Thùy An

 

BẾN CUỐI 3 :

NGUYÊN TIÊU

 

          Kim Hài email qua, thắc mắc: “Tại sao lại là Bến Cuối? ḿnh vẫn c̣n nhiều thời gian mà!” Xem ra, lăo bà này lạc quan quá. Và tôi, cũng không đến nỗi bi quan, nên reply: “Chưa đâu, sẽ có Bến Cuối 2, Bến Cuối 3… đến Bến Cuối n th́ quỹ thời gian của chúng ta mới cạn.”

Tôi đă viết xong Bến Cuối 2, định gác “chuột” nghỉ ngơi và thư giăn một thời gian, chuẩn bị cho Bến Cuối 3 –nơi sẽ là không gian của những khung trời kỷ niệm: Sài G̣n, Đà Nẵng, Huế… trong chuyến về Việt Nam sắp tới. Nhưng sáng nay thức dậy, kéo tấm mành cửa, thấy cây đào dưới vườn ra hoa rực rỡ, những tia nắng đầu ngày thả những nụ vàng lên thảm cỏ xanh, tâm hồn bỗng bâng khuâng xao xuyến, muốn ghi lại một vài cảm nghĩ nhẹ nhàng. Thế là ngồi vào ghế, mở bàn phím, gơ vài chữ vu vơ. Đó là thói quen từ khi bước vào tuổi già, phải viết, phải suy nghĩ, phải tạo điều kiện cho các nơ ron thần kinh hoạt động, bởi sẽ đến một thời điểm, lực bất ṭng tâm, không nhớ được ǵ.

 

Nhà Phước Khánh

 

Bắt đầu từ cú phôn của Phước Khánh: “Chị ơi, em dọn nhà rồi. Xuống ở với em một tuần nghe.” Nhanh thật. Quay đi quay lại đă hơn 3 tháng, kể từ ngày nhóm Tào Lao Houston đi bụi hai ngày một đêm. Bây giờ chỉ ḿnh tôi đi bụi với xắc hành lư đầy đủ quần áo ấm, thuốc men… Nhà Phước Khánh rất gần chợ Việt Hoa, nhỏ xinh với ba pḥng ngủ ấm áp, sàn ván bóng ngời. Pḥng ăn rộng răi, nhà bếp sạch sẽ gọn gàng. Pḥng khách lịch lăm với bộ salon bọc nhung đỏ thắm. Ti Vi, đầu máy Karaoke đặt trước ḷ sưởi chỉnh chu nhưng chưa hát được, v́ giá loa và ampli mắc quá, phải chờ sale thôi. Hai chị em hơi buồn nên rủ nhau đi chợ Hồng Kông mua cua về nấu bánh canh và chè khoai tía. Phước Khánh bàn làm thêm gỏi mít, mời bạn bè đến chơi, xem như ăn tân gia luôn. Có lư. Tôi nhấc phone gọi các cặp đôi hạnh phúc như ĐỗThu –Trâm, Lê Long –Hoa, Vũ Long –Loan… Tiếc là cặp XHoa –Thạch ở Dallas không đi được, c̣n cặp Vượng –Hường đă về Việt Nam từ lâu. Vợ chồng Vũ Long xuất hiện sớm nhất và đem đến cho Phước Khánh một niềm vui bất ngờ, đó là lời hứa tuần tới sẽ tặng cặp loa và ampli, chúc mừng nhà mới.

Qua tiệc tân gia, hai chị em rảnh rỗi suốt ngày chuyện tṛ, nghe nhạc, theo dơi cuộc thi Tiếng Hát SGN trên truyền h́nh... hoặc theo xe của cô con gái Khánh đi shopping, ăn uống, vui chơi cho hết thời gian. Mới trở về nhà hôm nay th́ ngày mai, Vũ Long gọi: “Ái ơi, ḿnh lắp xong dàn Karaoke rồi, xuống hát.” Nghe ḷng nôn nao nhưng không lẽ đi tiếp? Ông bạn già c̣n gơ cửa tâm hồn ăn uống của tôi nữa chớ: “Ái ơi, Phước Khánh đang nấu bún ḅ, c̣n làm thêm bánh bột lọc nữa, xuống ăn.” Nghe muốn chảy nước miếng, nhưng đành trả lời: “Thôi cho Ái hẹn tuần sau. Long ăn dùm Ái một tô bún, ba cái bánh và hát dùm Ái bài Giọt Lệ Cho Ngàn Sau nhé.” 

Phước Khánh có bà mẹ chồng là chuyên gia ẩm thực người Huế nên cũng học hỏi được cách làm rất nhiều món ngon. Tuần này, cô nàng trổ tài nấu Ḿ Quảng. Khách mời chỉ có tôi và vợ chồng Vũ Long. Long mở đầu buổi Karaoke bằng bài Giọt Lệ Cho Ngàn Sau của Từ Công Phụng theo yêu cầu của tôi từ tuần trước... Yêu nhau một thời xa nhau một đời, lệ này em nhỏ xuống ngàn sau…Ngày xưa, Long đă là “ca sĩ” của lớp tôi rồi, bây giờ với tuổi gần bảy bó, giọng Long vẫn mạnh mẽ chứ không yếu như tôi, chỉ c̣n lại chút hơi tàn, nhưng vẫn thích ca hát như hồi c̣n trẻ. Phước Khánh th́ khỏi nói, con chim họa mi của một thời PCT, gần nửa thế kỷ qua, vẫn c̣n lănh lót, khiến cho ông bác sĩ bạn tôi là Nguyễn Hữu Lân phải mượn mấy câu thơ của Thế Lữ để tặng cô nàng: “Tiếng hát trong như suối ngọc tuyền, êm như hơi gió thoảng cung tiên, cao như thông vút buồn như liễu, nước lặng mây ngừng ta đứng yên…” 

Nhớ hôm nào Phan Thanh Ḥa ở Cali điện thoại kể chuyện đến nhà thăm Lân, nói Lân hiện không được khỏe lắm, suốt ngày ở nhà cũng buồn nên muốn liên lạc với tôi qua email. Thư qua thư về, Lân bỗng biến thành “Bác sĩ gia đ́nh” cho tôi từ lúc nào không hay. Tôi thường hỏi Lân đủ thứ bệnh, từ cảm cúm, nhức đầu sổ mũi … cho tới huyết áp, tiểu đường, thấp khớp… Lân giải thích rơ ràng, mạch lạc và cho những lời khuyên hữu ích. Lân sống rất t́nh cảm, thường nhắc đến những kỷ niệm hồi c̣n đi học, đến thầy cô, bạn bè… đến quán chè Ngă Năm, bún bà Đào, nem bà Đệ… Thỉnh thoảng Lân c̣n gửi cho tôi nhiều bài hát, văn thơ, chuyện tiếu lâm đọc cười muốn chết. Lân c̣n có trí tưởng tượng thật phong phú, đặt tên cho nhóm bạn bè ở Houston là Tân Thủy Hử, gọi Vũ Long là Vơ Ṭng, Phước Khánh là Tống Giang và tôi là… Tào Lao Nữ Hiệp!!!

Vũ Long nghỉ phép 6 tuần, bạn bè có dịp hàn huyên tâm sự. Lại gặp nhau ở nhà Phước Khánh thưởng thức món Phở do bà xă Long biểu diễn, rồi lại Karaoke, hát hoài không chán … Thuở ấy không gian ch́m lắng trong mơ, tà áo em xanh mầu mắt ngây thơ… giai điệu sâu lắng củaTiếng Hát Học Tṛ gợi nhiều kỷ niệm, chợt nhớ hồi c̣n ở Việt Nam, cặp Vượng –Hường song ca bài này rất t́nh tứ.

Tôi trở về nhà ăn tết cùng con cháu với hai cuộc hẹn trước mắt: Tiệc tân niên tại nhà Lê Long và đi Dallas dự lễ Nguyên Tiêu ở chùa Đạo Quang theo lời mời của người bạn học –thầy Tịnh Đức. Nói là ăn tết cho vui, chứ nơi này không có tết. Chợ búa vắng vẻ, phố xá im ĺm, họa chăng hương vị tết chỉ có tại các chùa Việt Nam và trên Ti Vi với h́nh ảnh hoa đào hoa mai khoe sắc thắm trên nền nhạc xuân rộn ràng ... Ngoài trời bao la trong tươi bao cô gái đẹp cười trông xinh như hoa, lập ḷe tà áo xanh xanh chen bông tím vàng đẹp hơn tiên nga… Qua tết, nhận được email của Kim Hài kể chuyện hôm mồng năm, bạn bè họp mặt ở nhà Diễm Dương nhưng Vượng –Hường đi Đà Lạt nên không đến. Rồi c̣n khoe mấy ông bây giờ bỗng dưng muốn… làm ca sĩ, người nào cũng hát một lúc mấy bài, nào là Hoa Soan Bên Thềm Cũ, Lá Thư, Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay … giá có Vượng, thế nào lăo ta cũng ca bài “tủ” cho coi… Đường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo… Chưa kịp reply, đă nhận được email tiếp theo, báo tin Vượng bị tai biến liệt nửa người, đang cấp cứu ở bệnh viện. Gọi điện cho người con gái Vượng hoài không được, tôi phone về Việt Nam gặp Hường. Hường bảo Vượng đă xuất viện, hiện đang tập vật lư trị liệu ở nhà. Suy nghĩ về bạn bè, về Vượng, về sự vô thường của đời người, tôi mất ngủ nhiều đêm và không c̣n cảm hứng để viết nữa. Thôi nhường cho Phước Khánh viết tiếp, hoàn tất bài kư này:
 

*
 

HỌP MẶT TẠI NHÀ ANH CHỊ LÊ LONG 

Anh Lê Long mời nhóm ngày Chủ Nhật 17 / 2, thế là Ái lên nhà PK để cùng đi. Lần họp mặt này có thêm 2 nhân vật cựu học sinh PCT: chị Phương Nga (56-63) và chị Diệp (58-65). Thành phần tham dự gồm : v/c Đỗ Thu , v/c Anh Vũ văn Long , Ái (Nhà văn Thùy An), Phước Khánh, v/c chị Diệp, chị Phương Nga với người em gái, và v/c chủ nhân Lê văn Long . Buổi tiệc diễn ra trong bầu không khí thật ấm cúng, vui vẻ… với thức ăn thật ngon ... Mọi người tranh nhau kể lại những chuyện xưa cũ của thời học tṛ, buồn có , vui có ... ôi! thật êm đềm làm sao! Hôm nay mọi người ngồi đây, cùng hồi tưởng lại kỉ niệm cuả một –thời –vang –bóng mà cảm thấy vô cùng nuối tiếc. Thắm thoát đă mấy chục năm qua ... Và, thật hạnh phúc biết bao khi giờ đây, ở vào tuổi tác này –U60, U70 –Chúng ta đă được gặp lại nhau, cùng ngồi bên nhau . .. trong không khí tràn đầy ấm cúng này…. mà tưởng chừng như… một giấc mộng!

 

Nhà Lê v Long

 

Chuyện tṛ quên cả giờ giấc . .. đến lúc nh́n lại đồng hồ th́ đă hơn 12 giờ khuya ! Chia tay nhau về, ai nấy không quên dặn ḍ .. sẽ c̣n tiếp tục những lần hop mặt khác nữa... Ai bảo lớn tuổi th́ không c̣n… ham vui chứ !!! 

Ái vẫn c̣n lưu lại nhà Phước Khánh thêm vài ngày nữa , v́ .... chia tay không đành! Lư do chính v́ Phước Khánh sống một ḿnh , không vướng bận , lệ thuộc vào ai… nên thật thoải mái mỗi khi có bạn bè đến thăm, Phước Khánh lại rất quư và rât nhiệt t́nh với bạn bè. Và . .. v́ vậy mà Ái vẫn luôn đến với Phước Khánh ở chơi để Phước Khánh không buồn nhiều v́ sự cô đơn của ḿnh. Cả 2 lại rất hợp về Thơ, Văn , Văn Nghệ ...
 


ĐI CHÙA ĐẠO QUANG –DALLAS  *  THĂM THẦY TỊNH ĐỨC 

Chuyện vui vẫn tiếp tục .... Thầy Tịnh Đức ở Dallas điện thoại mờ́ Nhóm về Chùa để dự Lễ Rằm Tháng Giêng. Chúng tôi họp bàn nhau và cuối cùng quyết định đi theo lời mờ́ rất nhiệt t́nh cuả Thầy. Được đi dự Lễ Rằm đầu năm cũng là điều may mắn. 

Thế là, chúng tôi cùng bàn sẽ đi 2 ngày –Thứ 7 và Chủ Nhật, và chia làm 2 Nhóm. Nhóm 1 gồm : Vợ Vũ văn Long, Ái, Phước Khánh đi bằng xe Bus, Nhóm 2 gồm: Chị Phương Nga, v/c Lê Long th́ đi xe nhà. Tối thứ 6, Chị Vũ văn Long đem xe đến đón Ái & Phước Khánh về nhà Anh Chị ngủ lại để sáng thứ 7 ra bến xe bus cho kịp giờ, v́ nhà chúng tôi đều ở cách xa nhau. Tối đó, ở nhà v/c Vũ văn Long, chúng tôi gần như thức suốt đêm … lần này không phải v́ ham tṛ chuyện, mà v́ chúng tôi thức đến gần 3 giờ sáng để cùng đi đón Vũ văn Long đi làm về. Phải thành thật khen ngợi Chị Vũ văn Long, quả là một người vợ tuyệt vời! Ngoài những công việc nội trợ, chị c̣n phải đi làm thêm để phụ giúp chồng con, mỗi đêm, chị c̣n phải thức khuya, có khi đến 4 , 5 giờ sáng để lái xe đi đón chồng đi làm về, nhất là vào những lúc trời mưa gió. Hôm đó Ái & PK cùng chị Long đi đón anh Long, t́nh bạn không v́ bao chục năm xa cách mà mất đi sự thân thiết, gần gủi. V/c Vũ văn Long vẫn luôn là người bạn rất dễ thương, rất chân t́nh ... mà chúng tôi luôn quư mến.

Sáng hôm sau,Thứ 7, được con gái của VVL đưa ra bến Xe Bus sớm để kip khởi hành 9g. Đây là lần đầu tiên được đi Xe Bus tại đất Mỹ! Ban đầu, chúng tôi cũng hơi lo và không biết là cuộc hành tŕnh có được thông suốt không? Nhưng .. thật trái vớí những lo sợ viễn vông. Chúng tôi thật thoải mái với chuyến đi ngắn này, tuy rằng phần đông hành khách trên xe là da đen, nhưng họ thật vui vẻ, hiền lành, không ồn ào và rất lịch sự. Tài xế lái xe rất cẩn thận và không phải dừng laị nhiều nơi để đón khách. Xe đi và đến nơi rất đúng giờ. Có lẽ v́ luôn bị ám ảnh vớí t́nh trạng xe Bus, cũng như các xe Đ̣ ở VN nên chúng tôi bị nhập tâm chăng ??? 

Xe đến Dallas đúng 1g trưa, và tại đây đă có anh Đào Bạch Thạch đến đón chúng tôi về nhà, trước đó, chúng tôi đă có liên lạc với v/c anh Thạch và Xuân Hoa ( XHoa cùng lớp với PK), và 2 v/c anh Thạch nhất định mời chúng tôi về nhà. Không hẹn mà cùng lúc, nhóm Lê văn Long cũng vừa về đến nhà v/c anh Thạch. Tại nhà v/c anh Thạch , chúng tôi đă đươc tiếp đón rất thân t́nh với các món ăn đậm t́nh quê hương : Bún Ḅ, Bánh Bột Lọc, Gỏi tôm thịt dưa leo ... Xuân Hoa nấu rất ngon, Bún ḅ Huế không thua ǵ Bún ḅ đường Nguyễn thị Giang của Đà Nẵng năm xưa. Và nhất là trong cái thời tiết lạnh lẽo như thế này .... ngồi trước một tô bún ḅ thơm ngon nóng hổi th́ ... c̣n ǵ tuyệt hơn!!!!

 

Nhà Thạch / Xuân Hoa

 

Ăn uống xong, chúng tôi cùng đi đến Chùa thăm Thầy Tịnh Đức v́ sợ ngày mai làm lễ bận rộn sẽ không gặp được Thầy. Chùa ở cũng khá xa nhà anh Thạch, và tọa lạc trên một khuôn đất rất rộng. Chùa được xây cất rất đẹp và kiên cố. Chỗ đậu xe rộng răi. Các Tượng Phật đă được Thầy Tinh Đức cất công thỉnh từ Chùa Non Nước ĐN –thật công phu. Chung quanh khuôn viên Chùa được trồng nhiều loại hoa khiến khách đến thăm Chùa luôn tấm tắc khen ngợi và thế nào cũng phải chup nhiều tấm h́nh để kỉ niệm. Chị Phương Nga dẫn đầu phái đoàn và bắt chúng tôi phải đứng chụp h́nh, tạo dáng… trong cái nắng của buổi trưa như thế này ... mắt người nào cũng như muốn sụp xuống ... có lẽ khi sang h́nh ra trông buồn cười lắm - thật vui.

 

 

                                                                                              Chùa Đạo Quang

 

Chụp h́nh xong, chúng tôi bước vào bên trong Chùa. Ngoài Chánh điện, c̣n có nhiều pḥng khác như : Pḥng hội họp, pḥng thờ các Vong Linh, pḥng tiếp khách, pḥng bếp, pḥng ăn uống, căn tin bán đồ chay và các sách về Phật Pháp, các h́nh tượng Phật... và cũng có riêng một pḥng lớn được làm sân khấu để tŕnh diễn Văn Nghệ vào các dịp Lễ, Tết.... Tất cả các pḥng đều được trang trí thật mỹ thuật, sạch sẽ, trang nghiêm.

Thầy Tịnh Đức đón chúng tôi trong pḥng riêng của Thầy với tất cả niềm hân hoan khi gặp laị bạn bè xưa cũ. Thầy trông rất khoẻ với nước da hồng hào, giọng nói rổn răng.  Thầy vốn thích văn nghệ nên khi chúng tôi vừa ngồi xuống là thầy đă vôị vàng đi lấy một chồng sách nhạc với đủ loại: Nhạc Tiền Chiến, Nhạc T́nh cảm, Nhạc Karaoke, dễ có đến 7, 8 cuốn nhạc dày cộm các bài hát. Thầy mở đầu phần văn nghệ bằng bài hát “ Đường xưa lối cũ”, và sau đó, với niềm cao hứng, Thầy đă hát liên tục 10 bài, phần nhiều là các bản t́nh ca. Thầy hát cũng khá hay, mọi người vỗ tay thật to, trông Thầy thật vui sướng. Chúng ta cũng thật hănh diện khi có được một người bạn, một vị Thầy chân chính ... dầu đă bước vào con đường Phật Pháp, tu hành .... nhưng tâm hồn của Thầy vẫn luôn rộng mở, dạt dào, hoà ḿnh với niềm vui cùng bạn bè. 

Thật đáng cho chúng ta nể phục, chùa Đạo Quang của Thầy được xem là ngôi chùa lớn nhất Dallas, không chỉ ở vị trí rộng răi, to lớn, mà c̣n do ở đức độ từ bi quăng đại cuả Thầy, tiếng tăm vang xa, đă được hầu hết các Phật tử vùng Dallas vô cùng kinh phục .

... Sau khi Thầy Tịnh Đức hát, tiếp theo đó, cùng chung niềm vui hội ngộ, PK, Lê Long và cả Ái cũng tiếp nối với những bài hát của một thời. Những giọng ca được gọi là “ cây nhà lá vườn” h́nh như làm sống lại trong ḷng mọi người nỗi niềm nhớ trường xưa bạn cũ, nhớ những lần tŕnh diễn văn nghệ của trường (có bán Vé ) vào dịp cuốí năm hoặc Tết, nhớ căn pḥng khánh tiết rộng răi được làm sân khấu để hội diễn văn nghệ ... nhớ từng khuôn mặt .. từng vai diễn .. từng giọng ca .. học tṛ đă góp phần làm vẻ vang cho Trường .... Trong tiếng hát của mỗi người, h́nh như có pha quyện niềm xúc động… càng làm tăng thêm sự ấm áp, thân t́nh cho buổi hội ngộ này.

 


DỰ LỄ RẰM TẠI CHÙA ĐẠO QUANG 

Sáng hôm sau, Chủ Nhật, ngày chính thức tổ chức Lễ Rằm. Trước khi đến Chuà dự Lễ, chúng tôi cùng đi ăn sáng tại một tiệm phở nổi tiếng cuả Dallas được v/c Anh Thạch giới thiệu, và v/c Anh Lê Long được “ hân hạnh” làm khổ chủ! Và, quả thật, " Danh bất hư truyền”, phở nấu rất ngon. Mọi người h́nh như cùng ư nghĩ, lần sau có dịp về Dallas, thế nào cũng không quên ghé lại để được thưởng thức tiếp! 

Rời tiệm Phở, thấy thời gian c̣n sớm, chúng tôi cùng bảo nhau ghé thăm nhà cô An Hà Châu và mời cô đến chùa dự Lễ. H́nh như trong hàng giáo sư cũ của PCT, chỉ có cô An Hà Châu cư ngụ tại Thành Phố Dallas này. V́ vậy, nói làm sao hết nỗi mừng vui của cô khi gặp lại các học tṛ cũ, và càng cảm động hơn, trong chúng tôi, có nhiều người chưa từng học với cô, nhưng vẫn luôn giữ truyền thống " Tôn sư trọng Đạo ", luôn quư trọng các thầy cô giáo cuả Trường. Cô Thầy ( Phu quân của Cô là Nha sĩ Vịnh ) sống thật hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ xinh xắn, cô vẫn c̣n rất khỏe mạnh, nói năng lưu loát, thầy tuy đi đứng có chậm chạp hơn nhưng vẫn c̣n rất minh mẫn. Cô đem h́nh ảnh các con, các cháu ra khoe chúng tôi trong niềm sung sướng, măn nguyện ... và thật đúng như vậy, con cháu cuả Thầy Cô rất đẹp , rất dễ thương và đều thành công trong cuộc sống. Trong lúc chuyện tṛ, Thầy vừa nh́n Cô âu yếm, vừa mỉm cười nói với chúng tôi : " Cô là Nữ Y Tá tuyệt vời của Thầy đó ". Chúng tôi nh́n nhau và thầm mong Cô Thầy luôn giữ được hạnh phúc đến cuối đời –Một cuộc sống, một tấm gương .. thật quá đẹp !!! Và không dễ đă có mấy ai hưởng được sự trọn vẹn đó, phải không??? 

Khi chúng tôi đến Chùa th́ đă không c̣n chỗ đậu xe. Từng dăy xe đậu san sát nhau trong sân Chùa. Chúng tôi đành phải đậu xe ngoài đường và phải đi bộ một quăng. Xe của nhóm anh Lê Long đến trước và đang đợi chúng tôi cùng vào. Vừa thấy chúng tôi, chị Phương Nga vội chạy đến và ... thêm một lần nữa, lại chụp h́nh, tạo dáng ... 

Lễ Rằm được tổ chức thật lớn tại Chánh Điện. Phật tử tham dự rất đông, chật ních cả Chánh Điện, không c̣n chỗ ngồi, chúng tôi may mắn t́m được vài ghế để ngồi chen vào ḍng người. Tất cả đều “an tọa” dưới đất.

Sau khi các Phật tử làm Lễ Cung Nghinh Thượng Tọa và Các Chư Tăng, tiếp đến là các Phật tử bé tí lên dâng hoa đón mừng Thượng Tọa và Chư tăng, rồi Thầy Thượng Toạ Tịnh Đức đứng lên đón mừng và cảm ơn các phật tử đă đến dự và tuyên bố buổỉ Lễ bắt đầu.

Trong không khí tưng bừng, nồng nhiệt, nhưng không kém phần trang nghiêm, mọi người cùng hân hoan đón chào buổi Lễ như … một Hội Hoa Xuân, cùng được thưởng thức những màn tŕnh diễn Muá Lân, văn nghệ xen kẻ. Có Ban Văn Nghệ của Chùa và sự đóng góp nhiệt t́nh cuả các ca sĩ nổi tiếng như : Thanh Thúy, Ngọc Đan Thanh .... 

Chúng tôi không ở lại xem tiếp tục Phần Văn Nghệ được, và đành phải về lại nhà v/c Anh Thạch nghỉ ngơi, ăn uống, để chuẩn bị ra bến xe Bus trở về lại Houston. Nhóm 2 đă về lúc 3g chiều. 

Đúng 6g30' chiều , v/c Anh Thạch - Xuân Hoa đưa chúng tôi ra bến xe Bus. Và, chúng tôi đă chia tay với v/c Anh Thạch - Xuân Hoa trong bịn rịn, luyến tiếc… dầu biết rằng Dallas –Houston chỉ cách nhau 4giờ lái xe. Cái quan trọng ở đây là t́nh cảm gắn bó , thân thương của những người bạn xưa cũ đă dành cho nhau, cho dầu thời gian xa cách đă chiếm trọn gần cả đời người ... Thật quư hiếm thay ! 

Thời gian thăm viếng Chùa và ở Dallas chỉ vỏn vẹn trong 2 ngày,thứ 7 & Chủ Nhật nhưng… thật vui, và đủ để lại trong ḷng chúng tôi kỉ niệm khó phai nḥa. Chúng tôi, những người bạn gái, tuổi tác tuy có chênh lệch, nhưng cảm thấy thật gần gủi, thật thân t́nh và thấy thương nhau hơn khi chúng tôi có được thờ́ gian sống bên nhau, cho dầu chỉ trong khoảnh khắc. Th́ ra, trong cuộc sống, mỗi người đều có một hoàn cảnh , một tâm sự . .. không ai giống ai… nhưng... đều mang nỗi niềm chung , buồn nhiều hơn vui. Thời gian đi học phải nói đó là thời gian đẹp nhất, thơ mộng nhất , vàng son nhất… và trong tất cả chúng ta , không ai là không có nhiều kỉ niệm, dầu vui hay buồn , không ai là không mang trong ḷng nhiều nhớ tiếc, vấn vương về quá khứ , với những chuỗi ngày đẹp đẽ đó. Và c̣n hơn thế nữa cho những người đă trăi qua một cuộc sống bất hạnh. 

Trong bạn bè đă có nhiều người từ bỏ chúng ta , vĩnh viễn từ bỏ chúng ta… tất cả rồi cũng trở về với cát bụi. Có bon chen, có sân si, có tị hiềm, ganh ghét nhau… cuối cùng rồi cũng chỉ là con số 0. Hạnh phúc của chúng ta giờ này là c̣n được gặp nhau , c̣n được ngồi bên nhau chuyện tṛ, tâm sự ... đó có phải là niềm mơ ước của chúng ta khi tuổi về già, khi mà con cái chúng ta không c̣n cần đến chúng ta nữa, bởi chúng đă có một thế giới riêng của nó… Và, đó cũng là quy luật mà chúng ta đành phải chấp nhận. Đây chính là thời gian mà chung ta cần t́m đến nhau, an ủi, vỗ về nhau, là điểm tựa cho tinh thần của nhau. Và ... phải chăng tất cả cựu hoc sinh PCT chúng ta đều mang trong ḷng hoài vọng đó: chính là sự đoàn kết, tương thân tương ái trong t́nh cảm dạt dào yêu thương dành cho nhau????


Houston tháng 3/ 2013

Thùy An & Phước Khánh
 

Trang Thùy An

art2all.net