VĂN HỮU số 41

 

  Mùa Hạ 2018

 

 

Linh Vang

CÁI THÚ ĐI CHƠI XA

 

 

            Hai năm trước khi thấy những đồng nghiệp của ḿnh từ từ về hưu và cũng biết ḿnh không c̣n trẻ nữa, Ng và tôi bắt đầu làm những chuyến đi chơi xa. Nói là xa, thật ra cũng chỉ lẩn quẩn trong nước Mỹ, chứ chưa du lịch qua những nước khác, ngoài Canada với thành phố Vancouver và đảo Victoria, rất thường xuyên v́ là gần nơi chúng tôi ở. Ồ quên! Có một lần ghé chơi Đại Hàn trong...một ngày!

Việc đầu tiên là mở mileage account với hăng máy bay Alaska, v́ biết là sẽ đi nhiều với hăng này, sao lại không mở account với nó để hưởng những quyền lợi của người đi nhiều. Là dân tiểu bang Washington nên sẽ chọn đi Alaska Airlines. Cũng như lâu nay vẫn uống đều đặn cà phê Starbucks. Cũng phải xài thẻ của Starbucks để hưởng những phần thưởng này nọ của nó. Alaska Airlines và Starbucks xuất xứ từ thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Dân vùng nào ủng hộ sản phẩm của vùng đó, quá phải.

Sau đó th́ t́m và ghi danh một chỗ đậu xe trả tiền gần phi trường, để mỗi khi đi, chỉ việc lái xe tới đậu ở đó, rồi được chở tới phi trường. Khi đi nhiều th́ cách này tiện nhất, muốn đi lúc nào th́ đi, không cần nhờ vả ai đưa đón.

Đi chơi xa cũng có cái thú của lúc chuẩn bị đi. Sẽ đi đâu, thời gian nào thuận tiện khi công việc ở sở không bận rộn. Lên net canh mua vé máy bay (cho rẻ), giữ chỗ khách sạn, mướn xe - đôi khi được bạn bè, người thân cho chỗ ở, chở đi chơi. Có người cũng đọc nhiều sách về nơi họ sẽ đi - việc này đúng là chuẩn bị chu đáo. Ghi xuống giấy cần đem theo những thứ ǵ. Làm việc ǵ trước khi ra khỏi nhà - rút computers, điện nước, bếp núc, bàn ủi... Nhắc chuyện bàn ủi, mới đây không lâu, tôi đă quên rút dây điện, may mà cái bàn ủi có nút tự động tắt. Bàn ủi có tắt, nhưng sợi dây điện th́ quên rút! Một bài học rút ra là cho dù áo quần có nhăn nhúm, cũng không ủi khi gần tới giờ đi, hay hơn nữa là đừng ủi trong cái ngày mà ḿnh sắp sửa đi. Khách sạn bây giờ phần lớn có bàn ủi, máy sấy tóc.

Áo quần, giày dép nào sẽ được bỏ vào va-li? Cái xách tay nào sẽ được đi theo ḿnh lần này?

Tôi có thói quen viết nhật kư. Cứ bốn tháng th́ viết đầy một quyển. Dĩ nhiên, nó cũng được cho đi theo. Có quyển được đi tới ba nơi, v́ trong thời gian bốn tháng đó, chúng tôi đă đi ba nơi.

Cũng tùy, v́ có khi đối với ai đó, thời gian chuẩn bị không hẳn là cái thú mà lại là một áp lực lớn lao, làm lo lắng thêm. Và chuyến đi, ôi thôi, phải đối đầu với bao thứ xa lạ.

Cả cái việc lăng xăng trong phi trường - t́m chuyến bay, qua cổng khám xét ở đâu nếu đi thường hay được TSA Precheck, đi cổng nào lên máy bay,.. - cũng là chuyện đáng nhớ. Cho dù đă đi qua phi trường đó bao nhiêu lần hay là chính cái phi trường (Seattle-Tacoma In-ternational Airport) "quê nhà của ḿnh" tưởng là quen thuộc mà cũng lạc lên lạc xuống, lúc ra cửa này, lúc ra cửa khác, đi tram, không đi tram. Cứ nh́n theo bảng chỉ dẫn, dĩ nhiên là rồi đâu cũng vào đó, cũng xong. Nhưng nếu có ai kêu ngồi nhớ lại đầu đuôi th́ không bao giờ nhớ nổi. Tôi là người viết lách nên thường để ư những chi tiết mà c̣n không nhớ th́ hỏi ai nhớ được chứ.

Việc di chuyển trong thành phố lạ, thấy sờ sợ th́ thôi. Không quen cách lái xe của dân thành phố lạ dù lớn hay nhỏ. Nơi ḿnh ở, tự động tăng thêm 5 dặm ở cái số dặm bảng đường cho phép mà không sợ bị cảnh sát phạt. Nơi khác, là 10 dặm, chứ không phải 5 dặm, mà con số được phép chạy cũng đă cao hơn rồi. Có nơi lại "quá hiền", ḿnh cần phải lái từ tốn lại.
 

Con người sống và làm việc ở nơi khác cũng không giống ḿnh. Có lần xuống chơi nhà chị em họ ở vùng Silicon Valley, một tối đi dạo trong xóm, tôi đă bị chọc là đi chậm quá, đúng là dân công chức.

Dân ăn lương từ thuế của dân, lè phè quá. Làm hăng tư, nhất là cho mấy cái hăng IT ở đây, không nhanh nhẹn là bị đuổi lâu rồi.

Tôi bảo, cho dù có không là công chức, đi chơi là đi chơi, sao lại phải hấp tấp như bị ma đuổi vậy?

Cái thú của đi chơi - xa hay gần - là tách ḿnh ra khỏi cuộc sống quen thuộc hằng ngày. Việc sở, chẳng hạn, đối với người c̣n đi làm, như tôi. Cho dù, thời buổi này, với cái phôn trên tay, ḿnh vẫn đọc thư từ ở sở được. Ai ở sở cũng gọi ḿnh được. Chỉ trong tầm tay với mà! Nhưng thường th́ lịch tŕnh đi chơi cả ngày cũng bận rộn rồi, tối đến có mở hộp thư ra đọc, cũng chỉ là đọc thôi, không làm ǵ. Mà đúng ra, đă là đi chơi, lấy ngày nghỉ xả hơi, th́ không lư ǵ ḿnh lại quan tâm chuyện sở. Sếp cũng có bao giờ gọi hay nhắn ḿnh là họ cần ḿnh làm việc này việc nọ ngay lúc đó đâu. Chẳng lẽ có ǵ gấp mà họ cần gọi ḿnh như thế? Đúng ra, với những người giữ những chức vụ quan trọng hay ảnh hưởng tới sự điều hành của sở như dân làm computers chẳng hạn, cho dù không đến sở, cũng phải mang máy kè kè bên người, để khi cần th́ trả lời ngay, giải quyết gấp. C̣n công việc của tôi, cứ đợi đấy, khi tôi về, tôi sẽ làm thôi. Nói rơ ra, khi nào bận, như thời gian đóng sổ sách cuối tài khóa th́ tôi đă không chọn đi chơi rồi, cho dù ...cũng có thể được.

Có người lấy ngày nghỉ sau cả năm đầu tắt mặt tối lu bu với công việc hăng sở...cũng chỉ là để ở nhà nghỉ xả hơi thôi. Cái này là tách ra khỏi công việc một cách tạm thời, chứ cảnh nhà th́ vẫn quen thuộc, vẫn nấu ăn ở cái bếp nhà ḿnh, vẫn ngủ trên cái giường của ḿnh, vẫn làm việc nhà, vẫn dọn sân trước vườn sau...!

Rơ ràng nó không giống như đi chơi xa, đi du lịch.

Đi chơi xa giúp ḿnh quên đi công việc hằng ngày. Nh́n cảnh lạ, người lạ, ăn thức ăn khác (mỗi khi đi chơi, tôi thích ăn tiệm, nhưng cũng có lúc tiện nhà có bánh trái ǵ th́ cũng mang theo). Vừa ăn vừa nh́n thiên hạ hối hả
hay tà ta đi qua mặt ḿnh. Ḿnh với họ, chỉ là những
người chỉ thoáng gặp qua ở chỗ này, vào thời điểm này. Cả cái người khách lạ ngồi cạnh ḿnh trên máy bay cũng vậy, sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Cái không khí nhộn nhịp kẻ đến người đi ở phi trường, sách tâm lư cho biết, cũng giúp người ta quên đi nỗi buồn, hay làm giảm đi cái đầu óc đang bị căng thẳng của họ.

Có người mang theo đủ thứ: họ đi chơi, chỉ là thay đổi cảnh vật, nhưng vẫn mang theo thức ăn họ nấu ở nhà. Họ sợ ăn món lạ. Trong khi thử một món ăn mới cũng là một kinh nghiệm có được khi ḿnh đi chơi chỗ lạ.

Trên máy bay, tôi có thói quen mở xách lấy thẻ tín dụng ra, kêu một món ăn trong cái menu đơn giản của hăng máy bay, dù là vừa mắc vừa không ngon. Có một dạo, trong cái menu của hăng này c̣n có bánh ḿ Việt Nam. Bánh ḿ thịt nguội. Có bịch để riêng ng̣, dưa chua, dưa leo. 7 đô một ổ, giá gấp đôi ở ngoài tiệm Việt. Nhưng ngồi trên máy bay có ổ bánh ḿ kiểu VN ăn là thú vị rồi. Chưa kể cũng hănh diện là "nó" đă lên được máy bay Mỹ. Tôi c̣n hy vọng ngày nào đó sẽ có gỏi cuốn (spring rolls), bây giờ rất được người Mỹ chiếu cố trong những quán ăn Việt Nam.

Ôi, dạo này tôi thích đi chơi xa, thích làm những chuyến đi thay đổi... không khí quá.

Linh Vang


 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net