Thùy An

 

MẶT TRỜI MÙA ĐÔNG

 

 

NẮNG XUÂN
 

          Buổi sáng không có mặt trời. Ngôi vườn bàng bạc trong lớp sương mỏng màu xám, âm u. Thời tiết đă ấm dần lên, nhưng cái vạch đỏ trên hàn thử biểu nhà Trâm vẫn không vượt qua được con số hai mươi. 190C là nhiệt độ trong nhà. Ra đường phải biết, lạnh thấu xương! Trâm dậy sớm, co ro trong chiếc áo len dầy cộm, nhảy phóc lên salon, cố đọc cho xong đoạn kết cuốn truyện cực kỳ hấp dẫn. Tuần trước, thi học kỳ xong, Trâm cùng đám bạn trong tổ rủ nhau đi tham quan nhà sách. Ngang quầy văn học nước ngoài, nhỏ Hoa reo lên:

- Thanh Gươm Công Lư của A. Cronin được tái bản ḱa!

Yến cũng ḥa theo:

- Tuyệt quá, nghe ba tao nói truyện này hay lắm.

Vân đồng t́nh:

- Truyện này rất nổi tiếng. Tao cũng muốn đọc.

Trâm đưa tay lên kệ nhấc cuốn sách lên:

- Vậy th́ mua đi, c̣n chần chờ ǵ nữa.

Lật ra b́a sau xem giá bán, Trâm thả nhanh cuốn sách xuống như bị phỏng lửa:

- Chúa ơi, bốn chục ngàn! Có cần chém ngọt vậy không?

Bốn đứa kéo nhau đi. Quanh quẩn một hồi, cũng trở về “La Mă”. Hoa bàn:

- Hay là chúng ta hùn tiền mua đi. Bỏ qua uổng quá!

Bàn qua tính lại, xem ra không thể tránh được sự quyến rũ của ông tác giả này nên cuối cùng, mỗi đứa góp mười ngàn đem ông về chiêm ngưỡng. Vấn đề là ông về nhà ai trước? Kết quả bốc thăm, Trâm dành quyền ưu tiên. Hên hay là xui đây? Từ lúc mang cuốn sách về nhà, Trâm không lúc nào được yên. Ráng đọc cho kịp kỳ hạn ba ngày để chuyền qua tay nhỏ Yến, nhưng gần Tết, công việc trong nhà bộn bề, Trâm không thể khoán hết cho mẹ và bà nội được. Thế là tranh thủ vừa làm vừa đọc. Câu chuyện kể về chàng thanh niên có người cha bị tù oan, một ḿnh lên đường tranh đấu lấy lại sự công bằng cho cha. Rồi biết bao điều bất ngờ xảy ra… làm Trâm say sưa theo dơi. Kết quả là những quả tắc bị gọt phạm nhiều chỗ, miếng mứt bí, mứt gừng méo mó chẳng ra h́nh thù ǵ cả. Lại thêm nia bánh in sấy trên ḷ bị cháy xém. Mẹ la:

- Trời ơi, hư bột hư đường hết rồi.

Bà nội nói nặng hơn:

- Đồ con gái hư, vất cuốn sách đi kẻo tao đập chết chừ.

Vậy mà đă xong đâu. Điện thoại trong nhà reo liên tục, ba nhỏ bạn chết tiệt thay phiên nhau hối thúc:

- Trâm ơi, đọc mau lên, hết hạn rồi.

Bà nội lại ch́ chiết:

- Điện thoại để người ta đặt hàng chớ không phải để cho tụi bây nói chuyện tào lao.

Trâm đứng dậy, vươn vai. Mọi chuyện rồi cũng trôi qua tốt đẹp. Truyện đă đọc xong, mứt bánh cũng được bà nội sửa chữa, xử lư lại giao cho khách hàng. Chỉ c̣n điều đáng lo nữa là hai hôm nay trời không có nắng, mấy mẹt rau củ đă cắt tỉa làm dưa món cứ ỉu x́u, không cách ǵ khô hẳn được. Bà nội bước ra hàng hiên nh́n trời, than thở:

- Tết nhất đến nơi rồi, không biết có kịp giao cho người ta không.

Một đám con gái ùa vào nhà như cơn lốc, những cái miệng liến thoắng:

- Cháu chào bà nội, chúc bà nội sang năm mới sức khỏe dồi dào, vạn sự như ư…

Bà nội khoát tay:

- Chưa Tết mà chúc chi. Mệ đang rầu thúi ruột đây ń. Ông mặt trời đi mô không biết…

Nhỏ Hoa hiểu ư, nó chạy lăng xăng vào bếp:

- Để cháu quạt ḷ lên sấy cũng khô được, mệ đừng lo.

Gương mặt bà nội tươi lên:

- Ừ, phải đó. Con Trâm mô rồi, mau đi lấy than củi. Suốt ngày cứ ôm mấy cuốn tiểu thuyết! Lớn rồi, phải đàng hoàng hơn cháu à.

Trâm vào pḥng lấy quyển truyện dí vào mặt Vân:

- Cũng v́ nó mà mấy bữa ni tao nghe mệ ca cải lương.

Yến giật phắt:

- Đưa tao, chưa đến phiên nhỏ Vân đâu.

Hoa loay hoay xếp than vào ḷ:

- Chúng mày ồn ào quá. Mau đi kiếm vài miếng củi thông coi.

Một vệt sáng rất mỏng len qua khe ván nhà bếp, phản chiếu những hạt bụi li ti dao động. Trâm reo:

- Hay quá! – Trâm đẩy hai cánh cửa sổ mở ra vườn – Nắng, nắng lên rồi!

Cây cối trong vườn như bừng tỉnh sau những ngày mưa gió. Cơn lũ đi qua tàn phá mọi chướng ngại vật trên đường. Thành phố ch́m trong biển nước. Nhà cửa, ruộng vườn, hoa trái sum xuê… biến thành đất trắng. May mà nhà Trâm ở chân núi Ngự B́nh nên không sao, chỉ thiệt hại mười mấy cây mai chưa kịp ra nụ, bị gió đập tơi bời, găy gập cả ngọn trông thật tội nghiệp. Đă vậy, Trời c̣n không thương, cứ mưa dầm gió bấc, làm cho những ngày cuối năm càng thê lương ảm đạm, mây xám giăng kín cả bầu trời làm chúa Xuân không c̣n nhận ra thành phố thơ mộng này nữa.

Bây giờ th́ ổn rồi. Nắng tốt quá.

Trâm hào hứng nh́n lên cao. Hoa dẹp ḷ than qua một bên, đứng dậy, tay chống nạnh:

- Trâm, nhà có thang không?

Nó nh́n vào góc bếp:

- Đây rồi, mi làm ơn lấy thang bắc lên mái nhà giùm tao. C̣n Vân, Yến, mau bưng mấy mẹt rau củ làm dưa món ra đây để tao phơi cho mệ.

Bà nội ngồi ngoáy trầu nơi hàng hiên, nh́n nhỏ Hoa gật gù, đôi mắt sáng lên vẻ hài ḷng. Được thể, nó càng “ông ninh đau nặng”(*):

- Mệ ơi, mệ tỉa dưa đẹp thiệt đó. Để cháu nấu nước mắm cho mệ nghe.

- Chưa cần mô cháu. Thôi, mấy đứa ra vườn chơi đi.

Yến ôm cuốn sách vào ḷng:

- Chúng ta về thôi. Con Trâm chiếm giữ truyện này lâu quá rồi, đừng thèm dành thời gian cho nó nữa.

Trâm ra vườn một ḿnh. Mặt đất nhớp nháp bùn nhăo. Trâm thận trọng đặt chân lên những vạt cỏ dọc theo lối đi giữa hai dăy chè tàu xanh ngắt. Cây lá trong vườn cũng biếc xanh. Một màu xanh yên b́nh bao phủ khắp nơi. Màu xanh nền nă làm nổi bật những sắc màu khác. Màu vàng hoa mướp, màu trắng hoa chanh, màu đỏ trái hạnh đào… và trên cành khế cao là những chùm bông tím ngắt, tươi mới, rung rinh như mỉm cười trong ánh nắng mai.

Trâm bước đến cuối vườn, nơi có những cây mai bị cơn băo vùi dập tả tơi. Khoảng đất trồng mai sau nhà Trâm không rộng lắm, nhưng khá màu mỡ đủ làm xanh tốt hơn chục gốc hoàng mai giống đặc biệt cho hoa nhiều cánh. Tết năm ngoái, thu nhập của vườn mai khá dồi dào mặc dù mới khai thác có nửa phần năng suất. Năm nay, ba Trâm đặt rất nhiều hy vọng vào những cây mai c̣n lại sắp ra nụ, lần đầu tiên góp hương sắc với đời trước thềm thiên niên kỷ mới. Mẹ Trâm nói với ba:

- Kỳ này bán mai, ráng mua cho mạ cái đầu máy. Mạ thích coi cải lương lắm.

Bà nội gạt đi:

- Thôi, để dành tiền sắm sửa cho con Trâm. Con gái lớn rồi…

Ba cười vui vẻ:

- Lần này nhà ḿnh sẽ có cả đầu máy và quần áo Tết cho cháu nội của mạ nữa. Mạ khỏi lo.

Nào ngờ người tính không bằng trời tính. Giông tố đi qua vườn mai cuốn theo giấc mơ của gia đ́nh Trâm. Những tháng ngày giáp Tết thật là cơ cực. Mọi năm, mẹ chỉ nhận làm mứt bánh cho người quen thôi, giờ ai đặt hàng mẹ cũng nhận, kể cả hàng chợ là thứ hàng thượng vàng hạ cám rất dễ mất uy tín. Thương con, thương cháu, bà nội “gác kiếm” đă hai năm nay, giờ quyết định “tái xuất giang hồ”, nhận làm thêm nem chả, dưa món… để bù vào tiền bán hoa Tết bị mất sạch bởi thiên tai.

Mặt trời lên cao chiếu xuống vườn nhà Trâm những tia nắng vàng rực rỡ. Trâm cởi áo len cầm trên tay, tựa lưng vào gốc dừa, nh́n bao quát cảnh tiêu điều của một góc xuân buồn bă. Bỗng Trâm nhận ra những vệt màu xanh rất nhỏ thấp thoáng nơi những thân mai gầy trụi lá. Cái ǵ vậy? Trâm chạy lại và không tin ở mắt ḿnh: rải rác trên những cành khẳng khiu tưởng đă khô nhựa sống, là những vảy lá non tơ e ấp chào đón ánh thái dương. Vườn mai của ba Trâm đă hồi sinh, dù muộn màng nhưng cũng hứa hẹn với mùa xuân năm tới! Chưa bao giờ Trâm mong ba như lúc này. Cũng v́ hoàn cảnh khó khăn, ngoài công việc thường ngày, ba c̣n đăng kư làm thêm, đến tối mịt mới về đến nhà. Tin vui này Trâm phải để dành báo với ba trước, chắc là ba mừng lắm. Chợt thương ba mẹ, thương bà nội, Trâm cảm thấy ḿnh có lỗi. Lâu nay, thái độ của Trâm đối với gia đ́nh quá hờ hững, vô tư. Bà nội la Trâm cũng đúng, cứ suốt ngày ôm cuốn truyện! Đọc sách là tốt nhưng phải đúng lúc, đúng chỗ. Trâm nghĩ đến bản thân nhiều quá, Trâm ích kỷ, Trâm thật đáng đánh đ̣n. Trâm trở vào nhà bếp lấy chiếc thang, leo lên mái nhà. Bà nội hỏi:

- Cháu làm chi rứa?

- Cháu gác mấy cái mẹt lên cao một chút cho mau khô.

- Giỏi đó. Cẩn thận nghe cháu.

Bầu trời xanh ngập nắng phản chiếu mái ngói nhà Trâm đỏ tươi.

 

Thùy An

 

 

Trang Thùy An

art2all.net