|
Thùy An
KHÚC NHẠC GỌI HÈ
- Chết cha, tao quên cái mũ nơi giỏ xe con Điệp. - Chốc nữa, nó sẽ trả lại cho mi, không mất mô mà lo. Hằng quay xe lại: - Nhưng mặt trời đâu có thương tao. Bộ mi muốn tao thành người da đen hả? - Như rứa mi càng có duyên. Mi không nghe người ta nói: “Tui đen, đen mặn đen ṃi, c̣n anh trắng bủng, sán cḥi cả đêm” sao? - Đồ ăn nói gớm guốc. - Nè… Mặc cho tôi dỗ dành, Hằng vẫn thản nhiên đạp xe đi. Tôi tức tối đứng chờ nó, ḷng thầm nghĩ, chốc nữa tắm biển, chắc nó phải mang găng và đội mũ để khỏi bị đen. Đúng là đồ điên. Rốt cuộc, hai đứa đành phải cầm đèn đỏ cho lớp ḿnh. Ghét ghê! Nhưng không sao. Chỉ một thoáng, khí trời ban mai mát lành đă xóa hết mọi thắc mắc, bực tức trong ḷng. Tôi nhấn mạnh bàn đạp. Sương mù c̣n bảng lảng trên bụi cỏ ven đường, bay là là trên mặt nước sông Hương làm mấy nhịp Tràng Tiền trước mắt khi mờ khi tỏ, ánh bạc lấp lánh sau làn mây. Trời ửng hồng khi chúng tôi đến chân cầu. Mặt đường ướt sương sạch bóng, hơi nước bay lên phả vào tóc, vào má và mát lạnh cả hồn. Hôm nay là ngày cuối của năm học lớp 11, chúng tôi tổ chức chuyến đi pinic ở băi biển Thuận An trước khi chia tay ai về nhà nấy, bắt đầu một chương tŕnh rèn luyện những môn học yếu kém để chuẩn bị bước vào lớp 12 đầy chông gai thử thách, mà cuối đường là những kỳ thi hóc búa đang mở ra đỉnh cao cùng vực thẳm chờ đón chúng tôi. Đoàn xe qua khỏi cầu, trời sáng hẳn. Những bông phượng đầu mùa đỏ rực trên cao. Đường về Vỹ Dạ xanh mướt ngàn cau. Tiếng ve kêu râm ran trong những khu vườn c̣n ch́m sâu vào giấc ngủ muộn, như thúc giục gọi mùa. Hè về. Hè về trên những mái ngói rêu phong, bên hàng giậu tre gai vàng rực hoa cát đằng, giữa chót vót ngọn cau xa lả lơi đùa gió sớm. Sân nhà ai c̣n thoang thoảng hương lài. - Nhạn ơi, mi là chim hay là rùa rứa? Tiếng nhỏ Hằng làm tôi giật ḿnh. Nó đă bỏ tôi xa lắc lơ, giờ đang ṿng xe lại. - Chà, mơ mộng ác. Mi muốn làm công chúa đi du ngoạn hả? Tôi nh́n con đường cong cong trước mặt, thấy vắng hoe: - Ủa, chúng nó mô hết rồi? - Thầy Tân đang chờ mi trong quán cà phê đó. Tôi và Hằng là hai đứa cuối cùng trong đoàn rẽ vào quán Thôn Vỹ Dạ. Nơi đây, không gian đặc quánh tiếng ve. Các anh chàng nhạc sĩ mùa hè đă nâng đàn lên rung nhẹ phím tơ ḷng cho phượng đỏ sen hồng khắp nơi bừng nở, làm tâm hồn tôi cũng rạo rực chơi vơi. Tôi nh́n lên hàng cây xanh biếc, cố t́m một bóng dáng tài hoa nhỏ bé đang khép nép đâu đó trong búp lá, cành hoa… nhưng không thấy ǵ cả, chỉ có tiếng nhạc rền vang… ngân nga… ngân nga… Đám con trai đang ngắm nghía tấm biển tên, kẻ chữ rất mỹ thuật, gật gù bàn tán. Tên Trung, lớp trưởng 11A1, ra vẻ sành điệu: - Giống như gian hàng cá treo bảng “Nơi đây có bán cá”, chúng mày biết chuyện đó không? - Thôi mi đi, đừng có so sánh vô duyên. Một bên là “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc”, một bên là “Cá ai tươi quá…” Thầy Tân đi ra: - Các em ồn ào quá, uống nước xong rồi đi, nhanh lên. Đoàn xe lại lướt mau. Hương đồng gió nội ngập tràn, nở nang lồng ngực. Và tiếng ve vẫn theo chúng tôi trên suốt con đường.
Biển đây rồi. Trời xanh, nước xanh, hàng thùy dương
xanh. Sóng từ xa khơi dập d́u, vuốt ve làn cát mịn, từng đợt, từng đợt
tràn lan trên suốt một dải bờ biển vàng rực ánh mặt trời. - Tránh ra, mi muốn đao phủ hỏi thăm sức khỏe hả? Tôi đang ngơ ngác th́ Trung từ đâu chạy đến: - Đúng đó Nhạn, ở đây người ta chém dữ lắm. Mời Nhạn vào trong rừng dương kia, chúng ta sẽ dựng trại ở đấy. Nhỏ Hằng chu môi: - À, bạn mời một ḿnh con Nhạn thôi hả? C̣n tui chi? Trung bối rối: - Tại tôi… tôi không biết tên bạn. Hằng lại chống nạnh định bắt bẻ, may mà thầy Tân đă thổi c̣i tập họp. Hai lớp dựng hai lều tượng trưng, c̣n dư ra bao nhiêu người th́ cứ trải chiếu lên cát mà ngồi, tha hồ mát. Thầy Tân đưa tay coi đồng hồ: - Hơn chín giờ rồi. Các em tranh thủ tắm đến 11 giờ th́ lên chuẩn bị ăn trưa nhé. Thế là cả bọn thay nhanh áo tắm, chạy ùa xuống nước. Cát khô lạo xạo dưới bàn chân, tóc tôi bay trong nắng, gió biển tràn đầy. Hằng thuê một chiếc phao rồi cùng tôi dấn bước ra khơi. Nước sâu dần, ngang hông rồi lên đến ngực. Tôi có cảm giác như đáy biển thụt sâu dần, nên hoảng hốt nắm chặt tay Hằng: - Chết cha, tao không biết bơi. - Th́ bám vào phao nè. Một cái đầu người từ dưới nước nhô lên làm hai đứa hết hồn: - Nhạn muốn biết bơi không? Trung tập cho. Tôi rụt rè: - Thôi, Nhạn sợ lắm. Trung có phao nè. - Bạn Hằng cũng có phao vậy. - Nhưng phao của Trung lớn, dễ tập hơn. - Thôi, để Hằng tập cho Nhạn được rồi. Hằng xô tôi ra: - Mi đừng có điệu, tao mà… Hai chân tôi trượt dài trên cát. Không biết Hằng nói tiếp theo câu ǵ, tai tôi đă lùng bùng những nước, mắt cay xè, tôi ch́m vào ḷng biển. Tôi muốn khóc nhưng không há miệng ra được, có ai đang chẹn cổ làm tôi ngạt thở. Vẳng trên mặt nước xa, tiếng nhỏ Hằng rú lên: - Nhạn, Nhạn… Trời ơi, ai cứu giùm con Nhạn, nó trôi mất rồi… hu hu… Tôi nhắm mắt lại, chờ thủy thần đến mang đi. Nhưng, ơ ḱa, sao người tôi trở nên nhẹ nhơm và không khí tràn vào mũi tôi. Tôi hé mắt, trời bỗng xanh ngắt, những cụm mây trắng chói ḷa. Lưng tôi được nâng cao đưa vào bờ cát. Học sinh nhốn nháo chung quanh. Tụi con gái lớp tôi khóc toáng lên Nhạn ơi, Nhạn ơi. Thầy Tân trấn an: - Các em phải yên lặng cho bạn ḿnh nghỉ ngơi chứ. Nhạn không sao đâu. Tôi đă đủ sức chui vào lều thay quần áo, rồi duỗi ḿnh lên tấm bạt dày. Nỗi mệt mỏi ră rời trong tôi chợt tan biến khi giữa ban trưa yên ắng, các chú ve lại bắt đầu trỗi nhạc trên những hàng dương. Ngoài kia, các bạn tôi đang rộn rịp chuẩn bị bữa ăn trưa. Hằng tḥ đầu vào: - Nhạn ơi, mi đừng giận tao nghe. - Giận chi? - Tại khi hồi tao xô mi. Tôi cười nhẹ: - Nếu tao chết, tao sẽ hiện hồn về kéo chân mi. Hằng cầm tay tôi: - Thôi đừng nói ba láp nữa. Ra ngoài chơi đi Nhạn. Bữa ăn gồm bánh ḿ và thịt nguội, thầy Tân có đem theo b́nh nước đá. Trung lại đến ngồi bên tôi: - Nhạn khỏe chưa? Tôi gật đầu. Thầy Tân nói: - Nhạn, em có biết người nào đă cứu em không? - Ai rứa thầy? - Trung đó. Mặt Trung thoáng đỏ làm cả bọn vỗ tay ầm ầm. Hoan hô anh hùng biển cả. Tôi nh́n Trung. Lần này, tôi mới để ư đến anh chàng mà theo dư luận lâu nay của khối lớp 11 là… rất có cảm t́nh với tôi. Tại sao th́ có trời mới biết v́ từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Trung. Trời mát. Tôi và Trung dẫn đầu đoàn học sinh reo vang trên đường về. Ngang qua một ngôi vườn nhỏ xanh lá, rực rỡ một đóa hải đường lấp lánh trong ánh nắng chiều làm tôi phải xuưt xoa dừng xe lại. Đoán được ư tôi, Trung nói: - Nhạn coi xe, để Trung vào hái cho. Bỗng… trong âm thanh tiếng ve, có tiếng chó sủa inh ỏi. Trung chạy trối chết, một con chó vàng to lớn chồm theo. May mà chàng cẩu chạy ra khỏi cổng th́ dừng lại. Hú vía. Trung đưa đóa hoa cho tôi. Tôi lo lắng: - Nó đă làm chi Trung chưa? - Ai? - Con chó đó. Trung chưa kịp trả lời, các bạn tôi đă đạp xe tới. Nếu thấy được sự việc vừa xảy ra, không biết chúng sẽ gọi Trung là anh hùng ǵ? Cầu Tràng Tiền trầm mặc trong bóng hoàng hôn. Chúng tôi cùng hát theo thầy Tân: Trời hồng hồng, sáng trong trong, ngàn phượng rung nắng ngoài song. Cành mềm mềm, gió ru êm, lọc màu mây bích ngọc qua màu duyên. Đàn nhịp nhàng, hát vang vang, nhạc ḥa thơ đón hè sang. Hè về trong khóm trúc mềm đầu bờ, hè về trong tiếng sáo diều dật dờ, hè về gieo ánh tơ…(*) Đă hết một ngày vui. C̣n lại trong tôi, âm thanh rộn ră của tiếng nhạc loài ve cùng đóa hải đường như trái tim rực lửa trong chiếc lọ thủy tinh đầu bàn học.
Mùa hè đang qua.
Thùy An
(*)Bài Hè Về của Hùng Lân
|