Thy An

 

Đứa Con Chồng

 

 

 

Sống bn Phc, điều lm ti kh chịu nhất l nh mắt đầy cảnh gic của b Phương, đứa con gi ring của anh, năm nay ln 10 tuổi.

Ngy quen Phc, biết anh đ c một đời vợ, nhưng ti vẫn đn nhận tnh yu của anh bằng một tri tim nồng nn say đắm nhất. M khng yu anh sao được khi đối với ti, Phc đng l một người đn ng l tưởng. Ngoại hnh đẹp, c địa vị trong x hội, lịch lm, đng hong v nhất l anh lun đon được của ti để chiều chuộng, đp ứng mọi yu cầu d kh khăn đến đu. Khi hai đứa chuẩn bị tiến đến hn nhn, Phc ni với ti:

-Như em đ biết, anh c một đứa con gi. V từ trước đến nay, anh ở một mnh, lại đi cng tc lun, nn b Phương phải ở với nội. Nay c em th lại khc, b sẽ về với chng ta. B đang thiếu tnh mẩu tử, anh tin rằng, em sẽ đem lại cho con niềm vui ấy.

Yu Phc, ti chấp nhận tất cả, cho đến khi Phc đưa ti về thăm gia đnh anh. Buổi gặp gỡ diễn ra tốt đẹp. Ba m Phc rất c thiện cảm với ti. ng b hỏi han ti đủ chuyện v xem ti như người thn trong gia đnh. Chỉ c b Phương, khi ng b gọi b ra cho, ti thong thấy một sự căm ght nh ln trong đi mắt trn xinh.. D cố gắng cười thật tươi v đưa tay vuốt ve mi tc mượt m của b Phương, ti vẫn thấy khng thch con b v trng n giống hệt người đn b trong bức chn dung đặt trn bn thờ, ngay phng khch.

Rồi mọi việc diễn ra m đẹp. Sau tuần trăng mật ở Đ Lạt, Phc đn b Phương về ở với chng ti. V cả Phc v ti đều đi lm, nn Phc gửi con vo trường bn tr, chiều đn về. Những bữa cơm chiều thật tẻ nhạt. D Phc cố gắng hm nng bầu khng kh bằng những mẩu chuyện vui ở cơ quan, ngoi đường phố, trn thế giới v ti cũng muốn lm vui lng anh, cười ha vo cu chuyện, nhưng b Phương th khng hưởng ứng, đi mắt lc no cũng buồn xa xăm.

Cng ngy, ti cng khng ưa b Phương d ti lun lun dịu ngọt với b. Tất cả l v bổn phận, v Phc m thi. Hầu như khng bao giờ b Phương gọi ti l m, b chỉ ni trổng khi cần thiết: Mua cho con một cuốn tập. hoặc Ci o của con bị rch rồi.

Ti buồn nhưng khng biết tm sự cng ai. Một hm, m ti gh nh chơi, thấy mẹ ghẻ con chồng như mặt trăng với mặt trời, b la:

-Con ăn ở lm sao để mặt my con b du du suốt ngy vậy?

-Tnh n kh chịu lắm m ơi.

-Kh chịu l thế no? Con phải tm nguyn nhn để chữa ci bệnh kh chịu ấy đi chớ.

-Con chả biết. Khi no n cũng nhn con bằng đi mắt kỳ cục, đầy c cảm.

M nhn thẳng vo mắt ti:

-Diễm, m hỏi thật con nh, con c thương b Phương khng?

Ti ngớ ra trước cu hỏi bất ngờ:

-Ơ con

M ti thở pho một ci, như tm ra được chn l:

-Đấy, m biết ngay m. Diễm ạ, tất cả đều do nơi con m thi. Đ bao lần con ni với m l b Phương ght con , nhưng tại sao n ght con? Ngay cả con ch con mo cũng vậy, mnh thương n th n quấn qut bn mnh, m thấy đu xua đuổi đ, th n phải xa lnh mnh thi. Huống chi l con người! Con phải chăm sc b Phương bằng tnh cảm của một người mẹ, chứ khng phải v bắt buộc. Con hiểu m chưa? C như vậy, con b mới thot khỏi mặc cảm bị bố san sẻ tnh thương cho người khc, n sẽ khng cn buồn nữa. M tin rằng khi đ, b Phương sẽ xem con như người mẹ thứ hai.

                                                

                                                   ***

 

Suốt tuần nay, Phc đi cng tc tận ngoi Trung. Ti thay thế anh, đi đn b Phương mỗi chiều. Nghe lời m, ti cố gắng chiều chuộng săn sc con b kỹ hơn. Nhưng v ch, b vẫn t ni v khng muốn nhn ti. Cho đến một tối, ti đang xem TV, b Phương đến gần, vẫn lời ni trổng:

-Con chng mặt.

Ti sờ trn b thấy m ấm nn lấy thuốc cảm cho b uống, xong tắt TV, yn tm đi ngủ. Nhưng đến nửa đm, nghe tiếng ớ, ti chạy qua giường b Phương v hoảng hồn khi thấy người con b như bốc lửa. B Phương đang trong cơn m sảng, mồm gọi lung tung, ba ơi, nội ơi, d ơi tuyệt nhin, b khng nhắc đến ti nửa lời. Khng quan tm đến điều đ, ti kẹp mạch, cạo gi cho b, rồi bấm điện thoại gọi vi bc sĩ quen nhưng khng mời ai được cả, người bận trực, kẻ ngại đường xa. Ti nhn ln đồng hồ, mới ba giờ sng. Gọi taxi đưa b đi bệnh viện, chỉ nghe vọng lại tiếng tt tt khng ai trả lời. Tuyệt vọng , ti trở về ngồi bn giường b Phương, cố gắng lm hạ nghiệt b bằng cch chườm nước đ ln trn.

Vắng Phc, ti mất hết bnh tĩnh. Ti run rẩy đập đ bỏ vo bao như trong cơn mộng du. C lc ti đập cả vo tay, đỏ ửng, t buốt. Nhưng ti khng cảm thấy đau, tm tr ti by giờ để hết vo b Phương. Phương ơi, cố gắng ln con, đợi đến sng, m Diễm đưa đi bc sĩ. Nhn thn thể ốm yếu của b Phương thoi thp dưới tấm chăn mỏng, ti sợ v thương b nhi lng. Trời ơi, nếu b c mệnh hệ no? Tội nghiệp b, mới 5 tuổi đầu đ mất mẹ v suốt 5 năm tiếp theo, b khng được sống gần cha. Vậy m khi được về ở với cha, b lại bị trở thnh người xa lạ ngay trong mi ấm của mnh. Tất cả đều tại ti. Phc l đn ng, t c điều kiện gần gủi con gi, nn anh đ trao b Phương vo tay ti với sự tin cậy tuyệt đối. V ti đ đối xử với đứa con chồng ra sao? V ch kỷ, v hờn ghen với người đ chết, ti nỡ lạnh lng với một tm hồn b bỏng bơ vơ. Phương ơi, hy tha thứ cho m. Ti cầm bn tay nng hổi của b Phương, khc nấc ln. Những ngn tay nhỏ b nhc nhch, ti nhn ln. B Phương đ tỉnh, đi mắt trn h mở:

-Con kht nước.

Ti đỡ b dậy, đưa ly nước kề miệng b, p m vo tc b, nước mắt ti chảy ướt cả vầng trn b. Uống xong ngụm nước, b ngước nhn ti:

-Sao m Diễm khc?

Lần đầu tin ti nghe tiếng m rất chn tnh. Ti đưa tay xa nước mắt:

-M lo qu. M mời bc sĩ nhưng khng được m

B Phương vng tay m lấy người ti:

-Con đỡ chng mặt rồi. M Diễm đừng lo nữa.

Ti cảm động hn ln trn b. Bỗng b ni:

-Con khng thch ngủ một mnh đu.

Ti siết chặt b vo lng:

-M ngủ với con nh. Ngay từ by giờ.

Bệnh của b Phương ko di cả tuần. Một mnh ti săn sc, lo lắng cho b v trong thời gian ny, ti thấy thương b thật sự cũng như cng ngy, b Phương cng quyến luyến ti.

By giờ, ti l người đn b hạnh phc nhất trần gian. Bn cạnh tnh yu nồng nn của Phc, ti cn c b Phương lc no cũng m Diễm, m Diễm. i, sự tin đon của m ti thật y như thần!

 

 

 

Trang Thy An

 

art2all.net