VĂN HỮU số 42

 

  Mùa Thu 2018

 

 

Trần Kiêu Bạc

BÊN LỀ CUỘC ĐỜI

( Phong cách dân dã miền Nam )

 



 

Tôi bơi trong biển ngập lời ru
Vặn mình quanh tiếng võng đong đưa

Ầu ơ! Con ngủ cho mau lớn

Cho Má yên lòng buổi chợ trưa

Tôi dìm trong nước tuổi thơ tôi
Vàm Cỏ Đông xanh vượt sóng nhồi
Dòng nước êm trôi sao cuồng nộ
Nhấn chìm góc nhớ đã xa xôi

Tôi buông tay theo những cánh diều
Vòm trời bung những đóa tin yêu
Dây căng cho cánh diều no gió
Mơ diều bay vượt dốc cheo leo

Tôi quỳ cho Thầy phạt năm roi

Cắn răng nước mắt lặn vào môi

Chỉ tại câu đùa giờ chính tả

“Gạch đít hoài chảy máu Thầy ơi!”

Tôi xếp làm tư phiến lá trầu
Để trên cánh lá chút lòng cau
Têm trầu cánh phượng như cô Tấm
Ngoại thấy môi tươi đỏ thắm màu

Tôi hái giùm ai lá lục bình
Giọt nước soi đầy bóng thủy tinh
Lẫn trong màu lá chùm hoa tím
Cho ai mà ngỡ hái cho mình

Tôi leo cao tới ngọn trâm bầu
Rung cành cho trái rớt lao xao
Ai lượm bỏ đầy trong hai túi
Trâm còn mà người vội quên mau

Tôi vắt tuổi thơ cạnh góc hè
Phượng hồng pha ngọt cả hồn ve
Hè ơi! ba tháng sao mà nhớ
Nắng lên xao động cả trời quê

Tôi dầm mưa tháng tám Trung Thu

Ngày đêm tầm tã giọt mưa Ngâu

Mưa dài đến nỗi đèn không sáng

Chờ ai mưa ướt đẫm mái đầu

Tôi vội ra sân cỏ cuối làng
Gò lưng trên xe đạp sườn ngang
Một chân hậu vệ canh góc phải
Banh thiếu chân mình sẽ biếng lăn

Tôi lặng im góc vắng sân chùa

Trầm tư trong cõi trống hư vô

Theo khói hương bay nhìn sen nở

Khép lòng quanh tiếng tụng Nam Mô

Tôi theo Em thầm nguyện A men
Chạy theo đường rẽ tóc thân quen
Câu Kinh lay động theo tà áo
Niềm tin Thiên Chúa cũng bay lên

Tôi cầm tay bạn quán cà phê
Chia tay chưa cạn nửa phần ly
Gục đầu tôi khóc người đi vắng
Bạn chẳng về đâu chẳng trở về

Tôi nhìn trong suốt tuổi thơ tôi

Thấy đã vàng hoe những nụ cười

Đã nghe im tiếng sông quê cũ

Đã tiễn Mẹ đi cuối cuộc đời

Tôi nhìn tôi trong kính thật lâu
Tóc đã thôi xanh chớm đổi màu
Tìm ai trong khóm hoa vàng rụng
Chẳng thấy ai tìm để nhớ nhau

Tôi giẫm chân bên lề cuộc đời
Hỏi người cuộc sống có gì vui
Người nói có tan thì có hợp
Đâu thấy đời đong những khóc cười

Tôi chỉ mình tôi chỉ một tôi
Có khi trăng mọc lúc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khác
Tôi lại mọc thêm những ngậm ngùi

Tôi bỏ quên vàng vọt tuổi thơ

Lang thang ngày cũ mất bao giờ

Đã trót đánh rơi thời mơ mộng

Tìm hoài tôi chỉ thấy bơ vơ!

Trần Kiêu Bạc


 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net