|
VĂN HỮU số
43
Mùa
Đông 2018 và Xuân Kỷ Hợi
~~oOo~~
Nguyễn Ngọc Danh
MÙA XUÂN NÓI
CHUYỆN HOA MẪU ĐƠN

Cách nay
khoảng ba bốn năm, sau một mùa đông giá lạnh, khí hậụ ấm áp của muà xuân
trở về, cũng là lúc người dân Bắc Mỹ bắt đầu đổ xô tới các nursery mua
cây hoa về trang điểm cho khu vườn của ḿnh. Tôi cũng không thể ra ngoài
thông lệ ấy. Bởi ḿnh là kẻ say mê bonsai, th́ đây là mùa lư tưởng tuyển
lựa cây mà theo con mắt nhà nghề chúng sẽ là những cây bonsai lư tưởng
trong tương lai.
Hôm đó trong lúc đang cắm cúi chọn lựa cây, nghe những câu đối thoại
bằng tiếng Việt phía sau tôi không quay lại nhưng qua âm điệu cũng đoán
được họ là một cặp vợ chồng đă cao tuổi. Người đàn bà đứng tuổi tiến lại
đứng gần bên tôi, bà chỉ vào đám cây tôi đang chọn nói với ông chồng:
– Anh ơi! lại đây xem, hoa Mẫu đơn đẹp quá.
– Đó đâu phải là hoa Mẫu đơn, hoa Tường vi đó bà ơi!
– Không! Bà chủ của em nói là hoa Mẫu đơn mà.
– Hôm trước lại nhà người bạn chơi, anh thấy người làm vườn trồng mấy
thứ này, hỏi ông ta đó là hoa ǵ? Ổng trả lời là hoa Tường vi mà. Ông ta
là người chuyên nghiệp làm vườn chắc chắn sẽ rành hơn em chứ.
Sau mẩu đối thoại hai người bỏ đi không mua cây nào cả. Tiếp tục lục lọi
để kiếm t́m một vài cây về làm bonsai nhưng trong đầu óc tôi cứ luẩn
quẩn với mẩu đối thoại của cặp vợ chồng người đồng hương. Cuối cùng rồi
tôi cũng chọn được hai cây Azalea (đỗ quyên) khá tốt với hy vọng sẽ là
những cây bonsai đẹp. Loại cây mà qua mẩu đối thoại của cặp vợ chồng
người đồng hương kẻ cho là mẫu đơn, người cho là tường vi th́ chúng được
người Mỹ gọi là Azalea, tên khoa học rhododendron, người
Việt chúng ta gọi là hoa Đỗ Quyên. Sự lầm lẫn trên thực sự chẳng có chút
ǵ quan trọng nhưng tôi muốn nêu ra ở đây để nói lên phần nào vị trí khá
đặc biệt cuả loài hoa Mẫu Đơn trong tâm hồn người Việt nói riêng và
người Á Châu nói chung.
Thực ra người Việt chúng ta hầu hết đă nghe về hoa Mẫu đơn nhưng vẫn
không biết h́nh dạng cây và hoa của chúng như thế nào. Cho nên mớí có sự
lầm lẫn hoa này với hoa nọ. Lư do rất đơn giản: Thứ nhất, bởi chúng
không là điều quá quan trọng trong đời sống thường nhật, biết cũng được,
không biết cũng chẳng sao. Thứ 2 - Đây là một loài hoa sống trong vùng
ôn đới với khí hậu mùa Đông lạnh. Ở nước ta Mẫu đơn chỉ mọc trên các
vùng Cao nguyên và ngoài Bắc mà thôi, nên tại hai miền Trung và Nam chỉ
“Kiến kỳ thanh, bất kiến kỳ h́nh” dịch nôm na là: “chỉ nghe danh mà
chẳng thấy h́nh bóng đâu cả”. Cũng cần lưu ư một điều nữa Mẫu đơn c̣n
một tên khác là Hoa Phú Quư hoặc Hải đường, đây là hai tên do người Tàu
gọi loài hoa này bởi tính cách quư phái, sang trọng của chúng. Đă có
nhiều lần tôi nghe hoặc đọc đâu đó người Việt chúng ta có sự nhầm lẫn
gọi hoa Trà My là Hải Đường. Những tŕnh bày trong bài này sau đây sẽ
cho chúng ta một kết luận. Hải Đường là tên gọi khác của hoa Mẫu Đơn hay
hoa Phú Quư cũng thế.
Nhưng hiện nay người Việt tỵ nạn Cộng Sản sống trên những mảnh đất đầy
đủ điều kiện để trồng loài hoa này, chúng ta nên t́m hiểu thêm về hoa
Mẫu Đơn, để khi muốn trồng một vài cây mẫu lại mua nhầm thứ khác th́
thật uổng công. Hoặc sẽ không bị nhầm lẫn trong những khi có cơ hội nhàn
đàm về hoa, hoặc khi đi ngắm hoa. Những điều nho nhỏ như thế sẽ giúp
chúng ta tự tin và cảm thấy ḿnh là kẻ lịch lăm, sành điệu trong giới
thưởng ngoạn.
Về đặc tính
Tên khoa học PAEONIA - PAEONIACEAE
Tên thông thường:
Mỹ =Peony,
Việt = Mẫu đơn,
Tàu = Phú quư - Hải đường
Phân loại
Tất cả các lọai mẫu đơn hiện nay đang trồng tại các vườn quốc gia Âu Mỹ
đă bị lai tạo, không c̣n tính chất nguyên thủy phát xuất tại các quốc
gia Á Châu: Trung Hoa, Nhật Bổn, Việt Nam, Đại Hàn nữa. Chung quy chúng
được chia thành hai nhóm như sau:
Nhóm thân thảo Herbaceous peonies - Thân mềm, mọc thành bụi, rễ
chia thành cụm như rễ riềng, nhổ lên chia thành từng nhánh trồng rất dễ
dàng nhưng không quá sâu hơn 2 inches (khỏang 2 đốt tay) nếu không chúng
sẽ không cho hoa. Cây cao từ 2 -4 ft, lá rất lớn, màu xanh đậm, hoa nở
vào giữa mùa Xuân, hoa kép hoặc đơn. Màu sắc, kích thước hoa - Chúng cho
ta nhiều gam màu từ trắng tinh tuyền, màu kem, hồng, đỏ tươi, vàng đậm.
Nhiều loại có hoa lớn cỡ 10 inches. Có thứ cho hương thơm như hoa hồng.
Loại thân thảo này chỉ phát triển mạnh và cho hoa đẹp ở những vùng có
mùa Đông tương đối lạnh. Khi bón phân (thường nên bón: phân ḅ, phân gà)
tuyệt đối không cho chạm phải rễ. Về mùa Thu cây sẽ héo tàn nên cắt thân
cây sát mặt đất, sau đó bón phân để cây có nhiều sinh lực phát triển hoa
trong mùa xuân tới.
Nhóm thân mộc: Loại này có thân cứng như gỗ,
mọc thành bụi. Loại nguyên thủy tại Trung quốc cao tới 6ft, cho hoa màu
vàng và salmon. Giống Tây Tạng cao chỉ 3 ft cho hoa màu vàng. Riêng loại
Nhật bản cho hoa kép, cánh hoa mỏng như lụa màu sắc từ trắng, hồng, đỏ,
lavenda và tím. Loại mẫu đơn thân mộc này có loại cho hoa rất lớn khoảng
1 ft. Do đó chúng cần phải có cây chống phụ. Mùa thu chỉ rụng lá, nên
không cần cắt cây.
Cả hai loại nên trồng chỗ có ánh nắng tốt buổi sáng nhưng tránh nắng gay
gắt buổi chiều. Tại Mỹ hai tiểu bang thích hợp nhất cho mẫu đơn là
Oregon và Washington State. V́ hai tiểu bang này độ ẩm cao và mùa đông
khá lạnh. Mới đây tôi có đọc cuốn Bút Khảo Về Xuân II (BKVX II) của Lê
Văn Lân. Ông là một BS y khoa, một học giả, một nhà nghiên cứu, một cây
bút tham khảo nặng kư trong cộng đồng Việt Nam Hải ngoại.
Riêng bản thân tôi đă học hỏi được rất nhiều qua những tác phẩm của ông
xuất bản. Nhưng trong cuốn BKVX II trên trang 47, ông có đề cập tới các
loài hoa tiêu biểu cho một số quốc gia như
Trung Hoa: Mai = hoa mơ
Đức quốc: Thỉ Xa Cúc = cúc
Canada: Phong Điệp = Lá phong = sugar maple
Anh Quốc: Tường Vi = Hồng leo
Ḥa Lan: Uất Kim Hương = Tulip
Pháp Quốc: Bách Hợp = Huệ trắng
Nhật Bản: Anh Đào
Thụy Điển: Bạch Cúc = Cúc trắng
Về quốc hoa của các nước nêu trên không có ǵ thay đổi, chỉ riêng Trung
Quốc theo dữ kiện tôi đang có đă thay đổi. Vào n ăm 1995 họ đă chọn Mẫu
Đơn là quốc hoa, không phải Mai theo tiến tŕnh như sau:
Vào năm 1982 Trung Quốc quyết tâm đi t́m một loài hoa tiêu biểu cho quốc
gia ḿnh. Sau 12 năm tức năm 1994 có ba cuộc tranh luận xảy ra nhưng vẫn
không thống nhất nổi ư kiến. Năm 1994 Đại hội đại biểu nhân dân quyết
định làm một cuộc bầu cử bằng cách bỏ phiếu kín để thống nhất ư kiến.
Công đoạn đầu do Hội Trồng Hoa Trung Quốc: China Flower Association ở
China Garden thực hiện.
CHINA FLOWER ASSOCIATION (CFA)
中国国际花卉园艺展览会
Một ấn bản của Hội trồng hoa được ấn hành công khai
lấy ư kiến để bầu cử. Có tất cả 25 loài hoa được đề cử là ứng viên.
Trong ṿng sáu tháng sau Hội Trồng Hoa đưa ra một vài quyết định để rút
bớt danh sách Ứng viên.
Ba quy định chấp nhận là:
–Thứ 1: Cây hoa phải mọc thiên nhiên tại Trung Quốc.
–Thứ 2: Loài hoa phải biểu tượng cho tâm hồn người Trung Hoa nhưng không
mang mầu sắc chính trị như quốc ca, hay quốc kỳ.
–Thứ 3: Loài hoa phải có giá trị về hai mặt kinh tế và trang hoàng.
Kết quả cuộc bỏ phiếu như sau: Mẫu đơn 29/79. Mai 17/79. Cúc 13/79.
Vào tháng 11-1994 họ tổ chức thêm một cuộc bỏ phiếu để chọn một trong
hai loại hoa: 1 màu hay 4 màu. Cuối cùng Mâũ đơn vẫn thắng. Như vậy kể
từ năm 1995 quốc hoa của Trung Quốc là Mẫu đơn, không phải hoa Mai như
trong sách Bút Khảo Về Xuân II của BS Lê Văn Lân nêu trên.
Bây giờ chúng ta đi vào văn học và nghệ thuật để t́m xem Mẫu đơn có gây
được nguồn cảm xúc cho những tâm hồn nhạy cảm trước vẻ đẹp của nó hay
không? Hoa tượng trưng cho vẻ đẹp mà văn học và nghệ thuật là hai lănh
vực suy tôn cái đẹp đưa chúng lên hàng vị vọng cao qúy nhất trong cuộc
sống nhân sinh. Cái đẹp càng mong manh, càng trinh tuyền, càng bí ẩn
càng làm cho ḷng người say mê. Trên khía cạnh này chỉ có văn học và
nghệ thuật mới đủ tiêu chuẩn để tiến lại gần và có thể chạm nhẹ đến cái
tinh túy, tinh khôi, cao thượng, mơ hồ của chiếc áo của thượng đế.
Nói về hoa trong văn học nghệ thuật th́ bất cứ quốc gia nào cũng có.
Nhưng mỗi quốc gia lại chịu ảnh hưởng sâu đậm những màu sắc triết lư,
tôn giáo khác nhau nên chính trong cuộc sống, cách suy tư cũng mang
những đặc thù riêng biệt, do đó cách cảm thức, thưởng ngọan và tôn vinh
cái đẹp cũng rất đa dạng. Nhưng tất cả đều khao khát, mong mỏi t́m kiếm
những cái đặc thù của chính nước ḿnh để rồi qua những ng̣i bút, nét cọ,
nốt nhạc sẽ chuyên chở một ư nghiă, một thông điệp nào đó mà chính con
người được sinh ra, lớn lên và sống trong bối cảnh xă hội đó mới hiểu
nổi. Hoa cũng chính là một thông điệp t́nh yêu có tính cách riêng tư ,
hay cũng chính là tâm hồn của cả một dân tộc. Nói khác đi nó mang một sứ
điệp cho con người, nhưng lại là một mật ngữ, một sứ điệp vô ngôn. Riêng
về đặc điểm này nó rất rơ nét và phong phú tại các dân tộc Á châu như:
Trung Hoa, Đaị Hàn, Nhật Bản, Việt Nam. V́ các quốc gia Á Châu này chịu
ảnh hưởng sâu đậm bởi Lăo Giáo, một tôn giáo mà tất cả tư tưởng đặt nền
trên tư tưởng Vô Vi – tôn trọng thiên nhiên và tự nhiên. Nên tâm hồn họ
luôn luôn hướng về thiên nhiên hoa cảnh mà nhà học giả Lâm Ngữ Đường đă
nói: Trong tâm hồn của người Trung Hoa có cả hai ông Khổng và ông Lăo.
Nghĩa là một người Trung Hoa dù là một nhà kinh doanh khét tiếng, một
nhà chính khách lỗi lạc, một nhà quân sự tài ba, một khoa học gia lỗi
lạc th́ tâm hồn họ cũng đă thấm nhuần về những cái đẹp kỳ ảo của thiên
nhiên và hoa cỏ. Đó chính là một nét đặc trưng trong triết lư Lăo học.
Theo tôi, đây có lẽ là lời phát biểu mang tính chủ quan. Chúng ta hăy
nh́n người Tây phương lo bảo vệ tài sản thiên nhiên hoang dă của họ như
thế nào th́ biết ngay họ cũng yêu thiên nhiên chẳng thua ǵ dân Á Châu
và nếu nh́n theo khiá cạnh tích cực họ c̣n hơn hẳn.
Ngày nay tất cả mọi dân tộc trên thế giới đều dùng những tấm thiệp in
nhiều loài hoa để chúc mừng nhau trong những ngày vui, ngày lễ lớn như
Sinh nhật, Tết, Giáng Sinh, Ngày ra Trường, Đám Cưới v.v...
Riêng người Trung Hoa có một lối biểu lộ t́nh cảm khá độc đáo là dùng
h́nh ảnh thay lời chúc. Hay c̣n gọi là Họa Chúc Thư = dùng âm hội ư qua
hội họa như theo BS Lê Văn Lân.
Ví dụ: Khi nhận được tấm thiệp trên đó vẽ h́nh Năm con DƠI. Tấm thiệp
này mang lời chúc NGŨ PHÚC. Người Trung hoa gọi Dơi = PHÚC, số lượng ba,
năm bảy tượng trưng cho số nhiều = Đa. Mang hàm ư Cầu chúc ông bà được
nhiều phúc đức. Nếu nhận được tấm thiệp vẽ h́nh Nai và DƠI, đó là lời
cầu chúc PHÚC LỘC. Dơi = Phúc, Nai = LỘC. Tới đây tôi xin mở một dấu
ngoặc. Cũng với lối dùng âm để hội ư, trong nền văn học Việt Nam cận đại
của chúng ta trước năm 1974, có một nhà văn Miền Nam lấy tên là B́nh
Nguyên Lộc. Sở dĩ ông lấy tên như vậy để nêu lên ư nghĩa ông là người
sinh quán tỉnh Đồng Nai tức Gia Định ngày nay. Ông giải thích: Đồng
nghĩa là = B́nh Nguyên và Nai là = Lộc.
Riêng về lănh vực hoa cỏ th́ thật phong phú tuy nhiên ở đây chúng ta chú
trọng tới Peony, người Việt chúng ta gọi là Mẫu đơn, người Tàu gọi là
Phú quư hay Hải Đường. Cũng chính v́ mang tên như vậy nên nó đă được
người Trung Hoa đưa vào lănh vực hội họa mang tiềm ẩn ư nghĩa chúc tụng.
Nếu có dịp nào có ai nhận được một bức tranh hay một tấm thiệp do người
Trung Hoa gởi tặng. Trong tấm thiệp vẽ h́nh hoa Mẫu đơn cắm trong chiếc
lục b́nh:
Ư nghiă của nó: Cầu chúc ông bà B́nh An - Phú Quư. Hoặc tấm thiệp vẽ một
cành hoa Ngọc Lan, một cành Ngọc Như Ư và cành hoa Mẫu đơn. Thông điệp
của tấm thiệp: Cầu chúc Ngọc ngà, Phú Quư được Như ư. Phú = giầu. Quư =
sang trọng , đài các, hiếm hoi.
Người Trung Hoa đă ví vẻ đẹp đài các, sang trọng của Dương quư Phi như
hoa Mẫu Đơn. Chính v́ cái đẹp của mỹ nữ mà đế quốc Đại Đường rơi vào hai
giai đoạn nghiêng ngửa:
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Tạm dịch
Mỹ nữ từ xưa như danh tướng
Nhưng người Á Châu chúng ta cũng ví mỹ nhân như hoa: đẹp như hoa – hay
Hoa Hậu.
Người viết có một lần đương khi ngắm hoa mẫu đơn trong vườn đă sáng tác
bốn câu thơ:
Ồ! hôm nay hoa là em hay mộng
Cho nắng thề qua cửa ngọ thôi bay
Và thời gian như kiếm khách vừa say
Bước loạng choạng trở về thăm mỹ nữ -(Ngọc Danh)
Đọc qua sách vở, tôi thường đặt câu hỏi: không biết
người Trung Hoa gọi hoa mẫu đơn là: Phú Quí v́ mẫu đơn sang trọng, đài
các như Quí Phi hay Quí Phi sang trọng, đài các như mẫu đơn? Riêng tên
Hải Đường có liên quan trực tiếp ǵ tới chính biến Nhà Đường và Vơ Tắc
Thiên trong cổ sử Trung Hoa hay không?
Chính v́ “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng” mà thời Đường Cao Tông,
Vơ Tắc Thiên lợi dụng vẻ đẹp của ḿnh lộng quyền gây nên cuộc tàn sát
đẫm máu trong hoàng cung. Thời Đường Minh Hoàng với cái đẹp nghiêng
nước, nghiêng thành của Dương Quư Phi chút nữa nhà Đường lại mất vào tay
kẻ ngoại tộc là loạn tướng An Lộc Sơn vùng Tân Cương, người yêu say đắm
Dương Qúy Phi nên làm loạn.
Nét đẹp đài các, quư phái của hoa mẫu đơn với đầu óc tưởng tượng phong
phú của người Trung Hoa đă thêu dệt nên câu truyện truyền kỳ giữa Vơ Tắc
Thiên, vị nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Trung Quốc với hoa Mẫu đơn.
Chúng ta thử lật lại trang sử cũ xem Vơ Tắc Thiên là con người như thế
nào mà người Trung Hoa đă thêu dệt nên câu truyện truyền kỳ c̣n lưu lại
măi cho tới ngày nay và có lẽ sẽ c̣n măi măi trong nền văn học Trung
quốc.
Bà tên thật là ǵ không thâư sử sách nào ghi chép. Bà
sinh năm 624 con của Vơ sỹ Ược và Dương Thị, một nhà quư tộc xuất thân
từ hàn vi. Năm 14 tuổi Vơ Tắc Thiên được tiến cung và trở thành một tài
nhân (người sai vặt) của vua Đường Thái Tôn, gọi là Vơ Mỵ Nương. Nhưng
cuối cùng đă lọt vào mắt xanh của hoàng tử Lư Trị mặc dù bà lớn hơn Lư
Trị tới bốn tuổi. Lư Trị lên ngôi lấy hiệu là Đường Cao Tôn. Năm 655 bà
chính thức lên ngôi hoàng hậu. Trước khi chiếm được ngôi hoàng hậu bà đă
thi hành những kế sách tàn độc giết sạch các cung phi và Hoàng hậu chính
thất. Để nắm trọn quyền hành và lên ngôi Hoàng đế bà đă không ngần ngại
giết chết bốn hoàng tử của các cung phi và hoàng hậu chính thất. Bà cũng
không gớm tay giết chết công chúa Thái B́nh và hai Hoàng tử con ruột của
ḿnh cùng hầu hết các công thần danh tướng nhà Đường. Bà chính thức lên
ngôi hoàng đế năm 690 đổi thành triều đại Đại Châu. Trước khi đăng quang
bà làm bài thơ:
Thay Đổi Triều Đại
Minh trêu du thượng uyển
Hỏa cấp báo xuân tri
Hoa tu liên dạ phát
Mạc đăi hiểu phong suy.
Dịch:
B́nh minh dạo thượng uyển
Khẩn báo chúa xuân hay
Đêm mai hoa phải nở
Không chờ gió sớm lay
Năm 705 Trương Giản Chi, một đại công thần nhà Đường gây cuộc chính
biến, đưa thái tử Lư Hiển con của Đường cao Tông và Vơ Tắc Thiên lên làm
vua khôi phục lại nhà Đường. Chính v́ bài thơ ngạo mạn đầy quyền uy này
mà câu truyện được truyền tụng cho tới ngày nay. Bà ra lệnh cho mọi loài
hoa trong vườn Ngự Uyển phải nở đúng vào ngày đầu năm. Lạ lùng thay đầu
mùa Xuân năm ấy mặc dù thời tiết vẫn c̣n giá lạnh, các loài hoa đều nở
rộ, chỉ riêng hoa Mẫu đơn chưa nở. Vơ Tắc Thiên nổi cơn lôi đ́nh ra lệnh
đầy ải Mẫu đơn ra khỏi kinh thành Tràng An xuống Lạc Dương. Về Lạc Dương
hoa Mẫu đơn sinh sôi nẩy nở rất đẹp.
Theo tôi đây là câu chuyện mang ẩn ư: dù Vơ Tắc Thiên có bạo ngược quyền
uy tới mức nào đi nữa th́ cũng không thể diệt được triều đại nhà Đường.
Bởi mẫu đơn c̣n gọi là hải đường ngầm ám chỉ nhà Đường. Và cũng chính ư
tưởng hoa Mẫu Đơn bị Vơ Tắc Thiên đày ải về Lạc Dương nói lên việc hoàng
tử Lư Hiển trốn chạy sự tàn sát của mẹ ḿnh tại kinh đô Tràng An, về
sống ẩn náu tại Lạc Dương dưới sự che chở của đại công thần Trương Giản
Chi sau này khôi phục lại Nhà Đường. Nói về lịch sử Trung quốc, Nhà
Đường là một triều đại huy hoàng nhất về mọi phương diện, đặc biệt về
văn học (Thơ Đường và những áng thơ Đường măi măi như những viên kim
cương sáng chói với thời gian và đă vượt biên giới Trung Hoa đi khắp thế
giới) Người Trung Hoa rất hănh diện về thời đại hoàng kim này nên đă
thêu dệt câu chuyện trên để tôn vinh triều đại Nhà Đường cũng không có
ǵ quá đáng.
Chính v́ những trang lịch sử đầy máu lệ liên qua tới mỹ nữ mà chúng ta
măi cho tới ngày nay c̣n được nghe những câu chuyện t́nh đầy hoa mộng
nhưng cũng đầy máu và nước mắt của bao nhiêu vị đế vương liên quan tới
mỹ nữ trong gịng lịch sử nhân lọai mà Vơ Tắc Thiên và Dương quư Phi,
chỉ là một trong muôn vàn. Sắc đẹp khuynh thành của Dương Quư Phi được
ví như hoa Mẫu Đơn và chính nàng cũng rất yêu hoa Mẫu Đơn. Câu ngạn ngữ
Đông Phương “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng” có lẽ đúng măi cho tới khi
nào nhân loại không c̣n hiện diện trên cơi đời này.
Đi xa lề một chút nhé: Giả dụ có bao giờ anh tự hỏi: Nếu tôi là đế
vương, có thoát nổi cái ṿng tục lụy mỹ nhân hay không?
– Hăy nh́n gương vua Đavít để uốn lưỡi bảy lần trước khi trả lời.
– Vua Tống Nhân Tông, vị vua tài hoa nhất lịch sử Trung Quốc. Các sử gia
cho ông là một vi vua giám đổi cả ngai vàng để lấy một ly trà, một nét
chữ đẹp. Huống hồ chi với mọi uy quyền trong tay mà cái đẹp ma mị biết
nói, biết cười, biết ỡm ờ, hờn giận, chải tóc, xức nước hoa, áo quần
hàng hiệu kia đang nhơng nhẹo trước mắt mà lại ở trong tầm tay ḿnh th́…
thà là chết như chú muỗi đực trong câu chuyện tiếu lâm của tác giả nào
đó chứ không thể chay trường được.
Trong truyền thuyết chàng Từ Thức lạc đào nguyên của nước ta cũng liên
quan tới hoa mẫu đơn được trồng trong ngôi cổ tự huyện Tiên Du vùng Kinh
Bắc tức Bắc Ninh ngày nay. Trong câu chuyện cành Mẫu Đơn là một vật
trung gian cho mối t́nh lăng mạn, thầm kín, thơ mộng giữa chàng Từ Thức
và nàng tiên Giáng Hương, cũng giống như nàng Giáng Kiều trong truyện
Bích Câu Kỳ Ngộ. Chiếc ngà voi của công chúa Pala trong dă sử Chiêm
Thành hay là khúc trầm hương của Thiên Y Thánh Mẫu - Tháp Bà Nha Trang.
Chúng lồng trong hai nền triết lư vô vi của Lăo Trang và vô thường của
nhà Phật từ thời nhà Lư –qua nhà Trần – Nhà Lê, Nhà Nguyễn và cho tới
hôm nay.
Chuyện Từ Thức lạc đào nguyên được kể như sau:
Tương truyền tại Ḥa Châu, Thanh Hóa có một ngôi chùa cổ kính, trong sân
trồng một cây Mẫu Đơn. Cứ mỗi độ Xuân về cây trổ bông rất đẹp, nam nữ,
khách thập phương đến xem như trẩy hội. Quan huyện vùng Kinh Bắc là Từ
Thức cũng quê Thanh Hóa được bổ làm tri huyện Tiên Du, Kinh Bắc Bắc Ninh
ngày nay.
Vào năm Bính Tư, niên hiệu Quang Thái đời Trần (1388-1398) một cô gái
xinh đẹp tuổi độ trăng tṛn, nhân dịp Xuân về cũng trẩy hội xem hoa.
Nàng vô t́nh vịn vào cành mẫu đơn, không may bị gẫy nên người nhà chùa
bắt đền. Măi tới tối vẫn không thấy ai tới nhận. Từ Thức từ Kinh Bắc trở
về quê Thanh Hoá đi trẩy hội xem hoa. Thấy cô gái bị nạn nhà chùa bắt
đền. Chàng động ḷng cởi áo gấm đưa vào tăng pḥng chuộc lỗi cho nàng và
cô gái được tha. Từ Thức vốn là người không ham muốn danh lợi về sau cởi
áo từ quan vùng Kinh Bắc về ở ẩn tại huyện Tống Sơn, Thanh Hóa. Một hôm
chàng chèo thuyền ra cửa biển Thần Phù lạc vào một ngọn núi, cửa hang
nứt ra. Từ Thức đi măi vào phía trong. Bỗng trước mắt xuất hiện một cung
điện huy hoàng tráng lệ. Chàng được hai cô gái xinh đẹp dẫn đường tới
gặp bà tiên mặc áo trắng. Bà cho chàng biết đây là cảnh bồng lai tiên
cảnh. Chàng đươc mời tới đây là để trả ơn v́ trước kia đă ra tay giúp
Giáng Hương người con gái đánh gẫy cành mẫu đơn tại ngôi cổ tự vùng Kinh
Bắc. Bà ước mong hai người cùng xe duyên, kết tóc.
Từ Thức chấp nhận và cuộc hôn lễ được cử hành. Hai người sống với nhau
được một năm. Một hôm Từ Thức bỗng thấy nhớ nhà ngỏ ư muốn trở về thăm
quê hương. Giáng Hương khuyên can bao nhiêu cũng không được đành để
chàng toại nguyện ra về.
Trở lạị nguyên quán, cảnh cũ đă biến đổi hoàn toàn, chỉ c̣n lại núi,
sông vẫn như cũ, Từ Thức đem tên họ ḿnh ra hỏi, được một cụ già cao
niên trả lời:
- Hồi c̣n nhỏ tôi có nghe cụ tổ ba đời nhà tôi kể: Vùng này thuở xưa vào
thời Nhà Trần có một người tên họ như ông, nhưng ông ấy đi vào núi và đă
mất tích cách nay năm trăm năm. Năm nay là năm Diên Ninh đời thứ ba của
nhà Lê rồi.
Nghe xong Từ Thức bàng hoàng, chàng cảm thấy hụt hẫng giữa khoảng trời
đất quê hương. Thời gian của chàng trong núi chỉ có một năm nhưng là năm
trăm năm của thế sự ngoài đời. Đứng giữa cái quá khứ và hiện tại, giữa
cái hư huyễn và cái hiện thực. Như một kẻ không hồn chới với giữa khoảng
không gian và thời gian trống rỗng mơ hồ, chàng liền mặc áo lông, đội
nón lá chống gậy đi vào dăy Hoàng Liên Sơn rồi biệt vô âm tín từ đấy.
Viết tới đây tôi dừng lại nh́n qua khung cửa sổ, ngoài trời với cái se
lạnh của những ngày cuối tháng ba dương lịch, một số loài hoa vẫn c̣n im
ngủ, nhưng mấy cành Mẫu Đơn trong vườn đă bắt đầu đơm nụ. Điều này báo
hiệu mùa Xuân năm nay, tôi lại được đứng trước những cành mẫu đơn với ly
trà trong tay để chiêm ngắm vẻ đài các, quư phái của một loài hoa mang
h́nh bóng cố hương của chúng ở tận cơi trời Đông Phương. Chúng cũng sẽ
đẩy đưa tôi về sống lại với những chuyện truyền kỳ lăng mạn thủa hoàng
kim xa xưa mà ngẫm đến cái thân phận ḿnh cũng bởi những sân si, bi lụy
của con người mà phải trôi dạt tới một phương trời xa lạ này.
Nguyễn Ngọc Danh
Xuân Tân Măo 2011
vanhuu08@yahoo.com
Trang Văn Hữu |