VĂN HỮU số 43

Mùa Đông 2018 và Xuân Kỷ Hợi

 

~~oOo~~

 

Thuhuongseattle

và RONG BÚT MÙA ĐÔNG 2018

 


            Mùa Đông nửa ṿng trái đất Arizona nắng ấm như quê hương đang trong không khí chờ đón mùa Xuân. Có lẽ Sài g̣n những ngày gần Tết hoa đang nở khắp nơi và ḷng người hân hoan mơ ước một năm mới an ḥa. Đọc đến đây chắc bạn biết tôi là người Saigon viết và nghĩ về quê hương miền nam của tôi từ 1954 bạn ạ nhưng tôi không mù tịt về Hà Nội của mọi người trước 1954. Ngày đầu tiên tôi biết về cái thế giới mà người Cộng Sản chê bai lại chính là Hà Nội, cái nôi văn hóa Việt Nam, đất ngàn năm văn vật. Con người thanh lịch, văn hóa cao, nhiều nhân tài và cả một kho tàng của người xưa.


Năm 1953 lần đầu tôi thấy một cảnh chợ ngoài trời với màu sắc tưng bừng, tiếng ồn ào và thức ăn, thực phẩm chao ôi, một thiên đường có thật. Cái thế giới nhỏ của tôi ở khu tư Thanh Hóa đói, nghèo và sợ tan vào hư không.

Năm 1954 cái thiên đường vừa t́m được đang bị đe dọa v́ bọn Cộng Sản, tôi vẫn có thiên đường khác Đà Nẵng, Biên Ḥa và Saigon.

Đất lành chim đậu, bầy chim t́m được tổ ấm, Saigon, nơi tôi như chim nhỏ học chuyền từ cành thấp đến cành cao, nơi cho chim đủ lông đủ cánh đợi bay vào vùng trời bao la. Thiên đường nhỏ của tôi không là vài ngày ở Nam Định, vài ngày ở Hà Nội và vài tháng ở Hải Pḥng, Saigon cho tôi sống, cho tôi thở, cho tôi cười, cho tôi mơ mộng, cho tôi t́nh yêu. C̣n thiên đường nào hơn. Tôi chỉ muốn sống ở Saigon cho đến ngày tàn. Tôi thênh thang trên đất nước ḿnh ở chẳng chút lo âu…. tôi đă có gần 20 năm trên quê hương ḿnh với bao t́nh thương mến. Mùa Xuân đến mùa Xuân đi, đời tôi ngày ấy sống trong lăng kính màu hồng… khi tôi lớn… khi tôi trưởng thành…. khi tôi làm mẹ…. bao nhiêu điều mơ ước kỳ diệu.

Tết nào cha tôi cũng sơn màu xanh thiên lư từ pḥng khách cho tới tường hiên, có hai chậu cúc gầy cao cả thước, nụ c̣n hàm tiếu. Màn voan trắng cửa sổ, hoa mai vàng trên bàn cẩm lai, mỗi khi nắng xuyên qua cửa, gió nhẹ lọt qua song, màn voan rung nhẹ, những giây phút tuyệt vời giữa màu thiên lư, nắng xuân, không gian xuân trong không khí xuân và tiếng hát mừng xuân xao động tim con nhỏ bắc kỳ.

Tôi nhớ lắm mẹ mặc áo đẹp, tóc được quấn khăn nhung, răng mẹ đen tuyền, mẹ thích ăn trầu trong mấy ngày đầu xuân. Mẹ như một bà tiên dịu dàng, mắt long lanh, môi đỏ v́ ăn trầu, có lẽ mẹ say trầu má hồng hồng, tiếng mẹ vui tươi mừng tuổi cha trong pḥng khách. Tôi nghe tiếng chân mẹ bước lên cầu thang, tôi và các chị đă ngồi trong màn đợi mẹ xông đất và chúc mừng. Sau đó chúng tôi mới được phép bước ra khỏi màn. Tôi xuống nhà, cha tôi mừng ngày Mùng một đầu xuân trang trọng lắm, cha đang ngồi nghe nhạc xuân, đọc báo bên tách trà sen đang tỏa hương thơm. Hoa mai đang nở trên bàn. Cha tôi chúc Tết anh chị em tôi. Giây phút huyền nhiệm của ngày đâu xuân, t́nh gia đ́nh, t́nh quê hương quyện nhau trong màu cờ sắc áo, trong hoa mai vàng và những câu hát mừng xuân. Cha tôi là người cắt bánh chưng bằng lạt rất tuyệt vời như một cao thủ vơ lâm vuốt trường kiếm trước khi vào trận.

Cha tôi nhấc từng sợi lạt mỏng lên cao từ từ từng sợi, bánh chưng vuông được cắt xéo thành tám miếng. Voilà …tôi nh́n hau háu vào sợi lạt cuối cùng ḷng hân hoan được ngoặm miệng bánh đầu tiên, chiếc bánh chưng tuyệt vời đầy t́nh thương của mẹ cha và chị tôi. Tôi thầm nghĩ có lẽ tôi sẽ ăn nhiều lắm, chiếc bánh thứ nhất bay nhanh, chiếc thứ hai, rồi thứ ba cha mẹ tôi nhẹ nhàng gắp miếng bánh vào đĩa của ḿnh. Ngồi quanh bàn, ăn bánh chưng ngày mùng một, mắt tôi chắc là sáng và long lanh như sao trời. Mời cậu mợ xơi bánh, chỉ trong giây lát, bánh chưng làng Nôm, nhân đậu đường trôi nhanh. Cha mẹ nh́n các con mỉm cười… c̣n hạnh phúc nào hơn. Tôi mê ăn món bóng xào của mẹ nhất (da heo chiên phồng, không có lông c̣n sót và được ngâm trong nước gừng rồi được rửa bằng rượu trắng cho thơm). Xu hào, cà rốt chạm trổ hoa lá, và nước dùng phải đậm đà. Mẹ v ẫn nổi danh về món này. C̣n gị chả, dưa món, và nhiều món khác biết bao thương yêu của mẹ dành cho cha con tôi. Cái gia tài lớn nhất trong đời vẫn là t́nh thương của cha mẹ và các hy sinh cha mẹ tôi dành cho đàn con c̣n sống và đám cháu khờ không cha hay có cha cũng chưa bao giờ vơi. Riêng tôi hay mít ướt và hay tṛ chuyện cùng cha về t́nh yêu của cha cho mẹ ngày đôi mươi, tiểu thuyết cha mẹ hay đọc, bài hát mẹ cha thích. Cha tôi thường nói về mẹ như mẹ các con đẹp lắm, hiền lắm và rất diện. Quần áo theo mùa, nước hoa phải là rose cơ. Đời tôi trôi theo trong thế giới cha mẹ với bao huyền diệu về t́nh thương về mơ ước.

Hoa mai, màu vàng của cờ quê hương, trong những tiền đồn xa xôi hẻo lánh trong thời chiến, hoa mai quẩn quanh trong rừng mai như an ủi chuyện tṛ cũng chiến sĩ. Tôi vẫn ao ước một ngày tự do nở hoa trên toàn quốc, tôi được đi lang thang trong rừng mai hay dắt con nhỏ đi giữa các cội mai già và th́ thầm rằng con ơi, nơi này cha chú con đă từng hành quân qua trong ba ngày Tết. Tôi muốn dẫn con nhỏ lang thang trên ruộng đồng nói cho con nghe, các g̣ đất nổi giữa cánh đồng ngập nước kia chẳng phải là nơi nghỉ mệt, mà cha chú bạn bè đă từng gối đầu trên ba lô, ngắm hỏa châu thay cho sao trời. Biết bao lời tôi muốn nói cùng con cháu cho dù chúng không có cha trên đời nhưng chính là linh hồn cha chú bạn bè lang thang rong chơi đâu đó trong rừng mai, trên cánh đồng ngập nước trong ba ngày Tết đang mỉm cười nh́n mẹ con tôi. Mẹ con ḿnh nợ cha chú con rất nhiều…


máu ai nhỏ xuống ruộng đồng
thắm màu cờ đỏ nặng t́nh quê hương


Cậu Minh hy sinh cho tổ quốc trong ba ngày Tết năm 1968, các con và các em họ con cùng ông bà cô d́ cậu bỏ nước t́m tự do cũng một mùa Xuân.

Năm nay Tết vẫn chỉ là hoài niệm về người đă khuất, các mùa xuân trong chiến tranh, các mùa xuân dù cho có tự do vẫn chưa đủ mặn nồng. Chúng tôi hai con snow birds (chim trốn lạnh) đang ở Cornville, một tỉnh nhỏ tí teo, hơn 3000 người. Hôm nay viết rong bút cho mùa Đông và Tết tôi rất nhớ những Tết năm xưa. Tôi chưa có dịp lang thang trong rừng mai để một ḿnh tôi sống trong những tháng chiến tranh, không chỉ là hoài niệm mà chỉ muốn được thả hồn bên cội mai, hôn từng đóa mai vàng và th́ thầm kể chuyện ḿnh mơ ước khi c̣n trẻ. Bây giờ muốn ǵ được nấy, chỉ thiếu rừng mai già ngày xa xưa tôi hằng mường tượng trong bao mùa xuân trong cuộc đời.

Mừng năm mới muộn đến mọi ngườị và thương mến chúc quí vị những ngày hạnh phúc mới.

Trân trọng.

 

Cornville những ngày đầu xuân.
thuhuong seattle11/02/2019

 


 

 

vanhuu08@yahoo.com

 

Trang Văn Hữu

 

 

 

art2all.net