăn trong cái ao nhỏ này. Giờ nghỉ giải lao, tôi vẫn
hay nh́n chúng từ lầu tư của cao ốc sở làm, thấy ḷng ḿnh b́nh an chi
lạ. Nh́n chúng, tưởng như, chàng có nàng, nàng có chàng, không màng tới
một cộng đồng, một xă hội, hay một thế giới rộng lớn, to tát nào nữa.
Một cặp vợ chồng vịt. Đồng nghiệp của tôi c̣n đặt cho chúng mỗi con một
cái tên! Người ta bảo vịt sống với nhau chung t́nh lắm. Tôi tự hỏi bâng
quơ, nếu có một ngày, sẽ có một con đi trước, th́ con kia sẽ sống ra sao?
Chắc là nó sẽ đi theo thôi.
Từ lâu lắm rồi, khi ngày đầu năm dương lịch đến, tôi đă cho là qua năm
mới, và đă bắt đầu đưa ra những dự định mà tôi sẽ làm trong năm đó. Năm
nay, viết xuống xong, lại thấy ḿnh tự cười. Đọc sách nhiều hơn (những
năm qua, ḿnh đă chẳng đọc nhiều rồi sao, ngồi chỗ nào cũng đọc, kể cả
trong cái chỗ mà ḿnh không dám kể ra!), viết nhiều hơn (A! cái này có
lư quá, muốn làm nhà văn th́ phải viết, mà cứ chờ đến khi về hưu, có th́
giờ nhiều mới viết th́
_________________________________ MÙA ĐÔNG 2015
7
chắc ǵ c̣n viết được!), ngủ nhiều hơn (hiện tại, ngủ một đêm chỉ có 5
tiếng hay năm tiếng rưỡi), đi chơi/đi du lịch nhiều hơn (chờ nhiều năm
nữa th́ chân cẳng có đi được hay không), tập thể dục nhiều hơn (lâu nay
có tập đâu mà kêu tập nhiều hơn, nhưng việc này là việc phải làm, cũng
như ngủ đủ tiếng, để giữ ǵn sức khỏe), ăn ít lại (haha, vẫn mê cơm, mê
bún quá xá),…
Trong dự định “viết nhiều hơn”, biết đâu tôi sẽ cho ra được một cuốn
tiểu thuyết, bởi v́ đă đọc ở đâu đó dạy, cứ mỗi ngày viết được một trang
th́ hết năm sẽ có một cuốn dày 365 trang (năm nay sẽ là cuốn dày 366
trang v́ là năm nhuần, tháng hai có 29 ngày, một bạn văn trên Facebook
đă nhắc tôi như vậy).
Nói ǵ th́ nói, tôi biết những dự định viết xuống, chỉ…để rồi…, cho gió
cuốn trôi đi. Ở tuổi này, mọi việc ḿnh cứ phiên phiến, làm được th́ hay
quá, không làm được th́ cũng chẳng sao, v́ không muốn tự tạo thêm áp lực
cho ḿnh. Đời sẽ vui hơn, phải không?
Như Văn Hữu, kể cả số này, là số 31. Tôi không biết chị Thu Hương nghĩ
sao, chứ riêng tôi, khi nhận lời cùng cộng tác với chị để lo tờ Văn Hữu,
tạo một sân chơi chữ nghĩa cho bạn bè, tôi vẫn nghĩ, vui thôi mà, không
có chi phải để cho sự lo âu, căng thẳng đến với ḿnh. Cười vui, nhẹ nhơm,
hai chúng tôi, Ng - ông xă tôi - và chị Lê Bích Liên, chị của chị Thu
Hương, gặp nhau ăn uống vào những lần làm xong báo, trúng vào thời gian
chị Thu Hương về lại Seattle, v́ chị là snow bird, mùa đông đi trốn lạnh
ở vùng khác có nắng ấm.
Tôi hay bảo chị Thu Hương, em hợp với chị, cũng như em hợp với chị Nhị (nhà
văn Lê Thị Nhị của nguyệt san Kỷ Nguyên Mới, chị làm chủ nhiệm, tôi làm
chủ bút), cùng lè phè, dễ tính, nhưng làm được việc.
Vui thôi mà! Chợt một ngày nhận ra…Ấy vậy mà niềm vui đó đă kéo dài gần
8 năm!
Linh Vang
Trang Văn Hữu
|