|
Thùy An
Chương 10
Trường tôi đă khai giảng niên học mới, những cánh chim từ bốn phương trời lại trở về hội họp dưới mái ngói rêu phong. Thôi th́ bao nhiêu là "đặc sản" tụi nó đem đến lớp ăn vụng trong giờ học: táo Long Thành, mận Mỹ Tho.. Mùi khô mực nướng thơm lừng của Tuyết Vũng Tàu đem lên đă làm thầy dạy toán phạt nó một tiết đứng im khoanh hai tay trước ngực khiến mặt mày cô nàng méo xẹo. Tội nghiệp nó, cả hai bàn chúng tôi cùng ăn mà một ḿnh Tuyết lănh đủ, thầy bảo nó là thủ phạm chính. Chúng tôi phải làm bản kiểm điểm, con gái mà ăn vụng trong lớp là một điều không thể tha thứ. Minh Châu phát biểu: "Con gái mà không ăn vụng mới là chuyện lạ bốn phương". Tuyết lại thêm: "C̣n con trai ăn vụng th́ đáng tha thứ chắc". May mà thầy không nghe. Về chuyên môn tuần sau mới bắt đầu học, nhưng tôi vẫn đến trường gặp cô Nguyệt Hằng để cô kiểm tra lại bài thi của tôi, sắp đến ngày tổng duyệt rồi. Ước muốn ba má sẽ nắm lấy tay nhau đă làm cho tôi hăng say tập đàn, tôi cố gắng dùng tiếng đàn của ḿnh để thu ngắn khoảng cách giữa tâm hồn ba má. Bác sĩ đă cho phép ba ra ngoài. Sáng nay chủ nhật, tôi theo ba về Thủ Đức thăm má và ông bà ngoại. Nói làm sao hết nỗi vui mừng của tôi. Ngay từ sớm, tôi đă sang đập cửa pḥng ba ầm ầm khiến ba không sao tiếp tục ngủ được, nhưng thông cảm cho tôi, ba không la, ba chỉ nói: --Chúng ta đừng về sớm quá, để ông bà ngoại nghỉ. Tôi vừa sửa soạn vừa nói: --Ông bà ngoại dậy sớm lắm ba ơi. --C̣n má nữa. - Rồi ba cười - phải để th́ giờ cho má làm đẹp mà đón ba chứ.
Tôi nh́n vào mắt ba và thấy trong đó một ánh lửa sáng
ngời. Ánh lửa sưởi ấm hồn tôi, ánh lửa soi niềm tin yêu vào mái gia đ́nh
đă từ lâu lạnh lẽo, ánh lửa thắp niềm hạnh phúc đằm thắm yêu thương.
Ḷng tôi rộn ră, tim tôi hồng hào, tôi ngoan như một con búp bê, tôi
nghe lời chị Hai ăn hết hai cái hột gà ốp la và nửa ổ bánh ḿ. --Cô Phương đưa cho má, nói đây là quà của chị Hai nghe. Tôi ngồi sau lưng ba, chiếc xe gắn máy đời mới phóng nhanh ra xa lộ, hùng dũng như một con tuấn mă. Trời c̣n sớm, cây cỏ bên đường vươn những cánh tay ướt đẫm sương mai ra vẫy gọi, chào cô bé Thảo Phương. Tôi áp má vào lưng ba, gió tung bay mái tóc tôi thơm tho hương lành buổi sáng. Xe ơi, hăy nhanh lên nữa! Ngôi vườn nhà ngoại đă ẩn hiện phía xa, ba quẹo vào ngơ. Đă rất lâu ba chưa về lại đây nên vừa thấy hai cây mận trước cổng ba đă kêu lên kinh ngạc: --Ồ, cây cối ở đây lớn nhanh như thổi. Một bóng người thoáng qua nơi cửa sổ rồi cánh cửa lớn mở rộng. Ông ngoại hiện ra oai vệ như một lăo tướng, ông mặc chiếc quần kaki màu nâu mới toanh, áo sơ mi sọc xám bỏ vô thùng đàng hoàng, chân ông mang đôi dép da. Khoảng vườn c̣n nhiều bóng râm nên ông chưa nhận ra ba và tôi, ông nheo mắt nh́n làm tôi phải kêu lên: --Ông ngoại! Ông như chợt nhận ra: --Ủa, Thảo Phương, đi đâu sớm vậy cháu? Ông cũng đă nh́n thấy ba: --Ồ, hay quá, có cả anh Khôi nữa à? Ba xuống xe, tắt máy, đến ôm lấy cánh tay ông ngoại: --Thưa ba, ba vẫn mạnh? Gương mặt ông ngoại rất phấn khởi: --Ồ, tôi th́ luôn luôn khỏe hơn voi. --Thưa ba, má con đâu rồi ạ? Ông ngoại chỉ tay ra phía sau vườn: --Bả đang cho gà ăn ngoài đó, anh vào nhà chơi rồi bảo con Phương ra kêu bả. Tôi hỏi ngay cái câu mà ba c̣n ngần ngại: --C̣n má cháu đâu rồi hả ông ngoại? Ông ngoại chợt quay phắt lại nh́n ba, h́nh như năy giờ ông quên mất sự rạn vỡ giữa ba và má, một vết suy nghĩ hằn lên nếp trán nhăn nheo của ông khi ông nói: --Con Thảo... con Thảo có biết là hai cha con sáng nay xuống không? Ba nói rất nhỏ: --Thưa ba, không ạ. Ông ngoại thở phào, nói với ba: --Vậy là tốt. Tôi cứ sợ là nó muốn tránh mặt anh, anh Khôi ạ. Nó đi đâu từ sáng sớm tôi không rơ, để hỏi má nó xem. Tôi ra sau vườn mời bà ngoại vào. Thấy ba, bà rất mừng: --Sao bây giờ mới xuống hả anh Khôi? Thiệt má rầu hết sức, tưởng đâu hai đứa cơm lành canh ngọt lại, không ngờ đùng một cái, con Thảo xách gói trở về, nó nói là anh đă thoát khỏi tù tội th́ nó hết trách nhiệm. Ông ngoại đă châm xong b́nh trà, ông để trên bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ba: --Nói anh đừng giận anh Khôi ạ, anh khôn ngoan ở đâu tôi không biết, nhưng đối với con Thảo anh quá vụng về. Bà ngoại can: --Ḱa, ông... Ông ngoại khoát tay: --Bà để cho tôi nói, anh Khôi nè, theo ư anh, tôi nói như vậy có đúng không? Ba cúi đầu: --Thưa, ba dạy rất phải. --Vậy th́ hăy nh́n vào mắt tôi và nghe tôi hỏi, hẳn là anh muốn gặp con Thảo để kư ḥa ước chứ ǵ? Sao? Anh im lặng à, im lặng tức là đồng ư? Vậy tôi xin phê b́nh anh, thêm một lần nữa, anh quá chủ quan, anh Khôi ạ. Ba bối rối đan hai bàn tay vào nhau: --Thưa.. thưa ba.. con chủ quan là sao ạ? Ông ngoại gật gù: --Vợ anh là đứa con gái duy nhất của tôi, tôi hiểu nó c̣n hơn cả má nó nữa. Nó có nhiều tự ái nhưng cũng lắm t́nh cảm, nó thích ngọt th́ tại sao anh không chiều chuộng, mềm mỏng với nó, anh tự ái à? Người đàn ông không nên đặt tự ái quá cao đối với phái nữ, riêng đối với vợ ḿnh lại càng không nên.
Bà ngoại lại nói: Ông ngoại vẫn nh́n ba: --Bà sợ anh Khôi giận à, anh có giận v́ tôi nói thẳng không hở anh Khôi? --Thưa ba, con đâu dám. --Thuốc đắng mới dă tật anh ạ. Tôi biết anh c̣n thương con Thảo và con Thảo nó cũng c̣n nhớ tới anh nhiều lắm. Hồi anh bị công an bắt nó chả quay quắt lên đó sao? Từ ngày nó trở về đây, tôi cũng đă khuyên lơn nó nhiều lần, bây giờ đến anh, tôi vun quén vào cũng mong sao hai người mở mắt ra, nắm tay nhau mà lo cho tương lai của con Thảo Phương. Tội nghiệp con nhỏ, học hành giỏi giang, tôi nghe cô Nguyệt Hằng cạnh nhà ḿnh khen ngợi nó lắm đấy. Ba ngập ngừng: --Thưa ba, Thảo đâu rồi ạ? Ông ngoại quay sang bà ngoại, bà đáp thay ông: --Cô Hoa đến kiếm nó từ sớm, không biết hai người dắt nhau đi đâu. --Hoa nào? --Hoa vợ của anh Trân đó, ông quên rồi sao? Ông ngoại nhíu mày: --À, con nhỏ Hoa trăng trắng đẹp đẹp chứ ǵ. À mà nè Khôi ạ, người ta kêu án ông Trân mấy năm nhỉ? --Thưa ba năm năm và tịch thu tài sản. --C̣n anh th́ sao, nghe con Thảo nói anh phải bồi thường một số tiền khổng lồ à, vậy anh đă có kế hoạch ǵ chưa? --Thưa ba, có lẽ con phải bán cái biệt thự đang ở, rồi mua một căn nhà nhỏ để làm lại từ đầu thôi. --Làm sao th́ làm anh ạ, cần nhất là phải sống thế nào để đừng hổ thẹn với lương tâm. Bà ngoại nói: --Nếu cần th́ tất cả lại về đây ở như cũ, ba má đă già rồi, có con cháu bên cạnh càng vui. Tôi buồn bă đi ra đi vào. Măi đến trưa má mới về nhưng má không nh́n ba, má vào pḥng trong đóng cửa lại. Tôi gọi má, đưa cái hộp của chị Hai tặng, má cầm lấy và chỉ nói: --Má nhức đầu quá, cần phải nghỉ ngơi. Lần sau má con ḿnh sẽ nói chuyện nhiều. Ngoài pḥng khách, ông ngoại đang mách nước cho ba: --Con Thảo không chịu nói chuyện với anh là v́ nó đang tự ái. Nó rất cần nghe những lời dịu ngọt của anh nhưng không phải ngay bây giờ. Vậy th́, điều cần thiết đầu tiên là anh đem bao nhiêu tự ái của anh đổ xuống sông xuống biển hết đi, rồi mỗi ngày chịu khó về đây, chúng ta áp dụng chiến thuật "tiến công từng bước", thế nào cũng thành công, nhớ nhé. Ba buồn buồn đứng dậy bắt tay ông ngoại: --Con xin nghe lời ba dặn.
Tôi lại lủi thủi cùng ba trở lại ngôi nhà trống trải,
ngày hai buổi đến trường với bạn bè thân thuộc, với cây me già trong sân
rộng thường đổ những trận mưa xanh che kín mặt đường. Ba vẫn lên xuống
nhà ngoại nhưng mỗi lần ba về, nh́n vào mắt ba, tôi chả thấy một tia hy
vọng nào cả. Sốt ruột quá, có khi tôi muốn phóng xe xuống gặp má hỏi cho
ra lẽ. Nhưng không được, chương tŕnh tập dượt quá nặng và sắp đến ngày
tổng duyệt. Lại c̣n bên văn hóa nữa, nào toán, nào lư, nào văn... tất cả
đă cột chặt chân tay tôi lại, khiến tôi không c̣n chút th́ giờ để cựa
quậy. Có nhiều lúc chán nản quá, tôi muốn buông xuôi tất cả, nhưng h́nh
như đúng vào thời điểm tinh thần tôi sa sút nhất là có mặt Tuấn hoặc
Minh Châu bên cạnh. Hai bạn khuyên lơn, an ủi tôi, t́m mọi cách làm cho
tôi vui, nhất là Minh Châu, nó thường đến học chung và ngủ lại với tôi
để tôi vơi bớt nỗi buồn.
|