Thùy An

 

ÁNH SAO RƠI

              Tưởng nhớ Duyệt

                            –Thùy An

 

Duyệt In Memory

 

               Từ một mùa khai giảng rất xa, trong sân trường Nữ Tiểu Học Đà Nẵng, có một nữ sinh hồn nhiên năng động, chạy tung tăng khắp nơi, khiến mọi người chú ư. Đó là cô bé lai Pháp rất đẹp, miệng cười có hai răng cửa hơi bị thưa, da trắng, mũi cao, ánh mắt thân thiện. Trường có ba lớp nhất, cô bé học nhất A, tôi nhất B, chưa hề quen nhau.

Năm sau, hai đứa thi đậu vào đệ thất trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng, t́nh cờ được xếp ngồi cùng bàn, mới biết tên bạn ấy hoàn toàn Việt Nam: Phạm Thị Duyệt. Lớp toàn nữ, phần đông là người Quảng Nam. Tôi không thích tiếng Quảng v́ tên tôi thường bị gọi là “Ứa”. Duyệt –cô bạn Huế hiếm hoi, hiền lành, tốt bụng, xử dụng những ngôn từ “rặc” Huế chỉ ḿnh tôi hiểu, điều này khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn.

 

Ái, Lan và Duyệt

Lên đệ lục, phân ban Anh –Pháp, nam nữ học chung, chúng tôi vẫn được ngồi cùng, nên t́nh thân ngày càng sâu đậm. Nhà tôi rất gần trường. Chúng tôi học buổi sáng, nếu chiều có giờ, tôi thường rủ Duyệt về nhà ăn cơm, nghỉ trưa để cùng đi học tiếp. Duyệt hay kể chuyện về Huế cho tôi nghe, về những kỷ niệm thuở ấu thơ, những bà con gịng họ hoàng phái, những người đẹp một thời… Tôi vẫn thường ra Huế thăm ông bà ngoại, các cô d́… nhưng tôi cảm nhận t́nh yêu Duyệt dành cho Huế nhiều hơn tôi. Không nhớ vào dịp nào, Duyệt đă mua cho tôi bản nhạc Thương Về Xứ Huế với lời đề tặng rất dễ thương.

 

Lớp Tứ 2 (nk 60-61): Duyệt thắt bím , thứ 3 từ trái sang

 

Duyệt là thành viên trong nhóm bạn thân của tôi, những ngày rảnh rỗi, thường rủ nhau đi dạo bờ sông, lên Ngă Năm ăn chè hay đạp xe ra biển Thanh B́nh hóng gió. Cùng học, cùng chơi. Tuổi trăng rằm tươi đẹp biết bao. Chúng tôi không có nhiều kỷ niệm v́ Duyệt nghỉ học rất sớm. Duyệt không đến trường nhưng lại tham dự lớp Anh Văn của Hội Việt Mỹ đặt trung tâm tại trường tôi. Chiều chiều, Duyệt thường đi ngang nhà tôi, tươi cười vẫy gọi. Bẳng đi một dạo, không thấy Duyệt nữa, rồi sau đó, tôi nhận được thư Duyệt, báo tin gia đ́nh đă chuyển vô Sài G̣n. Tôi định trả lời thư nhưng rồi quên mất v́ bận rộn học hành, thức khuya dậy sớm trước những kỳ thi đang chờ đợi. Tôi mất liên lạc với Duyệt.

 

Ái và Duyệt 1971

 

Năm Mậu Thân 1968, gia đ́nh tôi chạy vào Sài G̣n lánh nạn. Một buổi sáng, tôi đi lang thang trên đường Lê Lợi th́ có tiếng gọi. Cô bạn tôi đang đứng trong một cửa hàng cạnh nhà sách Khai Trí, tóc uốn cao, chiếc áo đầm hoa ôm trọn dáng người phốp pháp, trông Duyệt có da có thịt hơn trước rất nhiều. Vẫn tiếng Huế lảnh lót: “Ái, mi không nhận ra tao hả?” Tôi suưt không nhận ra thiệt, nên giả lả: “Tao cứ tưởng bà đầm x̣e mô chớ.” “Mi ở mô? Ghi địa chỉ cho tao.” Nhà tôi ở Phú Nhuận, trong con hẻm quanh co, địa chỉ lộn xộn với ba cái “xuyệt” như mê hồn trận, vậy mà chiều hôm đó, Duyệt vẫn t́m đến tận nơi. Gặp lại nhau giữa đất khách quê người, t́nh bạn giữa chúng tôi ngày càng mật thiết. Duyệt đă kết hôn, hiện kinh doanh nhiều mặt hàng, cuộc sống khá giả. Nhớ có lần Duyệt vừa cười vừa nh́n sát mặt tôi: “Mi có thấy chi không?” Tôi lắc đầu. “Mi nh́n kỹ đi, tao đă làm lại hai cái răng cửa. Để răng thưa nói không ai tin mi ơi. Nhờ rứa mà tao mới buôn may bán đắt.” Nhưng đến khi Duyệt hùn hạp với người chị họ mở quán bán món Huế trên đường Trần Quang Diệu quận 3 th́ vận may không đến, quán vắng khách v́ người Nam thích phở, hủ tiếu… hơn bún ḅ, cơm hến…, thêm nữa, con đường này có quá nhiều hàng ăn, lại nấu ngon hơn nên không cạnh tranh nổi. Sau 75, đất trời đảo lộn, những người có quốc tịch nước ngoài được phép rời khỏi VN. Duyệt cùng chồng con sang Pháp định cư. Lần thứ hai, chúng tôi mất liên lạc.

 

Duyệt b́a phải (Walnut -California 2006)

 

Qua thế kỷ 21, khi trang Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng được thành lập ở hải ngoại, bạn bè biết được tin tức của nhau, th́ không bao lâu, tôi nhận được airmail của Duyệt từ Mỹ. Thư kèm theo tấm h́nh hai đứa chụp năm 1971 trước passage Eden Sài G̣n. H́nh lấy liền (polaroid) nên rất mờ và không trung thực. Chỉ có mấy chữ: “Ái ơi, mi c̣n sống hả? nghe tin mi vượt biên bị rơi xuống biển, tao khóc hết nước mắt.” Lúc này, tôi quen viết trên vi tính nên in thư ra gửi Duyệt, nó trả lời: “Tao muốn thấy nét chữ của mi như ngày xưa thôi.” Tôi làm biếng viết tay nên thư từ thưa dần, chỉ có điện thoại, lâu lâu Duyệt gọi về nói chuyện cả tiếng đồng hồ. Lần gặp cuối vào năm 2010, khi Duyệt về Việt Nam ăn tết, cùng tôi và các bạn đi Hội Hoa Xuân ở Tao Đàn. Lúc này, tôi đang chờ phỏng vấn định cư. Duyệt nói: “Ở Mỹ, cùng tiểu bang c̣n khó gặp nhau, huống chi mi ở tiểu bang khác. Thôi, chừ thấy mặt nhau là mừng rồi.”

 

Duyệt đội mũ đỏ (Hội Hoa Xuân Sài G̣n 2010)

 

Đúng như lời cô bạn tôi, hai đứa cùng sống ở Mỹ nhưng chỉ gặp nhau trên điện thoại, chuyện vui ít, chuyện buồn nhiều v́ Duyệt bị tiểu đường đă lâu, ngày càng nặng, nên rất bi quan. Rồi suốt một thời gian, tôi không gọi cho Duyệt được nữa. Bất ngờ, Diệp ở Houston báo tin Duyệt đă vào bệnh viện, đang muốn gặp tôi. Gọi nhiều lần mới được. Giọng Duyệt qua điện thoại rất yếu: “Miệng tao lạt quá, ăn chi cũng không thấy ngon.” Khi Thu Hà cho biết Duyệt đă chuyển bệnh viện khác, có số điện thoại mới, nhưng chưa kịp gọi th́ Duyệt không chờ tôi nữa. Quỳnh Chi là người báo tin buồn. Xa xôi quá, đành nhờ bạn thay mặt ḿnh đặt ṿng hoa và thắp nén nhang trước di ảnh Duyệt. Quỳnh Chi đă gửi cho tôi tấm h́nh Duyệt “In Memory” được gia đ́nh tặng khi đến viếng lễ tang và viết: “Ái thương, Duyệt mất trong khi ngủ nên nét mặt bạn ḿnh thanh thản, b́nh yên như đang đi vào mộng.”

… ôi phù du, từng tuổi xuân đă già, một ngày kia đến bờ, đời người như gió qua...


Vĩnh biệt.


Houston 11/ 03/ 2014

Thùy An

 

Trang Thùy An

art2all.net