|
Thùy An
MẶT TRỜI MÙA ĐÔNG
1. Không biết từ bao giờ, chị Như không c̣n tham dự vào những tṛ chơi trẻ con với tôi nữa. Từng chiều, thay v́ ra vườn bẻ cọng bông cẩn làm gương đeo mắt hoặc tước bẹ lá dừa khô làm xe kéo chạy đua từ hàng chè tàu đến gốc cây sầu đông trước nhà, chị lại ra thềm đứng vẩn vơ, khi th́ lắng tai nghe tiếng chim hót chuyền cành, khi th́ thả hồn theo đám mây trắng lang thang. Mấy lúc gần đây, chị thường ra đứng bên cửa sổ, nghiêng mái tóc mượt mà, kín đáo nh́n sang vườn nhà bên cạnh, đôi mắt đẹp của chị khẽ chớp, không hiểu chị đang chờ đợi ai. Có nhiều lúc chơi buôn bán một ḿnh buồn quá, tôi dẹp bộ nồi niêu bằng đất vào hộc bàn, chạy đến bên chị Như, tựa đầu vào vai chị, ṭ ṃ theo dơi hướng mắt chị. Nhưng tôi chả thấy ǵ cả ngoài mấy bụi lá gai và hai cây trần b́ quen thuộc bên vườn bác Phán Tần. Vườn nhà bác hẹp và xấu hơn vườn tôi nhiều, không biết chị Như đă nh́n thấy ǵ bên đó? Mấy hôm nay trời chuyển mùa, ông mặt trời cứ măi giấu ḿnh sau những đám mây xám đục làm áo quần tôi giặt phơi hoài chẳng khô. Rồi những hạt mưa mỏng bắt đầu rải nhẹ bụi phấn lăn tăn trên mặt sông Bến Ngự, mưa bay vào ḥn non bộ vườn nhà tôi làm ướt áo các ngư ông, mưa lấm ấm rắc hoa lên chiếc dù xanh của chị Như đi học về, miệng vừa run vừa hát: Mưa rơi… chiều nay vắng người, bên thềm gió lơi, mơ bóng ngàn khơi… (*) - Lạnh quá. Lạnh vô hậu. Chị Như quăng cặp xuống ghế, leo lên giường kéo mền quấn hai chân lại. Một lát, đă đủ ấm, chị giở mền ra, vói tay lấy chiếc cặp căng phồng: - Tâm ơi, tới chị cho coi cái ni. Đang chán trước bài sử dài ḍng tụng măi không trôi, tôi xếp vở lại: - Chi rứa bà? Chị lôi trong cặp ra hai cuộn len màu xanh đậm: - Ń, dễ thương chưa? Chị sẽ đan cho Tâm và chị hai cái áo kiểu dài tới đầu gối… Tôi giật cuộn len, săm soi: - Màu chi mà giống mụ tra. Răng chị không mua màu đỏ? Cụt hứng, chị Như nguưt: - Mi nhà quê quá, màu ni mô đen nhất Huế đó. - Màu hủ lậu nhất Huế th́ có, em không ưa mô. Chị Như cất cuộn len dưới gối rồi đứng dậy: - Tâm c̣n con nít lắm, chả biết cảm thụ màu sắc chi cả. Không thèm căi với Tâm nữa, chị đi nấu cơm đây. - Chị nhớ rang bắp tối ni ăn học bài cho mau thuộc nghe. Chị Như cốc vào đầu tôi:
- Không để cho cái miệng đâm da non. 2. Bụi mưa càng lúc càng dày mang theo sương lạnh. Đêm xuống dần. Mùa đông xứ Huế bắt đầu trong cái rét ngọt ngào thấm vào da thịt vừa tê tái vừa bâng khuâng. Hai chị em cuộn ḿnh trong mền, bật thêm ngọn đèn 100W cho ấm, vừa học bài vừa ăn bắp rang nóng gịn tan. - Tâm ń, tuần sau lớp chị đi cắm trại ở đồi Vọng Cảnh đó. Tôi rùn vai: - Lạnh bắt chết mà cắm trại chi. Chờ ra Tết trời đẹp rồi tổ chức có hơn không? - Khi đó không có thời gian mô. Tụi chị c̣n phải thi học kỳ, thi tốt nghiệp, rồi c̣n ôn thi đại học nữa. - Em sợ mai mốt mưa gió dầm dề, mấy chị lên đồi Vọng Cảnh hóa thành heo đông lạnh hết. - Thành chi cũng được. Quan trọng là có những tấm ảnh kỷ niệm ba năm chung học dưới mái trường. Tụi chị bàn với nhau… Đôi mắt tôi ríu lại, hàng chữ trước mắt nhảy múa lung tung. - Chị Như ơi, em buồn ngủ quá. Chị cất vở cho em đi. - Ừ. Xích vô trong một chút để chị đằng mùng.
Tôi kéo mền tận cằm. Hơi lạnh len qua khe cửa lùa vào
pḥng buốt giá. Tôi thấy những hạt bắp nở bung ngàn bông trắng, tôi thấy
chị Như nô đùa cùng các bạn trên đồi Vọng Cảnh tím ngắt hoa mua… Tôi
ch́m vào giấc ngủ say cho đến khi đầu mũi tôi chợt lạnh buốt, đôi má
cứng ngắt như biến thành nước đá, tôi mở choàng mắt ra. Gió lùa vào từ
hai cánh cửa kính mở toang, tràn ngập căn pḥng nhỏ. Đưa tay sang bên
t́m chị Như, cảm giác trống không khiến tôi hoảng hốt ngồi dậy. Ḱa chị
Như! Chị đang đứng im ĺm bên tấm màn cửa phất phơ, áo măng tô dày cộm
phủ từ đầu đến chân. Chị điên rồi sao. Nửa đêm không chịu ngủ lại ra cửa
sổ hóng làn gió đông lạnh buốt. Tôi định la lên th́ bỗng… Từ phía vườn
nhà bác Phán Tần, trong đêm khuya tĩnh lặng, một tiếng hát t́nh tứ bay
sang: Em là gái trong song cửa, anh là mây bốn phương trời…(**)
Giọng ca thật ấm ḥa vào tiếng đàn guitare bay bướm lắng sâu vào không
gian tím ngắt. Tôi trùm mền kín đầu, chừa hai con mắt quan sát chị Như.
Chị vẫn đắm vào giấc mơ màng bên cửa sổ, đôi mi cong khẽ chớp. Dù trời
càng lúc càng lạnh, nét mặt chị vẫn tươi như hoa. 3. Buổi sáng đi học, tôi mặc nính chiếc áo len vàng của chị Như. Áo c̣n mới tinh, vậy mà chị định bỏ để đan áo màu xanh đậm già ơi là già. Mấy người lớn sao nhiều chuyện ghê. Gió từ mặt sông thổi lên lạnh buốt. Trời tạnh nhưng vẫn không thấy ông mặt trời. Ông phiêu du nơi nao cho cỏ cây buồn nhớ nắng, cả tôi nữa, vắng ông rồi tôi chả muốn ra vườn chơi. Chợt có hai điểm sáng màu đỏ lập ḷe trước mắt tôi rồi vụt băng qua đường. A, đôi bướm! Chưa bao giờ tôi thấy loài bướm có màu sắc rực rỡ như vậy. Phải lại gần xem mới được. Không nghĩ ngợi, tôi chạy theo, không để ư chiếc Honda từ xa trờ tới. Két… két… Chiếc xe thắng kịp nhưng bánh trước chạm vào ống chân tôi đau điếng. - Ui da. Tôi ngồi bệt xuống đường trước đôi mắt lo ngại của người thanh niên cầm lái. Người phụ nữ lớn tuổi ngồi phía sau lật đật nhảy xuống: - Trời đất, cháu Tâm đây mà. Tôi nhận ra bác Phán Tần nhưng hoảng quá, tôi không nói được tiếng nào. Người thanh niên hấp tấp dựng xe bên đường, chạy lại: - Em có sao không? Bác Phán Tần đưa tay nắn bắp chân tôi: - Đau nhiều không cháu? Tôi thử co duỗi chân. Không việc ǵ. Tôi hoàn hồn trở lại: - Dạ… cháu đau sơ sơ thôi. Bác Phán Tần nh́n người thanh niên: - Chi à, đây là Tâm em của Như đó. H́nh như cái tên của chị Như đă làm cho anh chàng Chi xúc động. Anh bối rối lượm chiếc cặp văng cạnh đó đem đến cho tôi: - Em đi có được không? Để anh chở em đến trường nhé. Bác Phán Tần gật đầu tán thành: - Phải rồi. Cháu Tâm lên xe anh chở đi học, đừng ngại chi hết. Anh Chi là cháu ruột của bác đó. Bây giờ th́ tôi đă hiểu được lư do chị Như hay đứng bên cửa sổ nh́n sang vườn bác Phán Tần. Tôi cũng đă thấy được mặt mũi anh chàng có giọng hát truyền cảm đă chiếm trọn tâm hồn chị Như xinh đẹp của tôi.
Ngày xưa có gă Trương Chi
Mỵ Nương đă tương tư tiếng hát Trương Chi, đến khi
gặp mặt chàng th́ mộng vàng tan vỡ. Đằng này, khác hẳn chuyện cổ tích,
tuy anh chàng này cũng mang tên Chi nhưng lại chẳng xấu trai tí nào.
Dáng người cao ráo, mắt sáng mũi thẳng, giọng nói đầm ấm dịu dàng, hỏi
làm sao chị Như chê cho được? Ghét ghê! Nghe nói anh Chi ở tuốt bên Vỹ
Dạ, nay nhà anh cơi thêm lầu nên bác Phán Tần gọi về “tạm trú” cho tiện
đi học. Bác khoe với mẹ là anh đang học Y khoa năm thứ tư. Anh học giỏi
đâu tôi không biết, chỉ thấy anh có mắt tinh đời, mới chân ướt chân ráo
về đây đă trồng cây si thật đúng chỗ. Từ năm học lớp mười, chị Như đă
nổi tiếng là hoa khôi Bến Ngự, càng lớn, chị càng đẹp, càng nết na. Mỗi
lần chị đi học về có hàng chục “cái đuôi” bám theo, nhưng chị không để ư
đến ai cả. Chị chỉ lo học hành, phụ ba mẹ làm công việc nhà và kèm cho
tôi học. Nhà chỉ có hai chị em nên bao nhiêu t́nh cảm chị dồn hết cho
tôi. Vậy mà khi không từ bên Vỹ Dạ vèo sang một anh Chi mày râu nhẵn
nhụi đáng gờm. Nếu anh không có giọng ca thiên phú ấy th́ đừng ḥng gạt
tôi ra khỏi trái tim chị Như. Lạy trời cho quỉ tha ma bắt anh Chi đi! 4. Cả tuần nay ông mặt trời cũng lạnh hay sao mà cứ đắp chăn mây ngủ măi cho cây sầu đông trước sân nhà tôi rụng lá miên man. Người Huế tôi gọi đây là cây thầu đâu. Vào mùa hè cây rất xanh tốt, lá sum xuê mang nhiều hơi ấm nên mẹ thường dùng lá lót ổ cho gà ấp. Tôi thích chơi dưới bóng mát của cây và đến mùa thu, khi cây bắt đầu nhú những nụ hoa màu tím nhạt, tôi lại bắc thang lên hái bày hàng buôn bán. Bây giờ trên cây chỉ c̣n lại những chùm trái tṛn đong đưa trong gió lạnh, chắc chúng cũng buồn theo tôi kể từ ngày chị Như bỏ tôi để đi vào thế giới mộng mơ chỉ có chị với anh Chi mà thôi. Lá rụng khắp vườn. Chỉ có hàng dừa là vẫn xanh tươi đón chào những hạt mưa rơi tí tách. Mưa khóc giọt vắn giọt dài trên mặt hồ đầy bèo tấm, mưa dầm dề từ ngày này sang ngày khác cho trời đất âm u, đường sá bùn lầy. Những sợi mưa trên đường tôi đi học châm buốt thịt da, chả biết có phải ḷng tôi đang rầu rĩ hay không mà sao thấy vườn nhà ai cũng xám xịt, buồn thiu. Vậy là chị Như sắp về nhà người ta rồi. Nghe mẹ nói Tết này chỉ làm đám hỏi thôi, chờ anh Chi ra trường mới cho cưới. Dù sao, chị Như cũng đă thuộc về nhà khác, càng nghĩ tôi càng ghét cay ghét đắng anh Chi. Chiều hôm qua mưa rất to, vậy mà anh Chi vẫn chạy xe về Vỹ Dạ lo đám giỗ. Bỗng dưng tôi có một mong ước rất độc ác, lạy trời cho xe anh Chi đi ngang Đập Đá bị nước lụt dâng lên lôi cả xe lẫn người ra cửa Thuận An cho đáng đời! Ai biểu khi khổng khi không tới cướp mất chị Như của người ta. Sáng nay nghỉ hai giờ sau, một ḿnh thả bộ về nhà sao mà nghe cô đơn theo từng bước. Qua khỏi cầu Ga, trời đang lâm râm bỗng đổ mưa lớn. Quên đem áo mưa, tôi đành đội cặp lên đầu chạy ù về nhà. Đường trơn ướt làm tôi suưt té mấy lần. Đến trước cổng, chiếc dép tôi bị bung quai, bùn văng đầy áo, dính cả vào mặt, tóc tai nước chảy thành ḍng. Chưa kịp t́m khăn lau, tôi đă nghe tiếng cười vui rộn ràng nơi pḥng khách Vậy là chẳng có ḍng nước lụt nào lôi anh Chi đi cả, chỉ có ḍng nước mắt tủi thân chảy tràn trề trên má tôi. Ba mẹ đi làm hết, c̣n mỗi chị Như ở nhà cũng chả thèm chạy ra hỏi thăm tôi đang như con mèo ướt. Buồn quá, tôi nằm vùi xuống giường, mặc cho mái tóc sũng nước, quần áo lấm lem. Vẳng ngoài nhà, tiếng đàn cùng giọng hát anh Chi: Có hay lúc em về, gót chân bước gieo âm thầm trên đường một ḿnh ngoài mưa, mưa như mưa trong ḷng anh…(***) Tôi bịt tai lại. Không thèm nghe. Tôi ngủ quên trong tiếng mưa rơi đ́u hiu trên mái ngói, cho đến khi có tiếng kêu của chị Như: - Trời ơi, Tâm để đầu ướt mà ngủ hả? Đau đầu chết. Tôi mở mắt nh́n chị Như lăng xăng đi t́m khăn lông lau tóc cho tôi, đầu óc lâng lâng không cảm giác. - Dậy ăn cơm với chị rồi đi xi nê. - Em không đi mô hết. - Rứa th́ ra ăn cơm. Bữa ni có chả tôm ngon lắm. - Em không ăn chi hết. - Ủa, Tâm lạ thiệt đó. - Em mà lạ với quen chi. - Bộ Tâm giận chị hả? Tôi lắc đầu rồi nằm yên nh́n những hạt mưa lăn dài ngoài cửa kính. Có tiếng anh Chi: - Như ơi, Tâm làm sao vậy? - Nó không chịu ăn cơm, không chịu đi xi-nê anh nờ. - Như xem Tâm có bị cảm mưa không? - Chị Như luống cuống đặt tay lên trán tôi: - Anh Chi ơi, trán nó lạnh ngắt. Anh mau xuống bếp làm giùm Như một cái lồng ấp để sưởi cho nó. - Được rồi. Như lấy dầu xoa tạm cho Tâm đi. Tôi nhắm mắt hít lấy mùi hương bạc hà dễ chịu đang tỏa ra từ bàn tay mềm mại của chị Như. Sao nghe ḷng rưng rưng. Bỗng một làn khói đen mù mịt từ bếp xông thẳng vào pḥng làm hai chị em ho sặc sụa. Chị Như vừa thở vừa la: - Anh Chi, bộ anh đốt nhà hả? Anh Chi xuất hiện nơi cửa pḥng, nước mắt nước mũi ràn rụa: - Than c̣n nhiều củi quá, lại bị ướt, anh thổi hoài mới cháy được. Chờ nghe. Anh biến đi một thoáng rồi trở lại với chiếc lồng ấp tṛn trịa trên tay, màu than hồng ửng lên ấm áp. Chị Như loay hoay: - Để Như sưởi đôi bàn chân của Tâm trước. Anh bắt mạch cho nó thử xem. Nh́n nét mặt lo lắng của chị Như, cả anh Chi nữa (anh cũng tỏ ra quan tâm đến tôi quá đấy chứ), tôi bỗng hối hận. Đúng tôi là một con bé ích kỷ, không xứng đáng với t́nh thương của chị Như chút nào. Tôi thương chị Như có nghĩa là tôi muốn cho chị được hạnh phúc. Vậy th́ anh Chi đó. Anh có học, con nhà đàng hoàng lại đàn giỏi hát hay, rất hợp với tâm hồn bay bướm của chị Như. Hạnh phúc chắc chắn sẽ đến với anh chị, tại sao tôi lại cản ngăn một mối t́nh đẹp như thế? Rồi mai đây, tôi sẽ lớn, tôi sẽ có những phút giây mơ mộng như chị Như và tôi cũng sẽ yêu… T́nh yêu dẫn dắt con người vào một thế giới lung linh muôn màu sắc và chị Như đang say sưa trong vầng hào quang đó. Tôi đă sai lầm khi muốn giữ măi chị trong vùng trời thơ ấu của tôi. Tôi hư quá. Vậy mà chị Như không trách tôi một lời, c̣n lo cho tôi đủ thứ. Nghĩ mà thương chị Như ghê. À, mà cũng… hơi hơi thương anh Chi nữa. Anh Chi nắm cổ tay tôi một lát rồi buông ra: - Không sao. Mạch vẫn b́nh thường. Tôi ngồi dậy, hơ hai bàn tay lên lồng ấp, xoa xoa vào nhau rồi ép tay vào má. Ấm ghê. - Tâm c̣n mệt không? - Em khỏe rồi. Nét mặt chị Như tươi lại. Chị vén những sợi tóc ḷa x̣a trên trán tôi, rồi vuốt má tôi âu yếm. Tôi được thể: - Chị Như ơi, em đói bụng. - Th́ ra ăn cơm với chị. - Em đi xi nê nữa. - Hay quá. Rứa mà mai chừ Tâm làm chị lo bắt chết. Tôi theo chị ra pḥng khách. Anh Chi đưa cho tôi viên thuốc và ly nước lọc. - Em không đau mà. - Em cứ uống để pḥng xa. Ngoan. Thuốc không đắng nhưng tôi vẫn giả vờ nhăn mặt. Anh Chi và chị Như cùng nh́n tôi thương yêu. A, có thể vậy mà hên. Tôi sẽ có thêm một người anh nữa để tha hồ nhơng nhẽo. Chị Như sửa soạn bàn ăn. Anh Chi cầm cây đàn vui vẻ bảo tôi: - Anh hát tặng Tâm một bài nghe, để mừng Tâm đi học về bị mắc mưa mà không sao cả. Giọng anh Chi lúc nào cũng hay như ca sĩ: Em bước vào tuổi mười lăm, bao mới lạ đến dần theo tháng năm, bao ước vọng và mộng mơ…(****)
Tôi ngồi im trên ghế dựa, vui vui nh́n lên cây sầu
đông đang rung rinh những chùm quả trơn bóng trẻ trung. Mưa đă tạnh hẳn,
lần đầu tiên trong mùa, ông mặt trời len ra khỏi đám mây, soi ánh mắt
rạng ngời xuống trần gian làm cây lá trong vườn tôi như mướt xanh hơn... (*) Bài Mưa Rơi của Ưng Lang (**) Bài Người Em Sầu Mộng của Y Vân (***) Bài Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa của Tô Vũ (****) Bài Tuổi Mười Lăm của Trương Quang Lục
|