|
Thùy An
CHÂU VÀ MÙA XUÂN Châu đưa tay che miệng ngáp. Buồn ngủ quá. Tết nhất ǵ đâu mà khách khứa vắng hoe. Ngồi từ sáng đến giờ, chả thấy ai vô mua hàng. Những xấp vải đủ màu treo trên cao rủ xuống, nào lụa tơ tằm, siu lạnh, sô len... phất phơ trước gió, trông rối cả mắt. Châu đă nói với me: - Các hiệu may đă ngưng nhận hàng từ đầu tháng chạp, giờ này c̣n ai mua vải nữa. Đóng cửa nghỉ Tết cho rồi me ơi. Nhưng me không nghe. Me nói: - Con đừng tưởng ai cũng có điều kiện may đồ Tết sớm như vậy đâu. Các công nhân viên đến cận Tết mới có tiền thưởng. Khi đó, họ mới đi mua sắm. - Nhưng mà... me ơi, các hiệu may... Me cười lớn: - Cô làm như trên đời này không có ai tự may cho ḿnh được ấy? Thôi, ráng giúp me vài ngày, đừng nóng nảy chớ. Không nóng nảy sao được. Những ngày giáp Tết là những ngày vui nhất, bao nhiêu điều thú vị đang chờ Châu phía trước, vậy mà từ hôm làm lễ tổng kết học kỳ một đến giờ, thay v́ cùng bạn bè rong chơi đây đó, Châu lại bị giam lỏng nơi cái cửa hàng chật hẹp này, từ sáng sớm cho đến tối mịt, chẳng khác ǵ tù nhân. Đám con Lan, con Tú ghé chơi vài bận rồi cũng biệt dạng, chả thấy tăm hơi. Chúng chán là phải. Ngồi nói chuyện với Châu đâu có thích bằng dạo phố xuân, thăm chợ hoa... rồi c̣n đi chơi Suối Tiên, Water Park… nữa . - Cô ơi, cho tôi xem xấp vải màu xanh kia. Trước mặt Châu là một thiếu phụ khá đẹp, gương mặt tṛn tô phấn mịn màng, mắt kẽ ch́ nâu, môi tô son hồng nhạt. Bà ta mặc một bộ đầm màu lá non, may kiểu rất mốt, chân mang giày đế bằng, dáng vẻ nhanh nhẹn. - Màu xanh nào ạ? - Ô hay cái cô này. Con nít lên ba c̣n biết màu xanh, huống hồ... Châu nghe nỗi bực dọc dâng lên chặn ngang cổ, xẵng giọng: - “Bác” nên nhớ là màu xanh có nhiều loại: xanh da trời, xanh nước biển, xanh ve chai, xanh cổ vịt... - Khỏi cần cô dạy khôn tôi. Lại c̣n xưng hô quá đáng như vậy nữa. Không thèm mua đâu . Bà ta quay ngoắt 180 độ, bước thẳng ra đường. Châu mỉm cười vu vơ. Xem ra, bà ta chưa tới bốn mươi đâu. Bị Châu cố t́nh gọi là “bác”, chắc tối nay bà đập đầu vào gối, thức suốt đêm cho xem. Đáng đời, ai biểu làm phách. Bộ ỷ có tiền là sai người ta như nô lệ được hả? - Cháu ơi, đây có hàng vải ca rô không cháu? Một người đàn ông trung niên dắt theo cô con gái nhỏ bước vào. Châu chỉ tay lên chồng hàng trên nóc tủ: - Dạ có. Chú muốn mua màu ǵ ạ? - Cháu lấy xuống chú xem thử ḿnh hàng có tốt không. Châu bắc ghế, lấy xấp vải màu cam trên cùng xuống. Người đàn ông săm soi một lúc: - Tốt lắm! - Rồi bảo con gái - Vải này may áo đầm rất hợp. Con thích chứ? - Con thích màu hồng cơ. Người đàn ông lại bảo Châu: - Phiền cô đổi cho màu hồng. Con bé bắt đầu hành hạ Châu. Cả chục xấp vải được đem xuống, nó vẫn không hài ḷng. Màu hồng này lạt quá, màu hồng kia đậm quá. Hai cẳng chân Châu cứ leo lên leo xuống mỏi ră rời. Châu hét: - Vừa thôi nghe. Đồ ranh con khó tính. Người đàn ông dường như bị hẫng: - Nè cô, sao cô mắng con tôi nặng thế? Tôi không mua nữa.
Châu muốn nói “Không mua th́
thôi” nhưng sao môi mặn đắng, không thốt được nên lời. Khách hàng bỏ đi
từ lâu, Châu vẫn sững im nh́n những xấp vải ngổn ngang trên nền gạch hoa
trơn bóng. Thật không ai khổ bằng Châu. Xuân về đâu không thấy, nếu cứ
tiếp xúc hoài với những vị “thượng đế” như vậy chắc là mùa đông c̣n vẫn
c̣n măi trong ḷng Châu. Không thèm dọn dẹp, Châu ngă người xuống chiếc
ghế xếp, duỗi thẳng tay chân, mắt nhắm nghiền thư giăn. Trời đă trưa.
Sao giờ này chưa thấy me đem cơm ra?
Lan lay vai Châu. Nhỏ Tú châm thêm: - Coi chừng có ngày người ta dọn sạch cửa hàng đấy. Châu mở mắt, mừng rỡ: - Cuối cùng th́ chúng mày cũng ghé thăm tao. Hai nhỏ bạn tiếp tục lên lớp Châu: - Tội mày nặng lắm nghe Châu. Mày sắp bị đưa ra ṭa v́ cái tội “không coi khách hàng là thượng đế”, liệu hồn. Châu nhớ đến những người khách vừa ghé cửa hàng Châu vào buổi sáng hôm nay. Đáng lư Châu phải nghe lời dặn của me: “Thời buổi này, người bán c̣n nhiều hơn người mua. Con phải biết nhịn, biết nhẫn nại chiều khách mới bán được hàng”. - Mày đă chọc quê một phụ nữ, gọi một khách hàng tí hon là “ranh con”, mày đanh đá hồi nào vậy Châu? - Sao mày biết? Cô ấy là d́ của tao từ nước ngoài về, c̣n hai cha con cô bé là chú và em họ nhỏ Tú. Mất công tụi tao giới thiệu hàng vải nhà mày. Thiệt mất mặt quá. Giọng Tú nhẹ nhàng hơn: - Tụi tao biết, mày đang khó chịu v́ không được đi chơi Tết nên đă trút mọi bực bội lên khách hàng. Như thế là ích kỷ. Sao mày không thử nh́n xuống những người chung quanh mày. Chẳng cần đi đâu xa. Ngay tao nè, mấy hôm rày đi bỏ mối mứt bánh Tết cho má tao, xuống Nhà Bè, vô Chợ Lớn, đạp xe muốn chết. C̣n nhỏ Lan th́ phụ mẹ nó may hàng Tết, đơm nút làm khuya mờ cả mắt. Không đứa nào có thời gian du Xuân như mày nghĩ đâu. Mày cũng đừng kể công với bác gái. Chúng tao vừa ghé nhà, thấy bác cực lắm, một ḿnh làm bao nhiêu là nem tré để kịp giao đúng hẹn, rồi c̣n phải đi chợ nấu cơm... - Châu ơi, đói bụng chưa con? Mẹ Châu bước vào, tay xách chiếc gàu mên ba ngăn. Lan bước đến: - Cháu chào bác ạ. Thấy Tú và Lan, bà tươi cười: - Hai cháu đến chơi với Châu hả, tốt quá. Tú đỡ chiếc gàu mên: - Để nhỏ Châu ăn cơm bụi cũng được. Bác bới xách làm ǵ cho nhọc. - Cơm bụi làm sao bỗ dưỡng bằng cơm nhà được. Hai cháu cùng ăn cho vui nha. - Dạ thôi, chúng cháu bận việc phải đi ạ.
Châu nh́n me. Gương mặt me hốc
hác quá. Ḷng Châu cảm thấy xốn xang. Đúng là Châu ích kỷ. Châu đứng núi
này trông núi nọ. Châu không biết thương me, không biết giúp đỡ me. Trái
lại, Châu c̣n đuổi khách của me đi. Không biết Châu đanh đá từ bao giờ?
Châu không đóng cửa nghỉ trưa. Từ giây phút này, Châu phải thực hiện câu “Khách hàng là thượng đế”. Châu sẽ kiên nhẫn, chiều chuộng dù khách có khó tính đến đâu. Châu sẽ... Một cậu bé khoảng 12, 13 tuổi cầm trên tay một xấp vé số, đứng trước mặt Châu: - Chị ơi, em muốn mua hai mét vải hoa. Đă đến lúc Châu bày tỏ thiện chí: - Để chị lấy tất cả ra cho em lựa nhé. - Thôi ạ, hoa này mẹ em đă thích từ lâu, nhưng giờ em mới đủ tiền mua áo Tết cho mẹ . Xem ra cậu bé này có hiếu hơn Châu nhiều. Châu thấy ḿnh phải làm một điều ǵ đó để giúp cậu bé, như bớt giá chẳng hạn. Cậu bé mừng rỡ: - Chị bán rẻ quá. Em cám ơn chị ạ! Châu bắt đầu dọn dẹp những xấp vải bị xổ tung ra từ sáng, thầm nghĩ, ḿnh lại làm me bị lỗ vốn. Nhưng không sao, từ đây cho đến chiều ba mươi Tết, Châu sẽ đền bù lại cho me bằng cách làm việc thật siêng năng, vui vẻ với khách để bán được nhiều hàng. Châu tin là ḿnh sẽ làm được. So với Lan và Tú, công việc của Châu nhẹ nhàng, dễ chịu hơn nhiều . Chiều dần tắt nắng, đoạn đường trước cửa hàng Châu tấp nập người qua lại. Có rất nhiều hoa và bong bóng chở mùa Xuân đến cùng Châu.
Thùy An
|