|
MỘT HỒI ỨC VUI
Như con kiến ḅ quanh miệng chén, biết đi đâu, về đâu? Ngồi nhà cứ nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa, chịu không nổi, thế là cả gia đ́nh 3 người leo hết lên xe. Chạy. Ngoài đường càng bát nháo hơn. Ngă tư không có đèn báo v́ nhân viên các chốt giao thông chạy mất dép cả rồi, đành tự sinh tự diệt thôi. Vậy mà hay nghe, không có một tai nạn nào xảy ra trong ngày hôm đó (ngày mất ĐN 29 tháng 3 năm 75). Mọi người kéo nhau đi về phía cảng, phía bờ sông, hoặc chạy qua Mỹ Khê, Tiên Sa…hy vọng có một phép mầu nào đó xảy ra chăng? Nh́n các già trẻ lớn bé chen chúc đu lên những chiếc xà lan hoen rỉ chóng cả mặt, chúng tôi quyết định quay về, ăn uống qua loa rồi lăn ra ngủ. Thà chết trên giường c̣n hơn hy sinh cho cá mập.
Tôi trở về trường, thấy vắng ngắt vắng ngoe. Học sinh
và thầy cô di tản vô Sài G̣n gần một nửa, nhưng cũng phải dạy cho xong
niên khóa 74 –75. Kỳ thi Tú Tài kết thúc trong đơn giản (cũng đi coi
thi, chấm thi nhưng làm cho có thôi, ai c̣n ḷng dạ học hành nữa) và tôi
chuẩn bị tay xách nách mang đi dự khóa Bồi Dưỡng Giáo Viên Cấp 3 tại
thành phố Qui Nhơn. Mấy lúc sau này, đi đâu cũng nghe hai chữ “bồi
dưỡng” bắt mệt, tức cười mà không dám cười, bây giờ không muốn đi mà
cũng phải đi Thời gian học h́nh như là một tháng (?), lâu quá không nhớ rơ. Nơi học là ngôi trường Sư Phạm Qui Nhơn trước 75 ai cũng biết v́ khóa đầu tiên có ns Trịnh Công Sơn với Biển Nhớ… Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu rủ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya… . Qui Nhơn là một thành phố biển đẹp, chữ “đẹp” đă nói lên tất cả rồi. Ở đây, tôi chỉ muốn viết về những sinh hoạt của những con người bất đắc dĩ gặp nhau trong một khoảnh khắc cuộc đời với bao hỷ nộ ái ố, ghi dấu những kỷ niệm mà có lẽ khi bước vào tuổi già, nhiều người vẫn chưa quên.
Học viên từ các tỉnh miền Trung t́m về như Đà Nẵng,
Hội An, Tam Kỳ, Quảng Ngăi, Nha Trang… tập trung trước cổng trường đông
đúc, tôi vui mừng khi nhận ra thầy Đặng Như Đức và cô Kim Thành (tôi
không học cô nhưng có học thầy dạy Sử Địa năm đệ Nhất A), nhiều nhất là
các cô cậu mới ra trường, mắt c̣n sáng, môi c̣n tươi, tâm hồn c̣n phơi
phới tinh khôi. Tôi nghe tiếng gọi phía trước: “Thùy”, rồi phía sau:
“Thùy, phải mi không đó?”, bên trái: “Thùy, Thùy.” Và bên phải: “A, con
Thùy ḱa.” Ôi nhóm bạn thân từ hồi ra trường đến giờ chưa gặp lại. Thế
là tay bắt mặt mừng, la hét ỏm tỏi, quên mất ḿnh là cô giáo, là tấm
gương soi cho các học sinh. Biết sao được, vui ngoài sức tưởng tượng mà
Một pḥng có 2 giường tầng, ở được 4 người: Ngọc Mai,
Thu Sương, Hồng Yến và tôi. Thanh Châu phải qua pḥng bên cạnh, nhưng
không sao, toàn người quen cả, hai bạn đồng nghiệp cùng trường tôi là
Hạnh Dung, Thu Hà và cô Mỹ Phượng có một thời dạy chúng tôi môn Việt
Văn. Cô có một mối t́nh rất đẹp và buồn. Yêu nhau, gặp bao nhiêu trở
ngại, khi sắp đến được cùng nhau th́ anh ra đi về cơi vĩnh hằng. Kỷ niệm
ái ân giữa hai người là giọt máu chưa tượng h́nh
Buổi sáng đầu tiên thức dậy nghe đồn râm ran :
“Trường có MA, có MA… vào nửa đêm, một bóng trắng tóc xơa dài đi dọc
hành lang… chập chờn… chập chờn…” “Không phải, con ma tóc ngắn, lên
xuống cầu thang thoăn thoắt…” “Đâu có, nó ngồi trên băi cỏ…” Tam sao
thất bổn, rút cuộc, không ai h́nh dung được con ma. Ngọc Mai rủ: “Tối
nay, tụi ḿnh đi ŕnh xem có con ma thiệt không?” Nếu Thanh Châu là chúa
ṭ ṃ th́ Ngọc Mai là vua ŕnh rập. Hồi ở nội trú, không có cặp t́nh
nhân nào thoát khỏi đôi mắt cú vọ của nó trong những lần hẹn ḥ, cả
những câu trao đổi thương yêu cũng lọt vào tai nó. Bạn bè phục lăn, h́nh
như nó có thiên lư nhĩ
Chương tŕnh học cũng nhiều: giờ Chính Trị học chung
trên hội trường, giờ Chuyên Môn và giờ Thảo Luận học theo từng tổ. Mười
sáu năm dùi mài kinh sử, ṃn bàn ṃn ghế, chừ c̣n học chi nữa hè
…Ḷng cuồng điên v́ nhớ, ôi đâu người đâu ân t́nh cũ, chờ hoài nhau trong mơ nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa… (Hoài Cảm –Cung Tiến) Có bao giờ bạn nghĩ đến một người mà lẽ ra phải cùng bạn đi hết quăng đường đời, chia sớt mọi buồn vui? nhưng v́ một lư do nào đó, hai bạn lạc mất nhau, để lại bao muộn phiền, bao quay quắt nhớ thương. Thế rồi vào một ngày không như mọi ngày, bạn gặp lại cố nhân giữa một khoảnh khắc không vướng bận mà chỉ có hai người, mắt trong mắt, tay trong tay. Điều ǵ sẽ xảy ra? “Người trong cuộc” mà tôi biết là Hồng Yến, cô bạn cùng pḥng. “Thùy ơi, tao… tao gặp… gặp anh Minh.” “Vậy hả? anh dạy trường nào? Có khỏe không?” “Anh dạy Vơ Tánh Nha Trang, anh đă lập gia đ́nh, có một con…” Tôi cười: “ Th́ mi cũng rứa, thua chi hè.” Giọng Yến run run: “Ảnh hẹn tao chiều nay… ra biển chơi.” Tôi nh́n bạn, nhớ đến thời quen Minh và Yến. Minh học trên Yến hai khóa. Anh đàn giỏi, hát hay, những bài thơ anh làm tặng Yến đă đưa họ xích lại gần nhau hơn, nhưng t́nh yêu giữa hai người gặp rào cản là tôn giáo và hai bên sui gia đều cố chấp, không ai nhường ai. Hồng Yến nh́n tôi tin cậy: “Thùy, được không Thùy?.” Ai nói t́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dỡ là sai bét, một sự đổ vỡ tan nát mà đẹp sao được, đúng là xảo ngôn. Tôi chỉ thích Happy End mà thôi. Nh́n Yến thương quá, tôi nhè nhẹ gật đầu. Chiều, tôi theo mọi người ra biển chơi. Hoàng hôn trên biển thật tuyệt vời. Nơi ghềnh đá, dưới hàng thùy dương, dọc bờ cát mịn… ngoài Yến và Minh, tôi c̣n thấy nhiều cặp sóng đôi bên nhau… Mà có trách chi những phút xao ḷng, ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ, ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ, đừng có trách chi những phút xao ḷng! (Thuận Hữu) Ngồi học hành tuy làm biếng, nhưng cũng phải giả vờ ghi ghi chép chép, đâu nói chuyện với nhau được. Vui nhất là thời gian sau giờ ăn trưa, mọi người tập trung nơi giếng nước, vừa rửa chén, vừa bàn tán chuyện trên trời dưới nước, những chuyện vượt biên, anh A đi lọt, ang B bị bắt, chị C bị túm nhưng v́ có con dại nên được tha về. Ngoài ra, con cái cũng là một đề tài nói hoài không hết. Thu Sương khoe cặp song sinh trai nay cũng hơn 3 tuổi: “Hai đứa trắng tṛn như hai cục bột, đẹp như cặp tiên đồng.” Hạnh Dung cười hí hí: “Con tui 3 tháng, biết làm mưa nè.” Cô Mỹ Phượng nói: “Con gái cô năm nay vào lớp 1 rồi, cháu múa rất đẹp.” Ngọc Mai chen vào: “Con trai em hát hay lắm cô.” Thanh Châu bắt gị: “Con mi mới giáp thôi nôi mà hát chi rứa?” Hồng Yến bênh: “Sao không hát được, con tao chưa đầy năm cũng đọc thơ được nữa nè.” “Đừng có xạo. Thơ chi rứa?” “Th́ con mèo trèo lên cây cau…” “Xạo nữa, có mà là Thánh Gióng” Con tôi năm đó đă mười tám tháng, thuộc rất nhiều bài hát, bài thơ rất dài, nhưng thôi khoe làm chi. Dưới mắt của con quạ mẹ, tất cả những con chim khác đều xấu xí. Chuẩn bị cho buổi liên hoan chia tay, mỗi đơn vị tỉnh phải đăng kư ít nhất là một tiết mục văn nghệ. Anh Trưởng đoàn ghé pḥng tôi: “Các chị tham gia nghe. Hợp ca thôi, đứng vô là hát, đừng ngại.” Thế là giông tố dồn dập, mấy cô bạn tôi lao nhao: “Anh giỡn đó à, hát đâu phải dễ, c̣n có năng khiếu, có chất giọng nữa chớ.” “Đứng vô là hát? Thần đồng chắc.” “Đúng là ép người quá đáng.” Nh́n nét mặt tiu nghỉu của anh, thấy tồi tội, tôi nói: “Mà hát sao anh, nhạc cách mạng đâu ai biết ǵ.” Anh hào hứng trở lại: “Chị chịu khó thuyết phục các bạn ấy dùm tôi nghe. Bài này dễ hát lắm.” “Mà bài ǵ? “ “Tre Rừng Tây Nguyên.” Rồi anh nhẩm hát một đoạn, mấy nhỏ bạn tôi la lên: “Chi mà tre với nứa hoài vậy, rồi c̣n chông gai nữa chớ, dễ sợ.” Tôi nh́n mấy nhỏ bạn: “Thôi kệ, tội nghiệp anh ta.” “Tội chi, tội lội xuống sông, mai mốt có chồng lội lên.” Buổi chiều, anh tới báo tin vui, đă đủ số người cho tiết mục hợp ca rồi, bây giờ đang t́m người hát solo một đoạn. Người đó là Thu Hà, cùng pḥng với cô Mỹ Phượng, Hà hát hay không thua ǵ ca sĩ, lần này, Hà c̣n đơn ca bài ǵ… chưa có khi nào đẹp bằng hôm nay, đất nước mây trời làm ta mê say… mà tôi không biết tên. Ngày hôm sau, tôi gặp anh Trưởng đoàn bên hành lang, mặt mày méo xẹo, đôi mắt buồn xo. “Có chuyện ǵ vậy anh?” “Tiêu rồi chị ơi, Thu Hà rút tên ra khỏi ban Văn nghệ rồi.” “Tại sao?” “Tại… ghen.” “Ai ghen ai?” “Chồng Thu Hà ghen với… tui”
Những ngày sắp về nhà, ḷng ai cũng nôn nao, nhớ
chồng, nhớ con. Khóa học kết thúc, chúng tôi được ở nhà làm bài thu
hoạch nộp cho thầy. Đâu có ǵ khó, chỉ trong ṿng năm nốt nhạc
Các bạn cùng học chung khóa bồi dưỡng với tôi năm đó
chắc chưa hài ḷng, v́ c̣n nhiều nữa, sao không kể ra? V́ cái status này
dài quá, sợ mỏi mắt các bạn thôi mà
Valencia, Santa Clarita, California 30/05/2020
Thùy An
|