Thùy An

 

MẶT TRỜI MÙA ĐÔNG

 

 

TRỞ VỀ
 


          Xe lửa rời ga Ḥa Hưng độ nửa giờ th́ mưa bắt đầu rơi, mỗi lúc một nặng hạt. Mây đen ùn ùn kéo đến làm bầu trời trở nên xám xịt. Gió thổi mạnh, tung những hạt nước vào trong toa.

- Đóng cửa lại đi cháu.

Bà cụ ngồi bên cạnh nhắc. Tôi ngoan ngoăn làm theo. Người phụ nữ đi cùng bà cụ bắt chuyện:

- Em đi một ḿnh thôi à?

- Vâng ạ.

- Em xuống ga nào?

- Dạ, em ra tới Huế lận.

Bà cụ trợn mắt:

- Mèng ơi, xa vậy mà không ai đi cùng cháu sao?

Tôi im lặng, dựa ḿnh ra ghế, giả vờ ngủ. Ai đi cùng tôi bây giờ? Tôi đă mất hết tất cả từ buổi sáng hôm ấy, đúng vào ngày sinh nhật tôi. Sự việc xảy ra như một cơn ác mộng. Tôi c̣n nhớ rất rơ, bữa đó trời lâm râm mưa. Mẹ đang ngủ, anh Tuyến đi học, c̣n tôi sửa soạn đi chợ mua vật liệu làm bánh, định bụng trổ tài làm một ổ bánh thiệt ngon để cho mấy đứa bạn lé mắt luôn. Có tiếng gơ cửa. Tôi chưa kịp ra th́ d́ Châu đă vặn quả nắm mở tung, xồng xộc bước vào:

- Mẹ cháu đâu rồi?

- Dạ, mẹ cháu đang ngủ.

D́ la lên:

- Sướng chưa? Giờ này mà c̣n thảnh thơi quá.

D́ đi thẳng vào buồng trong:

- Chị Huyền ơi, dậy mau lên, giải quyết công việc cho tôi chút coi.

Tôi xem như không có chuyện ǵ xảy ra, v́ lâu nay mẹ làm chủ hụi và thường tiếp xúc với những loại người ăn to nói lớn như d́ Châu. Khi tôi đi chợ về th́ bầu không khí trong nhà h́nh như khác hẳn. Ngoài d́ Châu ra, c̣n có cô Dung, bác Tấn và bà Cải. Họ ngồi xung quanh mẹ, nét mặt mẹ đầy vẻ lo âu.

- Các anh chị hăy chờ thư thư vài bữa, tôi thu tiền chưa đủ.

Cô Dung nhăn mặt:

- Hôm nay đến phiên tôi hốt chót, trễ hẹn năm ngày rồi đó.

D́ Châu gơ tay lên bàn:

- Tiền vốn của tôi là bảy mươi tám triệu, chị trả hết đây. Tôi cho chị tiền lời luôn.

Giọng mẹ yếu ớt:

- Tôi chưa thu được tiền, chị để từ từ…

- Không từ từ ǵ cả, tôi đă báo cho chị cả tháng rồi, không thể chờ thêm được nữa.

Rồi mỗi người một tiếng, nói chung là họ đ̣i tiền và xúc phạm đến mẹ dữ dội. Tôi sững sờ chứng kiến sức chịu đựng của mẹ. Bao nhiêu bột, đường, trứng, vani… tôi cất hết vào gác-măng-giê rồi lấy xe đạp chạy đến nhà những đứa bạn được mời sinh nhật chiều nay, phải hồi lại thôi. Vui vẻ ǵ mà tiệc với tùng.

Khi tôi trở về, sự việc c̣n tồi tệ hơn. H́nh ảnh đập vào mắt làm tôi rụng rời. Anh Lân đạp xích lô trong xóm, b́nh thường hiền lành là thế, nay đang cầm dao dí vào cổ mẹ:

- Bà có biết không, đó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi, đă quá hạn rồi, bà không quịt tôi được đâu.

Mẹ qú sụp dưới chân anh Lân:

- Người ta chưa chồng tiền đủ cho tôi, th́ làm sao…

- Mặc xác bà. Má tôi đang bệnh, vợ tôi sắp sinh, ai giải quyết cho tôi.

Đám trẻ con hàng xóm xúm đầy cửa, vỗ tay reo ḥ:

- Xă hội đen! Xă hội đen!

Rồi chúng giăn ra để anh Lân khiêng cái ti vi và đầu máy chất lên chiếc xích lô của ḿnh. Trước khi đi, anh c̣n nói với vào:

- Chừng này chưa bỏ bèn ǵ đâu. Nếu bán không đủ sở hụi, tôi đến xiết thêm cái tủ lạnh.

Anh Tuyến đi học về, mỗi người ăn qua loa một gói ḿ rồi đi nằm, không ai nói với ai một lời. Mẹ không ngủ trưa, gọi anh Tuyến:

- Chiều con có đến trường không?

- Con có giờ thực tập.

- Chở giùm mẹ xuống nhà d́ Hảo.

Tôi lo lắng:

- Mẹ ơi, sao mẹ mắc nợ nhiều thế, mẹ có trả nổi không?

- Không sao đâu con. Mẹ sẽ chạy tiền được thôi.

Buổi chiều, khách đến nhà càng đông. Không phải khách đến mừng tôi, mà họ đến để bôi đen ngày sinh nhật thứ 18 đau buồn này. Họ tru tréo, họ quát mắng, họ đ̣i gặp cho được mẹ.

- Thanh, mẹ mày trốn rồi phải không?

- Mẹ cháu đi chạy tiền, các d́ các bác về đi, rồi mẹ cháu sẽ đem qua trả.

- Đừng nói chuyện viễn tưởng. Hăy chỉ ngay, mẹ mày ở đâu?

H́nh ảnh anh Lân cầm con dao nhọn hiện ra làm tôi rùng ḿnh. Tôi nói:

- Cháu không biết ạ.

Bà Ngân bán vải ngoài chợ mới bĩu dài môi:

- Thứ mẹ nào con nấy, hỏi cũng vô ích thôi. Chúng ta về đi, tối trở lại. C̣n hai đứa con đây, con mẹ Huyền không dám trốn đâu.

Tối, rồi mai lại, mẹ vẫn không về. Tôi hỏi anh Tuyến:

- Hôm qua, anh đưa mẹ đến nhà d́ Hảo thật hả?

Anh Tuyến lắc đầu:

- Mẹ đi lung tung. Cuối cùng, mẹ vào chợ An Đông.

- Mẹ có dặn ǵ không?

Mẹ đưa cho anh hai trăm ngàn đóng tiền học thêm Anh văn nhưng không dặn ǵ cả. Không biết hiện giờ mẹ đang ở đâu?

- Em sợ người ta kéo đến nữa.

- Tốt hơn hết là chúng ta khóa cửa, tạm trú đâu đó, chờ mẹ về.

- Nhưng em biết đi đâu bây giờ, tối ngủ ở đâu?

Mặc cho anh Tuấn đến ở nhà bạn, tôi nhất định ngồi nhà chịu đựng giông băo đổ ụp xuống đầu. Một tuần lễ trôi qua, căn nhà tôi trở nên trống rỗng, sau tivi đầu máy là cassette, tủ lạnh, máy giặt, quạt máy, bộ salon bọc nhung, tủ, giường… lần lượt theo chân những chủ nợ ra khỏi nhà tôi. Chỉ c̣n lại cái bàn thờ nhang tàn khói lạnh, gương mặt ba vẫn thản nhiên nh́n tôi với nụ cười dịu dàng, thân thiện, coi thường những lời đe dọa: “Phải đạp tan cái bàn thờ chồng nó mới đỡ tức”. Nói vậy, nhưng không ai nỡ làm điều đó, người chết có tội t́nh ǵ? Tội nghiệp ba quá, đă ba ngày nay, bàn thờ không có một nén nhang. Nhà đă cạn tiền, người sống c̣n đói th́ nói chi đến người chết. Hai anh em lâm vào cảnh khốn cùng. Anh Tuyến bàn:

- Để anh lên nhà chú Linh ở Biên Ḥa t́m mẹ thử xem.

Anh trở về trong t́nh trạng thảm hại, áo quần nhăn nhúm, mặt mũi bơ phờ, tay chân trầy trụa. Tôi hoảng hốt:

- Anh làm sao thế?

- Người ta lấy mất xe rồi.

- Sao anh không tŕnh Công an.

- Công an ǵ, người ta đưa giấy nợ của mẹ ra, cả trăm triệu, chiếc cúp đó có nghĩa lư ǵ.

Không biết mẹ làm ǵ mà nợ dữ thần vậy? Lao xao bên tai tôi là tiếng mỉa mai, nguyền rủa: “Đồ thứ đàn bà thối thây, tiêu xài cho lắm!”, “Đồ vô liêm sỉ, xài tiền người khác mà không biết nhục!”; “Đồ vô hậu như vậy th́ con trai cũng đi ăn cướp, con gái th́ làm…”. Tôi bịt tai, nhắm mắt. Tôi muốn điếc, muốn mù đi để khỏi nghe, khỏi thấy những điều nhục nhă. Anh Tuyến chịu không nổi, khăn gói lên kư túc xá ở với bạn bè. Trước khi đi, anh bảo tôi:

- Bạn anh đă giới thiệu cho anh một vài chỗ dạy kèm. Kể từ nay, anh sẽ sống bằng mồ hôi nước mắt của ḿnh. C̣n em, hăy tạm về nương náu với nội.

Anh đưa cho tôi một gói nhỏ:

- Tiền này anh mượn nơi người bạn, đủ cho em mua vé tàu về với nội.

Cơn mưa dứt hẳn. Mặt trời ửng hồng sau rặng tre xa. Bà cụ ngồi bên cạnh đưa cho tôi cái bánh chưng nhỏ:

- Ăn đi cháu.

- Thôi ạ, chút nữa tàu dừng lại, cháu sẽ ăn.

- Đừng cháu, quà bánh người ta bán trên tàu không có vệ sinh đâu.

Người phụ nữ cũng nói:

- Bánh chưng nhà chị gói đó, ngon lắm, ăn đi em.

Không thể từ chối, tôi cầm lấy:

- Cám ơn bà, cám ơn chị.

Mặt trời khuất sau đám mây. Những hạt mưa nhỏ bay vào cửa sổ. Một hành khách kêu lên:

- Ba hồi mưa, ba hồi nắng, đúng là ông trời.
 

Tôi xách giỏ đi dọc theo đường Lê Lợi. Buổi trưa tan trường áo trắng dập d́u bay. Mười hai năm học trôi qua, tôi đă thi vào đại học nhưng không lọt vào được một cánh cửa nào. Trong thời gian cấp ba, tôi đă học thêu, may, làm bánh. H́nh như tôi có năng khiếu về gia chánh nên tiếp thu rất nhanh các môn học này. Tôi đă may được những bộ đồ kiểu, thêu những nhánh hoa mỹ thuật, và đă hai mùa Noel qua, tôi kiếm được khá tiền nhờ những ổ bánh tuyệt đẹp do chính tay tôi sáng tạo. Hôm thi hỏng Đại học, mẹ an ủi:

- Đừng buồn con. Mai mốt mẹ mở nhà hàng, con sẽ giúp mẹ rất nhiều. Mẹ tin rằng, nhà hàng chúng ta sẽ đông khách nhờ những ổ bánh độc đáo của con.

Mẹ luôn miệng tuyên bố sẽ mở nhà hàng. Mẹ chăm chỉ đi học nấu ăn ở Nhà Văn hóa Phụ Nữ, thỉnh thoảng lại mời bạn bè về nhà thưởng thức những món ăn đặc biệt do mẹ nấu như vịt ngũ sắc, gà xối mỡ… Mẹ c̣n khoe, người bạn Việt kiều của mẹ sẽ về Việt Nam hùn vốn với mẹ, nhà hàng sẽ mang tên Huyền Nga, đó là tên của người bạn và mẹ ghép lại. Nhiều lúc tôi tự hỏi, mẹ nói dối để làm ǵ? D́ Nga đi từ đời nảo đời nao, có thèm viết cho mẹ một lá thư nào đâu. Đến giờ tôi mới hiểu, đau ḷng để hiểu rằng, mẹ làm vẻ bề ngoài như vậy để gây ḷng tin với mọi người. Ngôi nhà đang ở, mẹ nói đă mua hóa giá rồi, nhưng theo tôi biết chắc th́ chưa, mẹ đang làm đơn xin giảm tiền. Bà nội thường nói: “Con Huyền thủ đoạn ranh ma lắm, tôi chẳng ưa chút nào”. Cô Phương nói: “May mà hai đứa con không giống tính chị ấy”. Cô Ngọc th́ hay xét nét: “Chị ấy ăn diện ngất trời, c̣n con Thanh th́ chả có một bộ đồ nào cho ra hồn”. Thật ra, cô Ngọc nói vậy cũng oan cho mẹ, tính tôi không ưa chưng diện nên chẳng đ̣i hỏi nhiều. Một chiếc xích lô dừng lại bên tôi:

- Cô xách chi nặng rứa, lên xe đi cho khỏe.

Nghĩ đến mớ tiền ít ỏi trong túi, tôi lắc đầu:

- Để tui đi xe buưt.

- Trưa nắng chờ xe mệt lắm. Tui lấy rẻ, ưu tiên cho học sinh mà. Cô về mô?

- Tui vô thành nội lận.

- A, tui cũng ở đó, sắp về nhà ăn cơm đây, tiện đường đi luôn. Cô cho ba ngàn thôi.

Tôi dựa vào lưng nệm, lơ đăng nh́n hàng phượng ven đường xanh mướt dưới ánh nắng vàng mơ. Đă qua rồi mùa hoa tuổi học tṛ, thoáng chút nuối tiếc len nhẹ vào hồn. Mi bỗng rưng cay. Tôi chớp mắt, cố nén tiếng khóc nghẹn ngào. Mặt trời ra khỏi đám mây, nắng trở nên gay gắt, hơi nhựa từ mặt đường tỏa lên hăng hắc, khó chịu. Xe qua cầu Tràng Tiền, sáu vài cao lấp lánh ánh bạc đẹp như tranh vẽ. Quê hương ơi, Thanh đă về đây. Tôi sinh ra trong nhà nội và lớn lên trong ṿng tay êm ái của các cô, chú và hàng xóm láng giềng. Từ ngày ba mất, mẹ vô Sài G̣n làm ăn và đến khi tôi lên mười, mẹ ra Huế đón tôi vào ở với mẹ. Mẹ ít liên lạc với nội v́ mẹ mang mặc cảm, bà nội và các anh em của ba, không ai ưa mẹ cả. Mỗi lần về Huế, mẹ chỉ ở bên ngoại và đôi khi, không thèm qua thăm nội nữa. Riêng tôi, tôi hoàn toàn khác mẹ. Càng yêu nội bao nhiêu, tôi càng không thích bên ngoại tí nào. Trừ bà ngoại với tật chướng của tuổi già, các cậu các d́ lúc nào cũng vênh mặt ra vẻ ta đây là hoàng phái, nh́n mọi người bằng nửa con mắt, ngay cả tôi cũng c̣n chịu đựng những câu dè bỉu: “Không hiểu tại sao chị Huyền lại chịu lấy anh Thuận, cái mặt con Thanh giống hệt bên nội, trông như đồ nhà quê”. Một ư nghĩ thoáng qua, hay là mẹ trốn bên ngoại? Những con người ích kỷ đó có dám chứa mẹ không?

Tiếng người xích lô kéo tôi về thực tế:

- Tới thành nội rồi, cô về đường mô?

- Bác cho cháu xuống đường Lê Thánh Tôn.

Con hẻm dẫn vô nhà nội lầy lội những nước, bùn dính vào dép khiến tôi phải nhấc từng bước một. Ngôi vườn cũ hiện ra trước mặt tôi xanh rờn bóng lá, những gốc cây quen thuộc dường như to và cao hơn. Nhà nội vừa xây thêm căn gác gỗ nên trông lạ hẳn ra. Tường cũng vừa mới quét vôi, hai cánh cửa trước mở rộng, cả nhà đang ngồi ăn cơm nơi tấm phản đặt cạnh cửa sổ. Có tiếng cô Phương nói lớn:

- Ai như con Thanh?

Cô Ngọc reo lên:

- Con Thanh, đúng nó rồi.

Tôi bước lên bậc thềm. Bà nội che mắt, hấp háy nh́n ra:

- Con Thanh con thằng Thuận phải không? Mô? Nó mô rồi?

Tôi ṿng tay:
- Thưa bà nội, thưa cô Phương, cô Ngọc.

Cô Phương nói với nội:

- Nó đây, mạ! – Cô bảo tôi – Cháu tới với bà đi, mắt bà dạo này kém lắm.

Bà nội đưa bàn tay xương xẩu sờ lên tóc, lên má tôi:

- Nghe nói mẹ cháu giựt hụi, chạy trốn rồi phải không?

Tôi nh́n bà ngạc nhiên:

- Sao bà biết?

Cô Phương kể:

- Có nhiều người từ Sài G̣n ra đây t́m mẹ cháu, người ta nằm vạ đầy nhà bà ngoại cháu ấy.

- Mẹ cháu không có bên ngoại cháu sao?

Cô Ngọc bĩu môi:

- Có điên mẹ cháu mới về Huế. Không khéo…

Bà nội ngắt lời:

- Thôi các con im đi, để mạ hỏi nó. Thanh ń, nhà cửa trong nớ ra sao rồi? Thằng Tuyến chừ ở mô? Cháu ra đây chơi hay định ở luôn với bà?

Lần này, tôi để mặc cho ḍng nước mắt tuôn rơi. Bà nội vuốt má tôi:

- Thôi, cứ ở đây với bà, chờ chú Ḥa về rồi tính.

Cô Phương nói:

- Cả tuần nay, người ta ra t́m mẹ cháu ồn ào quá, lại không nhận được thư từ ǵ của cháu cả, nên bà nội sốt ruột. Bà bảo chú Ḥa vào trong xem thử sao. Chú mới đi hồi sáng.

Cô Ngọc ra sau nhà lấy thêm chén đũa:

- Ăn cơm đi cháu. Rồi mọi việc sẽ ổn thôi.

Tưởng không ngủ được, nhưng rồi tôi cũng đánh một giấc trưa ra hồn. Khi tôi thức dậy, trời đă xế chiều. Bà nội đang ngồi têm trầu nơi phản. Cô Phương may đồ hàng, tiếng đạp máy xành xạch, vui tai. Cô Ngọc ôm mớ quần áo đi vào nhà, mặt mày tươi rói:

- Trời nắng tốt quá. Mới phơi hồi sáng, chừ đă khô ran.

Bà nội cởi cái áo khoác ngoài:

- Mới nắng có một ngày mà đă thấy nóng.

- Để con ra chợ mua rạm nấu canh ăn cho mát.

Cô Phương ngừng may:

- Phải đó, con Thanh cũng thích ăn canh rạm lắm.

Bà nội gật gù:

- Nó giống thằng Thuận ngày xưa, tội nghiệp.

Bà lại gần bàn thờ, vặn lớn ngọn lửa nơi cây đèn bỏng, nói nhỏ:

- Thuận ơi, con Thanh mới về đó.

Ḷng đầy xúc cảm, tôi đến bên nội, thắp ba nén nhang. H́nh ông nội và ba để cạnh nhau. Hai đôi mắt hơi xếch, giống hệt, đang nh́n tôi, nụ cười nhân hậu.

Tôi bước ra vườn. Gió chiều mát rượi. Nắng mới lọt qua những chùm hoa khế li ti, tím ngắt. Trên cao, trời thật xanh.

 

 

Trang Thùy An

art2all.net