Thùy An

 

 

ÁNH TRĂNG và BÀ TIÊN

 

Nguyên tác: Le lièvre et la Fée

Tác giả: M. Michèle

 THÙY AN dịch

 

 

Có ba chú thỏ con ra đời vào một buổi sáng tươi hồng. Dựa vào sắc lông bên ngoài, bố mẹ đặt tên: Ánh Trăng, Mây Xám và Suối Nâu. Các chú thương yêu nhau và kết bạn với đám thỏ con hàng xóm , chơi thân với lăo chim Ụt, chị Gơ Kiến, anh Kỳ Nhông…

 

Một hôm, bố Thỏ gọi ba anh em đến:

 

-Các con à, những tháng ngày êm đẹp đă qua. Mùa săn sắp đến. Sẽ có những con người vào rừng, trên tay cầm những vật lạ lùng chứa sấm sét bên trong. Tiếng nổ sẽ giết chết loài thỏ chúng ta. Vậy các con hăy cẩn thận, bớt rong chơi đi nhé.

 

Chẳng bao lâu, có nhiều tiếng nổ chát chúa vang khắp khu rừng. Ba anh em nhà thỏ ôm nhau run lẩy bẩy, cơ thể như tê liệt, suốt ngày nằm bẹp dí trong hang. Bố Thỏ trấn an:

 

-Đừng kinh hăi quá như vậy. Các con chỉ cần nghe lời bố, ra ngoài kiếm ăn lúc trời tối, sẽ được an toàn.

 

Vào một buổi trưa, không dằn nổi cơn khát, Suối Nâu dại dột ra bờ suối. Một phát súng vang lên. Gia đ́nh Ánh Trăng nghẹn ngào rên rỉ: “Suối Nâu ơi!” Những tiếng khóc năo nề lan từ hang này sang hang khác, bởi không phải một ḿnh Suối Nâu gặp nạn mà có rất nhiều thỏ con ngă gục sau những tiếng nổ kinh hoàng. Không chịu nổi cảnh tang thương, Ánh Trăng rời hang chạy vào rừng. Ban đêm, nơi đây có nhiều vị thần và tiên nương. Khi Ánh Trăng đến gần gốc cây đào, nó gặp một bà Tiên rất đẹp, xiêm y lộng lẫy, đang ngồi đánh cờ với anh Kỳ Nhông. Ánh Trăng lễ phép cúi chào. Bà Tiên để chiếc đũa phép xuống bên cạnh, vẫy tay:

 

-Ánh Trăng ngoan lắm, lại đây nào.

 

Th́nh ĺnh, một tấm lưới có cán dài từ phía sau vươn tới chụp xuống anh Kỳ Nhông và bà Tiên. Ánh Trăng hoảng hồn nhảy vào bụi rậm, tai vẳng nghe tiếng bà Tiên gọi nó: “Ánh Trăng, t́m chiếc đũa thần cho ta.”

 

Không có chiếc đũa thần, bà Tiên biến thành đóa hoa đào tầm thường nằm chung với anh Kỳ Nhông trong tấm vợt lưới. Nén nỗi sợ hăi, Ánh Trăng hé mắt nh́n. Nó thấy một giống vật khổng lồ đi bằng hai chân sau, theo như lời mô tả của bố, đích thị đây là con người. Con người ấy cúi xuống, tḥ tay vào lưới bắt anh Kỳ Nhông bỏ vào một cái hộp, nhặt luôn đóa hoa đào quăng lên, đóng hộp lại rồi bỏ đi.

 

Ánh Trăng ḅ ngay đến tấm thảm rêu, nó thấy chiếc đũa thần nằm cạnh những con cờ bằng sỏi trắng. Đó là một đoạn cây nhỏ xíu như cọng rơm –đối với người trần mắt thịt –nhưng chứa bao điều kỳ diệu bên trong. Ánh Trăng cẩn thận ngậm đũa vào mồm rồi lén chạy theo con người độc ác. Người ấy đi vào một ngôi nhà ven rừng. Tiếng đóng cửa mạnh làm Ánh Trăng giật ḿnh. Nó nhớ đến cây gậy phát ra sấm sét, quay lưng toan bỏ chạy. Nhưng nghĩ đến bà Tiên và anh Kỳ Nhông, nó lại rón rén quay lại, chui qua cổng rào, đến sát ngôi nhà, ẩn ḿnh sau một khóm hoa. Qua khung cửa sổ, nó thấy người ấy để chiếc hộp lên bàn rồi nói với ba người nhỏ hơn:

 

-Ba mới bắt được một con Kỳ Nhông màu xanh đẹp lắm. Các con cứ chơi cho chán đi, rồi ba sẽ cho nó vào lọ nước thuốc, nó sẽ giữ măi màu sắc không phai.

 

Người ấy mở nắp, anh Kỳ Nhông sợ hăi nằm mọp vào góc hộp. Con người nhỏ có đôi bím tóc reo lên mừng rỡ:

 

-Ba ơi, trong hộp c̣n có một bông hoa đào héo queo à.

 

-Hồi năy, ba thấy nó c̣n tươi lắm mà.

 

Con người nhỏ nhặt đóa hoa ra, xé một cánh rồi quăng xuống đám cỏ trước nhà. Chờ cho mọi người khuất hẳn vào trong, Ánh Trăng rời chỗ nấp, đến bên cánh hoa đào héo úa, nhả cây đũa thần xuống bên cạnh. Lập tức, bà Tiên trở lại nguyên h́nh lộng lẫy. Bà nói: “Ôi, cô bé đă làm rách áo tôi.”, rồi để chiếc đũa vào áo, chỗ rách trở lại đẹp đẽ nguyên lành.

 

-Chờ chút xíu, chúng ta sẽ vào cứu Kỳ Nhông.

 

-Cháu sợ cây gậy sấm sét lắm.

 

-Giờ ta ban phép cho cháu sống đến tuổi già, không một loại súng đạn nào làm hại cháu được.

 

Nói xong, bà Tiên lướt chiếc đũa thần khắp ḿnh Ánh Trăng. Ánh Trăng nói nhỏ:

-Loài người thật hung ác.

 

-Không phải tất cả loài người đều hung ác đâu. Chỉ tại người này là một nhà sinh vật học nên thường bắt bướm, rồi dùng kim đâm suốt thân h́nh gắn vào những nút chai, cũng như ông ta sẽ ngâm Kỳ Nhông vào chai nước thuốc. Kỳ Nhông sẽ chết ngay.

 

-Họ tàn ác như vậy để làm ǵ cơ chứ. Thà họ bắt chúng ta để ăn thịt như lăo chim Ụt ăn chuột đồng th́ c̣n dễ hiểu. Đằng này, họ đâm bươm bướm, giết Kỳ Nhông chỉ để ngắm chứ không ăn.

 

-Họ làm vậy để phụng sự cho một vị thần đen tối và bí mật mà họ gọi là Khoa Học. Họ dâng cho vị thần ấy xác chết của những động vật. Họ hy vọng một cách mù quáng là một ngày kia, họ sẽ đạt được một cái ǵ đó làm vẻ vang cho bản thân và ḍng dơi họ.Trong khi ngày đó chưa đến th́ biết bao nhiêu cầm thú phải hy sinh.

 

Trăng lên soi sáng khu vườn rộng lớn. Ánh Trăng lo lắng:

 

-Liệu bộ lông trắng của cháu có bị các thợ săn nh́n thấy?

-Cháu quên rồi sao? Từ nay cháu không bị chết v́ súng đạn đâu, cháu à.

 

Đèn trong nhà tắt ngấm. Bà Tiên cất ḿnh bay vào khe hở của cánh cửa sổ. Một lát, bà hiện ra, theo sau là anh Kỳ Nhông.

 

Cả ba chạy vội vào rừng. Kỳ Nhông tặc lưỡi:

 

-Không biết sáng mai, thấy cái hộp rỗng, con bé sẽ nghĩ ǵ?

 

-Chắc chắn con bé sẽ nghĩ rằng, cháu đă tự đẩy nắp ra để trốn thoát. Với đầu óc thưởng tượng kém cỏi, loài người không bao giờ chấp nhận những điều kỳ diệu mà họ không thể giải thích được. Cho nên, thay v́ làm phép cho Kỳ Nhông thoát khỏi chiếc hộp đóng kín, ta đă giở nắp ra. Đừng để cho họ phải đặt ra giả thiết nhăng cuội tội nghiệp.

 

Vài hôm sau, khi b́nh minh thức giấc, Ánh Trăng ráng ăn thêm một nhúm cỏ non th́ một tiếng nổ vang. Ánh Trăng cảm thấy đạn trúng ngay giữa mặt ḿnh, tim nó rung lên thiếu điều nhảy tung ra khỏi lồng ngực. Nhưng ngay sau đó, viên đạn ch́ như hóa thành giọt nước rơi tuột xuống cỏ. Ánh Trăng phóng chạy, để lại sau gốc cây, bác thợ săn đứng sửng, quên cả bắn phát thứ nh́ theo thói quen thường lệ. Trời đất, con thỏ này thành tinh rồi chắc, rơ ràng là viên đạn trúng ngay chóc vào đầu nó.

 

Trở về nhà, bác thợ săn vô cùng tức tối. Bác bảo vợ:

 

-Thật là xấu hổ khi bắn trượt một con mồi đứng quá gần. Tôi sẽ trở lại chỗ cũ để phục hồi danh dự.

 

Hôm sau, Ánh Trăng lại nhận một phát đạn vào ngực. Cũng như lần trước, viên đạn tuột xuống đất. Rủi cho Mây Xám đi theo anh, trở thành nạn nhân cho phát đạn thứ hai.

 

Bác thợ săn xách tai Mây Xám về nhà:

 

-Tôi lại bắn trật con thỏ trắng ấy nữa. Ban đầu, tôi cứ tưởng khẩu súng bị ma ám, nhưng không, phát sau tôi hạ được ngay con thỏ xám này. Vậy con thỏ trắng ấy là quỉ sứ, dù là quỉ hay ma, tôi cũng không tha cho nó đâu.

 

Sau cái chết của Mây Xám, dù biết ḿnh có phép tránh đạn, Ánh Trăng vẫn hết sức dè dặt khi đi ra ngoài. Tuy vậy, nó vẫn bị bác thợ săn ŕnh bắn ba lần nữa và cũng như những lần trước, viên đạn hóa thành nước khi chạm vào bộ lông của nó.

 

Hết mùa săn, tang tóc bao trùm lên mọi gia đ́nh nhà thỏ. Riêng Ánh Trăng, nó đă mất hai đứa em yêu dấu. Nhưng rồi cuộc sống vẫn trôi theo ḍng thời gian. Đám thỏ tơ lớn lên cưới vợ và Ánh Trăng cũng không thoát khỏi định luật đó. Nó thành hôn với một cô thỏ rất xinh có tên là Đốm Ngọc và sinh được 5 chú thỏ mủm mỉm dễ thương. Gần đến mùa săn, Ánh Trăng t́m bà Tiên xin bà ban phép cho những đứa con tránh khỏi súng đạn như nó. Bà Tiên lắc đầu:

 

-Việc đó ngoài giới hạn quyền lực của ta. Thật ra, phép tránh đạn cũng không phải là món quà quí giá đâu. Rồi cháu xem!

 

Bác thợ săn vẫn kiên tŕ ŕnh rập Ánh Trăng. Sau vài lần bắn hụt nữa, bác tức tối theo dơi, t́m được hang của nó, thẳng tay giết chết Đốm Ngọc và những đứa con. May thay, thằng Út Nhỏ nằm khuất sau một tảng đá nên thoát nạn.

 

Bố mẹ Thỏ hay tin bầy cháu nội bị thảm sát, đă buồn rầu ngă bệnh từ giă cơi đời. Ánh Trăng sống lây lất trong nỗi ân hận dày ṿ không nguôi. Qua mùa xuân, nó đến gốc cây đào quỳ lạy:

 

-Bà Tiên ơi, cháu muốn theo số kiếp của những người thân yêu. Xin bà hăy hủy bỏ phép tránh đạn cho cháu. Cháu sống hoài mà làm ǵ khi luôn luôn chứng kiến cái chết của ṇi giống ḿnh.

 

-Cháu c̣n thằng Út Nhỏ. Cháu không muốn nh́n đàn cháu nội trong tương lai nô đùa chạy nhảy sao?

 

-Cháu đă quá mệt mỏi và thấm thía câu nói của bà. Đúng là phép tránh đạn không-phải-là-món-quà-quí-giá. Nhưng dù sao, cháu cũng cám ơn bà. Nhờ bà, cháu đă có con trai nối dơi tông đường. Thưa bà, có nên chăng để cho tuổi già của cháu phải luôn nơm nớp run sợ trước mạng sống mong manh của bầy cháu nội dưới bàn tay độc ác của những người thợ săn? Có nên chăng để cháu sống măi trong khi những người thân của cháu lần lượt qua đời?

 

-Thôi được, ta giúp cháu đây.

 

Bà Tiên chạm nhẹ chiếc đũa vào lưng Ánh Trăng. Nó cám ơn bà rồi trở về hang.

 

Bây giờ th́ Ánh Trăng không c̣n sợ ǵ cả. Nó nhảy nhót, thong thả dạo chơi trên thảm cỏ biếc xanh. Và như một định mệnh đón chờ, sau thân cây sồi, bác thợ săn năm nào xuất hiện. Bác nhận ra con thỏ mà ḿnh đă bắn hụt suốt hai mùa săn qua. Người bác run rẩy v́ hồi hộp, bác nâng súng lên vai, ngắm thật kỹ.

 

Ánh Trăng nghe tiếng nổ quen thuộc và cảm thấy đạn găm vào ngực đau nhói. Nó ngă xuống thảm cỏ mượt êm, nhắm mắt ngủ giấc ngàn năm.

 

Bác thợ săn sửng người. Không ngờ bác hạ được con thỏ quái quỉ này dễ dàng đến thế. Đúng như lời bà Tiên nói, trí tưởng tượng của loài người quá hạn hẹp, nên chỉ sau một phút, bác thợ săn không c̣n thắc mắc nữa. Bác chạy lại xách tai con thỏ lên, cười một ḿnh:

 

-Đố mày chạy đằng trời, con quỉ nhỏ ạ./.

 

Trang Thùy An

 

art2all.net