|
VĂN HỮU ____________________________________________
ĐỜI VẪN ĐẸP Đào Anh Dũng
V́ mức bảo hiểm sức khoẻ có giới hạn nên ông Nam phải nằm chung pḥng với một bệnh nhân người bản xứ, ngăn cách bởi một bức màn màu xanh lá cây. Nh́n tấm bảng y tá ghi chép gắn trên tường, ông mới biết người bệnh cùng pḥng với ḿnh tên là John Clever. Tối đến, sau khi thân nhân, khách viếng đă ra về, nỗi trống trải, cô đơn chụp xuống, ông Nam lên tiếng hỏi thăm nhưng ông Clever không trả lời. Nửa đêm, ông Nam thức giấc v́ tiếng động, mới biết y tá đang chăm sóc ông Clever. Sau khi cô y tá làm xong công việc, bước ra khỏi pḥng, ông lại hỏi thăm, vẫn nhận được sự im lặng. Ông Nam thầm nghĩ, tội nghiệp, ông bạn này chắc bệnh nặng lắm, mệt mỏi nên không muốn nói năng ǵ, rồi ông ch́m vào giấc ngủ. Tiếng động ở giường bên lại đánh thức ông Nam, cùng với lời đối đáp của ai đó. Nh́n đồng hồ trên tường, kim chỉ 7 giờ 40, ông nghe câu chúc tụng thường t́nh, "Chúc giáo sư một ngày thật đẹp!" rồi ông thấy một ông da màu trong bộ đồng phục xanh đậm, đầu hói, tóc bạc nhưng vóc dáng trông c̣n quắc thước, vén màn xuất hiện, nh́n ông với một nụ cười thật tươi trên gương mặt. "Chào ông, ông khoẻ chứ?" "Cám ơn ông hỏi thăm. Tạ ơn Thượng Đế, tôi khoẻ hơn hôm qua." "Tôi là Matt Leroy, người dọn dẹp pḥng cho quư ông." Tự giới thiệu ḿnh xong, vừa làm công việc của một lao công, ông Leroy vừa ca nho nhỏ một giai điệu blues quen thuộc, bài hát What a Wonderful World. Giọng của ông Leroy có chút khàn khàn giống như tiếng hát của ca sĩ chính gốc Louis Armstrong làm cho ông Nam thích thú, chú tâm theo dơi. Khi ông Leroy dợm bước ra khỏi pḥng, ông Nam mới lên tiếng, với chút khôi hài: "Cám ơn ông đă cho tôi nghe một bản nhạc thật xuất sắc, không thua Louis Armstrong chút nào. Tuy nhiên, ngoài kia tuyết phủ trắng xoá, cây cối th́ trơ trụi, đâu có màu xanh, cũng không trỗ hoa hồng đỏ như lời ông vừa hát!" Ông Leroy dừng bước, quay lại, trả lời cùng với một nụ cười trên môi: "Hề hề hề... Đời vẫn đẹp chứ, ông bạn của tôi! Ở cuối đường hầm luôn có ánh sáng, cũng như ông đây, hôm nay, ngày mai, hay vài ngày nữa ông sẽ trở về với gia đ́nh. Mùa đông này rồi cũng sẽ tàn, tuyết sẽ tan, xuân lại đến... Chúc ông một ngày thật đẹp!" Không đợi câu chúc trả lời của ông Nam, ông Leroy đẩy chiếc xe chứa đồ nghề quét dọn của ông ra khỏi pḥng nhưng câu hát "what a wonderful world..." cứ lởn vởn trong tâm trí ông Nam đến lúc ông giật ḿnh, nhớ ra giọng nói của ông Leroy khác xa với lời "chúc giáo sư một ngày thật đẹp" khi năy. Đúng rồi, người chúc là ông Clever! Như vậy, ông Leroy là một giáo sư đại học à? Ông Nam giữ trong ḷng thắc mắc này cho đến sáng hôm sau, khi ông Leroy xuất hiện ở cửa pḥng, nói lời chào và hỏi: "Ủa, ông Clever về nhà rồi hả, ông bạn của tôi?" "Họ chuyển ông ta khỏi khu hồi sức trưa hôm qua rồi, ông à!" Ông Nam trả lời và hỏi tiếp: "Thưa giáo sư, chẳng hay lúc trước ông dạy học ở trường nào vậy? Ngày xưa tôi theo phân khoa Điện toán, trường đại học Minnesota." Ông Leroy mỉm cười, bước đến gần giường ông Nam và nói: "Sao ông dễ tin thế, ông bạn? Tôi chỉ là một người lao công!" "Ơ... Ơ.... Hôm qua tôi nghe ông Clever..." Ông Nam chưa nói dứt câu, ông Leroy đă tiếp lời: "Tôi có điều này muốn hỏi ông, ông thấy ông Clever là người như thế nào?" "Tôi mới ở đây có một hai ngày nên không biết ông Clever nhiều. H́nh như ông ta là một người kín miệng, ít nói." "Ha ha ha!" Ông Leroy cười hơi lớn tiếng và nói: "Ông quá lịch sự đi thôi, ông bạn à! Ông Clever nằm ở pḥng này cả hai tuần nay rồi. Thú thật với ông, tôi phải nói dối với ông ta rằng tôi nguyên là giáo sư đại học về hưu, làm công việc thiện nguyện ở nhà thương này, ông ta mới mở miệng với tôi đó!" Nói xong, ông Leroy bước đi, kéo tấm màn, vừa dọn dẹp giường ngủ kế bên, vừa cất tiếng ca nho nhỏ:
I see trees of green, red roses, too, Ông Nam xỏ dép, bước đến cửa sổ, nh́n cảnh vật bên ngoài. Lúc ấy trời đang rạng đông với những tia nắng yếu ớt màu cam phản chiếu trên mặt đất phủ tuyết trắng và ông th́ thầm: "Đời đẹp thật!"
|