Thùy An

Hoa Bâng Khuâng

 

Chương 1

 

Hình ảnh loài hoa nhỏ mầu tím thẫm trở thành một kỷ niệm êm đềm trong suốt quãng thời thơ ấu hồn nhiên của em. Loài hoa mọc từng đám ven dốc những ngọn đèo đã quyến rũ em thật sự mỗi lần em theo ba me vào Đà Nẵng thăm bác Lộc. Em còn nhớ mãi những buổi chiều mùa hè hoàng hôn buông chậm, rừng hoa dại tím ngắt không gian đã gợi nguồn thi hứng cho em ghi được những vần thơ đầu đời vụng dại nhất để ca tụng mầu hoa đó. Có một lần xe bị nổ lốp trên đèo, em phải xuống xe chờ thay bánh mới, em đã men theo một quãng xa để hái cho được cành hoa tím chạy lại hỏi me:

      - Hoa chi ri me?

Me nhìn thật lâu vào những cánh hoa tím li ti đính dài trên một cuống thật nhỏ kéo ra tận cùng bằng một cái đuôi cong, rồi lắc đầu:

      - Me chịu.

Em quay sang ba:

      - Ba, ba có biết hoa ni tên chi không ba?

Không hiểu ba không biết thật hay ba đang bực mình vì cái bánh xe nặng nề nên ba trả lời em cộc lốc: Không!

Em đành ép cành hoa vào má, suy nghĩ mông lung, thôi em đặt tên cho nó  là loài hoa không tên vậy. Mãi đến khi gặp Bình, quen Bình, mới biết được tên loài hoa kỷ niệm này: Hoa Bâng Khuâng.

Em quen Bình cách đây một tháng, trong buổi du khảo Thực Vật đầu tiên kể từ ngày em chập chững bước chân vào Khoa Học, Bình là em họ của thầy Sơn, giáo sư hướng dẫn buổi du khảo này. Bình học Văn Khoa nhưng vẫn theo anh đi chơi luôn vì hôm đó nhằm ngày chủ nhật. Khi Bình leo lên xe buýt ngồi cạnh thầy Sơn, Ngọc Mai bấm vào tay em:

      - Thằng nhỏ mô sạch sẽ rứa mi?

Em nhíu mày:

      - Con nhỏ ni hỗn, người ta lớn rứa mà mi gọi bằng thằng hả?

Ngọc Mai vênh mặt:

     - Chớ răng. Con trai học cùng lớp với con gái, con gái có quyền xem như em út trong nhà.

Em véo vào đùi nó:

      - Nho nhỏ mi, mi phát ngôn bừa bãi quá đi.

Túy Hồng ngồi đằng sau lên tiếng:

     - Ê nói bậy Mai, anh Bình em thầy Sơn đó, anh học năm thứ hai Văn Khoa chớ mô có học cùng lớp với mình.

Ngọc Mai quay đầu lại :

      - Rứa hả mi, tội vạ cái miệng  của tao chưa, lớp mình đông quá, mô biết ai là ai.

Em nguýt nó:

      - Rứa mà  cũng ỏm lên.

Ngọc Mai nhìn em:

      - Bênh chi mà bên dữ rứa bạn, ê có đứa mô cho con Nguyệt Cầm một viên thuốc cảm bây.

Em đỏ mặt:

      - Mai, nói chi lạ rứa.

Xe bắt đầu lăn bánh, thầy Sơn  quay lui:

      - Các anh chị nói chuyện nhỏ nhỏ nhé, bây giờ chúng ta đến đồi Vọng Cảnh rồi qua Thiên An học một số cây, tuần sau sẽ ra cửa Thuận.

Phía sau em, Túy Hồng đang thì thầm kể cho Thạch Thảo nghe về mối tình của Bình, con bé nổi tiếng là Thổ Công xứ Huế, việc nhà ai nó cũng biết vanh vách, không dấu vào đâu được:

      - Thảo nì, anh chàng Bình nớ vừa mới bị “lỡ bước sang ngang” đó.

Thạch Thảo là chúa tò mò, nó hỏi tới tấp:

      - Răng mi biết, kể cho tao nghe đi.

Túy Hồng được dịp trổ tài:

      - Anh chàng thương chị Lan con O Tham tao, hai người thắm thiết lắm, rồi không hiểu tại răng, chị Lan nhận lễ hỏi của người khác, cuối tuần sau là đám cưới đó mi.

      - Tội nghiệp chưa, hèn chi anh chàng mất hết trí khôn, học Văn Khoa mà lại chịu đi theo tụi cù lần Khoa Học mình.

Hai đứa rú lên cười vô ý thức, Thầy Sơn quay lại, Túy Hồng đưa tay bụm miệng :

      - Chết cha.

Xe xóc mạnh, qua những con đường dốc gập ghềnh, tới đồi Vọng Cảnh, chúng em tập trung lại vài phút nghe thầy Sơn giảng về vị trí đất đai ở vùng này, xong chúng em chia làm mỗi nhóm hai đứa, chạy theo thầy Sơn để hái cây và ghi tên Latin cho kịp. Khi em vẹt hàng cỏ tranh cao để bước xuống sườn đồi, viên sỏi lớn dưới gót chân em chợt trượt đi, em lao đao suýt ngã thì một bàn tay đã giữ chặt cổ tay em:

      - Khéo bổ, cô đi cẩn thận, ở đây địa thế gập ghềnh lắm.

Em ngước nhìn lên, Bình đang nhìn em mĩm cười, vầng trán cao và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ.

Em đáp lí nhí:

      - Dạ ... cám ơn anh.

Bình vẫn nhìn em:

      - Tôi tên Bình. Vũ Thái Bình. Còn cô?

Em ngập ngừng:

      - Dạ em tên Nguyệt Cầm.

Bình suýt sao:

      - Ồ, tên của Cầm thật nên thơ.

Những con mắt đổ xô về phía em và Bình, có tiếng con Túy Hồng ngâm thơ tiếu lâm:

Mặt nhìn mặt, mặt tròn mặt méo

Tay cầm tay, tay béo tay gầy.

Em chợt hốt hoảng rút tay ra khỏi bàn tay Bình, em thấy Bình bối rối:

      - Ấy chết, xin lỗi Cầm.

Em không đáp, chạy vụt theo Ngọc Mai. Thầy Sơn lại kéo cả đám qua rừng Thiên An. Bao nhiêu mệt nhọc chợt tan biến nhẹ nhàng như cơn gió thoảng đưa khi em nhìn thấy rừng hoa tím kỷ niệm bát ngát một vùng Thiên An. Em như bị cuốn hút, bị quyến rũ bởi mầu tím kỳ lạ đó, mầu tím ngả sang xanh như màu hoàng hôn của những chiều mùa thu lành lạnh khơi về một kỷ niệm thơ ấu ngày nào. Loài hoa không tên, em lẩm bẩm một mình khi tiến sâu vào vùng tím ngắt đó. Ngọc Mai đập vào vai em:

      - Làm chi mà thẫn thờ rứa Cầm, tương tư rồi à?

Em trừng mắt :

      - Nói tầm bậy mi. Tao đang suy nghĩ.

Ngọc Mai giục:

      - Thôi đừng mơ với mộng nữa, lo chạy theo hái cây kẻo không kịp tề.

Khi thầy Sơn cầm cành hoa tím đưa lên cao, tim em đập mạnh như muốn vỡ tan lồng ngực, em hồi hộp quá, em sắp biết được tên của những cánh nhỏ dễ thương đó rồi. Lời thầy Sơn sang sảng:

      - Đây là loài hoa cùng họ với hoa ngũ sắc, các anh chị hãy ghi tên vào, Verbenaceae ...

Em không còn nghe gì nữa, em vọt miệng hỏi thầy:

      - Thưa thầy, hoa ni tên tiếng Việt là chi ạ ?

      - Ở địa phương mình, thường gọi là hoa đuôi chuột.

Trời ơi, em thất vọng quá, loài hoa dễ yêu nhất đối với em lại có cái tên xấu xí như vậy sao. Những giọt nước mắt  lăn dài trên má em và vỡ theo giấc mộng vừa tan, có một cái gì nghèn nghẹn ở vành môi, em nói không thành tiếng, em định gọi Ngọc Mai lại giao giấy bút cho nó chép tên cây, em hết can đảm thật sự rồi. Em ngồi bệt xuống vệ cỏ bên đường, tay bóp nát cành hoa tím tung lên trời cho gió cuốn xa. Có tiếng chân bước lại gần em:

      - Cầm, cô Cầm, có chuyện chi rứa?

Em cúi đầu không đáp, Bình ngồi xuống cạnh em:

      - Cầm có thể cho tôi biết được nỗi buồn của Cầm không?

Em lắc đầu:

      - Không có chi hết ạ.

Bình vẫn với nụ cười hiền lành:

     - Nếu không vì buồn rầu, có lẽ Cầm vừa gặp một chuyện bực tức làm Cầm đến phát khóc lên.

Em im lặng.

Bình đưa tay phác một cử chỉ:

      - Nếu Cầm nhận thấy tôi là kẻ tò mò, Cầm có quyền không trả lời và... cho tôi xin lỗi.

Tự nhiên em muốn trút hết tâm sự của mình cho Bình nghe. Em lặng lẽ nhìn Bình, người con trai đầu tiên hình như đang thu phục cảm tình em. Em đáp nhỏ:

      - Cầm không nghĩ rứa mô. Cầm không nghĩ anh là kẻ tò mò mô, tại nỗi buồn của Cầm... vô duyên quá,  nói ra dị lắm

Bình phì cười:

      - Người ta hay buồn lẩn thẩn thì có cái buồn nào gọi là... có duyên được đâu. Nếu Cầm sợ dị thì đừng nói nữa.

      - Anh Bình giận Cầm đó hả?

     - Không... bao giờ tôi cũng mến Cầm cả. Cầm cho phép tôi trở thành bạn của Cầm nghe.

Tâm hồn em rung động nhẹ, em nói nhỏ:

      - Thiệt  hân hạnh cho Cầm, Cầm chưa hề có bạn trai.

      - Rứa thì phải nói hân hạnh cho tôi mới đúng chớ.

      - Anh Bình nì.

      - Cầm nói chi?

Em nhìn vùng hoa tím bao la trước mặt, chợt nghe lòng buồn buồn :

      - Cầm buồn thiệt vô duyên chi lạ, anh biết không, khi hồi, nghe thầy Sơn nói đến tên hoa đuôi chuột, tự nhiên Cầm thấy chán đời chi lạ, Cầm không ngờ loài hoa đẹp rứa  lại có tên quá thô lỗ, khác hẳn với cái tên do Cầm đặt ra.

Bình nheo mắt:

       - Cầm đặt tên chúng là chi ?

       - Loài hoa tím không tên.

Bình lắc đầu:

      - Có tên chứ, tên chúng thật đẹp, thật nên thơ Cầm à.

Em ngạc nhiên:

      - Chớ không phải hoa đuôi chuột hả anh.

      - Đó là tiếng địa phương, chứ còn trong lãnh vực văn chương người ta gọi chúng là hoa Bâng Khuâng.

Em nói như trong mơ:

     - Hoa Bâng Khuâng... hoa Bâng Khuâng... ồ tuyệt quá. Anh Bình, anh nói có thật không?

      - Thật chớ, tên hoa có nguyên cớ hẳn hòi, để khi nào rảnh, tôi kể Cầm nghe, một thiên tình sử cảm động lắm.

Em định nói với Bình kể cho em nghe chuyện tình Hoa Bâng Khuâng ngay bây giờ kẻo em nôn nóng quá đi, thì tiếng Ngọc Mai đã nheo nhéo đằng xa:

      - Nguyệt Cầm, Nguyệt Cầm, mi tính làm bà Chúa hả, khi không ngồi đây để tao chạy theo hái cây muốn hụt hơi.

Ngọc Mai chạy lại, miệng nó cứ bô bô lên:

     - Mệt quá, mệt quá, tội nghiệp thân già của tui quá.

Em nhăn mày nhìn nó rồi nhìn sang Bình, em sợ Ngọc Mai vô tình nói đến một câu làm em mất mặt với Bình, con bé có tính bộc trực như con trai, nghĩ gì nói ngay không cần suy tính trước.

Bình nhìn Ngọc Mai mĩm cười, con bé hơi e thẹn, nó nhìn em. Em giới thiệu:

     - Giới thiệu với anh Bình, đây là Ngọc Mai, cô bạn thân nhất lớp của Cầm. Và đây là anh Bình đó Mai, chắc mi đã biết rồi.

Sau khi gật đầu chào Bình, Ngọc Mai quăng trước mặt em một bao nylon cây lá vừa hái được:

     - Mi đem về nhà ép đi Cầm, mai mốt chia hai. Có vài cây tao ghi tên không kịp, để hỏi thầy sau.

Bình đỡ bao nylon đưa cho em, nói nhỏ:

      - Thôi từ giã Cầm, hẹn gặp Cầm một dịp khác.

Bình dần xa em giữa rừng hoa tím chập chùng, em chơi vơi trong một cảm giác nhẹ nhàng dịu vợi, loài hoa em say mê đã có tên, hoa Bâng Khuâng, cái tên dịu dàng đằm thắm như con tim non lần đầu tiên rung cảm, bâng khuâng vì một hình bóng nào vừa thoáng qua.

Ngọc Mai luôn luôn là con người thực tế, nó đẩy vai em:

      - Thôi lên xe về đi chớ, ở đó mà mơ mộng với ma.

Bình vẫn ngồi phía trước với thầy Sơn, mái tóc bồng và cái gáy đẹp, em đỏ mặt thẹn thùng, lần đầu tiên, em đã để ý đến một người con trai.

 

 

 

 

 

Thùy An

Hoa Bâng Khuâng

 

Chương 2

  

Trong những giấc mơ, em cứ gặp Bình hoài, Bình cười thật tươi, đôi mắt Bình sáng và vầng trán cao thông minh chi lạ. Em thầm hỏi, em đã yêu Bình rồi ư ? Sao hình bóng đó ám ảnh em mãi trong giấc ngủ, trong những bữa ăn và cả trong những công việc hằng ngày.

Hơn một tháng rồi, em chả nghe thấy tăm hơi Bình đâu, nghe phong phanh Tuý Hồng cho biết thì "Người đẹp của con Nguyệt Cầm" đã đi vào Saigon chữa bệnh. Sau ngày bắt gặp em và Bình nói chuyện với nhau, tụi  bạn cùng lớp trêu em với Bình hoài, Tuý Hồng gọi Bình là "Người đẹp của con Nguyệt Cầm". Thường thường, em ghét nhất sự đùa chọc vô ý thức, nhưng sao lần nầy em cảm thấy vui vui, em muốn bất cứ ai hãy nói đến tên Bình thật nhiều, dù bằng những danh từ riêng do họ đặt ra.

Hôm nay, em vào lớp thật sớm, giảng đường rộng thênh thang làm em cảm thấy bơ vơ. Em ngồi thu mình trong chiếc ghế nhỏ, lấy tập Hoá hữu cơ ra định ôn lại bài, thì có tiếng gọi em :

- Nguyệt Cầm, Nguyệt Cầm.

Em nhìn ra, dáng dấp Trâm Anh thật nhỏ bé hiện bên khung cửa lớn.

- Chi rứa Trâm Anh ?

Trâm Anh đến bên em ngập ngừng :

- Mình có chuyện muốn nói với Cầm.

Em kéo chiềc ghế bên cạnh :

- Trâm Anh ngồi đây đi.

Trâm Anh cầm tay em ngập ngừng :

- Từ trước tới nay, mình ít chơi với Cầm, mình ít nói chuyện với Cầm, chừ tự nhiên lại... mình dị ghê.

Em mĩm cười:

- Học cùng lớp có chi mà Trâm Anh phải khách sáo rứa. Tuy ít giao thiệp với Trâm Anh nhưng mình mến Trâm Anh lắm.

- Cầm à... Cầm có biết anh Bình không ?

Tim em chợt đập mạnh, em có cảm tưởng như Trâm Anh đang đọc được tất cả thầm kín trong hồn em, em run giọng :

- Răng tự nhiên Trâm Anh lại hỏi tới anh Bình ?

Trâm Anh vẫn nhìn em :

- Cầm trả lời đi. Cầm có quen anh Bình không ?

Em cắn môi ấp úng :

- À ...Có, mà mình chỉ quen sơ thôi, không có chuyện chi mô nghe.

Trâm Anh mở cặp lấy ra một phong  thư màu xanh :

- Anh Bình nhờ mình trao cho Cầm cái ni.

Em hoảng :

- Ơ... kìa ...Trâm Anh. Trâm Anh cũng biết anh Bình hả ?

- Anh Bình là con bà O của mình, từ buổi đi du khảo tháng trước tới chừ, anh cứ nhắc Nguyệt Cầm luôn.

Tay chân em lạnh ngắt, em thường có cái bệnh vậy, hễ gặp chuyện gì xúc cảm là khí lạnh không biết từ đâu tràn khắp châu thân. Lời Trâm Anh văng vẳng như từ một cõi nào xa :

- Anh Bình có hỏi thăm nhà của Cầm nhưng mình không được rõ.

- Rứa à, mà nì Trâm Anh, răng gần đến một tháng ni mình không gặp anh Bình đến. Nghe nói anh học ở Văn Khoa phải không ?

Em chợt ngưng bặt, chết chưa, em lại tỏ ra cho Trâm Anh biết sự lưu ý đặc biệt của em đối với Bình rồi. Nhưng Trâm Anh vẫn thản nhiên :

- Gần tháng ni, anh Bình phải vào Nha Trang có công chuyện cho bà O mình, anh vừa về hôm qua.

Em hỏi Trâm Anh :

- Mình nghe Tuý Hồng nói anh Bình vào Saigon chữa bệnh mà.

Trâm Anh bĩu môi :

- Ôi hơi sức mô mà Cầm nghe con nhỏ đó, cái miệng ăn mắm ăn muối chuyên môn loan những tin thất thiệt.

Em thở một hơi dài nhẹ nhõm. Vậy mà suốt tuần, nghe Tuý Hồng nói, em lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Em không dám hỏi tiếp thử xem Bình đau bệnh gì để đến nỗi phải vào chữa tận Saigon, em sợ nó trêu ghẹo, nó làm ầm lên rồi lại mang tiếng. Ở cái xứ Huế cổ kính này, người con gái lễ giáo phải sống thật gò bó như con ốc sên thu mình trong lớp vỏ khô khan, chưng diện, ăn nói phải theo phong thức, lề lối do các ông bà xưa đã vạch sẵn, một sự vượt ra ngoài khuôn phép là một trọng tội khó dung tha.

Trâm Anh dúi phong thư vào tay em :

- Nguyệt Cầm cất đi.

Những đầu ngón tay của em mất hết cảm giác, phong thư rơi xuống đất. Trâm Anh nhăn mày :

- Kìa Nguyệt Cầm...

Em bừng tỉnh :

- Chết, xin lỗi Trâm Anh, mình vô ý quá.

Em cúi xuống bàn nhặt lấy phong thư gói ghém những giòng chữ  thân mật của Bình mà em thầm đoán là phải nồng nàn tha thiết lắm. Trâm Anh lại nói với em :

- Chủ nhật ni Nguyệt Cầm có rảnh không?

- Thường ngày, chủ nhật mình ở nhà chớ chẳng đi mô hết. Có chuyện chi rứa Trâm Anh ?

- Mình định mời Nguyệt Cầm đến nhà mình chơi. Chủ nhật ni là sinh nhật mình.

Trâm Anh lấy trong tập vở ra một tờ giấy đánh máy nhỏ :

- Thiệp mời của mình đây. Cầm nhận lời nghe.

- Có đông không Trâm Anh ?

Trâm Anh nhẩm tính rồi nói :

- Khoảng hai chục người thôi. Có cả anh Bình nữa.

Trâm Anh nói nhỏ vào tai em :

- Anh Bình rất mong gặp Cầm, anh nói làm răng cũng phải mời cho được Cầm anh mới chịu đi.

Các bạn đã vào giảng đường mỗi lúc một đông, em cất vội phong thư và thiệp mời sinh nhật Trâm Anh vào cặp :

- Mình sẽ đến chung vui với Trâm Anh.

Ngọc Mai lại gần em, cô bé hôm nay mặc áo mới, hàng nội hoá mầu hồng có hoa hình vuông thật đẹp :

- Tới sớm rứa Cầm ?

Em không đáp, em đang bận nghĩ đến Bình, đến mái tóc bồng và vầng trán rộng, đến phong thư màu xanh còn dấu kín trong tập vở, em mong sao nhanh chóng tan giờ học, để em được về nhà, nằm thoải mái trên giường uống từng giòng chữ nồng nàn của tình yêu mật ngọt đầu đời.

Ngọc Mai ngồi xuống cạnh em :

- Nghĩ chi mà thừ người ra rứa mi ?

Em ra khỏi giấc mơ :

- Ồ... Không... Chà, bữa ni bận áo đẹp ghê ta. Mới may hả ?

Ngọc Mai bĩu môi :

- Ăn nói vô duyên, lẽ dĩ nhiên áo mới thì phải mới may rồi, khéo hỏi. Bữa ni vui quá mà.

Em mĩm cười, em biết Ngọc Mai đang ghen với Trâm Anh. Con nhỏ thật ích kỷ, bao giờ cũng muốn chiếm độc quyền em. Em dịu giọng :

- Ừ, thì tao giờ mô lại chẳng vui. Có chi mà mi phải nặng lời với tao rứa.

Giáo sư đã vào lớp, Ngọc Mai lầm lì lấy vở ra ghi bài không nói với em một tiếng. Khác với những lần trước, em không thèm bận tâm đến những lời trách cứ của cô bạn thân nữa, mà em cũng không còn nghe lời giảng của giáo sư, những hình vẽ trên bảng đen chỉ là những đường nét chập chờn, bàng bạc như sương mù buổi sáng hôm chủ nhật nào rừng Thiên An tím ngắt mầu hoa. Em gọi thầm tên Bình, Bình ơi, sao tự nhiên Cầm thấy nhớ anh ghê, sau lần gặp gỡ ban sơ đó, không lẽ hình bóng anh đã hoàn toàn chi phối cuộc sống tình cảm của Cầm sao? Em cúi đầu, em hổ thẹn với chính mình, em đang nghĩ đến Bình nhiều quá, em đã phạm tội chưa? Lạy Chúa, xin Chúa hãy soi sáng linh hồn non dại của con.

Hai giờ Hoá trôi qua lâu như hai thế kỷ, em đứng dậy xếp vội vở vào cặp. Thạch Thảo kéo tay em :

- Mi ghi bài kịp không Cầm, chổ phản ứng tổng hợp tao chép lộn quá, cho tao mượn vở đi.

Em chìa trang giấy trắng :

- Bữa ni tao chẳng ghi cái chi hết. Mi mượn con Ngọc Mai đi.

Ngọc Mai đi vòng ra phía sau bảo Thạch Thảo :

- Đi về mi, tao sẽ cho mi mượn vở.

Ngọc Mai quàng vai Thạch Thảo đi ra cửa, nó muốn trêu tức em vì em biết Ngọc Mai chả có ưa gì Thạch Thảo đâu, suốt bảy năm Đồng Khánh tuy học cùng lớp mà hai đứa coi nhau như mặt trăng với mặt trời, một đôi khi còn cãi nhau đến nỗi phải đưa ra hội đồng giáo sư nữa. Nhìn Ngọc Mai thân mật với Thạch Thảo, em không buồn chút nào hết. Chơi thân với Ngọc Mai đã lâu, em biết tính nó, ích kỷ và có tự ái cao, luôn luôn nó muốn em là của nó và nó là của riêng em, không một người thứ ba nào xen vào được giữa hai đứa. Ngoài tính đó, Ngọc Mai rất dễ thương và tốt với bạn, nó thường bảo em :

- Tao muốn hai đứa mình cứ sống với nhau hoài mãi, đừng bao giờ lấy chồng nghe Nguyệt Cầm. Mi mà bỏ tao, tao dám giết chồng mi lắm.

Em đập vào vai nó :

- Dễ sợ rứa, con gái chi mà ăn nói dữ rứa.

Ngọc Mai vẫn thản nhiên :

- Tao nói thiệt đó, con gái Huế hay ghen lắm, bộ mi không biết răng ?

Em cười :

- Người ta ghen thì ghen với chồng, chớ ai mà đi ghen với bạn răng chừ.

Ngọc Mai bướng bỉnh :

- Tao thì rứa đó, nhưng chỉ ghen với một mình mi thôi. Đứa khác tao thèm vô.

Và bây giờ Ngọc Mai đã ghen với Trâm Anh rõ rệt, em lại nghĩ về Bình, nếu nó biết tình cảm em đang nghiêng dần về Bình, chắc là nó sẽ giận em và ghét Bình ghê lắm.

 

Em lững thững ra khỏi lớp một mình, Trâm Anh đứng đợi em đầu cổng :

- Chủ nhật nhớ đi nghe Nguyệt Cầm, đúng 6 giờ chiều đó.

- Trâm Anh ở mô lận ?

- Mình ở Hàng Bè, còn anh Bình ở trong cửa Đông Ba, gần chợ Xép đó.

Chắc Bình đã nói nhiều về em cho Trâm Anh nghe, và có lẽ con bé cũng đọc được trong mắt em những cảm tình sâu đậm em đã dành cho ông anh họ nó, nên nó cứ muốn lái vấn đề sang Bình mãi :

- Anh Bình mong gặp Cầm lắm đó. À Cầm ở mô hè ?

- Mình ở Ngự Viên, cũng không xa nhà Trâm Anh mấy.

Trâm Anh reo khẽ:

- Cầm ở đó ăn bún bò mụ Rớt gần hí. Mình có lúc thèm bắt chết nhưng ngại đi lắm.

- Trâm Anh đi xe đạp mô có xa.

Trâm Anh rụt cổ :

- Eo ơi lên cái dốc cầu Đông Ba chán lắm.

- Thì Trâm Anh vòng ra phía Gia hội.

Trâm Anh cười :

- Thôi xa lắm, mình ờ tận dưới ni mà.

Em cùng Trâm Anh sánh bước ra đường, trời nắng nhẹ, từng cụm mây trắng như bông gòn vương vấn không gian. Em nghe hồn thư thới khi chạm nhẹ tay vào thành cầu, hơi mát lạnh từ song cầu lòng lánh phả vào hồn em làn gió thoảng mơ hoa. Trâm Anh im lặng đi cạnh em. Lề đường nhỏ dành riêng cho bộ hành chật hẹp vừa đủ một người đi, nhưng em và Trâm Anh vẫn song song bên nhau, bất chấp cả luật lệ giao thông. Trâm Anh nói nhỏ với em :

- Coi chừng, đi ri cảnh sát phạt chết.

- Mình mô có lấn xuống dưới mà sợ.

- Nhưng sẽ gây trở ngại cho người đi xe.

Em cười nhỏ :

- Mặc kệ họ.

Trâm Anh véo nhẹ vào tay em :

- Nguyệt Cầm ẩu ghê.

Em nhìn sang Trâm Anh, cô bé có cái mũi thẳng và đôi mắt một mí. Em cảm thấy thương mến Trâm Anh thật sự, phải chăng đó là những tình cảm bắt nguồn từ mối dây liên lạc giữa Bình và Trâm Anh ? Đường phố thật đông đúc trong giờ tan sở. Trâm Anh bảo em :

- Uống nước dừa không Cầm ?

Nghĩ đến phong thư của Bình còn nguyên trong cặp, em đáp vội :

      - Thôi để mình về kẻo ở nhà chờ cơm.

 

 

 

 

 

Thùy An

Hoa Bâng Khuâng

 

Chương 3

 

Em về đến nhà, không kịp chào ba me, em chạy vội vào phòng đóng ập cửa lại, văng vẳng bên ngoài có tiếng của me nói theo :

- Mi điên rồi hả Cầm ?

Em nằm trên giường thở dốc, hai bàn tay ôm phong thư của Bình áp vào ngực, tim em đập rộn ràng như vừa đón nhận một tin vui không ngờ tới. Em mừng còn hơn hôm thi đậu toàn phần. Phong thư được trang trọng bóc ra, một cành hoa ép rớt xuống kèm theo những tờ giấy màu xanh. Hoa Bâng Khuâng, em thì thầm, em cầm cành hoa gầy ốm đưa lên môi hôn, hoa đã khô nhưng em vẫn nghe thoang thoảng đâu đây mùi hương kỳ lạ, mùi thơm của gió, mùi nồng của đất và mùi mật ngọt trong lành của một ánh mắt nào trao gửi thiết tha.

Qua những trang giấy mầu xanh, Bình kể cho em nghe thiên tình sử đẫm lệ của " chuyện tình mầu hoa tím". Chàng và nàng yêu nhau, thường dẫn nhau lên đồi hoa tím hẹn thề. Thời gian qua, chàng đi lính, nàng ở lại làm chinh phụ mong chờ. Rồi hung tin  từ chiến trường loan về, di vật trao lại cho nàng là cành hoa tím kỷ niệm xưa, khô héo như cõi lòng nàng từ đây lịm chết. Và từ đó, chiều chiều, nàng lê gót lang thang trên đồi hoa tím, thẫn thờ hái những cánh hoa nhỏ rưng rưng như ngàn giọt nước mắt, nàng cười, nàng khóc, một nửa linh hồn nàng đã theo chàng về cõi hư vô, phần hồn còn lại sống lây lất trong cái thể xác lạc loài, bơ vơ đến thảm hại. Rồi một chiều mùa đông, mưa thật to và giông tố bão bùng, nàng đã gục chết trên đồi hoa tím, cánh hoa buồn còn nằm trong lòng bàn tay gầy ốm, loài hoa đó mang tên là Hoa Bâng Khuâng. Bình viết tiếp :"Đó chỉ là huyền thoại thôi Cầm ạ, biết xong thì cho qua luôn, đừng nghĩ ngợi gì nhé. Ở tuổi của Cầm, thường bị ám ảnh những chuyện tình buồn lắm. Hẹn gặp Cầm trong ngày sinh nhật Trâm Anh".

Buổi trưa hôm đó, em thấy rất nhiều hoa trong giấc mơ.

Chiều thứ bảy em đạp xe lên phố mua quà sinh nhật tặng Trâm Anh, em thấy Bình đứng trước nhà sách Ưng Hạ và sắp sửa băng qua đường để sang phía vườn hoa. Tim đập dồn dập, em đạp xe không muốn nổi, em hết hơi khi nghĩ đến việc phải vượt qua mặt Bình để tới hàng của chị Diệu Tường trên Thượng Tứ. Nhưng Bình đã thấy em, anh vừa gọi tên vừa chạy tới :

- Cầm, Nguyệt Cầm. Cầm đi mô rứa?

Em vẫn giữ guidon xe đạp trong tay :

- Dạ... Cầm đi lên đây có chút chuyện.

Bình với nụ cười êm ả, anh nhìn thật lâu vào mắt em rồi hỏi :

- Cầm đã nhận được lá thư của tôi chưa ?

Em cúi đầu :

- Dạ rồi, cám ơn anh đã kể cho Cầm nghe chuyện tình mầu hoa tím đó, câu chuyện buồn ghê anh hí.

Bình để tay lên xe đạp của em :

- Cầm để tôi đem gửi xe đạp, chúng mình đi uống nước nghe.

Em hốt hoảng giữ lại :

- Thôi anh, để Cầm về.

- Về làm chi gấp rứa ? còn sớm mà.

Em nói dối :

- Cầm còn phải đi công chuyện cho me Cầm, về trễ bị la chết.

Bình năn nỉ :

- Cầm không thể nán lại một vài giây nói chuyện với tôi sao ? Gần tháng nay không trông thấy Cầm - giọng Bình nhỏ lại - tôi ... nhớ Cầm ghê.

Em đỏ bừng mặt sau câu nói của Bình. Em nhìn xung quanh, em sợ có ai  bắt gặp, em sợ có ai biết được niềm sung sướng đang lan nhẹ vào tim em như một làn suối mát mơn man từng cánh mọng đoá hoa tâm hồn em vừa bừng thắm hương yêu. Em dấu vẻ thẹn thùng bằng cách vén tà áo ngồi lên yên xe. Bình vẫn giữ lấy tay cầm :

- Cầm ... Cầm nhất định đi à ?

Em kéo nghiêng vành nón :

- Anh cho Cầm xin lỗi. Cầm bận lắm.

Bình lắc đầu :

      - Cầm khó ghê. À nì, mai Cầm nhớ đến với Trâm Anh nghe.

Em dạ nhỏ rồi đạp xe đi thật nhanh, em sợ những giây phút đối diện Bình. Nhìn dáng dấp đó, nhìn nụ cười đó cùng ánh mắt tha thiết đắm say, chắc em không thể từ chối được lời mời của Bình lần thứ hai đâu, em sẽ vào quán uống nước với Bình, em sẽ đắm mình vào những câu nói êm ru của Bình như lời nhạc trữ tình từ trong quán đó vọng ra: "Nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có buồn bằng đôi mắt em, tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh..."

Em không dám nghĩ tiếp nữa, em đến hàng chị Diệu Tường mua vội bình hoa nhỏ. Em bảo chị :

- Chị gói mau lên, em về kẻo tối.

- Chi mà gấp rứa Cầm, cả tháng ni em chưa lên thăm chị mà.

- Em bận học quá chị ơi.

- À, khi mô đám cưới Nguyệt Minh đó ? Nhớ chị với nghe.

Em dẫn xe ra :

      - Đang in thiệp chị, chị may áo mới đi là vừa, cuối tháng ni đó chị.

 

Em về đến nhà, đồng hồ trên tường gõ bảy tiếng. Em vòng xe đạp ra cửa bếp, O Lựu đang ngồi bên mâm cơm, thức ăn  nguội lạnh. Em hỏi:

- Ủa, răng chưa dọn cơm lên cho rồi.

O thở dài :

- Dọn chi mà dọn. Ai ăn cho vô. Mai chừ trên nhà như giặc.

Em ngồi trên phản :

- Có chuyện chi rứa O ?

- Thì tôi nghe nói, cô Nguyệt Minh đi chơi với ai đó, cậu Nghiễm bắt gặp, cậu vừa đến để từ hôn xong.

Em giật mình, tại sao lại có chuyện lạ vậy, chị Minh của em vốn đoan trang thuần hậu lắm kia mà, đâu có đến nỗi kỳ cục như thế, chắc trong câu chuyện phải có một uẩn khúc như thế nào đây. Em rón rén đi lên nhà, me đang ngồi thừ người bên khung cửa, có lẽ nãy giờ me nói nhiều quá nên trông me có vẻ mệt, chị Nguyệt Minh đang ngồi trên đi văng. Vừa thấy em, me như trút hết tất cả bực tức :

- Mi đi mô chừ mới về con yêu kia, sướng quá mà, đi chơi sướng quá mà, mi đã nghe chi chưa? Trời ơi xấu hổ quá, ra vườn bẻ mo cau che mặt chị em bây lại là vừa.

Tiếng me rít qua hai kẻ răng :

     - Chính chuyên quá mà, trời ơi ngó xuống mà coi, chồng gần cưới rồi mà còn đi với trai. Đáng đời, thằng Nghiễm từ hôn cũng vừa con ơi.

Chị Nguyệt Minh ngẩng lên :

- Con xin me, me không chịu hiểu con, con đã trình bày tất cả cho me rõ, con chỉ vào Lạc Sơn uống nước với anh Vinh, không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra cả, tại anh Nghiễm hẹp lượng, hay có thể, anh kiếm cớ để bỏ con cũng nên.

Me cười lạt :

     - Mi đừng đặt điều nói xấu cho thằng Nghiễm, người ta có học thức, có địa vị chớ không cầu bơ cầu bất như thằng Vinh mô.

Em đã hiểu rõ: Chị Minh gặp  lại anh Vinh, người tình cũ, hai người vào quán uống nước, anh Nghiễm trông thấy, anh bèn từ hôn. Câu chuyện thật giản dị và ... vô duyên hết chổ nói. Em không ngờ một người trí thức như anh Nghiễm mà lại hẹp hòi đến thế, anh không chịu hiểu rõ ràng sự việc xảy ra, anh đã vội xử sự hết sức nông cạn, chuyện hôn nhân mà anh xem như trò đùa. Em tức giận dùm chị Minh, người con gái hiền hậu, biết quên mình để sống cho gia đình. Em biết rất rõ mối tình đầu tha thiết giữa chị và anh Vinh. Anh Vinh học cùng lớp với chị Minh, vì nhà nghèo, anh phải bỏ học nửa chừng để ra đời tìm kế sinh nhai nuôi gia đình, trong khi chị Minh vẫn tiếp tục học lên đại học và sắp tốt nghiệp sư phạm. Me ngăn cản mối tình giữa hai người từ ngày bác Huyên đánh tiếng hỏi chị Minh cho anh Nghiễm vừa đậu bác sĩ bên Pháp mới về. Nhiều lần anh Vinh lại nhà, me cấm không cho chị Minh ra tiếp, me còn nói những câu bóng gió làm chạm tự ái anh Vinh. Chị Minh đã khóc thật nhiều nhưng không thể nào cãi được ý me, bức tường lễ giáo thật kiên cố mà chị Minh thì yếu đuối quá, chị khó thể vượt qua. Chị chỉ biết nhờ em ra nói chuyện với anh Vinh dùm chị, nhưng me có vẻ khó khăn, me sai em việc này, me biểu em việc khác, me muốn anh Vinh phải ngồi cô độc một mình trong phòng khách, để thấm thía cái thân phận nghèo nàn, để ý thức được vị trí của mình mà bước ra khỏi cuộc đời chị Minh sớm chừng nào hay chừng đó. Sức người chịu đựng có hạn, anh Vinh đã ra đi khỏi cái xứ Huế gò bó này sau khi để lại cho chị Minh một lá thư nhờ em trao với hàng chữ tái bút sau cùng : “Anh vẫn còn mãi yêu Minh”.  Dáng chim trời đã vỗ cánh lìa xa thành phố chán chường này, để lại mình chị Minh chơ vơ an phận như con ốc sên cuộn mình trong vỏ,  nhìn ngày tháng tàn phai. Chị Minh khóc, chị Minh buồn một thời gian khá lâu, rồi vết thương lòng nào cũng đến lúc nguôi ngoai, chị Minh đã cười trở lại, chị Minh đã chưng diện vui đùa trở lại sau những ngày chị để vỏ vàng thân xác. Me thở dài nhẹ nhõm, me tiếp bác Huyên tại nhà như một khách quý, anh Nghiễm cũng theo mẹ lại chơi, anh đã say mê sắc đẹp của chị Minh thật sự. Chả thế mà sau vài lần nói chuyện với chị Minh, anh đã vội giục mẹ làm đám hỏi. Chị Minh không chấp nhận mà cũng chả phản đối, chị chỉ biết im lặng, chị bảo em, mặc me muốn làm gì thì làm, đã không lấy được anh Vinh, thì chị có kết hôn với ai cũng không thành vấn đề, vì chị đâu có còn yêu ai được nữa ngoài anh Vinh. Riêng em, em mến anh Vinh bao nhiêu em lại càng ghét anh Nghiễm. Em còn nhớ lời của Ngọc Mai :

     - Nhất lé nhì lùn mà. Ông anh rể của mi tuy có địa vị oai phong lẫm liệt thật đó, nhưng bị xếp vào loại thứ hai, buồn 5 phút!

Em bênh :

     - Tao thấy anh Nghiễm lùn sơ sơ thôi mà, ngó cũng cân với chị Minh lắm.

      - Chị Minh nhỏ người chớ không phải lùn. Cầm, mi có biết không ?

      - Biết chi ?

     - Tao nói không phải vơ đũa cả nắm, chớ những người đàn ông lùn thường hẹp hòi và đầy tham vọng mi ơi.

Vâng, em thấy đôi mắt anh Nghiễm đầy tham vọng, mỗi lần ngồi nói chuyện với em, anh thường khoe cái này cái nọ, em ghét nhất là anh thường bảo em :

     - Tại sao Cầm không học dược ? Tại sao Cầm không học Y khoa ? Mà lại chọn cái Khoa học không có tương lai này ?

Em thiệt thà :

     - Dược ở Huế không có, còn Y khoa em có thi vô mà không đậu. Em chọn Khoa Học tại vì em yêu thiên nhiên.

Anh Nghiễm nói giọng kẻ cả :

      - Thi có mỗi cái Y khoa mà Cầm cũng không đậu nổi sao ?

Em bị chạm tự ái, em đáp cộc lốc :

      - Tại vì tôi dốt, tại vì tôi không thông minh bằng anh nên tôi thi rớt.

Me la em hỗn khi xưng tôi với anh Nghiễm. Và em cũng đã mất cảm tình với anh Nghiễm từ đó.

Me đã đi vào nhà trong, chị Minh còn ngồi đó, lưng tựa vào tường, đầy vẻ chán nản. Em lại gần :

      - Chị có gặp anh Vinh hả ? Anh Vinh trở về Huế rồi hả ?

Chị Minh để ngón tay lên miệng, chị dáo dác nhìn vào trong, sợ me nghe thấy, chị kéo tay em ngồi xuống bên cạnh :

     - Chị gặp anh Vinh sáng hôm qua, anh Vinh ở luôn đây rồi, Cầm ơi, chị mừng quá.

Đôi mắt đẹp của chị Minh ngời sáng trong bóng đêm, lần đầu tiên kể từ ngày anh Vinh xa vắng, em tìm thấy nụ cười thật trọn vẹn nở trên môi chị.

      - Anh có nói chi không ?

      - Anh hỏi chị khi mô làm đám cưới, Cầm ơi, chị nghe anh nói mà lòng chị như kim châm muối xát.

      - Rồi chị trả lời răng ?

      - Thì chị cũng thật tình  mà nói. Anh Vinh nghe anh buồn dễ sợ, anh nói như sắp khóc, anh chúc cho chị luôn hạnh phúc.

Em chép miệng :

     - Tội nghiệp anh Vinh. Nì chị Minh, rứa còn chuyện anh Nghiễm từ hôn chị tính răng ?

Nét mặt chị bình thản :

      - Chị chỉ sợ ba me buồn thôi. Còn phần chị chị chẳng quan tâm.

Em nghe thương chị Minh chi lạ, chị luôn luôn quên mình để nghĩ đến người khác, chị đã để mặc me hướng dẫn cuộc đời chị theo ý muốn của me, dù con tim chị tan nát từng mảnh, chị cũng không màng. Con người như thế mà lại suýt sánh vai với một người hẹp hòi như anh Nghiễm sao. Chắc Chúa còn thương chị Minh nên mới xui khiến anh Vinh trở về cùng chị. Chị Minh nắm tay em :

      - Khi hồi em mới đi mô về rứa ?

     - Em đi mua quà mừng sinh nhật con bạn, chiều mai em đến chung vui với nó.

      - Rứa à? Vậy sáng mai Cầm đi nhà thờ với chị nghe - Chị Minh lim dim đôi mắt - Chị cầu xin Chúa cho chị và anh Vinh sống mãi bên nhau.

Em bóp nhẹ tay chị :

     - Em sẽ cùng cầu nguyện với chị, chị Minh.

O Lựu bưng cơm lên bàn ăn, chạy lại bật đèn :

- Trời ơi, tối rồi mà không ai chịu vặn đèn hết, không sợ ma quỉ vô nhà à ?

Me hầm hầm đi ra :

      - Dẹp hết, dẹp hết, không ăn uống chi hết…

Nhỏ Nguyệt Thảo, em út của em, chạy đến bàn ăn :

      - Ăn cơm, ăn cơm, đói bụng quá rồi.

Me dở lồng bàn vứt xuống đất :

     - Ăn đi, tụi bây chỉ biết ăn với ngủ, không làm nên cái tích sự chi hết, lại còn bôi tro trét trấu trên mặt ba me bây.

Nguyệt Trâm và Nguyệt Thu từ nhà dưới đi lên lấm lét nhìn me. Me nói cho hả cơn tức, me đi vô buồng đóng sầm cửa lại, chị Minh đứng dậy bảo các em :

      - Thôi ăn cơm đi cho O Lựu còn dọn dẹp, chín mười giờ rồi.

 

 

 

 

 

Thùy An

Hoa Bâng Khuâng

 

Chương 4

 

Gió thổi mạnh, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Ngoài khung cửa màn mưa giăng trắng xóa, mặt sông Hương lờ mờ, vài con đò cắm sào nằm rải rác như bức tranh thủy mạc. Trâm Anh lo lắng bảo em:

      - Mưa to như ri, không biết tụi nó có tới đầy đủ không ?

Em đang ngồi nhâm nhi dĩa đậu phụng cạnh Bình, nghe nói, ngước lên:

      - Chắc tới chứ, còn sớm quá mà.

Trâm Anh sửa sang lại bình hoa glaieulles đỏ thẫm nổi bật trên tấm khăn bàn kết ren trắng. Cô bé nhìn em và anh Bình bằng ánh mắt tinh nghịch :

      - Mai mốt anh Bình phải nhớ cái đầu heo cho em đó nghe.

Em mắc cỡ cúi mặt vờ vân vê chéo áo, Bình nói với Trâm Anh:

      - Cái đó thì chắc rồi, nhưng phải còn tùy.

Trâm Anh giả vờ nhíu mày :

      - Tùy ai hả anh ?

      - Tùy “đương sự”.

Trâm Anh càng chọc tới :

      - "Đương sự” nói đi chớ, răng mai chừ ngồi im rơ rứa.

Hai má em nóng bừng, em không dám ngồi cạnh Bình nữa, em định đứng dậy ra cửa ngóng xem có đứa bạn nào tới chưa. Nhưng Bình đã nắm tay em :

      - Cầm đi mô ? Cầm ngồi đây với anh.

Em run quá, lần thứ nhất Bình đã xưng anh với em, và có lẽ từ đây Bình sẽ giữ cách xưng hô đó mãi, em sợ, chốc nữa, các bạn em nghe thấy, chắc là em mắc cỡ đến chết mất. Hoàng Cúc và Băng Tâm vào tới, rồi tiếp theo là nhóm của Hạnh Đào, Thảo Nga và Bội Tiên. Các bạn của Trâm Anh phần lớn em ít tiếp xúc mặc dù hồi học Đồng Khánh, tất cả đều học một lớp. Thường thường, trong lớp được chia ra làm nhiều nhóm, mỗi nhóm từ năm đứa trở xuống chơi thân với nhau, nhóm của em có bốn đứa, Thu Hà, Mộng Châu, Ngọc Mai và em. Qua năm đệ nhất, Thu Hà và Mộng Châu thi rớt, nhóm em chỉ còn lại hai đứa, do đó em và Ngọc Mai càng ngày càng gắn bó với nhau hơn. Các bạn đã đến đông đủ, ngồi chật cả phòng khách, Bình là người con trai duy nhất trong buổi họp mặt này, anh không quen ai cả nên chỉ ngồi nói chuyện với em, những ánh mắt nghi ngờ xô qua chiếu về làm em mất cả tự nhiên, em nói nhỏ với Bình :

- Anh tới nói chuyện với mấy đứa nó đi, anh cứ ngồi bên Cầm hoài, dị lắm.

Bình gật gù :

- Anh cũng muốn nói chuyện với mấy cô khác lắm chứ, nhưng ngặt nỗi ... vì ...

- Vì răng anh ?

- Vì anh ... chỉ thích có mỗi mình Cầm, biết làm răng đây.

Em ngồi yên như chôn người xuống ghế, vừa ngượng ngùng vừa sung sướng vô biên. Còn gì hạnh phúc cho bằng khi đang được người mình yêu để ý. Từ ngày biết Bình, từ ngày trao đổi với Bình dăm ba câu chuyện hôm du khảo, em đã để cho tâm hồn mình rung động theo ý muốn, em đã nhận thức được tình cảm vu vơ dần lén đi vào tim bằng những bước chân mềm như hơi thở, êm ái như ngàn giọt sương tan. Vừa qua tuổi mười bảy, chập chững bước chân vào ngưỡng cửa Đại Học, em vẫn thường mang mặc cảm mình chỉ là cô bé con. Hay nói đúng ra, em đang ở vào lứa tuổi lưng chừng khó chịu, quá nhỏ để trở thành người lớn, quá lớn để được gọi là trẻ thơ, em xây rất nhiều mộng đẹp nhưng chỉ một mình em hay biết, và tập nhật ký gối đầu là nơi em trút hết bao nhiêu tâm sự lên từng tờ giấy mỏng mầu xanh. Gần một tháng nay, những giòng chữ hồn nhiên đó mang bóng dáng một người con trai em cảm mến, em viết thật nhiều cũng như em bắt đầu tập làm những bài thơ trữ tình ướt át, dành cho một người, nhưng em chỉ đem ra ngân nga một mình những đêm khuya thanh vắng không dỗ được giấc ngủ mà thôi, em không dám cho ai xem cả, sợ bị chế nhạo vì em biết, những vần thơ em đan dệt bằng tim óc đó chả hay ho gì, đôi lúc còn có vẻ ngớ ngẩn nữa. Nhưng em không cần, hay hoặc dở đâu thành vấn đề, điều quan trọng là mình đã làm thơ bằng tất cả chân tình là đủ. Đôi lúc thật lãng mạn, em mơ đến một ngày nào đó, em đau, em chết, và tìm thấy dưới gối những bài thơ em làm cho Bình, người ta sẽ gọi Bình đến. Bình sẽ ngồi thẫn thờ trước thi thể giá lạnh của em, Bình sẽ khóc và giọt nước mắt của Bình rơi xuống ngực em, làm tim em đập trở lại và em được hồi sinh. Có tiếng léo nhéo ở nhà ngoài làm em quay về thực tế. Trâm Anh nhìn ra :

- À, chị Hoa Khôi đến.

Mọi người trố mắt nhìn về phía cửa, chị Hoa Khôi bước vào rực sáng cả gian phòng, xâu chuổi kim cương chị đeo trên cổ lấp lánh hào quang, chiếc áo gấm vàng chị mặc trên người càng chói sáng lộng lẫy. Chị Hoa Khôi bước đến bên Trâm Anh trên gót chân ngúng nguẩy, thân hình chị uốn éo như con rắn lượn trong vũ điệu tế thần, gương mặt đầy phấn son :

- Trâm Anh đợi chị có lâu không ?

Trâm Anh cười tươi tắn :

- Cả bọn đang chờ chị đến để khai mạc buổi tiệc đó.

Chi Hoa Khôi nhún vai như đầm :

- Rứa hả, rứa hả. Chị tới trễ vì bận tiếp một người bạn. À để chị mừng  quà cho Trâm Anh đã.

Chị quay ra vỗ tay ba tiếng như trên sân khấu, bác tài xế từ nhà ngoài bưng vào một gói lớn để giữa bàn. Trâm Anh ngỏ lời cám ơn, em nghe thoáng đằng sau, tiếng của con Hoàng Cúc :

- Làm chi mà quá hơn đồng bóng.

Bội Tiên nói nhỏ với Diệu Tâm :

- Tên Hoa Khôi mà hoa khôi mô chẳng thấy, chỉ thấy Chung Vô Diệm.

Chị Hoa Khôi đã trông thấy Bình, chị reo lên :

- Trời ơi Bình, lâu ngày ghê hí, răng, bữa ni học đến mô rồi ?

Bình gật gù chào lịch sự :