|
Thùy An
MÙA THU XANH Ngày xưa, mẹ là cô sinh viên hát hay nhất trường Văn Khoa, ba là anh sinh viên “học gạo” nhất trường Khoa Học. Hai trường có chung một khuôn viên và hai người gặp nhau trong một đêm nhạc giới thiệu những t́nh khúc mùa thu của Đoàn Chuẩn và Từ Linh: Ta quen nhau mùa thu... Ta thương nhau mùa đông... Ta yêu nhau mùa xuân…(1) Khi tôi ra đời trong ngôi vườn xanh biếc của ngoại, nhịp vơng ấu thơ đă đưa tôi bềnh bồng giữa một mùa thu bất tận với lá đổ muôn chiều, với lá thư xanh gửi theo gió mây ngàn, với ánh trăng sáng ngời thơm ngát t́nh yêu… bởi mẹ đă ru tôi không bằng những câu ḥ điệu hát b́nh dị mà bằng những lời ca lăng mạn của đêm kỷ niệm mối t́nh của ba mẹ: Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm, nơi quán cô đơn mơ qua trùng sóng, mơ tới bên em, em tô quầng mắt, em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung…(2) Ảnh hưởng của những lời hát đó thấm dần vào tôi như mưa sương rơi trên tóc, bàng bạc và thấm thía biết bao… nên ngay từ nhỏ, tôi đă yêu thích màu xanh đến kỳ lạ, màu của ṿm trời lồng lộng, của hoa lá trong vườn, của khoảng mát lan tràn chung quanh tuổi 17 – cái tuổi lưng chừng khó chịu, quá nhỏ để trở thành người lớn và quá lớn để được gọi là trẻ con. Ba mẹ đă đặt tên tôi là Thanh Thu, có nghĩa là “Mùa Thu Xanh” nhưng các bạn trong lớp tôi th́ không nghĩ thế, chúng gọi tôi là Tê Hát B́nh Phương.
~~o))((o~~
Theo lời cô giáo giảng, những hàng cây ven đường luôn nghiêng về phía lộ do một hiện tượng sinh học là “hóa hướng động”, nhưng tôi lại nghĩ khác. Sở dĩ những cành me thân yêu trên đường tôi đi học hay chụm đầu vào nhau là v́ chúng thương nhau mà thôi! Có thể chúng đang th́ thầm tâm sự một vài mẩu chuyện kỳ thú nào đó mà tai trần mắt thịt của chúng ta không biết được, chỉ nghe tiếng gió thoảng qua khe lá ŕ rào ŕ rào… Tôi gặp Huy ba lần nhưng chưa có lần nào nói chuyện với anh lâu hơn mười phút. Huy là anh Ba của Minh Trang, con nhỏ bạn thân, học năm cuối Y khoa nên thường trực ở bệnh viện, ít khi về nhà.
Lần thứ nhất, nhân ngày cưới chị Hai của Minh Trang, tôi lại nhà nó phụ
làm bánh và t́nh cờ gặp Huy. Điều làm tôi chú ư đến anh là tài cắt giấy.
Chỉ vài nhát kéo, anh đă tạo những h́nh rồng phụng, hoa đèn, luôn cả tên
họ đôi tân lang, tân giai nhân với những đường nét rất mỹ thuật. Tôi say
sưa nh́n Huy làm việc đến sững sờ khiến Minh Trang phải la lên:
Nghe Minh Trang dùng chữ “mê”, tôi mắc cỡ đỏ bừng mặt, nhưng Huy không
để ư, anh ngừng tay, nh́n tôi chăm chú:
Tôi ngượng ngùng gật đầu. Minh Trang liến thoắng: Điều tôi nhận xét đầu tiên về Huy là anh có đôi bàn tay ngón dài rất nghệ sĩ.
Lần thứ hai, tôi gặp Huy nơi cổng nhà khi tôi ghé rủ Minh Trang đi học.
Anh cười rất tươi khi thấy tôi và chỉ nói một câu: Lần thứ ba là lúc Huy đến trường đón Minh Trang, anh rủ hai đứa tôi đi ăn kem Hồ Con Rùa và hỏi thăm chuyện học hành thi cử. Anh nhắc, nếu có bài làm nào không hiểu th́ cứ hỏi anh. Lần này tôi khám phá thêm một điều nữa ở Huy là anh có đôi mắt rất sáng, và tôi đă nh́n thấy trong đó những tia nh́n rất lạ, tia nh́n màu xanh…
Tia nh́n ấy đă len vào giấc ngủ của tôi, một vài lần thoáng qua rồi thôi.
Chương tŕnh học năm cuối cấp quá bận rộn đă cuốn hút tôi, đă có thể làm
tôi quên hẳn Huy nếu không có những lần nhắc nhở của Minh Trang.
Hoặc: Và có vài lần Huy đă gửi Minh Trang đem đến cho tôi những tấm h́nh cắt giấy rất đẹp do anh mới chế ra, kèm theo lời chỉ dẫn. Cũng v́ vậy, tôi hay nghĩ đến Huy nhưng lại không dám đến nhà Minh Trang, sợ gặp anh. Không hiểu tại sao.
Chiều nay ghé vào cửa hàng bách hóa mua quà sinh nhật cho Minh Trang,
khi đi ra, tôi có cảm giác như có ai đang nh́n ḿnh. Rất hồi hộp, tôi
băng nhanh qua đường, bước lên lề, tôi vấp phải viên đá, đánh rơi gói
quà xuống đất. Một bàn tay – tôi giật ḿnh, bàn tay có những ngón dài
nghệ sĩ – nhặt lên đưa cho tôi.
Tôi đứng như trời trồng: - Sao lâu quá không thấy Thanh Thu sang nhà anh chơi?
Tôi đáp lí nhí:
Huy đi bên tôi trong bóng chiều xuống chậm và tôi chợt nhận ra rằng màu
xanh đang tràn ngập không gian. Hàng me hai bên đường thả xuống những
cánh lá non màu ngọc đậu nhẹ trên tóc trên vai Huy cho ánh mắt anh càng
trở nên đầm ấm:
Tôi đă lấy lại b́nh tĩnh:
Huy nói như reo: Tôi ngước lên cao, màu chiều đă thẫm và tôi nghĩ đến một vầng trăng. Vầng trăng mơ ước đi vào giấc mộng của tôi… Gửi gió cho mây ngàn bay, gửi phím tơ đồng t́m duyên, gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư về đôi mắt như hồ thu…(3)
~~o))((o~~
Vừa mặc chiếc áo dài xanh mẹ mới may cho, trời bỗng đổ mưa. Những hạt
mưa nặng nề dội xuống ḷng tôi nỗi bồn chồn không dứt. Minh Trang mời
sinh nhật bốn rưỡi mà giờ đă quá một tiếng, không thể đợi được nữa, tôi
đành gọi taxi đến nhà nó. Đi trễ thế này, chắc tụi nó dũa cho mà chết.
Đúng thế, vừa mới bước lên thềm, bọn chúng đă xúm vào xâu xé: - Tê Hát B́nh Phương ơi, mày làm chúng tao hóa thành cổ c̣ hết rồi nè. - Ăn xong, phải bắt Tê Hát B́nh Phương rửa chén mới được.
Huy đến bên đỡ chiếc áo mưa trên tay tôi:
Tôi lặng người trong một giây và cứ đứng sững măi thế nếu Minh Trang
không kéo tôi vào pḥng khách. Huy đem dĩa đậu phụng để trước mặt tôi
rồi thân mật ngồi xuống bên cạnh cho tôi hóa thành tượng đá. Tụi bạn lại
được dịp chọc tới:
Những ánh mắt xô qua chiếu về làm tôi mất hết tự nhiên, tôi tránh Huy
bằng cách xuống bếp phụ mang thức ăn lên. Tưởng chúng nó đă tha, nào ngờ,
đến lúc cắt bánh, một đứa đề nghị:
Cả bọn lao nhao thật đáng ghét: Tôi tái cả người. Quả thật, tôi là con gái, đáng lẽ phải có giọng oanh vàng giống mẹ, th́ tôi lại mang cái gien của ba, nghĩa là suốt ngày chỉ biết đọc sách và học, dù rất có tâm hồn và cũng biết hát một vài bài nhưng tôi không bao giờ có can đảm cất tiếng trước đám đông.
Tôi càng cuống, tụi nó càng vỗ tay:
Không thể từ chối trước lũ quỉ quái này được, tôi nói: - Thơ của ai? Thơ của ai? - Của Lưu Trọng Lư… hay Hồ Dzếnh chẳng hạn, tùy các bạn. - Không được, phải là thơ của Tê Hát B́nh Phương cơ. - Thu đâu biết làm thơ?
Một đứa lên giọng triết lư:
Tiếng vỗ tay lại vang lên ầm ĩ làm tôi mắc cỡ đến ứa nước mắt. Một đề
nghị của Minh Trang làm tôi cảm thấy nhẹ ḷng: - Đồng ư. Nhưng cấm Minh Trang hát thay à nghen.
Và Huy đă đứng lên:
Tụi bạn tôi ngơ ngác trong một giây rồi nháy mắt với nhau, vỗ tay muốn
bể cả gian pḥng. Huy đưa tôi về trên con đường quen thuộc, những hàng me lại chụm đầu vào nhau tâm sự ŕ rào. Xin cám ơn Nhà Đèn đă cúp điện đêm nay cho vầng trăng mơ ước của tôi được bừng sáng trên trời cao lồng lộng, soi những hạt xanh lung linh trên vạt áo tôi dài quyến luyến bước chân Huy.
Khoảng vườn nhà tôi đầy bóng tối. Tôi dừng lại:
Mắt Huy long lanh:
Sợ mẹ biết, tôi nói:
Huy nắm nhẹ bàn tay tôi:
Tim đập mạnh, tôi đi vào nhà bằng những bước chân mọc cánh, khóm tỉ muội
bên thềm vừa nở một bông hoa. Ánh trăng xanh nghiêng ḿnh trên những
cánh mỏng trắng ngần như thầm hỏi: “Cô bé Mùa Thu Xanh ơi, cô đă lớn rồi
sao?” Thùy An _____ (1) (2) Bài T́nh Nghệ Sĩ(3) (4) Bài Thu quyến rũ
|