Thùy An

 

BẾN CUỐI 5 :

NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG VUI

 

     Phước Khánh báo tin: “Cuối tháng 3, có vợ chồng anh Hoàng từ Pháp qua Houston, nhóm PCT tổ chức đi chơi, chị nhớ tham gia nghe.” Tôi biết, Hoàng là anh của Hồng Đóa, nhỏ bạn cùng lớp thời cấp ba, nhưng tôi không quen, nên cũng ngại. Vài ngày sau, Xuân Hoa từ Dallas gọi lên, rủ rê bằng những lời “mật ngọt” khiến tôi khó chối từ. Lâu nay, ở nhà sống kiếp chim lồng, không nghe nhạc th́ đọc sách, không xem ti vi th́ tản bộ loanh quanh hoài cũng chán, phải đi xa một chuyến, hít thở không khí trong lành cho thân thể khỏe khoắn, tâm hồn thăng hoa. Thế là quyết định trong tíc tắc: ĐI.

Chiếc xe 12 chỗ ngồi vừa đủ ấm áp t́nh thân: anh chị Hoàng –Dung, anh chị Long –Hoa, anh chị Trâm –Thu, anh chị Thạch –XHoa, và 4 người “độc thân tại chỗ” là Phương Nga, Phước Khánh, tôi và người em trai út của Phương Nga. Cậu này tên Mỹ nên trông giống… người xứ Cờ Hoa thiệt, ngoại h́nh cao lớn điển trai, nội h́nh dễ thương thuần hậu, sẵn sàng làm tài xế đưa các bạn của bà chị đi chơi, đồng thời c̣n hứa hẹn thực hiện những pô ảnh tuyệt vời, v́ Mỹ là một tay phó nḥm lăo luyện.

 

Điểm đến đầu tiên là ngôi chùa Ấn Độ, được xây trên một khoảng đất rộng bao la ngay giữa ḷng Houston –thành phố có rất nhiều người Việt. Vậy mà bước vô đây, chỉ thấy toàn người Ấn, Các bà rực rỡ khăn áo lụa là, nói cười ríu rít, các ông cũng mặc quốc phục chỉnh tề, c̣n có đám trẻ con chạy tung tăng khiến chúng tôi có cảm giác như đang lạc vào đất nước của miền Nam Á. Trời hôm nay đầy gió, mây xám chùng thấp, nên không thấy rơ màu sắc của những lá cờ tung bay trên những nóc đền nguy nga xây bằng đá trắng. Chúng tôi chụp vài tấm h́nh trong khuôn viên chùa trước khi bỏ giày dép, lên những bậc thang, thành kính bước vào thăm nơi thờ phượng. Không gian yên tĩnh, trang nghiêm với bàn ghế, bệ thờ, trần nhà, tường vách… làm bằng đá cẩm thạch trắng tươi, mượt mà, chạm trổ công phu h́nh hoa bướm, mặt người, các thiên thần, vũ nữ... quí và đáng nể ở chỗ là hoàn toàn thủ công, được chuyên chở từ Ấn Độ qua.

 

 

Tin hành lang cho biết, v́ gặp sự cố ngoài ư muốn nên tiến độ xây chùa bị chậm lại. Đó là thời tiết Houston quá nóng nên màu trắng của đá bị xỉn vàng. Để cứu văn, chỉ c̣n cách là xây kiếng bao quanh những kiệt tác mỹ thuật đó mà thôi. Công việc chưa hoàn thành, nên không có người hướng dẫn và thuyết minh, nhưng chúng tôi vẫn được tự do nh́n ngắm công tŕnh vĩ đại của các nghệ nhân tài ba của một đất nước xa xôi ngàn dặm. Chùa có yêu cầu không chụp ảnh, mọi người đành nuối tiếc ra về.

 

 

Có ai đó nói vui: “Thăm Ấn Độ rồi, bây giờ chúng ta qua Hồng Kông mua sắm đi.” Khoảng cách địa lư Ấn Độ –Hồng Kông, phi cơ bay c̣n mỏi cánh, sao đây gần quá… hi hi hi, xe chạy một lát, đă thấy hàng ngói xanh của những mái đ́nh cổ kính trước ngôi chợ Tàu, mang tên Hồng Kông 4, lớn nhất trong tập thể các chợ HK ở Houston. Đại sảnh rộng lớn, chưng bày hai chiếc xích lô mới coóng, những cây lá phương đông như mai, lan, cúc, trúc… bên ông Thần Tài bưng khối vàng bự chảng, tươi cười nh́n khách văng lai. Chúng tôi chỉ đủ thời gian đưa anh chị Hoàng ghé thăm nhà lồng chợ, rảo qua các khu bán đồ lưu niệm, những kệ tạp hóa, gian hàng trái cây, thực phẩm đông lạnh, rau củ, thịt cá tươi… đúng là “qua loa như cưỡi ngựa xem hoa”, v́ chương tŕnh vui chơi đang c̣n nhiều, được “trưởng đoàn” ghi chép cẩn thận, dài như lá sớ Táo quân.

Phương Nga là trưởng đoàn, kiêm thủ quỹ, kiêm hoạt náo viên, kiêm … Cô nàng nhiều chức vụ quá nên được tặng nhiều biệt danh độc đáo. Thạch gọi Nga là “chủ tịt”, Long th́ khen Nga “có chức” (cấm đọc lái)… Bị chọc ghẹo nhưng Nga vẫn tỉnh bơ như con gà mái mơ, tiếp tục phát huy quyền năng của ḿnh. Biết anh chị Hoàng thích ca hát, Nga hủy bỏ chuyến đi Galveston, đưa mọi người đến nhà PK trổ tài ca sĩ . Mưu sự tại nhân, nhưng thành sự không tại thiên, mà tại… cục xương trong tô bún gị điểm tâm sáng. Nên thay v́ đi thăm dàn Karaoke tối tân, phái đoàn đến ngồi đồng ở Nha Khoa hết một buổi chiều. “Sóng gió” rồi cũng qua, chương tŕnh tiếp tục với bữa ăn tối tại nhà hàng Sài G̣n Pagolac với ḅ nhúng dấm, cá nướng mỡ hành… rất đông vui, v́ có thêm gia đ́nh của người em gái út của PN.

Mọi người dậy sớm, hành lư sẵn sàng, bắt đầu cuộc viễn du. Mặt trời chưa lên, thời tiết mát lạnh. Xe đi qua những con đường vắng vẻ, những hàng cây bàng bạc sương mù. Nhớ bài hát vang bóng một thời… Đoàn người đi lúc đêm c̣n bóng tối, bước chân lạnh lùng dưới sương trời mai, bao cánh hoa c̣n say giấc đêm dài, thấy chúng ta đi hé môi tươi cười… (Ra Đi Khi Trời Vừa Sáng của Phạm Đ́nh Chương). Ghé đón anh chị Long –Hoa, trời c̣n tối, khóm hoa trước hiên nhà nhè nhẹ tỏa hương trong không gian tĩnh lặng. Anh Thạch bước xuống xe, đi dạo một ṿng. Trở về, anh hoan hỷ nói với mọi người: “Hoa bưởi nhà ai thơm quá.” Lại nhớ câu thơ ngày xưa mẹ hay hát ru: “Bông lài bông lư bông ngâu, không bằng bông bưởi thơm lâu dịu dàng.

Trời sáng dần. Bắt đầu một ngày mới. Những ḍng xe tỏa ra muôn hướng đưa người lớn đi làm, trẻ con đến lớp, sinh viên vào trường Đại học… thấp thoáng ánh đèn pha. Một ngày bận rộn cho tương lai tuổi trẻ và rảnh rỗi cho hồi ức tuổi già. Mọi người tựa lưng vào nệm, thảnh thơi ngắm nh́n cảnh vật hai bên đường theo nhịp xe chạy êm ru. Ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, thả xuống mặt đường những đốm sáng lung linh. Thảm cỏ biếc xanh trải dài ngút mắt. Vài cánh chim ríu rít chuyền cành, bay lượn trên những cụm hoa dại tím, vàng… c̣n đẫm ướt sương mai, vẽ lên một bức tranh hiền ḥa, sinh động.

Ghé một tiệm nhỏ uống cà phê và ăn nhẹ, xe tiếp tục hướng về tiểu bang Louisiana. Đường khá dài, khoảng tám tiếng, nhưng không ai cảm thấy sốt ruột v́ mỗi khoảnh khắc thời gian là những câu chuyện vui, những đối đáp “lượm liền” của các thành viên trong nhóm. Trưởng đoàn PN nhanh tay lẹ miệng, lư luận sắc sảo nên lúc nào cũng giữ thế thượng phong, nhưng thỉnh thoảng cũng bị kê tủ đứng, trở cờ không kịp. Mỗi lần đuối lư, PN gọi đối phương là Cóc cho bơ ghét: “Lâu lâu Cóc mới mở miệng bà con ơi.” Bà con đứng về phe Cóc hết, cậu ông Trời mà.

Thỉnh thoảng, xe dừng ở trạm xăng hoặc siêu thị nhỏ, cho bà con xuống thư giăn và làm “công tác thủy lợi”, khi đến nơi th́ trời đă xế trưa. Nhận pḥng khách sạn, cất hành lư xong, PK gọi điện cho cô bạn tên Yến hiện ở Louisiana đă lâu, nhờ làm hướng dẫn viên giới thiệu những nơi ăn uống và vui chơi. Yến hẹn gặp phái đoàn tại Casino, trung tâm New Orleans lúc 5 giờ chiều. New Orleans –thành phố nhiều nhà cao tầng, hàng quán khang trang, đường sá sạch sẽ, thẳng tắp dành cho người đi bộ. Trận băo Katrina vào năm 2005 đă tàn phá tiểu bang này rất dữ dội, thành phố ngập lụt, nhiều người thiệt mạng, những người sống sót phải sơ tán qua bang Texas… nhưng bây giờ, tất cả đă lùi về quá khứ, không c̣n một dư âm, h́nh ảnh nào của trận băo c̣n lưu lại, ngoài một vài ṭa nhà hư hỏng chưa kịp trùng tu.

Trời cao xanh, mây trắng trôi nhè nhẹ. Thời tiết khô nóng, mọi người cởi hết áo len dự pḥng. Nắng chiều gay gắt đổ xuống mái tóc, bờ vai theo bước chân đi của những du khách trẻ trung xinh đẹp. Chúng tôi đến điểm hẹn sớm, nên rủ nhau vào Casino thử thời vận xem sao. Đúng là nơi ăn chơi, người đông như hội, đủ mọi sắc dân. Từ những thanh thiếu niên tóc vàng mắt xanh to như ông hộ pháp, cho đến các bậc trung niên, ông già bà lăo tuổi hạc sắp về trời cũng say sưa điều khiển máy đánh bài, đèn chớp tắt lia lịa. Đợi một lúc mới có chỗ trống. PN ngồi vào máy, nhét 2$ vào, gơ vài cái rồi đứng dậy. Tôi hỏi: “Sao không đánh tiếp?.” “Thôi, thua chừng nớ được rồi, ra ngoài coi nhỏ bạn PK tới chưa?” “Ừ, nhờ nó giới thiệu chỗ nào ăn ngon ngon một chút.” Yến đă đến nhưng kết quả hơi thất vọng. 40 năm gặp lại trong phút chốc, PK đành nói lời chia tay v́ Yến không giúp được ǵ và cũng từ chối nhập bọn, dù cô cũng là dân Phan Châu Trinh chính hiệu.

Ôi ta buồn ta đi lang thang biết về đâu!!! Thôi rủ nhau đi bộ cho giăn gân cốt, ngắm nghía phố phường, tiện thể xem có nhà hàng nào để dừng chân, giải thoát nỗi dục giă của “tâm hồn ăn uống”. Cuối cùng, anh chị Long –Hoa giới thiệu một quán ăn Mỹ đông đúc. Sau khi chờ đợi sắp bàn hơn một tiếng đồng hồ, chúng tôi được thưởng thức một bữa hải sản đáng đồng tiền bát gạo. Đúng là bụt chùa nhà không thiêng!

Mặt trời ch́m khuất sau những nóc nhà cao. Hơi nóng tan biến nhường chỗ cho thời tiết mát mẻ dễ chịu, rồi lạnh dần. Chúng tôi lại mặc áo len vào, tiếp tục rảo bộ theo đám du khách. Toàn là các bạn trẻ, tung tăng nắm tay nhau trong y phục mùa hè: quần ngắn áo mỏng, phô cả tấm lưng trần. Nh́n kỹ thật kỹ, mới “ngộ” ra là không có một người già nào trên đường phố. Chỉ có đám bô lăo PCT chúng tôi c̣n ham vui đi theo ḍng người hiếu động tràn xuống ḷng đường, nơi sinh hoạt của những nghệ sĩ chơi nhạc Jazz, nào kèn, nào trống, nào đàn đủ loại… cùng tấu lên những bài nhạc sôi nổi, vang rền một góc phố.

Người đông nghịt, chen chúc hai bên đường và đừng chật kín các balcon. Từ trên cao, các cô cậu choi choi cười nói ồn ào, những xâu chuỗi hột trắng xanh vàng đỏ… được tung lên và rơi xuống. Một vài cánh tay đưa ra chộp lấy, tung hứng, nhảy múa theo điệu đàn trống, rồi vứt bừa ra đất, đứt tung tóe. Cả một núi “ngọc ngà châu báu” tràn lan dưới gót chân, chúng tôi cúi nhặt ít xâu đem về làm kỷ niệm để rồi bỏ lại hết trong khách sạn v́ hành lư không c̣n chỗ chứa.

 

 

Tiếp tục đi loanh quanh cho đời mỏi mệt thêm, chúng tôi dạo qua các cửa hàng đèn thắp sáng choang, ghé vào một khoảng sân trưng bày các pho tượng nhạc sĩ da màu rất đẹp. Đứng bên các ông, chúng tôi tha hồ tạo dáng, máy ảnh trên tay Mỹ chớp liên tục. Trời về khuya, chấm dứt một ngày vui vẻ. Ấn tượng lớn nhất là gian hàng bán đồ lưu niệm, có một… xác chết đội mồ sống lại, đứng ngay cửa ra vào chào đón du khách. Thân h́nh xác chết lắc lư, cà giựt thấy ghê, áo quần th́ te tua xơ mướp, kết dính mớ lông gà đủ mầu, tóc lưa thưa, má hóp, mũi găy, mắt ḷi tṛng, hàm răng dài sọc đang nhe ra nụ cười kinh dị. Hăi quá. Vậy mà Mỹ và anh Hoàng cũng chụp chung với “con ma” vài pô h́nh kỷ niệm.

Lên xe, anh Thạch dọa: “Tối nay, con ma đó sẽ về khách sạn thăm mấy bà đó, nhớ đón tiếp nghe.” Sau một ngày ngồi xe và đi bộ, đêm đầu tiên ở khách sạn, đội kéo gỗ làm việc quá hăng say… ầm… ầm… hi hi hi… động đất mười độ richter! Tôi nghĩ, giá con ma đó t́m đến cũng sứt đầu mẻ trán, bỏ chạy có cờ cho mà xem!

 

 

Buổi sáng đi thăm Oak Alley Plantation, một đồn điền lịch sử nằm ven sông Mississippi. Xe đi qua những ngọn đồi thấp, cỏ non tươi mịn màng, trải ra tận chân trời xanh biếc. Khu du lịch rất rộng, mát rượi dù trời đang nắng gắt, bởi hai bên đường dẫn vào đồn điền có rất nhiều cây Sồi cao hàng trăm mét, được trồng từ thế kỷ 18, nên bây giờ cành lá sum suê, tỏa bóng mát êm đềm. Đẹp và thơ mộng nhất là hai dăy Sồi giao nhau, thẳng tắp trước cổng chính ngôi biệt thự như h́nh ảnh hàng cây trong bài hát Mưa Hồng của TCS… em đi về cầu mưa ướt áo, đường phượng bay mù không lối vào, hàng cây lá xanh gần với nhau…

Nơi đây không có phượng, nhưng có rất nhiều hoa Đỗ Quyên. C̣n một loài hoa đặc trưng khác của Louisiana, giống như cái bàn chải dùng để chùi b́nh sữa, màu đỏ tươi, đẹp nhưng đành mang một cái tên xấu xí: hoa Chùi Chai (?). Vé vào cửa không rẻ. Chúng tôi xếp hàng theo từng nhóm, lần lượt đi thăm ngôi biệt thự chính của chủ nhân gồm pḥng khách, pḥng làm việc, pḥng đọc sách, đặc biệt là pḥng ngủ, có nôi em bé, có khay thức ăn điểm tâm để trên giường giống y như thật… sau đó là thăm trạm y tế, nhà bếp, pḥng người hầu, nơi ăn ở của những kẻ nô lệ… Trong cuộc nội chiến Mỹ, đồn điền bị hư hại và được bán đấu giá nhiều lần. Josephine Stewart là chủ nhân cuối cùng. Sau đó, bà rời khỏi khu Oak Alley Plantation, để cho quỹ bảo tồn khôi phục lại ngôi nhà chính, biến nơi đây thành điểm tham quan, mời gọi du khách.

 

 

Buổi chiều, theo chương tŕnh, mọi người ra thăm Ḍng Sông Đi Bộ (Riverwalk), với quảng trường thênh thang lộng gió, những con đường dọc theo các cửa hàng thời trang, phố chợ, quán ăn… chúng ta có thể dạo chơi, mua sắm, hay ngồi nhâm nhi cà phê, thả hồn theo những đợt sóng trên sông nhuộm ánh nắng chiều. Pho tượng Chàng Hề tô son điểm phấn đứng trước pḥng dịch vụ, mời gọi du khách mua vé lên tàu dạo chơi. Thật là thú vị, nhưng chúng tôi không có thời gian, đành đứng trên bờ nh́n theo những chiếc tàu xuôi ngược, vẫy tay chào mừng. Những người trên tàu cũng đáp lại, rất nhiệt t́nh.

T́m được một quán ăn Thái Lan, ăn đồ Mỹ hoài cũng ớn, giờ thấy cơm, mừng hơn bắt được vàng. Nhiều món ăn lạ, không nhớ tên ǵ, nhưng rất ngon. Xe chở phái đoàn đi qua những con đường rất hẹp. Đây là khu nhà ở, nhiều cây xanh cùng những biệt thự xinh xinh kiến trúc theo kiểu Pháp thật dễ thương, san sát bên nhau trong một không gian thật yên b́nh.

 

 

Thành phố đất chật người đông, rất khó t́m ra chỗ đậu xe. Nhưng đối với Mỹ, chỉ là chuyện nhỏ. Bất cứ nơi đâu, Mỹ xử lư thật dễ dàng và hợp lư, giúp các anh chị lúc nào cũng thấy thoải mái, an tâm. Nơi đậu xe khá gần quảng trường Jackson, trước nhà thờ lớn, rất tiện cho chúng tôi dạo qua những điểm trưng bày tranh của các họa sĩ lề đường, đủ loại: phong cảnh, chân dung, tĩnh vật… quan sát những chiếc xe ngựa nối đuôi nhau, sẵn sàng chở các bạn chạy ṿng quanh thành phố. Đặc biệt là quán cà phê Du Monde, mở cửa suốt ngày đêm, khách xếp hàng dài cả cây số. Trước khi trở về khách sạn nghỉ ngơi, chúng tôi đă vào quán, thưởng thức tách cà phê, ăn bánh tiêu rắc đường bột (beignet) và mua vài món đồ kỷ niệm.

 

 

Ngày thứ ba ở Louisiana, chúng tôi trở lại quảng trường Jackson, viếng các tượng đài trong khuôn viên nhà thờ lớn Saint Louis. Các bạn có Đạo vào sảnh đường dự lễ, chỉ c̣n anh chị Thạch –Hoa, P.Nga và tôi đi chơi loanh quanh và chụp h́nh. Lần này, anh Thạch làm phó nḥm cho ba lăo bà bà tha hồ làm duyên. Nghệ sĩ đường phố xuất hiện khá nhiều, chơi đàn và hát. Đặc biệt, chúng tôi được dịp đi shopping thoải mái tại khu chợ trời Pháp (French Market) cách đó không xa. Đúng là chợ trời! hàng hóa tràn đầy, thượng vàng hạ cám. Nhiều nhất là mặt nạ, khăn quàng đủ màu dành cho lễ hội hóa trang Mardi Gras thường tổ chức vào đầu năm. Chúng tôi chọn mua vài thứ như áo quần, tượng Phước Lộc Thọ, móc ch́a khóa, logo gắn trên tủ lạnh… Mỹ đề nghị đi thăm làng Việt Nam ở phía đông New Orleans. Ư kiến hay. Càng hay hơn nữa là tại đây, chúng tôi t́m được quán Ba Miền với một bữa ăn trưa ngon miệng: Canh chua tôm, cá kho tộ, đậu hũ chiên… và tráng miệng bằng những trái dừa tươi… Nhớ ông nhạc sĩ nào đó đă ví “nước dừa” là “nước mắt quê hương” thấy không ổn tí nào!

 

 

Về tới Houston, trời đă tối. Ghé tiệm Cơm Gà, đă thấy Vũ Văn Long ngồi chờ, đúng hẹn. Long vẫn c̣n đi làm nên không thể tham gia chuyến đi này được, ai cũng tiếc, giá có cặp Long –Loan, chắc sẽ vui hơn. Tắm gội, giặt giũ, sắp xếp áo quần đẹp… chuẩn bị cho ngày mai trực chỉ về San Antonio và Dallas, ḷng ai cũng háo hức, khó ngủ. Lần đi này, không cần dậy sớm. Ăn sáng, uống cà phê xong, Mỹ mới đến đón mọi người. Trời đẹp. Hoa nở khắp nơi. Chị Dung say sưa chụp ảnh, c̣n anh Hoàng mời mọi người thưởng thức giọng hát của anh. Bây giờ bạn bè mới biết, thời sinh viên, anh đă từng hát trên đài phát thanh. Anh hát rồi chị hát trong CD mang tên Hát Cho Nhau Nghe tràn đầy kỷ niệm và hạnh phúc của đôi vợ chồng nghệ sĩ... T́nh duyên đôi ta sẽ ḥa, sẽ ḥa như muôn tiếng hát với cung đàn…

 

 

Đường không xa. Chúng tôi đến San Antonio vào xế trưa, vẫn chưa đói, nên mọi người muốn đến thăm điểm du lịch có hang động thạch nhũ (Naturel Bridge Caverns). Nh́n từ xa đă thấy nhiều khối đá kết nối thành đồi cao, vực sâu và cây cối, dây leo chằng chịt vây quanh tạo nên một cảnh quang kỳ thú. Được biết, đường vào thạch động trơn ướt quanh co nên vài người không dám đi, sợ té, trong số đó có tôi. Chờ mọi người trở lại, chúng tôi gọi thức ăn nhanh, rồi thẳng đường đến khu tưởng niệm danh tiếng –di tích lịch sử Alamo, nơi chứng kiến cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Mễ Tây Cơ, với phần thắng nghiêng về Mỹ. Chúng tôi chụp h́nh bên các tượng đài trong công viên, rồi vào nhà bảo tàng xem mô h́nh trận đánh cùng các vũ khí chiến tranh được bảo quản trong những tủ kiếng đặt giữa pḥng và sát vách tường.

 

 

Rời Alamo, chúng tôi đă trải qua một buổi chiều đáng nhớ với bữa ăn ngon bên gịng sông thơ mộng, có ban nhạc sống phục vụ những bài dân ca Mễ rất hay. Nh́n chiếc mũ rộng vành, nghe giọng hát mạnh mẽ, tôi nhớ đến Cao Thái, chàng ca sĩ nổi tiếng với bài “Mexico” trên các sân khấu Đại nhạc hội miền Nam thời chúng tôi c̣n nhỏ.

 

 

Sau đó, phái đoàn lên ca nô, đi dọc theo bờ sông, ngang qua các nhà hàng, khách sạn… đèn hoa tưng bừng. Đặc biệt trên mặt nước, xuất hiện từng đôi uyên ương bơi lội, đồng hành cùng chúng tôi, những chiếc đầu tṛn nghiêng nghiêng, sắc lông xanh thẳm lấp lánh trong ánh nắng cuối ngày.

 

 

Khách sạn ở San Antonio hơn hẳn Louisiana. Một giấc ngủ ngon đem lại sảng khoái cho mọi người. Chúng tôi dậy sớm, dùng điểm tâm xong, thu xếp hành lư và trả pḥng.

 

 

Trước khi về Dallas, chúng tôi ghé thăm khu nhà thờ cổ (Mission San Francisco de la Espada) khá nổi tiếng. Vẫn biết thành phố Austin không có trong chương tŕnh, nhưng thể theo lời yêu cầu của đa số, Mỹ bằng ḷng lái xe ngang qua Austin để mọi người được dịp nh́n ngắm thủ phủ của bang Texas, cổ kính và… buồn. Trên đường về Dallas, chúng tôi ghé trung tâm mua sắm Tanger Outlets San Marcos và ăn trưa. Căn tin ở đây có đủ các món ăn trên thế giới: Tàu, Tây, Mỹ… tha hồ chọn lựa. Mua sắm đầy đủ, ăn uống no nê, chúng tôi lên xe chuyện tṛ rôm ră và ca hát suốt đường đi. Vui nhất là nhạc chế, bao kỷ niệm tràn về với những bài hát đổi lời dí dỏm không ai quên được, từ Gạo Trắng Trăng Thanh… Ai đang đi trên cầu Bông, rớt xuống sông ướt cái quần nylon… đến Dứt Đường Tơ… Tóc em dài sao em không uốn, uốn bao nhiêu anh trả tiền cho… Hoàng hôn buông xuống những dăy nhà phía xa, không nhớ bạn nào đă đọc mấy câu thơ bất hủ của bà HTQ… Bước tới đèo Ngang bóng xế tà, cỏ cây chen đá lá chen hoa, lom khom dưới núi tiều vài chú, lác đác bên sông rợ mấy nhà… Ghé dùng bữa tại quán Phở Bằng, không chỉ có phở thôi, mà c̣n rất nhiều món khác như chả gị, nem nướng… Anh chị Trâm –Thu, PN, PK và tôi đến ở nhà anh chị Thạch –Hoa, các bạn khác đến khách sạn tạm nghỉ v́ không đủ pḥng. Hết một ngày vui.

 

 

Tôi dậy sớm ra vườn xem hoa nở. Nhiều loài hoa lạ rất đẹp nhưng không biết tên ǵ. Chợt nhớ đến giàn Ti gôn trên cổng nhà Thạch –Hoa đă tàn úa tự bao giờ, thật tiếc. V́ một sự cố không tính trước, buổi ăn sáng biến thành bữa trưa. Bánh ḿ, trứng ốp la và cá hộp… Xuân Hoa thao tác nhanh nhẹn trên bếp, trong khi anh Thạch pha cà phê mời các bạn. Hạnh phúc của đôi vợ chồng hiếu khách này bắt đầu bằng một cuộc t́nh rất đẹp… Em tan trường về, mưa bay mờ mờ, anh trao vội vàng chùm hoa mới nở, ép vào cuốn vở, muôn thuở c̣n thương c̣n thương… trải qua bao thăng trầm, đến bây giờ con cháu đầy đàn, vẫn không hề đổi thay.

Đi thăm nhà lưu niệm, nơi tổng thống Kennedy bị nạn. Bước vào, đă thấy tấm h́nh hai ông bà tươi cười trên chiếc xe định mệnh được phóng lớn, cạnh đó là pḥng bán đồ lưu niệm gồm tranh, ảnh và những cuốn sách nói về vụ ám sát vang dội thế kỷ. Một tủ kiếng trưng bày rất nhiều đồ trang sức của bà Jacqueline Kennedy: bông tai, ṿng ngọc, chuỗi kim cương, nhẫn vàng… sáng chói, mới tinh khôi, tôi nghĩ, đó chỉ là bản sao mà thôi. Lên tầng trên phải mua vé. Nơi đây triển lăm nhiều h́nh ảnh và chiếu những đoạn phim về những tháng ngày êm ả của Tổng thống và gia đ́nh, hoạt động chính trị, sự nghiệp lẫy lừng của một ḍng họ bất hạnh.

 

 

Tôi đă đến Dallas nhiều lần, nhưng chưa được dịp ra thăm công viên Pioneer (Pioneer Park Dallas Texas). Thật lạ lùng khi thấy cả một đàn ḅ từ triền đồi xa tràn xuống, băng qua khe suối, tiến thẳng về phía chúng tôi. Dẫn đầu là người chăn ḅ oai phong trên lưng ngựa, đầu đội mũ rơm, chân nhấn bàn đạp, một tay đưa ra sau, tay kia gh́ chặt dây cương trong tư thế chỉ huy. Cả vật và người được đúc bằng đồng đen, quá đẹp và sống động khiến tôi liên tưởng đến những bộ phim cao bồi miền Viễn Tây một thời gây bom tấn tại các rạp ciné miền Nam thuở xa xưa.

 

 

Giă từ công viên, chúng tôi ghé chùa Đạo Quang thăm hai người bạn PCT đang nương thân cửa Phật. Đó là Sư Long và Tỳ Kheo Tịnh Đức. Thầy TĐ rất yêu văn nghệ, trước khi tạm biệt, thầy hát tặng chúng tôi bài Hận Đồ Bàn. Thật cảm động. Ăn tối ở quán Sài G̣n Block. Về nhà Thạch –Hoa tán gẫu, nói chuyện trên trời dưới đất trong khi Đỗ Thu và hai bạn mang tên Hoa đi siêu thị mua hàng giảm giá.

 

 

Trước khi rời Dallas, chúng tôi được thưởng thức tài nghệ của chủ nhà qua món Bún Cá quê hương Đà Nẵng. Tuyệt vời. Khen Xuân Hoa nấu ngon chẳng khác ǵ khen pḥ mă tốt áo, chỉ cảm nhận ở đây tấm chân t́nh của Hoa đă thức rất khuya và dậy thật sớm để hoàn thành buổi điểm tâm đáng nhớ này. Các ông bà U70 tiếp tục ca hát trên đường trở về Houston… Đoàn người tưng bừng về trong cơn gió, hồn như đám mây trắng lửng lơ, giang hồ không bờ không bến đẹp như kiếp Bô-hê-miên…

Nhớ đến bài thơ tếu lan truyền trên mạng:
… 60 chưa phải là già
60 là tuổi mới qua dậy th́
65 hết tuổi thiếu nhi
70 là tuổi mới đi vào đời
75 là tuổi ăn chơi
80 là tuổi yêu người yêu hoa…

Vậy là chúng ḿnh vẫn c̣n trẻ chán, phải không các bạn của tôi???

Buổi chiều, ghé Tân Tân ăn món Tàu, và tối hôm đó, một bữa tiệc thịnh soạn Crawfish –món đặc sản Houston, được tổ chức tại nhà Phương Nga. Đêm cuối cùng quây quần bên nhau, những người có thể trước đó không hề quen biết, th́ giờ này vẫn cảm thấy gần gũi thân thương, bởi chúng ta từng có chung một miền kư ức hoa niên nơi thành phố biển, cùng bao kỷ niệm buồn vui thời áo trắng học tṛ, dưới mái trường mang tên nhà chí sĩ Phan Châu Trinh… Hồ Tây phương Nam c̣n in bóng, lời ai dư âm vẳng qua rừng, cùng phá xích xiềng dành lấy nhân quyền, gương người VN toàn dân ghi nhớ… là học sinh Phan Châu Trinh ta quyết tiến bước theo chân người… Quyến luyến chia tay, tặng quà lưu niệm, trao đổi địa chỉ email… Ngày vui qua mau. Hẹn gặp lại.


Houston 24 tháng 4/2015

Thùy An
 

 

art2all.net