|
Les sanglots longs
Des violons
De l'automne
Blessent mon coeur
D'une langueur
Monotone.
Tout suffocant
Et blême, quand
Sonne l'heure,
Je me souviens
Des jours anciens
Et je pleure
Et je m'en vais
Au vent mauvais
Qui m'emporte
Deçà, delà,
Pareil à la
Feuille morte
|
Tiếng
nức nở giăng dài
Lời vĩ cầm thê thiết
Của mùa thu u hoài
Vết thương lòng nấc nghẹn.
Nhạc điệu đều, bi ai
Xanh xao sầu đơn chiếc
Nghẹt thở trong vòng tay
Giờ buồn rời rạc điểm.
*
Phương này ôi, nhung nhớ
Những ngày xưa yêu đương
Từng đêm dài lệ đổ
Lang thang đi bên đường
Khung trời nhạt phấn hương
Mang mình trên cánh gió
Bay đến khắp mười phương
Như lá vàng chết rủ.
|