|
Thùy An
Chương 1
- Ḱa Minh, sao không vào tập đi, coi chừng không kịp đó! Tôi lại nh́n đồng hồ: - Kỳ quá Tuấn ơi, giờ nầy vẫn không thấy Bích đến. Tuấn sững người: - Chết, làm sao bây giờ. Hay là để Tuấn đến nhà Bích xem sao nhé. Minh vào trước dợt lại với các bạn đi, tạm khoan đệm đàn cũng được. Tôi thừ người nh́n theo xe Tuấn khuất sau ngă tư cuối đường, ḷng rối như tơ. Hôm nay là ngày cuối cùng chúng tôi họp mặt nhau dưới mái trường cấp ba thân yêu nầy, bởi ngày mai và những ngày kế tiếp, chúng tôi sẽ vùi đầu vào sách vở chuẩn bị thi hết cấp, rồi trên nẻo đường tương lai đầy thử thách, ai sẽ vào được đại học và ai sẽ bỡ ngỡ bước chân vào đời? Tôi trở vào sân, trường c̣n vắng vẻ, lác đác vài học sinh ngồi trên ghế đá, hoặc đứng bên gốc cây nói chuyện thầm th́, chỉ có những bạn trong ban văn nghệ tập họp đầy đủ trong các lớp của ḿnh, đèn bật sáng choang. Tối nay, lớp tôi có tham gia ba tiết mục, một hợp ca, một độc tấu và một đơn ca. Phần hợp ca, chúng tôi đă chuẩn bị từ đầu học kỳ hai nên không có ǵ phải lo, hơn nữa, cách đây hai tuần, chúng tôi đă ráp thử với dàn nhạc nhà trường, nay đă hoàn hảo lắm rồi. C̣n tiết mục độc tấu do Bích, trưởng ban văn nghệ lớp tôi biểu diễn, nay nó không đến, xem như phần nầy hủy bỏ cũng được đi, điều tôi lo ngại và bối rối nhất tối nay là phần đơn ca của tôi. Quả thật tôi hát không lấy ǵ làm hay lắm, lại thường sai nhịp, nhưng trong lớp không có bạn nào hát được cả nên cô chủ nhiệm đă chọn tôi theo yêu cầu của toàn khối lớp mộthai, nghĩa là trong đêm văn nghệ chia tay mỗi lớp phải có một tiết mục đơn ca mới đạt đủ tiêu chuẩn thi đua. Đúng là trong xứ mù tên chột làm vua, tôi lo cuống cuồng lên và không chọn được bài hát nào thích hợp, quả t́nh tôi chưa quen hát trước đám đông. Bích đă khuyến khích, chọn bài và tập dượt cho tôi. Với chiếc guitare thùng đơn sơ, với những ngón tay thon dài điêu luyện, tiếng đàn ngọt ngào và t́nh tứ của Bích đă nâng giọng hát tôi lên. Nhiều lúc, nghe lại bằng ghi âm, tôi phải sững sờ v́ không ngờ ḿnh lại hát hay đến như vậy. Bích là bạn thân của tôi từ đầu năm lớp mười, hai đứa ngồi gần nhau suốt ba năm học và t́nh bạn theo đó càng ngày càng mật thiết hơn. Nhà Bích nghèo, ba mẹ nó đều là giáo viên nên đời sống rất chật vật. Bích có năng khiếu văn nghệ, nó theo học đàn guitare tại nhà Văn hoá thiếu nhi năm lớp 6, đến bây giờ nó đàn rất khá. Mới hôm tết đây, nó báo tin cho tôi biết có một ban nhạc nghịêp dư mời nó về giữ tay guitare basse, mỗi tuần tŕnh diễn hai đêm, lương bỗng cũng khá, tôi nghe phấn khởi quá. Chiều hôm đó hai đứa dẫn nhau đi Hồ Kỳ Ḥa ăn kem và bơi thuyền, mừng cho thành công đầu tiên của Bích. Tiếng gọi của Khoa làm tôi giật ḿnh: - Minh, vào tập nhanh lên! Tôi đứng tần ngần bên khung cửa: - Minh đang chờ Bích. Khoa tṛn mắt: - Bích chưa đến à? Minh có gặp Tuấn vừa mới chạy ra ngoài đó không? Tôi gật đầu: - Tuấn đến nhà Bích rồi, không hiểu Bích có đau ốm ǵ không? Các bạn trong nhóm hợp ca xúm quanh tôi: - Con nhỏ Bích nầy thiệt t́nh... - Phụ trách văn nghệ ǵ kỳ cục vậy. - Cô chủ nhiệm vừa mới hỏi tụi mầy đó. Mỗi đứa một câu làm ruột gan tôi càng rối bời. Nếu Bích không đến th́ ai sẽ đệm đàn cho tôi và nếu có người thay Bích, liệu tôi có thể hát hay được không? Tuấn từ bên ngoài hớt hải chạy vào, tay xách cây đàn của Bích: - Bích kẹt rồi, không đến được đâu. Tôi chưa kịp hỏi cả bọn đă lao nhao: - Sao vậy? Sao vậy Tuấn? Tuấn ngồi xuống ghế, thở hổn hển: - Ba của Bích bị xe đụng, cả nhà Bích vào nhà thương hết. Tôi sững người nh́n cây đàn trong tay Tuấn. Tuấn giải thích: - Bích gửi cây đàn cho bạn Phương bên mộthaiA6 nhờ bạn ấy đệm dùm cho Minh, nhưng bây giờ Phương bảo nó đàn c̣n yếu lắm, không dám múa ŕu qua mắt thợ nên đem giao Tuấn đây, biết làm sao bây giờ. Tôi quay phắt ḿnh, bước ra cửa: - Minh phải đến nhà Bích. Tuấn kéo tay tôi lại, gắt lên: - Minh không nghe Tuấn nói à, cả nhà Bích đă vào bệnh viện hết. Vả lại, c̣n tiết mục đơn ca của Minh th́ sao? - Không có ai đệm đàn th́ làm sao Minh hát được. Tuấn ngập ngừng: - Hay là... Minh hát với dàn nhạc nhà trường nhé. Năy giờ đứng tựa cửa im lặng, Khoa lên tiếng: - Không được đâu, để Khoa nhờ Thoại bên A4 thử xem. Anh chàng biến ra khỏi pḥng nhanh như tia chớp, đúng là dân thể thao, Khoa là vận động viên điền kinh sáng giá nhất của trường tôi. Tuấn mang chiếc ghế tựa đến bên tôi. - Minh ngồi xuống nghỉ mệt một lát đi. Tôi gieo ḿnh xuống ghế như kẻ mất hồn, bao nhiêu ư tưởng quay cuồng trong trí, không biết ba của Bích có làm sao không và chốc nữa tôi sẽ hát hỏng như thế nào đây. Chung quanh tôi, các bạn xôn xao bàn tán: - Ê, Thoại nào vậy? - Thoại guitare bên A4 đó. - Anh chàng đàn khá không? - C̣n độc hơn con Bích nhiều. Khoa lại xuất hiện nơi cửa, theo sau là một anh chàng cao ráo mặt mày sáng sủa áo quần bảnh bao. Khoa giới thiệu: - Đây là Ái Minh, và đây là Thoại, người bạn thân nhất của Khoa, Thoại sẽ thế Bích đệm cho Minh hát, Minh yên chí đừng lo nữa nghe. Tuấn hớn hở trao cây đàn cho Thoại, Thoại đến bên tôi, giọng anh thật trầm: - Chốc nữa Minh hát bài ǵ vậy? Một thoáng đỏ mặt, tôi đáp nhỏ: - Bài "Tuổi đời mênh mông", Thoại có biết không? Thoại nâng đàn lên, dạo một hợp âm và đoạn đầu của bài hát, anh ngẩng lên: - Phải bài nầy không? Tôi cười: - Đúng rồi, nhưng Thoại đánh cao quá. - Được rồi, để Thoại đổi gam lại. Tuấn từ bên ngoài chạy vào: - Nhanh lên các bạn ơi, lửa trại đă đốt và buổi tŕnh diễn sắp bắt đầu. Thoại nh́n đồng hồ, bảo tôi: - Chúng ta chỉ c̣n nửa tiếng để dợt lại. Minh cố gắng lên nhé. Thoại đàn vững vàng và có phần bay bướm hơn Bích nhưng sao tôi vẫn không thấy thoải mái như khi được hát bên tiếng đàn của Bích. Khoa lại chạy vào: - Sắp tới phần tŕnh diễn của lớp ḿnh rồi, các bạn chuẩn bị nhé. Sau bài hợp ca được tán thưởng nồng nhiệt, tôi đứng lại trên chiếc bục nhỏ đặt giữa sân rộng, trước đống lửa trại bập bùng loang loáng những gương mặt bạn bè thân quen, tim đập rộn ră. Khoa bước lên bục, đi về phía micro: - Ái Minh của lớp chúng em sẽ tiếp tục chương tŕnh bằng bài hát "Tuổi đời mênh mông" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Thoại xuất hiện bên tôi tự hồi nào, tiếng đàn dặt d́u và tôi cất cao lời hát: "Mây và tóc em bay trong chiều gió lộng, trời làm cơn mưa xanh dưới những hàng me." H́nh như tôi hát nhanh hơn lúc dợt hồi năy, tôi bị chạy nhịp mất rồi, bỗng nhiên tôi hốt hoảng và quên mất lời của câu hát tiếp, tôi đứng sững im như hóa đá, tiếng x́ xầm chợt vang lên quanh tôi, tôi đang chờ đợi những tiếng la ó phản đối của các bạn và tôi sắp khóc. Nhưng không, tất cả vẫn im lặng, tôi thoáng nghe tiếng kêu nhỏ của Tuấn: - Chết cha, Ái Minh bể dĩa rồi. Chợt Thoại giật chiếc micro trong tay tôi: - Kính thưa quí thầy cô và các bạn, v́ quá xúc động, Ái Minh đang ngưng ngang bài hát. Bây giờ, Ái Minh xin hát lại bản "Tuổi đời mênh mông" để gởi đến các bạn trẻ trong lứa tuổi học tṛ và riêng tặng các bạn của khối lớp mười hai, v́ hôm nay là ngày cuối cùng chúng ta họp mặt dưới mái trường thân yêu nầy, ngày mai những kỳ thi đang chờ đợi chúng ta cũng như cuộc đời mênh mông đang rộng mở... Trong khi Thoại nói, tôi đă b́nh tĩnh trở lại. Tiếng vỗ tay vang dội và Thoại trao micro lại cho tôi, anh nói nhỏ: - B́nh tĩnh nhé, đừng sợ sai nhịp, tiếng đàn Thoại sẽ theo Minh. "... Ôm cuộc sống trong tay bên đời quá rộng, tuổi thần tiên yêu dấu búp non đầu cây..." Lần nầy tôi hát suông sẻ và hay không ngờ. Tôi bước xuống bục giữa những tiếng la to "bis, bis".. Tôi đi ra phía nhà để xe, tựa ḿnh vào gốc cây phượng, im nghe nhịp tim ḿnh rộn ră. Trên cao, ánh trăng vằng vặc soi bóng lá lung linh sân cát, tràn lên vạt áo tôi. Có tiếng động nhẹ sau lưng, tôi quay lại. Thoại, trên tay anh cầm ly nước chanh: - Minh ở đây mà năy giờ Thoại t́m măi. - Có chuyện ǵ vậy Thoại? Thoại đưa ly nước cho tôi: - Minh uống đi! - C̣n Thoại? - Thoại có rồi, lớp của Minh tổ chức chu đáo ghê, c̣n cả bánh kẹo tràn lan trong ấy, chúng ta vào chơi nhé. Tôi nhấm nháp ly nước chanh: - Thôi, Minh muốn về. - Để Thoại vào lấy xe cho Minh. - Khỏi, Minh đi bộ, nhà Minh ở gần đây thôi. Tôi đưa ly nước cho Thoại: - Phiền Thoại trả dùm Minh, Minh về trước nhé. - Khoan, chờ Thoại chút xíu. Thoại trở lại thật nhanh: - Thoại cũng đi bộ, hăy cho phép Thoại đưa Minh về. Hai đứa đi chầm chậm, con đường sáng loáng ánh trăng. Thoại lên tiếng trước: - Sao đă mấy kỳ rồi không thấy thơ của Minh đăng trên "Mực Tím"? Tôi ngạc nhiên: - Ủa, Thoại cũng biết... Thoại cười nhẹ: - Biết chứ, thơ của Minh rất truyền cảm, Thoại thích lắm. Ngập ngừng một lát, Thoại nói: - Đă bao lần Thoại muốn làm quen với Minh, nhưng.. không dám, Thoại sợ. Tôi cười: - Thoại làm như Minh dữ lắm không bằng. Giọng Thoại thật chân thành: - Không phải Minh dữ... nhưng Minh nghiêm quá, sợ Minh không cho làm quen, Thoại quê. Đă đến con hẻm vào nhà, tôi dừng bước: - Minh. Tôi nh́n Thoại, ánh đèn đường soi mắt anh long lanh: - Minh cho phép Thoại trở thành người bạn của Minh nhé. Tôi gật đầu, muốn nói với Thoại vài lời nhưng mịêng như dính keo, thôi đành im. Đă đến trước cổng nhà tôi, hai đứa dừng lại: - Thoại có một số đề cương ôn tập toán hay lắm, để Thoại đem đến cho Minh mượn. - Có bài giải sẵn không? - Có chứ. - Vậy th́ hay quá, mau cho Minh mượn nhé, Minh ngu môn toán lắm. - Minh yên chí, có ǵ thắc mắc Thoại sẽ giải đáp cho. Thôi, Minh vào, chúc Minh ngủ ngon. - Chúc Thoại ngủ ngon. Tôi đẩy nhẹ cánh cổng bước vào nhà, hương ngọc lan tỏa thơm khuôn sân nhỏ, một bóng người đang ngồi trầm ngâm trên ghế đá cạnh gốc cây, đốm thuốc cháy lập ḷe. - Ơ, anh Trí, anh chưa đi ngủ hả. - Anh đợi em đây. Sao, đêm lửa trại có ǵ vui không, kể cho anh nghe đi. Tôi ngồi xuống bên anh, liến thoắng: - Eo ôi, em suưt bể dĩa, nhưng không sao, mọi chuyện lại trở nên tốt đẹp như thường. Anh Trí hút một hơi dài rồi vứt điếu thuốc xuống đất, anh nghiêng ḿnh nh́n tôi chăm chú. Tôi tṛn mắt: - Anh làm ǵ kỳ vậy? Anh Trí vỗ nhẹ vào má tôi: - Xem thử cô em gái của anh có "mát" không? Cái ǵ bể dĩa và cái ǵ lại tốt đẹp như thường? Tôi đập mạnh vào vai anh: - Anh chậm hiểu quá à, nghe em kể đây nè, tại con Bích đệm đàn không đến, em phải nhờ người khác đệm dùm, v́ chưa quen nên em suưt bể dĩa, sau đó em b́nh tĩnh trở lại và hát rất thành công. Anh Trí gật gù: - Như vậy, tay đệm đàn nầy phải cừ lắm. Tôi giật ḿnh, không biết hồi năy anh Trí có thấy Thoại đưa tôi về không. Rồi chợt nhớ đến Bích, tôi cầm tay anh Trí lắc mạnh: - Anh Trí ơi, nghe nói ba của Bích bị xe đụng đó, bây giờ anh chở em đến nhà Bích xem sao nghe. Anh Trí cũng hốt hoảng theo tôi, tôi biết, anh rất có cảm t́nh với Bích nên không lạ ǵ khi thấy anh sốt sắng vào nhà dẫn chiếc honda ra. Nhưng khi hai anh em đến nơi, cửa nhà Bích vẫn đóng im ĺm, bên trong tối thui. Tôi nói nhỏ bên tai anh Trí: - Chắc cả nhà vẫn c̣n trong bệnh viện.
|