|
VĂN HỮU số
38
Mùa Thu 2017

CÁNH HẠC TRỜI THU
Ngọc Danh
Hạc từ phương Bắc xuôi Nam
Hay từ cửa động Mai Vàng bay ra
Tiếng kêu khuấy động trăng tà
Lênh đênh rớt xuống ché trà Mỵ Nương
Ngồi đây hồn kẻ tha hương
Áo tơi một mảnh trên đường về kinh
Đêm khuya phố núi một mình
Mở trang huyền sử tìm hình bóng xưa
Phòng không quán trọ nghe mưa
Tưởng thời gian vỡ bên bờ càn khôn
Nhịp tim như tiếng trống dồn
Ngàn xưa dục vó ngựa hồng qua truông
Gối tay dỗ giấc miên trường
Phận người cát bụi vô thường phù du
Trả lại chữ nghĩa ngôn từ
Trở về đât thánh chân như dịu hiền
Ngọc Danh

RÁNG CHIỀU THU

Gió Thu lạnh buốt cành lau
Buồn tênh cánh hạc trên đầu núi cao
Sông chiều trải nắng ca dao
Dìm ta chết lịm trong màu cổ thi
Áo vàng Thu nắng vô vi
Giờ đây đã mất còn gì nữa không ?
Ngõ xưa lối mộng nghìn trùng
Quê hương là cả nỗi lòng người đi
Ngọc Danh
vanhuu08@yahoo.com
Trang Văn Hữu |