|
VĂN HỮU số
43
Mùa
Đông 2018 và Xuân Kỷ Hợi
~~oOo~~
Linh Vang
TÔI, PHỐ NÚI VÀ
NHỮNG SÁNG MÙA ĐÔNG

….Rồi hai hàng cây phong
trụi lá, giơ những cành khẳng khiu. Lá vàng, lá đỏ khô rụng được dồn
quanh những gốc cây, chẳng bao lâu mục rữa để làm phân bón. Trời đă lạnh
buốt, chiếc áo len mỏng mặc mùa thu, giờ phải thế bằng chiếc áo khoác
bằng nỉ dày cộm. Lại tṛng thêm mũ nỉ, lại quấn khăn quàng cổ, đeo găng
tay, mang giày ống để pḥng cái lạnh, và để đi đứng khi trời đổ tuyết.
Có khi, tôi không mặc áo khoác, mà mặc mấy chiếc áo len, để vào sở tôi
sẽ cởi từ từ tùy theo mức ấm lạnh trong văn pḥng. Tôi mặc nhiều
lớp…giống như một…củ hành tây, onion.
Những sáng đứng đợi xe buưt cùng với những người khác, những
commuters - sinh sống ở thành phố này, đi làm ở thành phố nọ - thở
ra hơi, chúng tôi hay đùa là giống như hút thuốc lá và đang phà ra khói
thuốc. Mà chợt nhớ lại, chẳng có ai hút thuốc cả.
Thích nhất khi đang đứng ngoài trời lạnh lẽo th́ được
lên xe buưt đă có sưởi ấm áp, thoải mái. Mọi người chiếm một chỗ ngồi
quen thuộc. Người ngủ, người nói chuyện, người mở phôn dạo nét, nghe
nhạc, đọc tin tức. Cảnh cầm tờ báo để đọc không c̣n thấy nữa!
Nhiều năm trước, tôi thường đọc sách hay viết lách trên xe buưt. Những
năm sau này th́ không. Tôi lim dim 40 phút…cho tới khi xuống xe buưt.
Đợi, lên xe buưt khác, lại lim dim tiếp 20 phút nữa. Tuổi già đang đến
mà…haha!
Ngày càng ngắn lại, đêm càng dài thêm. Những con chim
thiên di trốn lạnh đă bay về phương nam từ những tháng 11, 12. Chỉ c̣n
lại là những con quạ đen mà tôi có thể thấy vài nơi tôi đi qua, chúng
sống theo đàn rất đông, bay ngợp cả bầu trời, đôi khi tán loạn, có vẻ
như hoảng hốt, nhưng cũng chỉ lẩn quẩn một nơi, không bay đi đâu xa.
Trong một tập thể đông đảo như vậy, tôi không biết chúng kiếm ăn làm
sao. Chắc là phải có sự tranh giành khi cùng thấy một miếng mồi?
C̣n lại những chàng hải âu cánh trắng nữa chứ. Nơi
tôi đứng đợi chuyến buưt thứ hai là ngay trung tâm thành phố Olympia,
thủ phủ của tiểu bang Washington, cạnh vịnh Puget Sound, mùa đông, nhất
là những ngày có gió lớn, hải âu bay vào đất liền, vào phố kiếm ăn.
Chúng bay liệng làm ồn cả một góc phố khi mà sáng sớm, chỉ có quán cà
phê Starbucks là mở cửa, vài người vội vă vô ra, và có một hai anh chàng
đoán hẳn là nhà văn nào đó đang ngồi viết lách với cái lap-top. Xe cộ
lúc này chưa đông đúc. Nhưng tiếng kêu éc éc, nghe có vẻ “thảm thiết”
của chúng không đánh thức nổi một lăo homeless không cửa không nhà c̣n
ngủ say, co ro trong tấm mền ngay hiên tối một cửa tiệm c̣n đang đóng
cửa.
Thỉnh thoảng, nếu xe buưt thứ nhất đến đây sớm, chừng 4, 5 phút, tôi
thường chạy vội vào tiệm Starbucks mua một cái croissant. Tôi
nói, “butter croissant, warm up”. Một cái croissant bơ
nướng ḍn. Starbucks tính tiền gần 3 đô một cái, quá mắc, so với ở chợ,
3 đô 3 cái! Nhưng croissant được nướng nóng ḍn, với giá đó th́
cũng phải thôi. Đôi khi tôi chưa kịp nói, chỉ vừa thấy tôi là cái anh
chàng làm việc trong tiệm đă hỏi, “one butter croissant?”. Tôi
dân uống mocha mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ kêu một ly mocha
ở cái tiệm Starbucks này, bởi không có đủ thời gian để họ pha cho tôi
một ly, tôi c̣n phải băng qua bên kia đường, chờ đón chuyến xe buưt từ
dưới trạm chính đi lên.
Có khi dù sớm được 4, 5 phút, nhưng thấy có một, hai người đang đứng mua
cà phê là tôi không vào, v́ sợ tới phiên ḿnh th́ không c̣n kịp giờ.
Dạo này, đi làm những sáng mùa đông lạnh lẽo thường làm tôi suy nghĩ,
sao ḿnh c̣n đi làm? Đồng nghiệp ngày xưa đă lần lượt về hưu, chỉ c̣n
lại tôi với những người mới. Tôi đă trở thành người lớn tuổi nhất trong
cái division này, nhưng nếu tính cả bộ th́ tôi c̣n đếm được có
vài người lớn tuổi hơn tôi.
Nghỉ hưu là một biến cố trọng đại của một người. Có lẽ v́ vậy mà tôi…sợ
về hưu. Sợ sẽ không biết làm cái ǵ khi tôi sẽ có quá nhiều th́ giờ
trong tay. Có một điều chắc chắn là tôi không phải dậy sớm, nhất là
những buổi sáng lạnh lẽo như thế này. Và tôi có thể “ngủ trưa” bất cứ
vào lúc nào. Hay thức khuya coi phim bộ mà không sợ sáng hôm sau không
dậy nổi để đi làm.
Tôi sống ở tiểu bang này bao nhiêu năm. 43 năm, 43 mùa đông qua đi. Cứ
tới mùa đông, tôi hay than thở. Năm này qua năm khác. Vậy mà mỗi khi mùa
đông tới, tôi lại hay thầm nghĩ, những mùa đông trước, ḿnh đă sống như
thế nào nhỉ? Tôi chỉ than, chứ không bị chứng buồn bă, nỗi buồn đến và
đi theo mùa, thường là mùa đông, khi bầu trời xám xịt hay mưa rỉ rả.
Người nơi xa mới về đây chịu cảnh mùa đông của xứ này không nổi, không
biết tên bệnh cứ kêu là “the Seattle thing”, mà thật ra tên chính
thức của nó là seasonal affective disorder (SAD).
Tôi than. Mà tôi vẫn ở nơi này. Rồi cũng qua đi!
Tôi
chờ thấy những dấu hiệu báo mùa xuân sắp về. Như Snow crocuses trồi lên
từ lớp tuyết trắng.
Màu cam, màu hồng, màu tím, màu vàng, và có cả màu xanh đậm đại dương.
Màu nào cũng nổi bật trên màu trắng tinh khiết của tuyết. Crocuses dễ
trồng, không cần săn sóc nhiều, mỗi năm đều trở lại.
Như thủy tiên đất (daffodils) lú khỏi mặt đất, cho ra những nụ, và chẳng
mấy chốc là những bông vàng be bé, h́nh dáng như những cái loa kèn, ngạo
nghễ giữa cái rét buốt.
Hoa pensees cũng vậy, đủ màu, cũng bắt đầu trồi lên, ra hoa, hay đôi khi
người ta mua từ tiệm về trồng, v́ loại hoa này cũng chịu lạnh giỏi, nên
các chỗ ươn hoa đă trồng sẵn đem cho các chợ (supermarkets, siêu thị)
bán.
Tôi biết chắc năm nay mùa xuân sẽ đến muộn v́ mùa đông hiện giờ đă đến
muộn với những cơn lạnh buốt dưới độ đóng đá và những trận tuyết đă bắt
đầu rơi trễ.
Linh Vang
vanhuu08@yahoo.com
Trang Văn Hữu |