Thùy An

 

MÙA HÈ ÊM Ả

 

Chương 12

 

Mấy hôm rày mưa tầm tă, bầu trời chùng thấp xuống và những hàng phượng rụng lá xác xơ. Không hiểu có băo rớt đâu đấy hay là trời buồn dùm tôi?

Tôi thi hỏng rồi các bạn ạ, thật ra bài làm của tôi cũng không đến nỗi kém, chỉ thiếu có hai điểm. Thoại đă đậu, cả Khoa và Tuấn nữa.

Trong lớp tôi có năm mươi bạn nhưng nghe nói chỉ có hai mươi bạn thi vào đại học và chỉ đậu có ba. Khoa đă mở một tiệc lớn để ăn mừng, tôi đến dự với một bó hồng trên tay cùng vui với Khoa. Thật ra, tôi đă chuẩn bị tinh thần từ trước nên tin thi hỏng đă không làm tôi buồn nữa mà trái lại, tôi cảm thấy như ḿnh lớn hẳn lên.

Mùa hè cuối cùng của cấp ba đă đi qua đời tôi bằng những bước chân phượng hồng êm ái, bằng những cánh hoa dầu lung linh kỷ niệm, bằng ánh mắt Thoại nồng nàn trao gửi thiết tha. Tôi đă trưởng thành, từ một con bé vô tâm, háo thắng và ích kỷ tôi đă thấy được những khuyết điểm của ḿnh để dần dần sửa đổi cho được tốt đẹp hơn. Tôi đă thành công phần nào khi đă lâu không c̣n bị anh Trí nhắc nhở: "Ái Minh phải như thế nầy, Ái Minh phải như thế kia", ba cũng khen tôi đằm thắm hẳn ra, Thoại đă bỏ vẻ e dè và hoàn toàn tự nhiên trước tôi.
 

Bây giờ th́ chúng tôi rất thân nhau, nên tôi muốn tổ chức một buổi họp mặt thân mật tại nhà để mừng Thoại thi đậu đồng thời chia vui cùng anh Trí nhân dịp anh vừa được làm việc chính thức tại một nhà máy lọc dầu với tư cách chuyên viên. Trong những lần đi chơi với Thoại, tôi biết Thoại rất thích món chè đường xôi ṿ, tôi sẽ tự tay nấu món nầy cho Thoại ăn. Dù không ngon bằng người ta nhưng chắc Thoại sẽ sung sướng lắm khi được biết tôi muốn săn sóc anh theo cách của tôi, một điều mà từ trước đến nay chưa hề xảy ra. Nhưng không biết tổ chức đêm vui như thế nào cho độc đáo đây, phải nhờ anh Trí làm quân sư mới được. May ghê, không ngờ những "tư tưởng lớn" đă gặp nhau, anh Trí cũng định tổ chức đêm thơ nhạc kỷ niệm ngày ra trường cùng các bạn anh tại pḥng khách nhà tôi sau khi đă xin phép ba mẹ.

Hôm đó, anh Trí và các bạn anh sẽ giới thiệu một vài bài thơ do họ phổ nhạc hoặc hát những bài thơ phổ nhạc của các nhạc sĩ và thi sĩ nổi tiếng. Anh Trí bận lung tung nên nhờ Bích dượt cho tôi bài thơ "Mùa hè êm ả" của tôi do anh phổ nhạc để tŕnh diễn trong đêm họp mặt ấy, nhưng rồi Bích cũng bận với ban nhạc của nó nên tôi mừng rỡ trốn luôn. Quả thật tôi chả thích hát giữa chốn đông người chút nào. À, tôi c̣n quên kể cho các bạn nghe, Trần Hổ bị trục xuất, trước khi đi, anh ta c̣n nhắn lại với d́ Đào là tại tôi kênh kiệu quá nên anh ta chơi mẹ một vố cho hả tức. D́ Đào vừa kể lại vừa nguyền rủa, đồ trời đánh thánh vật, vậy tại sao nó chơi cả với bác Thống nó? Điều làm tôi sung sướng nhất là mẹ đă quay quan niệm sống của mẹ một góc một80 độ. Mẹ không bảo tôi đi bán hàng nữa, mà khuyên tôi gắng học lại để sang năm thi, cũng như mẹ rất quí Bích và Thoại. Mẹ thường nói với ba "Tiền bạc khiến em mù quáng nên đôi lúc đă làm cho anh và các con buồn".

Hôm nay pḥng khách nhà tôi thật đẹp, những tấm màn cửa đă thay mới, những chụp đèn màu xanh hắt làn ánh sáng dịu dàng xuống chiếc bàn tṛn trải khăn trắng nổi bật hai b́nh hồng Đà Lạt đỏ tươi. Bạn của anh Trí có hai chị và ba anh, bạn của tôi có Tuấn, Khoa, Thoại và Bích, về phía người lớn có ba mẹ, d́ Phượng và chú Vinh. Mở đầu chương tŕnh, anh Trí hát bài "Mùa hè êm ả" sau khi giới thiệu đó là thơ của tôi khiến mọi người nh́n tôi chăm chú làm tay chân tôi luống cuống chả biết để đâu.

Tung bay muôn tà áo trắng

Ru êm lá mát sân trường

Phượng hồng lung linh bóng nắng

Gửi em câu chào mến thương

*

Giă từ bạn bè sách vở

Em ôm kỷ niệm vào đời

Cửa thiên đường nào rộng mở

Cho tâm hồn em chơi vơi
 

Chú Vinh liền "phỏng vấn" tôi:

- Xin thi sĩ nhí của chú cho chú biết, bao giờ th́ tập thơ đầu tay của thi sĩ ra mắt bạn đọc?

Tôi đỏ mặt nấp sau lưng mẹ:

- Cháu làm chưa đủ, chắc cũng vài tháng nữa chú ơi.

Chú Vinh chọc tới:

- Vậy th́ mừng Thoại thi đậu, cháu phải hát một bài tặng Thoại chứ? Một bài thơ phổ nhạc của cháu? Được chứ?

Mọi người vỗ tay ầm ĩ, tôi ấp úng:

- Không có bài của cháu, cháu sẽ hát một bài thơ phổ nhạc của... của...

Ngẫm nghĩ măi chẳng nhớ ra bài ǵ, may nhờ Bích nhắc, tôi hát bài "Quê Hương" của Đỗ Trung Quân:

Quê hương là chùm khế ngọt

cho con trèo hái mỗi ngày…
 

Lần lượt các bạn trẻ đều hát, song ca hoặc đơn ca, bài nào cũng hay và đầy hứng thú. Chờ họ tŕnh diễn xong, tôi phục thù chú Vinh:

- Bây giờ Ái Minh xin giới thiệu hai lăo tiền bối: d́ Phượng và chú Vinh, hai người phải hát à nghen.

Không ngờ chú Vinh đứng lên mạnh dạn:

- Sợ ǵ, chú sẽ hát bài "Thoi Tơ" thơ của Nguyễn Bính, nhạc của Đức Quỳnh, đây là bài hát thời chú c̣n nhỏ xíu nhưng vẫn sống măi với thời gian. À, mà chú chỉ tặng riêng cho... d́ Phượng thôi đấy nhé.

Cả bọn vỗ tay muốn bỏng rát.

Em lo ǵ trời gió

Em lo ǵ trời mưa

Em lo ǵ mùa hè

Em tiếc ǵ mùa thu...

Thơ anh làm em hát

Tơ em dệt anh may

Ta xây đời bằng mộng

Như tiếng dệt con thoi
 

Đêm dần khuya... Giọng hát của d́ Phượng mong manh như sương khói…

Một bài thơ của Kim Tuấn:

Anh cho em mùa xuân

nụ hoa vàng mới nở

Chiều đông nào nhung nhớ…

 

Ôi, mối t́nh của họ thật đẹp! Tôi bước ra hàng hiên, nh́n lên trời cao lấp lánh muôn sao, thầm th́ mong cho d́ Phượng và chú Vinh yêu nhau hoài hoài.

Có tiếng bước nhẹ sau lưng, tôi quay lại, Thoại đang ở bên tôi:

- Ái Minh gắng luyện thi để sang năm vào học cùng với Thoại nhé.

- Vâng, nhưng không phải bây giờ đâu.

Thoại ngạc nhiên:

- Sao vậy?

- Minh phải lang thang một thời gian để hoàn thành tập thơ của Minh đă, nhưng Thoại cứ yên chí đi, Minh sẽ thi lại và sẽ cùng học với Thoại.

Không gian tràn ngập hương đêm, hẳn trên cây cao kia, sau đám lá mềm xao xuyến, một đóa ngọc lan vừa hé nở trong sáng như t́nh bạn giữa chúng tôi. 

 

Viết xong 20.8.1990

Thùy An

 

 

Trở về Chương 11

 

Trang Thùy An

art2all.net