|
Ba tôi
làm việc ở Toà Khâm Huế, dĩ nhiên là nói tiếng Tây như gió rồi
Sớm bắt bướm hái hoa kêu la nô đùa, chiều lại ra dạo chơi vườn hoa… tối quyến luyến má ba, vui ca bên đèn, bảy giờ đêm, nằm ngủ mơ thấy tiên…
Tuổi thơ của tôi thật đẹp như lời bài hát Tuổi Thơ
của Nhạc sĩ Lê Thương, với những buổi chiều mùa hè Ba chở ra công viên
Phu Văn Lâu chụp h́nh, rồi hái hoa bắt bướm, chạy nhảy thoả thích … hai
bên đường Trần Hưng Đạo, phượng nở đỏ thắm một vùng trời. Nhớ có lần Ba
nhờ chú xích lô leo lên hái một chùm hoa thật lớn cho tôi đem về nhà làm
bươm bướm chơi (không hiểu sao hồi đó cảnh sát đâu không thấy tới hỏi
thăm sức khoẻ vậy ḱa
Tuổi thơ của tôi thật vui với những ngày cuối tuần Ba dắt đi xem ciné, những bộ phim hoạt h́nh bất hũ của Walt Disney mà h́nh ảnh những Nàng Bạch Tuyết, Cô Bé Lọ Lem, Cậu Bé Tí Hon, Chú Nai Bambi, Công Chúa Ngủ Trong Rừng... vẫn c̣n nhớ măi cho đến tận bây giờ. Tuổi thơ của tôi thật thú vị với những bài hát tiếng Pháp Ba dạy cho, theo lời Ba nói với các cô chú bạn của Ba, đó là cách rèn luyện cho cháu biết nhiều từ vựng, dễ nhớ hơn là học vẹt. Lâu quá rồi, tôi c̣n nhớ mỗi một bài hát ngắn ca ngợi buổi b́nh minh, viết ra đây không biết có đúng không nữa (bạn nào rành Pháp Văn đừng cười nghe)... Il fait jour, le ciel est rose, l’horizon vermeil. Quand la lune se repose, lève toi soleil. On entend sous la feuillage, les oiseaux sifflent, et l’abeille dit bonjour aux fleurs... (tạm dịch: Ngày mới, trời hồng, đường chân trời óng ánh. Khi mặt Trăng nghỉ ngơi th́ mặt Trời ơi, hăy thức dậy đi nào. Người ta nghe dưới tàng lá, chim hót líu lo, và loài ong mật nói lời chào những đoá hoa...)
Tuổi thơ của tôi thật... đáng sợ khi mỗi lần bị Ba
khảo bài. Nhớ năm đệ thất, chúng tôi học 2 sinh ngữ là Anh Văn và Pháp
Văn, nhưng qua năm đệ lục, học sinh được chọn học Anh hoặc Pháp. Vậy là
ngày nào Ba cũng nhắc nhở đủ thứ, văn phạm, phân tích, cách đặt câu...
nào là “donner quelque chose à quelqu’un”, nào là trực tiếp, gián
tiếp... nghe lùng bùng lổ tai
Một kỷ niệm vui vui. Năm tôi học đệ tam A, được các
bạn nam bên ban C rủ cùng in một tập thơ Buồn Lên Đôi Vai (không
biết ai đặt tên???!!!) gồm Triều Hoa Đại, Ngọc Thuỳ Giang... và những ai
nữa quên mất. Tiền bạc góp bao nhiêu không nhớ, in bao nhiêu cuốn cũng
quên, chỉ biết sách in ra, các chàng thi sĩ ôm xô v́ bán không
được. Riêng tôi th́ may quá. Các bạn biết sao không? Nhờ Ba đó, Ba đem
mấy tập thơ vào sở làm, khoe với nhân viên là con gái tôi biết làm thơ.
Dĩ nhiên là ai cũng khen nức nở, giống như bây giờ, trên FB, ai cũng hào
phóng comment những lời có cánh cho người được khen đi tàu bay
giấy mệt nghỉ hi hi hi. Mỗi người mua 1 cuốn, rồi c̣n bán giùm nữa chớ,
hỏi làm sao không best seller được
Ba luôn đồng hành bên tôi. Khi tôi viết cho tủ sách Tuổi Hoa, ngoài sáng tác ra, c̣n những cuốn phóng tác dựa trên ư tưởng của những cuốn sách tiếng Pháp tuổi teen thời đó do bác chủ bút Trường Sơn chọn lọc. Và những lúc đó, tôi nhờ Ba góp ư rất nhiều.
Khi trời đất nổi cơn gió bụi, anh tôi đang làm việc ở
hăng máy bay PANAM (Pan Americain), nên được cùng gia đ́nh di tản qua Mỹ
bằng Beoing 747, nhưng v́ tôi bị kẹt ngoài Đà Nẵng không vào được, nên
Ba không chịu đi. Ba không đi, th́ anh tôi cũng không đi, cả nhà ở lại
chịu biết bao nỗi đắng cay thời bao cấp. Hồi đó, tưởng ra đi là vĩnh
viễn không bao giờ gặp lại, chớ biết có vụ bảo lănh theo dạng ODP như
sau này th́ chuyện đă khác rồi
Ba tôi - Một đời thanh liêm, thương yêu gia đ́nh và sẵn ḷng giúp đỡ bà con làng xóm trong khả năng có thể như cứu đói, hỗ trợ những hoàn cảnh khó khăn, giới thiệu công ăn việc làm... Năm 1996, Ba ra đi như ngọn đèn dầu lụn bấc, nhẹ nhàng, không đau đớn, bệnh tật ǵ cả, thọ 84 tuổi. Gia tài Ba để lại là con đường hanh thông của các con cháu, chăm ngoan hiếu thuận, mạnh khoẻ sởn sơ, học hành đỗ đạt, hạnh phúc an yên, thương yêu nhau măi măi không rời.
Xin góp một vài kỷ niệm về Ba trong ngày Father’s
Day. Chúc các bạn luôn sức khoẻ và tin yêu cuộc sống này. Thùy An 06/2023
|