Thùy An

 

BẾN CUỐI 4 :

NHẬT KƯ NGÀY VỀ

        

 

          Nhận email người bạn hiện chủ trương một trang web nổi tiếng: “Sao rồi? đi VN về có ǵ viết không, sao im hơi lặng tiếng thế?” Khó trả lời quá, đành reply: “Có, nhiều đến nỗi bây giờ không nhớ chi hết, sắp tẩu hỏa nhập ma đây!”

Hai tháng qua đi, vẫn không gơ được một chữ, dù trong đầu đầy ắp những điều mắt thấy tai nghe, và trong tim vẫn c̣n nồng ấm t́nh cảm của anh em, bè bạn… dành cho người về.

Không biết bắt đầu từ đâu? Thôi th́ kể từ lúc đóng xong hành lư, sực nhớ 10 đóa pensée ép trong cuốn tự điển hôm Noel. Giở ra xem, chỉ c̣n 7 hoa nguyên vẹn màu sắc và h́nh dáng, tôi cẩn thận sang qua cuốn vở mỏng, để dưới đáy va li. Ngày ra phi trường, tôi hái thêm 5 quả đào chín mọng bỏ vào giỏ xách tay. Hoa làm quà kỷ niệm, c̣n quả sẽ là món tráng miệng sau bữa ăn đầu tiên nơi quê nhà, tuy không ngon bằng trái cây nhiệt đới nhưng của một đồng công một nén, hy vọng không ai nỡ chê.
 

*Sài G̣n

Hôm mua vé máy bay, tôi đăng kư xe đẩy. Phước Khánh nhắc nhở: “Ai hỏi chị tại sao ngồi xe đẩy, chị nói là chân tôi bị yếu, nhớ nghe.” Tôi cười: “Khỏi, thấy cái tướng chị là biết đi không nổi rồi!” Về tới Việt Nam, phong lưu leo lên xe đẩy đến chỗ giao hành lư, bỗng có tiếng quát: “Thôi chớ, xuống đi! sao ngồi măi thế, định ăn vạ à.” Chà, không biết đứa mô trịch thượng quá, định mắng cho một câu, ai ngờ thằng cháu đi đón –một thân h́nh to như hộ pháp, xuất hiện trước mặt, nụ cười ngoạc đến mang tai.

Bước lên taxi, cảm giác đầu tiên là nóng. Nóng khủng khiếp. Mặt trời trút những tia lửa xuống mặt đường đông nghịt người xe chen chúc, những chiếc mũ bảo hiểm chói lóa, nhức mắt, theo nhau chạy về phía trước, nối tiếp không ngừng. Xe nhích từng quăng ngắn. Hướng nào cũng kẹt. Đường bay quá dài khiến bộ xương già nua tôi rời ră, không biết bao lâu mới về tới nhà để được ngủ một giấc thiệt say.

Chặn dừng đầu tiên ở Moscow. Mùa hè sao quang cảnh tiêu điều buồn bă, xa xa một rừng cây đen sẫm, trải rộng dưới vùng trời mây xám, không biết đó có phải là những hàng bạch dương thơ mộng trong các bài hát được gọi là “nhạc xanh”? thuở trời đất nổi cơn gió bụi, đẩy mọi người vào cơn choáng váng, bàng hoàng, như từ trên lưng voi rớt xuống không có điểm dừng!!! Ăn khoai sắn, bo bo nhiều hơn cơm, nhưng tôi vẫn c̣n lạc quan lắm, không bỏ thói quen hát vẩn vơ một ḿnh khi làm việc như dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn hay ngồi… bán quần áo cũ ngoài chợ Tân B́nh. Những giai điệu êm đềm, t́nh tứ thấm sâu vào tâm tư t́nh cảm từ trước đến giờ, bỗng biến thành loại “nhạc vàng”, bị cấm. Cũng hơi sợ. Đi t́m cô em họ Trinh Thuận hiện là dược sĩ, con gái ông cậu tập kết về, nhờ tư vấn. Nó nói: “Có loại nhạc xanh cũng hay lắm, để em bày cho chị.” Vậy là biết được nhiều bài ca thời thượng, h́nh như nhạc Nga lời Việt, nghe cũng hay, nhưng không thích lắm. Thôi th́ theo con cháu hát nhạc thiếu nhi…Chị Ong nâu nâu nâu nâu, chị bay đi đâu đi đâu… hoặc …Trái đất này là của chúng ḿnh, quả bóng xanh bay giữa trời xanh… cho đỡ buồn.

Người Việt về cùng chuyến khoảng 10 người, nhưng đồng hành “xe đẩy” với tôi chỉ có cặp vợ chồng 83 tuổi, ông chăm bà, bà chăm ông, giấy tờ lộn xộn cả lên. Thầm nghĩ vui, th́ ra ḿnh cũng chưa đến nỗi già lắm, hy vọng có thể về VN thêm vài chuyến nữa. Các nhân viên sân bay hướng dẫn hành khách vào pḥng chờ. Trong bộ đồng phục đen, nữ cũng như nam, thân h́nh đều cao to, vạm vỡ, da trắng hồng, đôi mắt màu xám tro, họ nói chuyện ríu rít bằng thứ ngôn ngữ xa lạ. Lại nhớ hồi 75, trường có dạy thêm môn tiếng Nga, cô cháu gái vào lớp 6, bị phân qua ban Nga văn, khóc suốt một tháng nhưng không thay đổi được ǵ, bây giờ bỗng như Tái Ông mất ngựa, nhờ vốn liếng tiếng Nga, con nhỏ gặp nhiều may mắn trên bước đường thăng tiến.

Anh chàng đẩy xe cho tôi hao hao giống Omar Sharif, diễn viên đóng vai Doctor Zhivago trong bộ phim nổi tiếng cùng tên. Rừng tuyết trắng và âm vang bài hát Người T́nh Clara như trở về từ kư ức xa xôi… Có một thời rất hiếm phim hay. Ngoài rạp chiếu toàn phim chính trị, thần thoại vớ vẩn. Viện Tư Liệu (?) trên đường Phan Kế Bính là địa điểm lư tưởng cho dân ghiền ciné mơ ước, nơi thường có những phim kinh điển dành riêng cho những VIP thôi. Tôi may mắn được cô bạn học là nhà văn Lệ Hằng đang làm biên tập trong Xưởng phim Tổng Hợp, dẫn đi xem vài lần, nhớ măi phim “Bố Già”, hay quá, hết phim rồi c̣n luyến tiếc, không muốn đứng dậy ra về.

Chặn tiếp theo là Singapore. Khác với Moscow, phi trường ở đây rộng răi, khoáng đạt, sạch tinh tươm. Tiếp viên cũng hoạt bát, niềm nở hơn, phải chăng cùng là người châu Á nên ḷng tôi có chút thiên vị chăng? Đây là điểm tiếp nhận hành khách của những chuyến bay từ các nước khác. Có khá nhiều hành khách già yếu, bệnh hoạn, được chia từng nhóm, cùng lên ngồi trên những chiếc xe nhỏ mui trần, đến chỗ làm thủ tục chuyển máy bay về trạm cuối. Xe chạy trên mặt đường lót thảm êm ả, qua những khúc quanh có nhiều cửa hàng bán quà lưu niệm, kẹo bánh, rượu trà, thuốc lá… đèn màu nhấp nháy rất đẹp. Nổi bật nhất là ngọn đồi nhân tạo trồng hoa lan đủ loại, không biết thật hay giả, nhưng thấy các cô cậu tuổi teen thay phiên nhau chụp h́nh, cười đùa, tạo dáng, ḿnh cũng muốn trẻ theo.

Pḥng đợi rộng nhưng vẫn không đủ ghế. Kẻ đứng người ngồi. Phải chờ thêm 4 tiếng nữa, tôi bước ra cửa, định đi ḷng ṿng cho giăn gân cốt, bỗng giật ḿnh khi nghe một tiếng khóc bật lên, tiếng gào th́ đúng hơn, thê lương, năo nùng. Tôi quay vào, thấy đám đông vây quanh một bà già tóc tai bù xù, quần áo xốc xếch, ngă ngửa trên ghế sofa, mặt mũi tèm lem nước mắt. Một nhân viên sân bay tuổi trung niên nh́n quanh, hỏi lớn bằng tiếng Anh: “Có ai là người Việt Nam?”, vài cánh tay đưa lên cao. Ông nh́n người thiếu nữ đứng gần nhất: “Xin hỏi dùm bà ấy đă xảy ra chuyện ǵ.” Cô gật đầu, bước đến, đặt tay lên vai bà già: “Bác ơi…”, chưa dứt câu, bà đă vùng dậy, túm lấy vạt áo cô, gào lên: “Tôi mất hết giấy tờ rồi, trời ơi!!!” Cô gái từ tốn đỡ chiếc giỏ xách trên tay bà: “Giấy tờ của bác trong này nè.” Bà giật mạnh dây kéo, dí sát vào mặt cô gái: “Hộ chiếu tôi đâu? Vé máy bay tôi đâu? Thẻ mua thuốc tôi đâu? Đâu? Đâu rồi!” Bà ̣a lên khóc, tỉ tê, ai oán. Cô gái, vuốt nhẹ tay bà, vỗ về: “Bác b́nh tĩnh, b́nh tĩnh nào.” Bà nh́n sửng cô gái, rồi từ từ nín khóc. Bà đóng lại giỏ xách, dựa lưng vào ghế, b́nh thường như chưa có chuyện ǵ xảy ra. Mọi người nh́n nhau ngạc nhiên. Một ông trung niên Việt Nam nói: “Tôi ngồi cùng dăy ghế với bà ấy trên máy bay từ Thụy Sĩ về. Mấy giờ trước, bả có lên cơn một lần nhưng nhẹ hơn.” Có tiếng tắc lưỡi: “Bệnh hoạn như vậy mà thả cho mẹ đi một ḿnh, con cái bây giờ sao bất hiếu.” Và tiếng phản đối: “Hiếu với chả thảo. Con cái cũng có đời sống riêng của chúng chớ. Trách sao được.” Từ góc pḥng, có ai buông một câu triết lư cũ mèm: “Nước mắt chảy xuôi mà. Ôi tuổi già, thật tội nghiệp!!!”

Tuổi già cũng đáng thương thiệt, nhưng đó không phải là suy nghĩ của tôi. Không ai thương ta bằng chính bản thân ta, đừng để tuổi già suốt ngày ch́m trong muộn phiền, nuối tiếc thời thanh xuân dĩ văng, mà phải biết đi t́m niềm vui trong hiện tại để thấy cuộc đời c̣n tươi đẹp biết bao. Tôi có những người bạn đồng trang lứa thích làm vườn, chơi chim, cá, cây kiểng… giải trí bằng cách vẽ tranh, viết thư pháp, đọc sách, làm thơ… hoặc vui vầy bên con cháu, chăm sóc, đưa đón chúng đi học, đi chơi. Tiến bộ hơn một chút th́ lên mạng chu du khắp thế giới. Dù quăng đường phía trước không c̣n bao xa, họ vẫn rất lạc quan, siêng năng tập thể dục, dưỡng sinh, chỉ mong “sống khỏe, chết nhanh” là tốt rồi.

Sài G̣n. Thành phố thay đổi nhiều quá. Không biết có bao nhiêu chiếc cầu vượt ra đời sau ngày tôi đi? Chiếc cầu trên giao lộ Lư Thái Tổ – Nguyễn Tri Phương gợi nhớ thời sinh viên đi học ngang qua chợ Cá, nước dơ tràn ra lề đường, phải bịt mũi chạy thật nhanh tránh mùi tanh bốc lên khó thở. Từ đây cách chỗ tôi trọ học không xa lắm –một cư xá tĩnh lặng có nhiều cây xanh và những con đường rợp mát mang tên AA, BB, CC… Bây giờ, cư xá đă đổi tên Bắc Hải và chợ Cá được thay thế bằng một trung tâm thương mại rất lớn. Mới đó mà đă gần 40 năm. Nhớ hồi đi học, mỗi lần làm được bài văn hay, bài toán đúng, hy vọng được nhiều điểm, th́ lại phải chờ đến tuần sau thầy phát bài muốn dài cổ. Bây giờ về già, thấy năm tháng qua đi trong chớp mắt.


*

Về đến nhà, mở hộc tủ t́m chiếc điện thoại cũ. Cầm chưa nóng tay, chuông đă reo liên tục. Vẫn là những thành viên trong nhóm Tào Lao: “Trốn hả bà? Họp mặt nhanh lên!” “ Khoan, tui đang có việc cần làm ngay.” “Việc chi?” “Bí mật không thể bật mí”. Tắt luôn điện thoại, tôi ngủ gà ngủ gật hết một ngày. Trước khi gặp gỡ các ông già bà lăo, tôi phải photocopy cho mỗi bạn một cuốn đặc san Kỷ niệm 60 năm thành lập trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng vừa mới phát hành ở Mỹ. Trong cuốn này, có tấm h́nh Trưng Trắc –Trưng Nhị, hóa thân qua hai bạn Trân Châu và Kim An, học cùng tôi năm lớp nhất (lớp 5 bây giờ) trường Nữ Tiểu Học và suốt bảy năm trường trung học Phan Châu Trinh. Kim An khôn ngoan sắc sảo, trong khi Trân Châu thùy mị dịu dàng đă một thời làm xao xuyến biết bao tâm hồn thi sĩ… Em mặc áo màu tím, đi trong bụi hoàng hôn, tôi nh́n theo quyến luyến, cô đơn mảnh tâm hồn… bây giờ, cũng chính tác giả bài thơ đăng báo gần 60 năm trước, viết bút kư “Đi T́m Nàng Thơ” khẳng định như đinh đóng cột rằng tấm h́nh được chụp năm đệ tam Phan Châu Trinh (lớp 10 bây giờ). Sau đại hội Phan Châu Trinh tổ chức ở Cali, Kim An từ San Jose gọi điện cho tôi: “Sao kỳ vậy mày, tấm h́nh đó tao chụp hồi học lớp nhất cơ mà.” “H́nh chi?” “H́nh đăng trong tờ Đặc San PCT ấy.” Lúc nầy tôi chưa nhận được tờ Đặc San nên không biết nó nói ǵ. Gần nửa thế kỷ, tôi chưa gặp lại “bà Trưng Nhị”, nhưng “bà Trưng Trắc” có gặp vài lần, “bà” hiện ở Cần Thơ, con cháu đầy đàn. Thỉnh thoảng, “bà” lên Sài G̣n ghé tôi rồi cùng đi họp mặt với nhóm Tào Lao.

Thái phone: “Ê, họp mặt ở nhà tao nghe.” Nhà nó –cư xá Hồ Văn Huê là nơi lư tưởng cho những tâm hồn ăn uống thăng hoa. Thứ ǵ cũng có, món nào cũng ngon. Bạn bè đầy đủ, chỉ thiếu cặp Hồng –Diễm Dương v́ bận chút việc riêng, và Vượng đang bệnh, chỉ có Hường đến chung vui. Vài ngày sau, cả nhóm mới biết “chút việc riêng” đó là tin dữ, cháu Dũng, con trai duy nhất của hai bạn ấy bị tai nạn giao thông đang nằm hôn mê trong bệnh viện. Nhớ mấy năm trước, khi Bích Lan từ Pháp về rủ tôi qua thăm Diễm Dương, cháu Dũng đă cùng anh Hồng ra siêu thị mua đồ ăn rồi tự tay nấu nướng đăi khách. Cũng trong thời gian này, Diễm Dương hay than thở về đứa con trai đă lớn tuổi c̣n kén cá chọn canh. Nhưng ông Tơ bà Nguyệt cũng không nỡ hững hờ, nên trước khi đi, tôi đă kịp dự đám cưới Dũng, sau đó, bạn bè email báo tin Diễm Dương đă có cháu đích tôn.

Thu xếp đi nhổ răng sớm, để đủ thời gian làm lại hàm răng mới. Không thể phủ nhận chân lư, làm răng giả ở Việt Nam vừa đẹp vừa rẻ. Ngồi chờ trước pḥng nha sĩ, được tin nhắn của anh Trí Công –biên tập viên nhà xuất bản Trẻ: “Sách in xong rồi, mời chị lên kư hợp đồng.” Nói đến hợp đồng ở Việt Nam nghe như chuyện Những Người Thích Đùa. Kư hợp đồng nhưng không bao giờ thực hiện đúng hợp đồng. Tôi đă từng kư với xưởng phim Giải Phóng, xưởng phim Cửu Long, nhà sách Đức Mẹ … nếu kể nội dung sự việc th́ rất dài ḍng, sợ phiền mỏi mắt các bạn, chỉ biết dân nghiệp dư cầm bút, thấp cổ bé họng không biết kêu ai v́ lúc nào đối phương cũng nắm đằng cán.

Phước Khánh về sau tôi ba hôm, nhưng không gặp bạn bè thường xuyên, suốt ngày túc trực bên giường bà mẹ đă gần 90, nằm một chỗ. Hôm đi thăm Vượng, rủ Khánh cùng đi. Nó nhận lời, cho tài xế đưa xe đến đón. Bạn bè ngạc nhiên khi thấy PK ở Việt Nam sướng như tiên, kẻ hầu người hạ, sao lại chọn đường đi Mỹ? Tôi biết, nó muốn làm chỗ dựa tinh thần cho cô con gái một ḿnh trên xứ người dù có chồng con bên cạnh. Vẫn câu triết lư từ ngàn xưa: “Nước mắt chảy xuôi.” Đến nhà Vượng chỉ có PK, Thái, Hồ thị Hồng và tôi. Thấy bạn bè, Vượng vui lắm, thăm hỏi đủ điều. Hường khoe sau một thời gian trị liệu vật lư, Vượng đă đi được vài bước, có khi c̣n ra tới quán cà phê đầu hẻm ngồi chơi nữa. Hôm nay Hường biểu diễn tài nghệ nấu bún cá. Chợ Mỹ không bán cá diêu hồng, nay thấy lại thân h́nh tṛn trĩnh của nó bên những lát cà chua đỏ thắm, miếng thơm vàng rộm, từng cọng th́ là xanh tươi… trong tô nước dùng bốc khói mới hấp dẫn làm sao. Ngon quá, đậm đà quá. Mỗi đứa ăn 2 tô. Buổi tối c̣n hẹn ḥ đi nghe nhạc ở pḥng trà We đường Lê Quí Đôn, với chủ đề Mưa Chiều Kỷ Niệm, lại nhớ cô ca sĩ Ánh Tuyết hát bài này bằng giọng Quảng Nam trên trang Web PCT nghe không hay chút nào.

Những cuộc đi chơi xa không được thực hiện như dự tính, v́ trong nhóm Tào Lao xảy ra chuyện Vượng đau, rồi đến con trai Diễm Dương gặp nạn. Bạn bè ngại không dám gọi điện hỏi thăm. Có một lần tôi gọi, giọng Diễm Dương đẫm nước mắt, vợ chồng nó đă van lạy bốn phương tám hướng, ra đến các chùa ở Huế để cầu xin. Ḷng dạ tôi bồn chồn không yên, cả bạn bè cũng thế, nhưng lực bất ṭng tâm, không biết làm sao chia sẻ nỗi đau cùng bạn.

Về đây như chim sổ lồng. Leo lên xe ôm, đi đâu cũng tới. Con gái gọi điện về nhà, ít khi gặp tôi. Thường tôi lên nhà Mai Hoa, cô bạn đồng nghiệp dạy trường Quốc Gia Nghĩa Tử Đà Nẵng. Sau 75, trở thành “mất dạy”, gặp nhau giữa Sài G̣n, hai đứa trở nên thân thiết v́ không việc làm, không hộ khẩu, cùng lang bang trôi theo gịng đời. Gần nhà MH, có nhiều quán cà phê vườn nổi tiếng như Du Miên, Đồng Dao, Vườn Xuân… nhưng chúng tôi thường đến một quán nhỏ khiêm nhường bên góc chợ Trần Hữu Trang, nơi đây, chủ nhân hiếu khách, cà phê ngon và rẻ, nhạc để âm thanh vừa phải, hợp gu. Hôm mới về, anh Sơn –đồng nghiệp dạy QGNT mời tôi và MH đi ăn sáng ở Du Miên, có anh Đạo và ba em Thể, Lương và Sỹ. Kỷ niệm đẹp nhất là tấm h́nh Lương chụp cho tôi, có suối, có hoa và những con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô :))

C̣n một quán cà phê nữa, tôi biết được nhờ Song Phạm –bạn thân của con gái trong nhóm Ṿm Me Xanh của báo Mực Tím ngày xưa, chở đến. Quán này tôi không nhớ tên, không nhớ đường, nhưng rất ấn tượng bởi cách trang trí như ngôi nhà cổ, đặc biệt là chén bát giống như vật dụng c̣n sót lại từ nửa thế kỷ trước, nghĩa là chất liệu thô sơ, cũ kỹ, in h́nh con gà trống quen thuộc (tôi từng thấy hồi c̣n nhỏ) với túm lông đuôi vồng lên hai màu xanh nâu. Càng độc đáo hơn khi được uống cà phê sữa đá với chiếc ống hút làm bằng cọng rau muống, tưởng giả, ai ngờ rau thật, c̣n tươi xanh rờn. Tuổi trẻ bây giờ, gương phấn đấu thật đáng khâm phục. SP là nhà thơ, đồng thời là phóng viên báo Sài G̣n Giải Phóng. Ngày tôi đi, cháu c̣n ở nhà thuê, vậy mà bây giờ cháu đưa tôi về ngôi nhà cháu sở hữu vừa mới xây xong, rộng răi, cao ráo, khang trang. Nh́n sàn nhà đầy bụi, tôi nói: “Ủa, con chưa quét nhà sao?” SP cười: “Bụi giả đó cô.” Cúi xuống, đưa tay sờ thử, đúng là nền gạch sạch sẽ, láng trơn. Thiết kế loại gạch bám bụi này chắc là ư tưởng của những người hoài cổ, thích xây dựng những ngôi nhà cũ kỹ, tường loang mái lở, mạng nhện giăng đầy như trong những phim liêu trai.

Phong trào Facebook lan khắp toàn cầu. Con gái cũng tạo cho tôi một Facebook cá nhân, nhưng tôi rất ít vào v́ không quen. “Để con chụp cho cô một tấm h́nh đưa lên Facebook nhé.” Ư kiến hay, nhân dịp này, tôi hỏi SP một vài kỹ thuật thao tác để t́m hiểu rơ ràng hơn. Chơi Facebook cũng thú vị v́ ḿnh học hỏi được nhiều điều, biết được nhiều chuyện “thâm cung bí sử”, gặp lại những “cố nhân” từ lâu bặt vô âm tín, nhưng cũng có một vài t́nh huống tức cười, không thể nói ra đây :)) :)) :))!

“Cô rảnh không? Con đưa cô đi mua sách, hàng giảm giá.” Tôi ô kê liền, tỷ phú thời gian mà, lúc nào mà chẳng rảnh. SP chở tôi tới nhà sách Quỳnh Mai trên đường Nguyễn thị Minh Khai, thấy treo bảng sale đến 40%. Tôi t́m thấy rất nhiều sách của Sydney Sheldon vừa mới được tái bản, in rất đẹp. Tác giả này là thần tượng của tôi thời tuổi trẻ, hầu hết sách của ông tôi đều đă đọc, đă say mê. Vừa rồi, Thái có nhờ Phước Khánh cầm qua cho tôi cuốn Phía Bên Kia Nửa Đêm, đọc lại y như mới. Điểm hấp dẫn, lôi cuốn của tác giả này là đến trang cuối, ḿnh vẫn không đoán ra được kết truyện. V́ SP dành trả tiền nên tôi chỉ lựa hai cuốn, nhất định ngày mai tôi sẽ ghé mua hết toàn bộ. Quá rẻ.

Lên chùa Vạn Phước thăm ba mạ và ông xă, đồng thời chuẩn bị cho ngày giỗ lần thứ 6 của anh. Học tṛ anh rất nhiều, sau này vẫn thường lui tới thăm anh. Tôi nhờ Diệu Bích gọi dùm các bạn, hẹn ngày lên chùa dự đám giỗ thầy. Biết tin tôi về, DB rất vui. Em đến chở tôi lên nhà Yến Dung ăn cơm hến rồi đi hát Karaoke ở quán Phượng Hồng, có đủ mặt Hà Nga, Kim Trang… ai hát cũng hay, có một em gái tôi mới gặp lần đầu, rất nhiệt t́nh đưa tôi về đến tận nhà, nhưng tôi lại quên hỏi tên em. Đúng là tuổi già lẩm cẩm.

Hát Karaoke ở VN thích gấp trăm lần ở Mỹ. Ở Mỹ, khách cùng ngồi trong một căn pḥng duy nhất, tuy rất rộng và có vách ngăn nhưng không có sự riêng tư. Trên tường gắn nhiều màn h́nh để mọi người cùng “thưởng thức”, điều này quá bất tiện, v́ hát hay không nói ǵ, lỡ hát í ẹ th́ để bạn bè chịu tra tấn được rồi, sao lại nỡ liên lụy đến những người không quen biết, tội nghiệp! :((

Có một buổi chiều, Phạm Ngọc Lâm cùng các bạn niên khóa 56 –63 mời tôi và PK đi xơi cơm ở đường Tôn Thất Tùng (?), PK trả lễ bằng một buổi Karaoke tại quán New ngay góc đường Kỳ Đồng –Trần Quốc Thảo. Quán này thuộc loại VIP, sang trọng, giá hét trên trời, người hầu kẻ hạ thật xứng tầm. Hát hay không bằng hay hát, micro chuyền tay, các ông già bà lăo thay phiên nhau làm ca sĩ đến khuya lơ khuya lắc.

Hẹn gặp đám học tṛ Quốc Gia Nghĩa Tử tại nhà Mai Hoa. Vơ Trịnh Thuận từ Vũng Tàu lên, mang theo tập bản thảo tờ Đặc san Ngôi Trường Kư Ức, nhờ tôi biên tập lại trước khi xin giấy phép in ấn. Chi Lan, Giang thị Dung lỉnh kỉnh mang đồ ăn đến, nào xà lách trộn, ḅ bóp thấu, bánh hỏi thịt quay, bánh flan, yaourt, chè đậu… No nê, các em c̣n rủ tôi đi Karaoke nữa chứ, có cả Kỳ và Trần văn Ba, thật khó mà từ chối :)).

Quán DJ đường Lê Văn Sỹ pḥng ốc đẹp, âm thanh tốt, giá lại rẻ. Dung, Kỳ là những ca sĩ cây nhà lá vườn QGNT ngày xưa, bây giờ giọng vẫn c̣n hay lắm. Nghe Kỳ hát, cứ ngỡ Duy Khánh từ cơi mộng trở về. Cô tṛ hát ḥ từ trưa đến chiều tối, rồi cùng đi ăn phở Phú Vương cạnh đó. Nói thật, chưa bao giờ tôi được thưởng thức một tô phở ngon như vậy, hơi mắc, nhưng tiền nào của đó, rất xứng đáng.

Nói đến ẩm thực, hợp khẩu vị tôi nhất là ḿ Quảng và cà phê sữa đá, 2 món này tôi vẫn được thưởng thức nơi xứ lạ quê người, chỉ có hương vị một loại bánh xứ Huế thơm tho nồng nàn khiến tôi tương tư măi, về đây mới được thỏa chí tang bồng. Đó là bánh Khoái, mà phải là quán Ngự B́nh dưới chân cầu Công Lư mới thật sự ngon. Tuyết rủ đi ăn, tôi ok liền. Hai đứa ăn 3 cái, uống hai trái dừa, rồi đi bộ tà tà về nhà.

Tuyết là cô bạn thời xa xưa nhất của tôi, vào những năm 1951, 1952… khi chúng tôi là 2 cô bé tiểu học trường ḍng Mai Khôi Huế, rồi bước vào tuổi 20, 40, 60.. và sắp 70, chúng tôi vẫn không mất liên lạc ngày nào. Tôi đi Mỹ, Tuyết thường lui tới nhà cô em gái tôi và xem nó như em ruột. Ở với cô em, tôi cùng ăn kiêng theo nó, suốt tuần đối diện với đủ loại cá, cá hồi, cá bông lau, cá nục, cá diêu hồng… không thấy được miếng thịt nào :(( . Muốn phá lệ th́ cứ lên nhà ông anh, bà chị dâu là một cao thủ, muốn ăn món ǵ cứ việc nói, chị đi chợ, úm ba la trong chớp mắt. Kim An gửi 100 đô về cúng ba mạ, cũng nhờ chị nấu dùm. Ngày xưa, ba mạ rất quan tâm đến bạn bè của tôi, thường t́m hiểu hoàn cảnh từng đứa để giúp đỡ. Kim An di cư vào Đà Nẵng với cậu mợ, ba mẹ An vẫn ở ngoài Bắc, điều này khiến ông bà mủi ḷng nên ưu ái với “cô Bắc kỳ nho nhỏ” này nhiều hơn. Kim An đi Mỹ từ 1975, sau này, nhờ trang Web Phan Châu Trinh hải ngoại, nó biết được địa chỉ tôi ở Sài G̣n. Trong lá thư đầu tiên gửi về, An nhắc hoài đến ba mạ tôi.

Học tṛ đến dự đám giỗ rất đông, có nhiều em tôi quên mời vẫn tới. Điều bất ngờ này vượt ngoài dự tính của tôi nên thiếu chỗ trầm trọng. Các em đến càng nhiều, hương linh ông xă càng được an ủi, nhưng trong tôi, niềm vui không át được nỗi ngại ngùng, sợ khách mời trách móc, v́ nếu biết trước, tôi đă đặt thêm bàn rồi. Post tấm h́nh chụp với các em hôm đám giỗ lên facebook, nhận được những lời chia sẻ của bạn bè ở xa: “Đang ở Sài G̣n hả? nh́n h́nh thấy ốm nhom.” Tôi trả lời: “Nóng quá. Mỡ chảy ra hết rồi he he he.”

Đúng là trời rất nóng. Nghe nói Đà Nẵng cũng nóng nhưng hy vọng có gió biển, cũng đỡ hơn. Thành nhắn tin: “Khi mô mi về?” Rất muốn về nhưng phải đợi làm răng xong đă, tôi trả lời: “Cuối tháng.” Thành là bạn cùng lớp, cũng nhờ duyên nợ văn –thơ nên mới gặp lại nhau. Hiện Thành đang chủ biên trang Web PCT niên khóa 57 –64, dưới bút hiệu Đan Thanh. Qua những h́nh ảnh được post lên, tôi thấy bạn bè cùng khối lớp của ḿnh c̣n rất nhiều ở Đà Nẵng, có những gương mặt dường như thách thức với thời gian, nh́n vào là nhận ra ngay, nhưng cũng có vài bạn tóc bạc da mồi, già hơn ḿnh gấp bội, chẳng biết ai là ai. Ḷng nôn nao muốn về, chờ đến ngày hẹn với nha sĩ sao thấy quá lâu.

Buổi tối đến nhà Thái ngủ để 5 giờ sáng, qua Phú Mỹ Hưng đưa đám con trai Hồng –Dương. Lá xanh rụng trước lá vàng, thật đớn đau. Trở về nhà, tôi cảm thấy như kiệt sức, tâm thần dă dượi, chả muốn làm ǵ cả. Nhờ nhỏ cháu San Hô mua vé đi Đà Nẵng, rồi gọi cho Thành biết ngày giờ ra đón. Hôm sau, Mai Xuân Lương gọi: “Welcome bà đến ở nhà tui.” L học với tôi những năm cấp 2, rồi du học Canada, lấy vợ đầm, sinh 2 con kháu khỉnh. Đến tuổi hưu, t́nh hoài hương thôi thúc, L chia tay vợ, trở về thành phố biển hiền ḥa, nơi ghi dấu những kư ức hoa niên mà nơi xứ người, L không t́m thấy được. Thành cho biết ngày tôi về, nó bận chút việc, MXL sẽ ra đón tôi. Đến ngày lên máy bay, bỗng L báo tin bị cảm sốt, Oanh sẽ thay L đón tôi. Oanh là bạn gái của L, trẻ và xinh, rất nhiệt t́nh với bạn bè của L.



*Đà Nẵng

 

 

30 tháng 6

Cuối cùng, người đón tôi vẫn là Lương. Trông dáng vẻ L mệt mỏi, nở nụ cười không được tươi lắm. “Sao? Đau ǵ?” “Bớt rồi. Đói bụng không? Ăn chi tui kêu?” “Cho ly cà phê sữa đá được rồi.” Năm 2004, tôi có ra Đà Nẵng dự lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường Phan Thanh Giản, thành phố vẫn c̣n những lối đi quen, nhưng hôm nay, từ phi trường trở về, đường sá thay đổi đến không ngờ, khiến tôi bàng hoàng như Lưu Nguyễn lạc lối trần gian, hoàn toàn mất phương hướng. L đưa về nhà ngồi chơi, đợi Thành đi Tam Kỳ trở về, sẽ mang hành lư sang nhà nó. Hai đứa nói chuyện suốt buổi chiều cho đến khi Thành bấm chuông cửa. Nhà Thành chỉ cách nhà L vài căn, trên con đường có rất nhiều bàng. Những cây bàng x̣e tán lá tṛn trịa, thả xuống sân nhà những trái chín vàng ươm, thoang thoảng mùi thơm dịu nhẹ, gợi nhớ trong tôi biết bao kỷ niệm thuở ấu thời. Tôi cúi xuống nhặt vài quả, nói với Thành: “Lâu lắm rồi, tao chưa nếm lại, coi thử có khác xưa không?” Thành cười: “Dĩ nhiên là khác rồi. Mi sẽ thấy chát chứ không ngọt bùi như hồi tụi ḿnh c̣n con nít nữa đâu.”

Thành ở với vợ chồng người con trai và đứa cháu nội. Thằng bé mới 3 tuổi, khôi ngô, lanh lợi, ăn nói khôn ngoan. Nghe nó kêu Thành: “Bà nội, bà nội…”, chạnh nghĩ tới mấy đứa cháu thường gọi “grandma, grandma…”” nghe sao lạ lẫm, buồn ǵ đâu. Biết tôi về, Trang đến thăm ngay. Trang là cháu ngoại cụ Phan Châu Trinh, hồi đi học rất thân, sau này hai đứa vẫn thường gặp nhau ở Sài G̣n, khi Trang vào thăm cô con gái là bác sĩ ở bệnh viện Hùng Vương.

 

01 tháng 7

Lương đặt bàn ở quán Madam Lân. Trước tôi một tuần, Hồ thị Hồng theo con gái Việt kiều ra Đà Nẵng tắm biển, e ngại gặp bạn bè. Tính cô nàng thế đấy, nói chung là sợ, không biết sợ ǵ khiến đôi lúc, tôi vừa thương vừa bực. Gọi điện, rủ hoài không ép phê, tôi nạt: “Mi không tới, khỏi chơi với tao nữa nghe.” Giọng nó ngập ngừng: “Mi dữ quá, ừ th́ tới.” So với vài mạng ít oi ở Sài G̣n, số bạn ở đây nhiều gấp bội. Tôi gặp lại ba cô bạn khá thân là Yến Loan, Như Hảo và Kim Oanh, ngoài ra c̣n có Lê Thị Hỷ, Diệu Tâm, Tuyết Nhung, Phương Huệ, Lê Văn Tiên, Huỳnh Khải, Trương Phước Đẩu, Nguyễn Văn Khánh, Trần Văn Tŕnh…Trong không khí thân mật, tôi đứng lên nói vài lời hạnh ngộ và xin lỗi những người bạn mà tôi đă quên tên. Thành post h́nh và ghi mấy chữ lên trang web: “Buổi họp mặt đầu tiên thấm đẫm nước mắt của Hồng và rạng rỡ nụ cười của Ái”. Chợt nhớ đến câu triết lư: “Khóc cũng phải sống, mà cười cũng phải sống, chi bằng nên cười hơn là khóc”. Đúng không các bạn?

Ăn sáng, cà phê cà pháo xong, tôi và Hồng cùng theo Kim Oanh về nhà nó. Kim Oanh học với tôi từ đệ thất đến đệ tứ th́ theo chồng bỏ cuộc chơi. Ngồi trên taxi, nó hỏi luôn mồm: “Hai đứa bây ưa ăn chi? Có thích tôm chua thịt luộc không? Có muốn đi một ṿng thành phố chơi không? Hay là đi ngang trường ḿnh coi thử không?” Hồng nh́n tôi ḍ ư, tôi nói: “Về nhà Kim Oanh đă, mọi chuyện tính sau.” Chợ Cồn ngay cạnh nhà Oanh, giờ đă được xây dựng to rộng, sầm uất khác hẳn ngày xưa. Ba đứa đi một ṿng chợ, mua chục cam ghé thăm Cao Ngọc Trản. Thật muốn khóc khi thấy Trản ngồi bất động trên giường, nh́n ba cô bạn học bằng ánh mắt lờ đờ, vô cảm. Trản tốt nghiệp Y khoa Huế, từng là bác sĩ giỏi nổi tiếng, đến tuổi hưu th́ bị tai biến, di chuyển khó khăn, trí nhớ giảm sút. Cuộc đời, sinh lăo bệnh tử, không ai biết được sau này ḿnh sẽ ra sao. Sống khỏe ngày nào, cám ơn Trời Phật ngày đó.

Tôi và Hồng ở lại nhà Oanh ăn cơm rồi nằm ngủ một giấc tới chiều. Oanh thật may mắn khi có người bạn đời vui vẻ, hiếu khách, thương yêu Oanh vô cùng. Anh rất nhiệt t́nh với bạn vợ, nhất định chở lần lượt từng đứa về nhà, không cho gọi taxi. Tôi nhờ anh đưa tới ngôi nhà cũ để nh́n lại khoảng trời b́nh yên tuổi nhỏ. Quá thất vọng dù đă chuẩn bị tinh thần. Nhà tôi nơi góc đường Nguyễn Thị Giang –Nguyễn Hoàng, nay đổi tên là Nguyễn Thị Minh Khai –Hải Pḥng đă trở thành một quán cà phê sân vườn vắng khách, lác đác những bộ bàn ghế lung linh bóng nắng, tiếng nhạc nhè nhẹ tan loăng vào không gian chiều. Tôi lấy máy h́nh ra bấm vài tấm kỷ niệm trước khi đến nhà Thanh An, cô bạn đồng nghiệp dạy trường QGNT. Như đă hẹn, hai anh em Thông và Đạt, học sinh khóa đầu tiên của trường, đang ngồi chờ tôi. Hai tṛ chở hai cô đi ăn ḿ Quảng, không nhớ quán tên ǵ. Chưa tới 6 giờ mà tôm thịt đă vơi, nước dùng cũng cạn, rau sống bánh tráng lưa thưa… Tôi nghĩ, đắt hàng như vậy chắc là ngon lắm. B́nh thường thôi, nhưng chủ yếu là vui. Cô tṛ hàn huyên tâm sự, đến khi đứng dậy ra về th́ trời bỗng đổ mưa. Bà chủ quán đem ra b́nh trà. Thông đỡ lấy, chưa kịp nói tiếng cám ơn, đèn đóm bỗng tắt phụt. Lại cúp điện. Mưa càng lúc càng to, gió thổi ào ào. Cô tṛ ngồi chờ mưa tạnh, nhưng rồi vẫn không về được v́ nước ngập, tràn lên lề đường. Lại chờ nước rút. Đến khi ra về, điện vẫn chưa có, suốt con đường tối thui, trơn trợt, sợ té muốn chết. Đúng là một kỷ niệm khó quên.

 

02 tháng 7

Buổi sáng, Thành chở đi ăn bún cá, đường rầy xe lửa ven lề đă bị xóa sổ, nên đường Đống Đa trông lạ hoắc. Rau xanh, bún trắng, cá vàng, ớt đỏ, thật tuyệt vời, ngon nhất là những miếng riêu cua.

Chiều, Thành nấu ḿ Quảng kêu các lăo bà đến nhà chơi. Bùi Thị Hồng từ bên kia sông, qua rất sớm. Thấy tôi, nó mừng như cá gặp nước, rồng gặp mây. Hồng rất thân với tôi suốt năm đệ nhị, bao nhiêu chuyện vui buồn tuổi dậy th́ đều kể hết cho nhau nghe. Nhớ có lần Hồng khen bàn tay tôi đẹp và chép tặng tôi 4 câu thơ của Nguyên Sa: “Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay, tóc em anh sẽ gọi là mây, ngày sau 2 đứa ḿnh xa cách, anh vẫn được nh́n mây trắng bay.” Hồng là em ruột của Bùi Giáng, nhớ hồi đi học, nó cho tôi tập thơ Mưa Nguồn, trong đó có lời đề tặng Kim Cương và Marylin Monroe của tác giả, tôi đă hỏi thẳng nó: “Anh mi có điên không?” Sau 75, tôi mất liên lạc với Hồng cho đến thế kỷ 21, khi báo chí đưa tin thi sĩ Bùi Giáng đang ở nhà người bà con dưới G̣ Vấp. Có địa chỉ nên tôi viết thư hỏi thăm và được biết Hồng vẫn ở Đà Nẵng. Bây giờ gặp lại, hai bà già nh́n nhau, nói toàn chuyện đau lưng, nhức mỏi, tóc rụng, mỡ cao… Tuyết Nhung tới, đem theo mấy chục bánh ít, bánh nậm, c̣n thêm chả ḅ. Hấp dẫn quá. Trang bận giữ cháu, chỉ có Yến Loan, Kim Oanh, Diệu Tâm lần lượt đến. Chuyện tṛ, ăn uống, hát Karaoke, chụp h́nh để Thành post lên mạng nội bộ kèm theo hai câu “tức cảnh thành thơ”:

Lâu nay cứ tưởng ḿnh già,
Bây giờ nh́n kỹ, quả là… y chang.
(Đan Thanh)

Bảy mươi năm trôi qua, bạn tôi mỗi người một hoàn cảnh, mạnh mẽ nhất phải nói là Thành. Thành học Sư Phạm Qui Nhơn, ra trường, lập gia đ́nh nhưng hôn nhân không hạnh phúc, một ḿnh Thành nuôi dạy 5 đứa con thành đạt, hiếu thuận. Tôi thường nói vui với bạn bè, đi mô cho xa, nhà nước phải trao danh hiệu “Bà Mẹ VN Anh Hùng” cho Thành mới chính xác.

 

03 tháng 7

Thành có giờ dạy thêm trên đường Hoàng Diệu, tôi tháp tùng theo. Ghé thăm chị Sáu và gia đ́nh, tuy không phải bà con nhưng thân thiết c̣n hơn ruột thịt. Chị là con gái bác Thái Đ́nh Trác, nhân viên của ba tôi. Bác là người rất đạo đức, thiệt thà, cần mẫn, quư mến ba mạ tôi và rất thương yêu chị em tôi. Bác đă ra tay giúp đỡ tôi, cho tôi niềm an ủi, chút lạc quan để vượt qua những ngày khốn khó, khi cuộc đời tôi lật sang trang mới, đầy thử thách chông gai. Người con út của bác là Thái Đ́nh Cương, học lớp tôi. Cương có hàng cà phê nhỏ phải trông coi nên không tham dự những buổi họp mặt với bạn bè được. Anh pha cho tôi ly cà phê sữa đá, tṛ chuyện dăm câu rồi kêu bà xă chở tôi đi chơi. Bà xă Cương rất dễ thương, hiền lành, chất phác, sốt sắng đưa tôi đi khắp thành phố, phóng xe qua những cây cầu mới mẻ lần đầu tiên tôi nh́n thấy, cảm nhận hơi mát từ mặt nước sông Hàn phả lên thật dễ chịu. Sợ nhất là cầu Thuận Hải, bắc qua biển, cao khủng khiếp, gió lộng tứ phương, nên ít ai dám đi trên cầu này, đậu phải cành mềm như chơi.

Buổi chiều hẹn với Lưỡng, cô học tṛ Phan Thanh Giản lâu nay vẫn thường liên lạc. Lâu quá không gặp lại, tay bắt mặt mừng, các bạn cùng lớp Lưỡng tôi chỉ nhớ mỗi Hoàng Oanh, bây giờ qua lời giới thiệu, tôi biết thêm Diệu, Kim Phương, Hoa, Mộng Thu, Kim Lài, Phùng văn Anh, Phan Văn Anh, Nguyễn Đức Thiện. Các em chở tôi đi ăn bún ḅ rồi ra quán cà phê đường Bạch Đằng ngồi ngắm cảnh, ngắm người. Trăng thanh gió mát, nam thanh nữ tú dập d́u. Ban đêm, nh́n những chiếc cầu bắc qua sông Hàn thật đẹp, đèn sáng lung linh, tỏa ánh hào quang khắp vùng không gian rộng lớn.

 

04 tháng 7

Mai Xuân Lương mời ăn sáng ở Phố Xưa. Thành và tôi dậy sớm ra bến Bạch Đằng chụp h́nh, trước khi đến chỗ hẹn. Buổi sáng chưa có thợ chụp h́nh dạo để có 1 tấm h́nh chung, hai đứa tự chụp, thay phiên nhau đứng bên mấy pho tượng đá, xa xa là chiếc cầu có con rồng vàng uốn lượn, rực rỡ trong ánh nắng ban mai. Trang đem theo xấp ảnh năm đệ tứ 2, cho mỗi người một tấm. Ngắm nh́n những gương mặt thơ ngây ngày cũ, Chấn, Lương, Oanh, Th́n, Hùng, Lệ, Tài… người c̣n kẻ mất, người lấm bụi hồng trần, kẻ nương nhờ cửa Phật, hạnh phúc và khổ đau, mới thấm thía nỗi vô thường của cuộc đời. Tôi nói với Lương: “Mai Ái đi Huế.” “Để tui mua vé chỗ đàng hoàng cho nghe, đừng ra bến xe hỗn loạn lắm.”

Tôi rủ Thành ghé thăm thầy Tăng, dạy toán năm đệ nhị. Thầy cũng là nhà thơ nổi tiếng Trần Hoan Trinh. Suốt đời thầy thả hồn theo những nàng thơ, dù bên cạnh thầy, có một nàng thơ dịu hiền thùy mị nâng khăn sửa túi. Nàng thơ này là Quư Phẩm, người đẹp lớp tôi, đang là người mẫu trang b́a tập thơ “Cháy Bỏng Như Lửa Mặt Trời”, do các con in cho thầy nhân dịp sinh nhật lần thứ 80. Nhưng thầy luôn đính chính, c̣n 4 năm nữa thầy mới chạm ngưỡng bát thập.

Buổi chiều, tôi và Thành nhất định ra bờ sông t́m các bác phó nḥm. Hai bà già làm duyên, tạo dáng cả tiếng đồng hồ, chụp được 10 tấm, lấy liền, xong xuống đường Nguyễn Chí Thanh ăn hàng. Đầy đủ bánh bèo, bánh nậm, bánh ít… bánh nào cũng ngon, nhưng tôi kết nhất là món cháo trắng thơm hương lá dứa, ăn với trứng vịt muối, hoặc cá thịt kho.

Buổi tối, hai đứa đi dạo, đến quảng trường rộng lớn gần nhà Thành, ngồi dưới chân tượng đài cao, nh́n xuống dưới, xe cộ ngược xuôi nhỏ tí như xe đồ chơi, người đi hóng mát, trẻ con nô đùa, tiếng cười rộn ràng trong không khí oi nồng của một ngày mùa hạ. Chuyện tṛ lan man, những kỷ niệm thời đi học, những khó khăn trên đường đời, những trải nghiệm về cuộc sống… hơn nửa thế kỷ nh́n lại, thấy ḿnh “được” hơn là “mất”, tuổi già không giàu sang ǵ nhưng đủ ăn đủ mặc, tinh thần thoải mái, c̣n mong ǵ hơn? Về khuya, tiết trời dịu dần. Lương nhắn tin: “Mua vé cho A rồi, mai chờ L qua chở đi ăn sáng rồi ra bến xe.”

Xe du lịch có 2 tầng. Không hiểu L nghĩ sao mà chọn ghế cho bà bạn già trên tầng 2 làm tôi leo lên muốn té. Định gọi điện mắng vốn nhưng thôi, thấy L nhiệt t́nh với bạn bè, đưa đón đàng hoàng nên tạm tha cho. Lần đầu tiên được đi qua hầm Hải Vân, ḷng cũng nao nức, nhưng sao có cảm giác xe chạy chậm như rùa, dù không leo đường đèo như hồi xưa, nhưng đến Huế vẫn mất gần 3 tiếng.
 


*Huế

 

05 tháng 7

Trinh Thuận đi đón. Gần 20 năm mới gặp lại, cô em họ vẫn tươi tắn, ân cần như hôm nào hai đứa gặp nhau ở Sài G̣n, đi coi ca nhạc tại số 81 Trần Quốc Thảo, vui thiệt là vui.

Buổi chiều, ngồi uống cà phê bên sông Hương với Nguyên Quân (nhà văn), Ngàn Thương (nhà thơ) và bác sĩ Phạm Xuân Phụng, trước đây là cọng tác viên ưu tú của tờ Bạn Ngọc do tôi và Kim Hài chủ biên. Ngàn Thương tặng tôi tập thơ Thủng Thẳng Qua Cầu vừa mới xuất bản, Nguyên Quân hứa sẽ gửi cho tôi Tập truyện ngắn nhưng chờ hoài không thấy ! Nhờ Nguyên Quân chở qua An Cựu thăm chị Phương Lan, đồng nghiệp dạy QGNT, rồi chạy về Gia Hội, Ngự Viên… cảnh cũ người xưa, sao xa lạ quá.


06 tháng 7

Vĩnh Hùng ghé chở qua thăm Cao Hữu Điền rồi đưa về nhà chơi. Ngôi nhà mới xây trong khu phố yên tĩnh, rộng răi, khoáng đạt, hoa lá xanh tươi. Ngồi trong pḥng khách, vừa ăn trái cây vừa nh́n ngắm những bức tranh thêu quá đẹp của Minh Châu –bà xă Hùng, mới nhận thấy rằng, đây đúng là một cặp đôi hoàn hảo đang hưởng thú điền viên, hạnh phúc tràn đầy.

Tôi có bà chị họ, lớn hơn tôi nhiều, nhưng rất hợp tính. Đă bao lần muốn ra Huế thăm chị nhưng rồi bận công việc không đi được, nói chuyện qua điện thoại, thấy chị c̣n khỏe, cười nói rổn rảng, c̣n khoe bữa nay nhàn rỗi, suốt ngày đánh tứ sắc với mấy bà hàng xóm. Vậy mà không kịp, chị đă mất trước ngày tôi về, ngôi nhà của O tôi (mẹ của chị) trong thành nội giờ đây hoang vắng tiêu điều, thắp vài nén nhang mà nghe ḷng quặn thắt. Những người muôn năm cũ trong di ảnh trên bàn thờ đang nh́n tôi bằng ánh mắt buồn thương.

Xế chiều, hai cô em họ đưa lên Nam Giao thăm mộ cậu mợ và ông bà ngoại. Nhớ ông ngoại ngày xưa thương tôi nhất nhà, đi đâu cũng khoe: “Cháu tui đậu tú tài rồi.” Thật ra, ngày ông mất, tôi mới học đệ tứ ! Cậu là người con trai duy nhất sớm bỏ gia đ́nh ra đi v́ lư tưởng, để lại trong ḷng ông niềm thương nhớ không nguôi. Những ngày nắng đẹp, ông thường đem những bộ quần áo của cậu ra phơi, rồi nói với mẹ tôi: “Không biết bao giờ em con mới trở về?”. Ngày cậu đi, tôi mới đầy năm và ngày cậu về, tôi đă qua tuổi 30. Cha không c̣n đă đành, chị cũng mất từ lâu, cậu khóc ṛng bên mộ mẹ tôi: “Cháu ơi, cậu nhớ hoài h́nh ảnh mẹ bồng cháu, tiễn chân cậu đến đầu cầu Gia Hội, chị em cầm tay nhau, nước mắt như mưa.” Đường lên mộ gập ghềnh, cỏ may ghim đầy quần áo, mới chụp vài tấm h́nh, máy đă hết pin. Thanh Trúc nhắn tin: “Cô ơi, chủ nhật này gặp cô ở Du Miên nhé.” Tôi reply: “Cô đang ở Huế.”

Về nhà, nhận điện thoại Đạt báo tin Thông bị té xe găy xương vai đang nằm ở bệnh viện C. Chắc ngày mốt mới vô thăm được.

 

07 tháng 7

Sáng rủ cô em họ đi ăn sáng uống cà phê trước khi trở về Đà Nẵng. Quán lộ thiên dưới chân cầu Tràng Tiền nhiều cây xanh, mát mẻ. Chụp với Trinh Thuận vài tấm h́nh lấy liền làm kỷ niệm. Thời buổi bây giờ, không có email, không xài internet th́ khó ḷng chị em liên lạc trao đổi tin tức cho nhau.

So với Đà Nẵng, Huế không thay đổi nhiều.

 

*Đà Nẵng

08 tháng 7

Nhờ Thành chở đi thăm Thông. Đang lớ ngớ t́m pḥng th́ có tiếng kêu: “Cô, cô.” Trên hành lang xa, một anh chàng mặc quần áo bệnh viện, tay chống nạng, tay kia vẫy vẫy tôi. “Ủa Thông, em đi được rồi hả.” “Em đỡ rồi cô.” Trời, vậy mà tên Đạt làm tôi lo muốn chết. Ngồi với Thông một lát, tôi rời bệnh viện, đi lang thang, nh́n trời, nh́n đất, nh́n cảnh vật chung quanh, không hề có cảm giác quen thuộc nào cả.

Nguyễn Văn Khánh mời cơm chiều tại nhà hàng của ḿnh: Ngọc Sương. Tôi nói với Thành, không ngờ bạn ḿnh là đại gia, oai quá. Nhớ năm đệ tứ, lớp tôi tham gia đêm văn nghệ tất niên Xuân 1961 với vở nhạc kịch Ḥn Vọng Phu. “Diễn viên” gồm có: Bích Lan vai chinh phụ, Hồ thị Hồng vai chinh phu và Khánh vai ông già kể chuyện. Tôi làm “đạo diễn”, đứng sau cánh gà, cứ chắp tay lạy trời cho các bạn tôi đừng bể dĩa. Nhớ hoài giọng ngâm thơ đầm ấm của Khánh:

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
Ai vô xứ Lạng cùng anh
Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em…

Khách mời gồm tôi, Thành, Như Hảo, Lê Trang, Kim Oanh, vợ chồng Mai Xuân Lương, Đàm và Kim Chi (học ban C với Đàm). Đặc biệt, có Thu An từ bệnh viện “trốn” ra hội ngộ cùng bạn bè.

Món ốc len xào dừa ngon tuyệt, chả gị hải sản cũng ngon, canh rau muống hến hơi b́nh dân một chút… c̣n vài món nữa tôi quên mất, chỉ nhớ tráng miệng bằng kem dừa thơm mát do Lương gọi từ một xe bán dạo. Trước khi ra về, Khánh hát tặng các bạn bài Về Đây Nghe Em, rất hay.

 

09 tháng 7

Buổi sáng, nhóm bạn tập họp ở quán Huế Xưa để tiếp đón Đàm từ Kontum và Sư Khánh Hỷ từ California về. Khánh Hỷ là Trần Minh Tài học lớp tôi, nghe Sư nhắc với tôi một vài kỷ niệm hồi đi học, tôi chỉ biết cung kính vâng dạ, chớ thật ra tôi chẳng nhớ ǵ. Cả Nguyễn thị Thêm nữa, hoàn toàn khác xưa, nếu Thành không nói, tôi sẽ chẳng nh́n ra, dù hai đứa từng ngồi cùng bàn suốt bốn năm trung học.

Gian pḥng trên gác gỗ rộng răi, ồn ào, đông đúc. Người ăn kẻ uống, nói chuyện tầm phào không đầu đuôi ǵ cả, nhưng không khí thân mật, nh́n nhau cũng đủ vui. Trước khi tạm biệt, mọi người cùng kéo nhau ra cổng quán chụp h́nh. Chưa ai chịu về, các bạn tôi rủ nhau qua chùa Linh Ứng Băi Bụt chơi. Bùi thị Hồng gọi chiếc taxi: “Đi chùa xong các bạn về nhà tui ăn bún cá nghe.”

Mặt trời lên đỉnh đầu, phóng tia nắng gay gắt theo chân 6 bà già ham vui (Đàm, Oanh, Chi, Hồng, Trang và Ái). Gió biển mát rượi khi taxi leo gần hết con dốc, đến tận cửa tam quan, đưa chúng tôi vào thăm viếng cảnh chùa. Chùa Linh Ứng Băi Bụt xây trên khu đất rộng ở bán đảo Sơn Trà, kết hợp hài ḥa giữa kiến trúc thanh tân và truyền thống kiến tạo thẩm mỹ cổ truyền Á Đông. Đẹp nhất là tượng Phật Quan Thế Âm cao vút, đứng giữa ṭa sen, hướng ra biển, thánh thiện và trang nghiêm. Ngước nh́n lên đôi mắt hiền từ của bà, ḷng người trở nên thanh thản, mọi ưu tư muộn phiền dường như tan biến vào cơi vô thường.

Về tới nhà Hồng đă 2 giờ chiều. Con gái Hồng báo cáo, cá tươi không có nên nấu đỡ bún ḅ, mong các d́ thông cảm. Con trai Hồng c̣n mua thêm bánh bèo chả lụa đem về làm các d́ càng “thông cảm”, ăn đến no nê. Nh́n Hồng lăng xăng dọn chén bát, nụ cười răng khểnh vẫn tươi tắn như ngày xưa, nhớ hoài câu “thắc mắc” nó cứ nhắc đi nhắc lại măi: “Tụi bây thấy có vô lư không? Tại sao chúng ta lại 70 tuổi chớ. Vô lư, vô lư quá.” Tôi nói: “Vô lư cái nỗi chi. Mi vô duyên th́ có. Ḿnh phải già, nhường chỗ cho con cháu lớn lên chứ.”

Mai Xuân Lương gọi điện mời ra băi biển chơi, nhưng rồi trời mưa quá, đành phải cancel. Đi taxi về lại phố ăn cơm gà, tiệm gần nhà Trang. Quá dở.

 

10 tháng 7

Sáng sớm, Tuyết Anh đồng nghiệp dạy PTG, dẫn đi ăn cơm hến, quán nhỏ gần nhà, ngon không ngờ. Ghé thăm Huệ, bạn hồi tiểu học, xong đến nhà Như Hảo, hai đứa ra ngồi quán cà phê, ôn lại chuyện xưa. Điều làm tôi ngạc nhiên nhất, ở Huế cũng như Đà Nẵng, khi gọi cà phê sữa đá, sẽ được hỏi: “Bác uống kiểu Sài G̣n hay kiểu ở đây?” Kiểu Sài G̣n th́ biết quá, tôi gọi thử kiểu Đà Nẵng xem sao. À th́ ra kiểu ở đây không dùng ly mà dùng tách, đá để nguyên một cục lớn, chỏng chơ, nh́n hết muốn uống.

Buổi trưa, Trang mời lên nhà ăn ḿ Quảng cá. Tôi và Như Hảo đến, đă thấy Thêm ngồi chờ. Vẫn dáng vẻ hiền lành xưa, Thêm khoe tự tay làm chả cá đặc biệt mời tôi, thật cảm động. Tôi hỏi Thêm có đau ǵ không mà hư hao quá vậy, Thêm cười buồn, đau đủ bệnh Ái ơi. Thành bận việc không đến, bàn tiệc có thêm vợ chồng Kim Oanh và Yến Loan. Chồng Trang sau thời gian bị tai biến, bây giờ đă đi lại được, bước ra chào chúng tôi rất niềm nở (ngay khi tôi viết đến đây th́ nhận được email của Thành, báo tin ông vừa mất).

Buổi chiều, đi chợ Đống Đa với Thanh An. Trước 1975, hồi tôi c̣n đi dạy, đây chỉ là một loại chợ chồm hổm, lèo tèo vài thớt thịt, rau cá được bày bán trên những tấm nylon đơn sơ, dọc hai bên đường. Bây giờ th́ hoàn toàn mất dấu, thay vào đó là một ngôi chợ đúng nghĩa với những gian hàng quần áo thời trang, vải vóc, giày dép, khu bán hoa quả, thịt cá được dọn trên những bệ xi măng sạch sẽ, gọn gàng. Rảo quanh chợ một lát, Thanh An mua chục cam đi thăm Thông. Cô giáo này chu đáo thiệt. Trước khi chia tay, hai đứa đi ăn bánh bèo, cháo trắng lá dứa, ngon nhớ đời.

 

11 tháng 7

Tôi mời các bạn trong ban chấp hành ăn sáng ở Phố Xưa trước khi lên máy bay về lại Sài G̣n. Đan Thanh tặng mấy câu thơ:

Phố Xưa tạm biệt Thùy An
Chúc nhau thượng lộ b́nh an. Hẹn ngày…
Trở về tay ấm trong tay…

Buổi trưa, Mai Xuân Lương mời tôi và Thành đi ăn bún chả Hà Nội. Có món nem vuông cua bể rất đặc sắc. Thành chở tôi ra phi trường, một kỷ niệm khó quên, khi Thành đă về và tôi lên thang máy, mới nhận ra trên đầu c̣n chiếc mũ bảo hiểm của cô con dâu Thành. Gọi điện không được, tôi đành gửi chiếc mũ cho anh bảo vệ nhờ chuyển dùm. Về tới Sài G̣n, việc đầu tiên là nhắn tin cho Thành, và được trả lới: “Yên chí, lấy mũ được rồi.”



*Sài G̣n

 

 

Phước Khánh sắp trở về Mỹ, mời họp mặt tại nhà Thái. Có cả Thục Nhi từ Pháp về. Tôi nghĩ đến bài thơ “Bông Hồng Cài Áo” của Thiền sư Thích Nhất Hạnh vinh danh những người c̣n MẸ trên cơi trần gian này, rồi thấy Thục Nhi là người bạn hạnh phúc nhất trong nhóm chúng tôi, xứng đáng được hai bông hồng v́ ở tuổi này vẫn c̣n đầy đủ CHA MẸ, hai bác trên 90 vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, sống an vui trong gia đ́nh tứ đại đồng đường, thật hiếm hoi.

Thời gian tựa bóng câu. Nhóm bạn PCT lại thuê xe lên ngôi chùa ở Thủ Đức dự lễ thất tuần của cháu Dũng. Sau 49 ngày gặp lại, Hồng –Diễm Dương càng suy sụp, tiều tụy nhiều hơn. Ăn xong bữa cơm chay, chúng tôi theo chân hai bạn đến bờ sông Sài G̣n phóng sinh rùa và cá lóc, cá rô. Nh́n bầy sinh linh bơi lội trên gịng nước bạc, dưới ṿm trời âm u mây xám, gió lồng lộng thổi, tôi không khỏi ngậm ngùi cho kiếp người hữu hạn, ai rồi cũng một lần ra đi. Từ giă ngôi chùa hiền ḥa dưới bóng mát cây bồ đề cổ thụ, tôi nhớ măi h́nh tượng của vị chân tu nơi chánh điện, đúc bằng sáp, vô cùng khéo léo, trông y như thật: ánh mắt, nét môi, gương mặt phúc hậu, nếp áo cà sa phủ lên bàn tay với những sợi gân máu li ti ửng hồng.

Về Việt Nam, nghe biết bao nhiêu lời cảnh báo, ăn uống phải chọn lọc, hợp vệ sinh để tránh bệnh đường ruột, vậy mà trời thương, đường tiêu hóa của tôi đă được miễn nhiễm nên luôn an toàn. Có đau chăng là xót tiền thôi, mặc dù đó không phải là tiền của ḿnh. Bà con bên chồng, cháu chắt bên ta dẫn đi ăn khắp chốn. Vào mấy nhà hàng, nh́n vô menu là muốn chóng mặt. Nhớ hôm vợ chồng Phương Thúy –cô cháu gái chồng mời đi ăn, hỏi : “Thím thích món ǵ?” Nghĩ, ngày nào ḿnh cũng uống thuốc tension, kiêng thịt, kiêng trứng, thôi nói món Cá cho chắc. Vậy mà tiền trả cũng lên bạc triệu, dù tôi chọn món cá rẻ nhất. Mắc nhất là Cá Mặt Quỉ, thấy tên cũng ṭ ṃ muốn biết mặt quỉ ngang dọc ra sao, dễ thương hay dễ sợ, nhưng thấy ghi giá 1.450.000 $ nên hết hồn, buông tay.

Ăn ngoài, khỏi tốn công dọn dẹp, nhưng ăn ở nhà, không khí đầm ấm thân mật hơn. Nhà Mai Hoa là nơi tập họp ăn uống, từ hồi nảo hồi nao. Chuyên viên ẩm thực là hai cô học tṛ nhiệt t́nh, giỏi dang Chi Lan và Giang Thị Dung, với nhiều món ăn tôi đă kể phần trên. Đặc biệt đoạn này, tôi phải nói đến món cháo cá của Chi Lan. Chi Lan là học sinh khóa đầu tiên của trường QGNT Đà Nẵng, ban A, khi tôi vào dạy, em đă học lớp 11 rồi. Chi Lan ở tận quận 7, đi 2 chuyến xe bus mới đến nhà Mai Hoa. Thời gian tôi về VN, em qua thăm nhiều lần, và khi tôi sắp đi, em ngơ ư nấu mời tôi món “ruột” của em. Đó là cháo cá Lóc. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, rất hợp ư tôi. Viết đến đây, lại nhớ đến kỷ niệm ngày hôm đó. Chi Lan dặn Mai Hoa bắc dùm nồi cháo trắng trên bếp điện trước, rồi em sẽ đem cá qua sau. Nấu nửa chừng th́ ông nhà Đèn chơi khăm, làm gia chủ tá hỏa v́ không có ḷ dầu dự trữ. Nhưng may, một lát, có điện lại, gạo vẫn mềm nhừ chờ đầu bếp tới, thả vào đó những lát nạc cá tẩm ướp tiêu hành với liều lượng gia truyền để tạo nên một món cháo tuyệt vời. Không biết tôi có thiên vị v́ cảm t́nh riêng không, bởi cho đến bây giờ tôi vẫn thấy đây là nồi cháo cá thơm ngon nhất từ trước đến nay.

Nói đến món ăn, là nhớ ngay chương tŕnh Vua Đầu Bếp trên kênh VTV3 mà tôi đă hào hứng theo dơi từ ṿng ngoài đến chung kết. Đây là cuộc thi nấu ăn giữa những người tuổi trẻ đam mê môn ẩm thực, cháy bỏng trong tim niềm khát khao được chế biến những món ăn đặc sắc, không những ngon, mà c̣n phải đẹp, thuyết phục được ban Giám khảo khó tính. Ngang sức, ngang tài, họ chỉ hơn nhau dựa vào óc sáng tạo, và anh chàng đoạt cúp Vua Đầu Bếp thật xứng đáng.

Chương tŕnh TV ở Sài G̣n ngày càng phong phú, có nhiều games show rất hay. Thích nhất là chương tŕnh Giọng Hát Việt Nhí. Các em bé 9, 10 tuổi hát quá hay, tôi lên mạng nghe đi nghe lại hoài, không hề chán. Phim truyện Hàn Quốc có Kẻ Truy Đuổi, Cuộc Đời Lớn, Đứa Con Rơi… rất hay, tiếc là phim truyện VN cứ chiếu lui chiếu tới mấy phim cũ rích, chỉ có vài phim mới, được nhất là Cỏ Biếc, diễn viên tốt, đạo diễn giỏi, kịch bản viết về bi kịch một gia đ́nh làm nghề buôn bán ḅ qua biên giới, nhiều t́nh tiết hay và lạ.

Lúc này, bài vở tờ Đặc san Ngôi Trường Kư Ức đă tạm đủ. Vơ Trịnh Thuận từ Vũng Tàu đem bản thảo lên cho tôi duyệt lần cuối. Chọn b́a, trang trí, kư hợp đồng bên xuất bản, tôi giao hết cho Thuận. Thuận cũng là học sinh QGNT Đà Nẵng khóa đầu tiên, ban B, một trong những học sinh giỏi làm tôi nhớ ngay khi gặp lại sau mấy chục năm. Em là người thành công trên đường đời, hạnh phúc trong cuộc sống, nhưng vẫn giữ tâm hồn giản dị, thương mến bạn bè và kính trọng thầy cô. Em luôn luôn bận rộn cùng đối tác, xuôi nam ngược bắc, kể cả ra nước ngoài, thời gian tính bằng giây, nhưng vẫn dành th́ giờ thực hiện xong cuốn Đặc San trước ngày tôi trở về Mỹ, giúp tôi giữ tṛn lời hứa với các em.

Hoàng Ngọc Thương ghé nhà, làm quà cho tôi một hộp bánh cuốn chay, tương chấm tuyệt hảo. Thật không hổ danh bà nội trợ xứ Huế, thành viên trong nhóm ẩm thực thành phố cùng những Nguyễn Dzoăn Cẩm Vân, Tịnh Hải, Triệu Thị Chơi… làm nên những cuốn tạp chí dạy nấu ăn đủ cả ba miền đất nước. Chị là em gái của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, cộng tác viên mục gia chánh hồi tôi c̣n chủ biên tờ Phụ Nữ và Sức Khỏe. Chị cho tôi biết bà chị dâu là nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ bị bệnh mất trí nhớ, ông anh c̣n minh mẫn nhưng ngồi xe lăn cả chục năm rồi. Cuộc đời đầy bất trắc, khó mà đoán trước những việc đang chờ ta phía trước. Thật đáng sợ.

Đặc san in xong, h́nh thức đẹp, nội dung khá, tiếc là không có tấm h́nh trường cũ để làm b́a, nên Thuận dùng tạm h́nh ảnh những chùm hoa phượng tượng trưng cho lớp học, sân trường và những tháng ngày thơ mộng của tuổi học tṛ …. Ư tưởng rất hay. Bản đầu tiên, tôi rủ Mai Hoa và các học sinh đem lên nhà thầy Hoàng Trọng Nồng, đặt lên bàn thờ và thắp cho thầy một nén nhang. Thầy là Hiệu Đoàn Trưởng của trường, hiền lành, nhân hậu, thích viết văn, làm thơ. Hiền nội của thầy –cô Phương Như đă ngoài 70, vẫn c̣n mạnh khỏe, cô là một trong những Mạnh Thường Quân đỡ đầu cho tờ báo. So với những Đặc san trước, Ngôi Trường Kư Ức xứng đáng đoạt giải A. Một trăm cuốn gửi lên Sài G̣n, một trăm cuốn khác gửi ra Đà Nẵng, vẫn không đủ phân phối, rất đông học sinh các khóa nhỏ hơn như K5, K6… bỗng xuất hiện bất ngờ, t́m về kỷ niệm xưa, đương nhiên là các em cũng có phần, không thể thiếu.

Sắp đến ngày đi, tâm trạng ngổn ngang, thích ngồi nhà hơn ra phố. Vậy mà vẫn c̣n nặng nợ những lời mời cà phê cà pháo. Phạm Công Luận hẹn tôi và Thái ở Paloma, có món ḿ hoành thánh rất ngon. Cách đây 20 năm, khi tôi chủ biên tạp chí Tuổi Ngọc, Luận là cộng tác viên mục Phóng Sự Học Đường, bây giờ, Luận đang là Tổng Biên Tập tờ Sinh Viên và có nhiều sách xuất bản. Tiếp theo là không thể thất hứa với Thanh Trúc, gặp nhau ở quán cà phê gần nhà Thái. Thanh Trúc đến dẫn theo cô bạn thân là Ấu Thơ. Cũng có chút dây mơ rễ má, Ấu Thơ là con gái Quỳnh Chi, bạn học PCT cùng lớp, nên t́nh càng thân hơn. Từ Ấu Thơ, tôi liên lạc được Tố Nga, cô dược sĩ bé xinh này chọn ngày cuối tuần, mời tôi đi Du Miên ăn bún ḅ, từ chối không được.

Rồi Hoàng Ngọc Đức –violonist trường Quốc Gia Âm Nhạc Huế, bạn vong niên của ông xă, hẹn ở quán La Mer gần nhà. Đức tặng tôi 2 CD của Thu Vàng, hát nhạc Phạm Duy, Cung Tiến, Lâm Tuyền và… cả Đức nữa. Thu Vàng là học tṛ của Cao Hữu Điền, trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị. Giọng hát U60 vẫn c̣n trong trẻo mượt mà, rất điêu luyện. TV sắp ra CD mới, có nhă ư mời tôi viết lời giới thiệu trong buổi lễ ra mắt, nhưng tôi không dám, v́ không quen viết dạng lư luận phê b́nh, sợ không đạt, xấu hổ cho ca sĩ.

Nhận email người quen, giới thiệu một quán cà phê ở G̣ Vấp với lời quảng cáo: “Bạn sẽ được nh́n ngắm Paris giữa Sài G̣n.” Vậy là rủ nhau đi. Ừ, th́ cũng đẹp. Quán sân vườn khá rộng, trang hoàng theo kiểu Âu Châu (???!!!), bàn ghế lịch sự, cây cối xanh tươi, hoa lá muôn màu, tường gạch hồng, cửa gỗ trắng, ống khói rải rác trên mái nhà, c̣n cả chiếc cối xay gió, cánh bạc vươn cao rất bề thế. Nhưng ngồi uống cà phê ở đây khó thể nghĩ đến một nước ôn đới nào khác, v́ trời đang nóng, nóng đến toát mồ hôi.

Nói chung là thời gian tôi ở đây, ngày nào cũng nóng. Thỉnh thoảng, trời đổ vài trận mưa làm phước rồi… nóng cứ vũ như cẫn. Nhưng tôi vẫn thích ḥa ḿnh vào cuộc sống xô bồ náo nhiệt của người Sài G̣n, trong bụi bặm, nắng gắt, xe cộ hàng hàng lớp lớp… để thấy ḿnh c̣n được sống bên học tṛ, bè bạn, anh em… cùng những ngày xưa thân ái. Đi Karaoke, pḥng trà, nhà hàng, quán cóc… vẫn thấy thiếu một cái ǵ mà ở Mỹ không thể thực hiện được. Vậy là nghe lời nhỏ San Hô, hai O cháu đi thu CD chơi. Đến nơi th́ giật ḿnh, 500.000 đồng/bài, mắc quá, nhưng không thể rút lui, sợ mất mặt đứa cháu, tôi lấy cớ là “long thể bất an” nên chỉ hát một bài thôi. Pḥng thu âm kỹ thuật tân kỳ, máy móc hiện đại, nghe giọng ḿnh cũng được, nhưng chuyển qua computer nhà th́ thất vọng hoàn toàn, hát kiểu ǵ mà hụt hơi giống như sắp chết!!!  :((

Bắt đầu những buổi tiệc chia tay. Bất ngờ, Hồng –Diễm Dương xuất hiện làm nhóm Tào Lao mừng quá v́ hai bạn đă vượt qua được nỗi buồn tử biệt, nên tổ chức ngay chuyến đi Vũng Tàu vào ngày hôm sau. Giao hết chuyện tàu xe cho Huỳnh Bá An. Lăo này thế lực chẳng thua ǵ Mafia, vừa nhấc điện thoại, đă có ngay phương tiện du hí. Càng vui hơn nữa là Hường đưa được Vượng đi cùng. Sức khỏe Vượng khá hơn nhiều, đi chầm chậm và nói chuyện đă rơ ràng hơn. Bạn bè chọc, không cho Vượng đi, ở nhà Vượng sẽ bấm vỡ hết các điện thoại cho mà xem. Ăn sáng ở Biên Ḥa, đến Vũng Tàu trời đă gần trưa. Xe chạy một ṿng quanh thành phố phát triển rộng đẹp, những con đường ven biển ngợp bóng thùy dương, trải dài ngút mắt. Nắng chói chang không ngăn nổi mấy ông bà già nô đùa trên sóng nước, thôi th́ sống được ngày nào vui chơi ngày đó, quĩ thời gian c̣n được bao lăm?

Trước ngày đi, Minh Tâm –đồng nghiệp dạy QGNT, gọi đi Karaoke liên tục, dẫn theo mấy cô bạn hát rất hay. Địa điểm Sài G̣n Star giá đắt nhưng trả tiền theo kiểu Mỹ nên cũng dễ chịu. Rồi đến lượt cô em chồng ở Long Thành, hồi tôi về xui xẻo bị té găy tay, bây giờ tay đă tháo bột nên tranh thủ lên thăm. Cùng với cô cháu gái Phương Thúy, hai bà già lại đi Karaoke, quán Sky dưới chân Cầu Kiệu miễn phí từ 10 giờ đến 14 giờ, chỉ tính tiền nước 50 ngàn đồng/người. Hát suốt 4 tiếng đồng hồ, về khách sạn ngủ một giấc, rồi đến quán Hoàng Ty ăn món đặc sản là bánh tráng phơi sương cuốn cá hấp và bánh canh Trảng Bàng. Tối thăm pḥng trà We với đêm chủ đề Nhạc Tiền Chiến. Có một nhạc phẩm không phải tiền chiến, giai điệu nhẹ nhàng, lời ca trau chuốt rất ấn tượng làm tôi nhớ hoài, h́nh như được giới thiệu là bài “Căn nhà xưa” (?).

Ngày qua đêm tới, rồi cũng đến lúc từ biệt Sài G̣n. Hai vali hành lư vẫn chưa đủ, c̣n đóng thêm một thùng giấy 23kg, nặng tiền nhưng không hề tiếc, v́ toàn những món ăn bổ dưỡng cho những neurone thần kinh đang lăo hóa: CD, DVD và đặc biệt là sách. Ở Mỹ, sách Văn học tiếng Việt gần như không có, chỉ toàn sách chính trị, đấm đá lẫn nhau đọc thêm đau đầu.

Chiều lên phi trường, có hai cô tṛ Mai Hoa và Linh Diệu đưa tiễn. Trời mưa rất lớn. H́nh như đang có băo rớt…

Houston 25 tháng 1 năm 2014

Thùy An
 

Trang Thùy An

art2all.net