|
Thùy An
Tản mạn
Halloween…

Tôi tập đi bộ mỗi buổi sáng
theo lời khuyên của bác sĩ, ít nhất là 30 phút, để giữ ǵn chút sức khỏe
ngày một hao ṃn, bật đèn xanh cho những con virus “bệnh già” tác yêu
tác quái: loăng xương, cao huyết áp, cholesterol, thiếu ôxy trong máu…
ngoài thuốc men, kiêng cử, đi bộ đều đặn, hít thở khí trời là biện pháp
tốt nhất giúp xương cốt hoạt động, phế quản nở nang, tim mạch điều ḥa,
tinh thần sảng khoái.
Những ngày nắng đẹp và cả những hôm gió lớn, tôi vẫn
giữ thói quen rảo quanh khu nhà tôi ở, giáp một ṿng, hết 40 phút, thời
gian đủ cho tôi thảnh thơi suy ngẩm chuyện đời, vừa ngắm nh́n đất trời
hoa lá, đến quen thuộc từng bụi cỏ, bờ cây. Ngày mưa, tôi tạm loanh
quanh trong sân nhà có mái che, tuy hơi buồn chán nhưng vẫn giữ đúng
thời gian qui định.

Sáng nay, một ngày không như mọi ngày, mới đi vài
bước, tôi đă cảm nhận có sự khác thường nơi những ngôi nhà dọc theo lối
chân quen. H́nh ảnh đầu tiên là trên nhành cây trước cửa nhà láng giềng
bỗng trắng xóa những sợi tơ giăng quanh khối tṛn có h́nh thù một con
nhện, chân cẳng vươn cao, lông lá đen ng̣m. Qua những ngôi nhà kế tiếp,
quang cảnh càng trở nên sinh động, bởi các vật liệu đầy màu sắc được
trưng bày tùy theo ư tưởng của các chủ nhân: dễ thương, xinh xắn như chú
hề trong trang phục quí ông lịch lăm, duyên dáng nghiêng ḿnh bên những
quả bí (pumpkin) vàng tươi, chạm khắc công phu, h́nh hoa bướm, h́nh mặt
người với chiếc miệng rộng, nụ cười toe toét đến mang tai … rùng rợn,
kinh hoàng là những bộ xương người lủng lẳng trên cây, đong đưa theo
chiều gió, những con búp bê mang dáng h́nh Thần Chết khoác áo choàng đen,
tay cầm lưỡi hái bay là đà trên các bia mộ rải rác những khúc tay chân
đẩm máu y như thật …

Vậy là tôi đă qua ba mùa Halloween trên đất nước này, bỗng nghĩ đến
những bộ phim ma thời tuổi trẻ, những con ma cà rồng mặc áo khoác đen
lót satin đỏ, răng nanh mọc dài, những ṭa lâu đài bị ma ám với căn
pḥng âm u, máu rỉ từng ḍng qua khe cửa, nhỏ xuống nền gạch hoa, từng
giọt, từng giọt… trong tiếng nhạc dồn dập, ghê hồn.

Ba tôi có người em họ, lấy chồng ở Phan Rang. Thỉnh thoảng, bà về Huế
thăm gia đ́nh, ghé nhà chơi, kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện truyền khẩu ở
quê chồng. Đặc biệt là chuyện ma Hời, nghe măi không chán. Ấn tượng nhất
là chuyện một anh nọ cưới phải người vợ ma. Ban ngày, cô là một phụ nữ
xinh đẹp, đảm đang, nhưng đến khuya, chờ chồng say ngủ, cô tách nửa
người, phần đầu dính chùm ruột bay ra ngoài hấp thụ sương đêm để duy tŕ
kiếp người dương thế. Mờ sáng, cô lại trở về ráp vào thân xác như cũ.
Một thời gian sau, anh chồng phát hiện, hoảng hồn, đến cầu xin thầy cúng
làm phép diệt tà. Ông này bảo anh ta vô rừng đốn nhiều cây nứa, chẻ dọc
thành những thanh dài, chờ đêm đến, khi cô vợ ma ra khỏi nhà th́ dùng
những thanh nứa rào quanh ngôi nhà lại, cô vợ sẽ bị kẹt chùm ruột vào
đấy mà chết. Tôi vào lớp kể lại cho đám nhóc bạn nghe, đứa nào cũng
thương cô vợ ma và ghét cay ghét đắng anh chồng độc ác, cầu mong ma Hời
ăn thịt anh ta cho đáng đời.
Lễ hội Halloween bắt đầu vào mùa lạnh, theo truyền thuyết, đó là những
ngày tối tăm, cho phép người chết được trở về trần gian vào đêm hôm đó.
Tôi liên tưởng đến ngày Vu Lan của xứ ḿnh, ngày xá tội vong nhân, âm
phủ mở cửa cho những linh hồn bay lên dương thế. Mới đầu tháng bảy, khắp
các chợ lớn nhỏ đă rầm rộ bày hàng cúng lễ, đủ mọi thứ: bánh kẹo, giấy
tiền, vàng mă… nhiều nhà c̣n nấu thêm một vịm cháo trắng loăng dành cho
những vong hồn tứ cố vô thân. Thời gian này, TV bắt đầu chiếu những
phóng sự về lễ Halloween trên khắp thế giới. Các cô gái lộng lẫy ngồi
trên xe hoa, gợi nhớ những mỹ nhân liêu trai, xiêm y trắng muốt, lượn lờ
trong khu rừng vắng mờ mịt khói sương …

Khi đă lớn, tôi không c̣n sợ ma nữa, lại càng ṭ ṃ muốn khám phá những
bí mật của thế giới bên kia. Tôi đă từng đặt ngón tay trên miếng ván ḥm
h́nh trái tim để nói chuyện với người khuất mặt, đă thấy những đốm lửa
lập ḷe được gọi là ma Đuốc, đă tham dự những buổi lên đồng, hồn về nhập
xác. Có nên tin không? Đọc sách, xem phim, nghiên cứu những tài liệu
liên quan, vẫn không t́m được lời giải thích thỏa đáng. Giả thiết có thể
chấp nhận là, không gian ta sống có ba chiều, mà thế giới người chết
thuộc về chiều thứ tư. Trong một thời điểm thích hợp nào đó, chiều này
hé mở để cho ta gặp… ma! Tôi chưa hề được duyên may đó dù rất mong muốn,
nhưng vài người sống bên tôi đă thấy, một bóng trắng lướt qua, một gương
mặt người thân hiển hiện… trong tíc tắc. Tôi tin, họ không nói dối. Và
tôi nghĩ, họ có cặp mắt “âm dương”!
Những người có cặp mắt “âm dương” thấy được ma. Nói một cách khoa học,
họ có “giác quan thứ sáu”. Người bạn cùng lớp tôi suốt 7 năm trung học,
hiện là Tỳ Khưu Thích Tịnh Đức, trụ tŕ chùa Đạo Quang ở Dallas, thấy
được những linh hồn vào ra chùa hằng đêm. Nhớ hôm cùng bạn bè về chùa
chơi, thầy chỉ tấm h́nh một thanh niên trên bàn thờ: “Cậu này c̣n ham
chơi, tối nào cũng ra ngoài.” Nghe muốn nổi gai ốc. C̣n ghê hơn là
chuyện cô bạn tôi về Việt Nam, ra tận Thanh Hóa t́m nhà ngoại cảm, chầu
chực, dâng lễ cầu hồn người cha hoài không được, sẵn dịp, tôi bảo nhờ
thầy xem sao. Ngồi chưa kịp nóng chỗ, thầy đă bảo: “Ba cô đang ở sau
lưng cô ḱa, có cả thầy TNQ nữa. Ba cô th́ mập mạp phương phi, c̣n thầy
Q sao xơ xác tội nghiệp quá, chắc mấy chục năm nay không ai cúng cho
thầy.” Thầy Q là đồng nghiệp với ba cô bạn tôi, dạy chúng tôi môn Việt
Văn năm đệ tứ, không vợ con, chết trong trại cải tạo.
Đài Van TV –55.2 quảng cáo chương tŕnh “Đêm Theo Ma Kể Chuyện”, nghe
rất hấp dẫn, tôi ráng thức đến 11 giờ khuya, xem được một phóng sự quay
lúc nửa đêm tại nhà hàng Spaghetti Warehouse ở Mỹ (?). Nơi đây ngày xưa
là nhà máy Dược, chủ nhân là ông dược sĩ chết v́ bị té cầu thang, bà vợ
buồn phiền sinh bệnh, chết theo. Mấy chục năm qua, hồn ma hai vợ chồng
không siêu thoát, cứ quanh quẩn trong ngôi nhà đă chuyển sang chủ mới.
Theo dơi nhóm phóng viên dùng những dụng cụ điện scan làn sóng trong
không khí, ghi nhận những tần số khác thường tác động vào máy, làm chớp
tắt bóng đèn và phát ra những âm thanh kỳ lạ. Cũng hồi hộp thật, nhưng
không thể gọi đó là giọng nói của hồn ma được. Tóm lại, xem ma nhưng
không thấy ma đâu nên cũng hơi thất vọng!

Chụp được vài tấm h́nh, qua ngày sau, mưa gió liên miên. May thay, đêm
Halloween, trời quang mây tạnh. Lần đầu tiên, tôi ra khỏi nhà đi theo
đám trẻ ṿng quanh cư xá. Các em nhỏ cầm trên tay những chiếc giỏ tre,
tươi cười hớn hở trong các bộ trang phục lạ lùng như siêu nhân, người
nhện, hoàng tử, công chúa, thiên thần, ác quỉ... Ngoạn mục nhất là những
quần áo vẽ h́nh bộ xương người bằng lân tinh lấp lánh trong bóng đêm. Có
những ngôi nhà đứng bên lề lễ hội, cửa đóng then cài, nhưng cũng có
nhiều nhà đèn thắp sáng choang, bật nhạc tưng bừng, mở luôn cửa gara,
đem bàn ghế ra giữa sân chào mừng các cháu đến xin kẹo.
Nhà tôi đơn giản hơn, chỉ một túi kẹo, bốn quả pumpkin đặt dọc theo lối
đi, chuông cửa sẵn sàng, welcome ma quỉ ghé vào…
Houston, tháng 11/ 2013
T.A
Trang Thùy An
art2all.net |