Thùy An

Mưa trên phím ngà

Chương 01

Chiều. Buổi chiều mầu xám. Mây vần vũ đan kín khoảng trời cư xá. Gió đẩy đưa hàng cây ngả nghiêng lao xao và thổi tung mái tóc tôi. Chiếc kẹp rơi xuống đất ḥa vào âm thanh ngập ngừng phát ra từ những ngón tay nhỏ bé vụng về gây cho tôi cảm giác khó chịu. Tôi rời hàng hiên, quay vào .

-Em không thuộc bài ǵ cả. Phải chịu khó tập đàn chứ. Trời sắp mưa rồi, thôi em nghỉ sớm đi.

Tôi ngồi xuống ghế, ngắm nh́n căn pḥng rộng. Những tấm màn cửa mầu xanh buông rủ, những bức tranh phong cảnh đồng quê êm đềm, những chùm hoa đèn rực rỡ trên trần cao... và pho tượng bán thân của Chopin trên đàn dương cầm đang nh́n tôi bằng ánh mắt dịu dàng: “Diễm Châu, cháu đang nghĩ ǵ?”. Tôi lướt tay lên hàng phím trắng, dạo khúc etude quen thuộc.

Tôi đến bên cửa sổ, nh́n xuống vườn. Những giọt mưa đầu tiên lác đác rơi, rồi dồn dập, rào rào trên hàng liễu rũ bên hồ cá. Sấm động rền trời. Mưa càng lúc càng to. Nước thấm không kịp, chảy tràn lan trên con đường sỏi trắng dẫn đến bậc thềm nhà. Đất ở đây trũng quá. Chỉ cần một trận mưa lớn là những con đường cư xá bỗng hóa thành “gịng sông uốn quanh”. Dạo c̣n nhỏ xíu, tôi thường mong ước trời mưa măi, cho sân trường mẫu giáo trong cư xá ngập lụt, để tôi khỏi phải đi học và được dịp tắm mưa, lội nước.

Tôi sinh ra trong một gia đ́nh ngỡ là hạnh phúc v́ tôi tưởng ba chỉ có ḿnh mẹ. Ngày đất nước thống nhất, cũng là ngày tôi cất tiếng khóc chào đời, ba quyết định đưa vợ con vào Nam –quê hương của ba. Hai mươi năm qua, cảnh cũ vẫn c̣n nhưng người xưa đâu mất? Hàng xóm láng giềng toàn là những gương mặt lạ. Ba tiếp nhận căn nhà đồ sộ của ông bà nội để lại với bao nỗi ngậm ngùi. Ba đă có một đời vợ trước. Bà ta đă mất và hai đứa con riêng của ba không hề có ư định chờ ba trở về. Họ đă di tản trong hối hả, để lại nguyên vẹn đồ đạc và cây đàn piano chưa kịp bán. Ba bị hụt hẫng. Thành phố tràn ngập cờ hoa, không khí đầy phấn khởi nhanh chóng làm cho ba vui vẻ trở lại. Sẵn đàn trong nhà, ba “tầm sư học đạo” cho tôi từ hồi c̣n mẫu giáo. Đến 7 tuổi, tôi thi đậu vào Nhạc viện. Tôi lớn lên từng ngày, thông minh, mạnh khỏe. Tôi siêng năng, chăm chỉ, đạt được nhiều thành tích. Tôi học giỏi, đàn hay, nên chẳng bao lâu, tôi trở thành “ngôi sao tí hon” của Nhạc viện, không một buổi biểu diễn báo cáo nào vắng mặt tôi. Tôi đắm ḿnh vào thế giới âm thanh đầy mầu sắc. Hào quang chung quanh tôi tỏa sáng đến nỗi tôi không cảm nhận được niềm đau của mẹ ngay từ lúc mẹ bước chân vào ngôi biệt thự này. Hai người con của ba tuy đă ra nước ngoài, đă yên ấm với gia đ́nh riêng, nhưng vẫn không ngừng quấy rối bằng những lá thư đ̣i phải trục xuất mẹ con tôi ra khỏi nhà. Mẹ là gái Hà Nội, xinh đẹp, hiền lành, thua ba gần 20 tuổi nhưng lại rất yêu ba. Cũng v́ t́nh yêu này, mẹ đă hy sinh, nhịn nhục tất cả. Sau khi rời chiến trường, ba mang một mảnh đạn nhỏ trong lồng ngực. Mỗi khi thời tiết thay đổi đột ngột, mảnh đạn trở ḿnh hành hạ ba khổ sở. Cơn đau kéo dài, ngắn th́ vài phút, dài th́ vài giờ, nhưng có khi, nó làm cho ba chết lên chết xuống phải đưa đi cấp cứu. T́nh yêu cùng sự chăm sóc lo lắng của mẹ đă phần nào xoa dịu vết thương trong ba. Ba thường nói với tôi: “Mẹ thật tuyệt vời. Chúng ta phải sống thế nào cho xứng đáng với sự hy sinh của mẹ, con nhé.” Có thể v́ động cơ đó, tôi đă học tập hết ḿnh. Qua Sơ Cấp, tôi bắt đầu nhận học tṛ. Những tháng hè, tôi vừa dạy đàn vừa quản lư đám trẻ con trong cư xá. Tiếng lành đồn xa, phụ huynh ở các nơi khác đem con đến thụ giáo ngày càng đông. Tốt nghiệp Trung Cấp, đệ tử của tôi nhiều đến nỗi tôi không c̣n th́ giờ để đọc sách, giải trí. Ba đă nghỉ hưu .Tôi trở thành lao động chính trong gia đ́nh. Ngoài tiền chi tiêu hàng tháng, tôi c̣n sắm được xe máy và có tài khoản trong ngân hàng Á Châu, định sau này giúp mẹ mở một cửa hàng bách hóa như ư mẹ mong.

Nhưng gịng đời không c̣n êm ả. Sóng gió bắt đầu nổi lên từ ngày hai người con riêng của ba trở về. Vừa bước vào nhà, anh Hùng và chị Ngọc không một lời hỏi thăm sức khỏe ba, thay vào đó là câu: “Chúng con muốn bán nhà. Ba nghĩ sao?”. “Nhà này của ông bà nội –nhà hương hỏa, không thể bán được.” “Như vậy là không công bằng. Chúng con cũng có phần trong ngôi biệt thự này mà.” “Các con nói đúng. Đây cũng là nhà của các con, các con có quyền ở đây thay v́ đến khách sạn. Chúng ta đều là người một nhà cả.” Anh Hùng nhún vai, Chị Ngọc bỉu môi, nói: “Không dám người một nhà đâu, thưa ba. Họ là những kẻ không cùng chiến tuyến với chúng con.” Không cùng chiến tuyến! Thảo nào anh chị ấy coi mẹ con tôi như kẻ thù. Điều tệ hại hơn hết là chị Ngọc cố t́nh chận đứng con đường kiếm sống của tôi bằng cách nói xấu gia đ́nh tôi không biết ngượng mồm. Miệng chị dẻo đến nỗi ai cũng tin chị (nghe nói hiện chị đang hành nghề Luật sư tại Cali). Trước mặt mọi người, tôi là một cô gái không ra ǵ, đang hùa với mẹ, âm mưu chiếm đoạt ngôi nhà mồ hôi nước mắt của ông bà nội.

-Châu ơi –Chị Ngọc xuất hiện với vẻ mặt nặng nề thường nhật –Tại sao cô không lên sân thượng đem quần áo xuống? Mơ với mộng, vừa thôi chớ.

Từ đầu năm đến nay, chị Ngọc đă về Việt Nam đến ba lần. Chị nói với hàng xóm: “Ở đây t́nh cảm thân thiết quá. Mỗi lần về tôi lại chẳng muốn đi.” Nhưng chị lại nói với ba: “Con bị thất nghiệp, dạo này túng thiếu lắm. Con muốn ba bán nhà chia cho chúng con.” Câu trả lời của ba trước sau như một: “Không !”

Lần này về nước, chị nói: “Các cháu của ba sắp chết đói rồi đó. Mong ba nghĩ lại cho con nhờ.” Ba chỉ cười: “Bên đó an sinh tốt lắm, chết đói sao được. Vả lại, ba chưa hề thấy mặt các cháu, tại sao con không đưa chúng về thăm ba?”. “Thăm làm ǵ hở ba. Ba đâu có thương chúng. Ba đă có vợ con của ba rồi.” Cuộc nói chuyện giữa hai cha con bao giờ cũng kết thúc bằng những lời nói mát mẻ của chị Ngọc. Ba chỉ im lặng. Tôi biết, v́ mẹ, ba không muốn làm lớn chuyện ra.

Chị Ngọc tiếp tục đay nghiến tôi:

-Cô ác lắm, cô cố t́nh để ướt áo quần tôi.

-Không có đâu, em quên thật mà.

Chị trợn mắt:

-Cô điêu lắm. Cô lên sân thượng mà xem. Toàn là quần áo của tôi. Rơ ràng là cô đem quần áo của cô vào trước khi mưa.

-Không phải. Ngày hôm nay em chưa giặt đồ mà.

Ba từ pḥng bên bước ra, nh́n chị Ngọc:

-Con không được vu khống em con. Chẳng biết lư lẽ ǵ cả.

Chị Ngọc gào lên:

-Chính ba mới là người không biết lư lẽ. Ba đă bỏ mặc gia đ́nh để đi theo lư tưởng, rồi ba lại phản bội t́nh cảm vợ chồng, ba ...

-Im ngay.

-Ba không có quyền ra lệnh cho con. Ba là người đàn ông vị kỷ, gàn bướng... ba là...

Gương mặt ba xanh mét v́ tức giận. Hai tay ba run rẩy ôm lấy ngực, miệng há ra, không thốt được nên lời. Tôi hét: “Ba ơi !”. Mẹ từ dưới bếp chạy lên, đỡ lấy ba:

-Anh, b́nh tĩnh lại nào.

-Anh phải đánh nó. Đồ con mất dạy, con...

Chị Ngọc sừng sộ:

-Tôi mất dạy ư? Đúng. V́ ba có dạy tôi ngày nào đâu. Ba đi mất biệt, giờ trở về lại khư khư ôm lấy của cải. Mấy người tham lam cũng vừa thôi chớ.

Ba nhào đến, chị Ngọc lùi lại. Mẹ nắm cánh tay ba. Ba vùng vẫy:

-Cô buông tôi ra. Tôi phải đánh nó.

Chị Ngọc đổ dầu vào lửa:

-Đánh ai? Ba đủ sức sao? Ba tưởng ba c̣n trẻ lắm à? Thiệt nói không biết mắc cỡ.

Mẹ nhất định không cho ba đánh chị Ngọc. Ba càng vùng, mẹ càng nắm chặt áo ba, cố sức kéo lùi về phía cầu thang. Bỗng mẹ hụt chân, chới với. Theo phản xạ, mẹ buông tay, gượng níu lấy thanh cầm uốn khúc dẫn lên lầu, quên hẳn ba cũng bị mất thăng bằng nhưng không may mắn như mẹ. Tôi rú lên khi thấy ba lăn lông lốc xuống cầu thang. Mưa tạnh hẳn. Trong bóng tối nhập nhoạng của một ngày sắp hết, ba nằm co quắp, không động đậy. Mẹ nâng gương mặt ba lên, khóc nức nở: “Anh ơi !”. Tôi cuống cuồng nhấc điện thoại, gọi xe cấp cứu. Chỉ có chị Ngọc là b́nh tĩnh. Từ trên bậc thang cao, chị nói với xuống: “Mẹ con các người sẽ phải trả giá thôi.”

***

Lời nguyền của chị Ngọc thật linh ứng. Ba mất. Mẹ bị kết án 3 năm v́ tội ngộ sát. Tôi như đứng trước ngă ba đường mịt mù sương khói, chẳng biết đi về đâu. Đáng lư ra, cái chết của ba không liên quan đến mẹ. Khi ngă xuống, ba chỉ bị tổn thương đến phần mềm, đầu không va chạm, xương không bị găy. Theo lời bác sĩ quen, từ lâu, tim của ba đă có vấn đề. Nay cú té làm mảnh đạn trong phổi chuyển ḿnh, lọt vào khí quản, bít kín đường hô hấp, khiến ba không chịu nổi. Ban đầu, trong bệnh án, nguyên nhân cái chết của ba được ghi là do tai nạn. Nhưng chị Ngọc không chấp nhận, chị nhất định buộc tội mẹ cố ư giết chồng v́ ba đang muốn bán nhà chia cho hai đứa con riêng. Với sự đồng lơa của anh Hùng, chị làm đơn kiện lên ṭa án với những luận chứng sắc bén không sao chối căi. Và mẹ con tôi đă thua đậm trước một con người tráo trở nhưng thông thạo luật pháp ấy.

Sự việc xảy ra như trong cơn ác mộng. H́nh hài ba trở thành nắm tro trong chiếc hũ trắng để trên bàn thờ. Mẹ tiếp tục cuộc đời sau chấn song sắt. Tôi tiếp tục cuộc đời trong buồn tủi cô đơn. Nhưng nào tôi đă được yên. Anh Hùng, chị Ngọc có một quyết định rất xảo quyệt. Dạo ba c̣n sống, lúc nào anh chị cũng yêu cầu bán nhà chia của, nay th́ không. V́ nếu bán nhà, mẹ và tôi –vợ con hợp pháp của ba cũng được phần. Cho nên, anh chị sửa lại ngôi biệt thự thành nhiều pḥng để cho người nước ngoài thuê. Chú Chín –người bà con bên ngoại của anh chị được mướn làm quản gia, trông nom ngôi nhà trong thời gian anh chị không có mặt ở Việt Nam. Chị Ngọc nói với tôi:

-Cô cứ việc chọn một pḥng để ở, không phải trả bất cứ chi phí nào. Thế là chúng tôi quá tốt với cô rồi đấy.

-Em là con gái, không thể ở chung với những người ngoại quốc. Hơn nữa, em cần có học tṛ. Em xin phép được dọn ra ngoài.

-Tùy cô thôi. Nhưng cô không thể mang cây piano đi được, v́ hai lư do. Thứ nhất, cây đàn hiện được dùng để trang trí pḥng khách; thứ hai, đó là cây đàn của tôi.

Tôi sắp rời khỏi ngôi nhà ấu thơ với hai bàn tay trắng, trước những đôi mắt ngậm ngùi thương hại của hàng xóm láng giềng. Sau cái chết của ba và nỗi bất hạnh giáng xuống đời mẹ con tôi, họ đă thấy được ḷng dạ đen tối của hai người ruột thịt cùng cha khác mẹ với tôi. Nhưng thấy để mà làm ǵ nữa? Không ai giúp được tôi trong lúc này đâu. Có chăng là những ư kiến bàn ra tán vào làm ḷng tôi càng rối reng thêm.

Tôi không cần ǵ cả. Trước mặt tôi, c̣n bao nhiêu việc phải làm. Giờ đây, trên con đường tương lai, một ḿnh tôi bước tới, liệu tôi có đủ sức đương đầu với băo táp phong ba? Sau một thời gian khổ đau, mất phương hướng, tôi bắt đầu sắp xếp lại cuộc đời ḿnh. Đầu tiên, tôi t́m đến Loan –nhỏ bạn thân. Bà quản gia nói:

-Cô Út đi du lịch chưa về. Có nhắn ǵ, cô cứ để giấy lại.

Vậy mà tôi không nhớ. Hôm chia tay nghỉ hè, Loan có nói: “Hè này , có thể tao được đi du lịch Châu Âu, rồi sau đó, sang Canada thăm anh Hai tao.” Loan là con nhà giàu –rất giàu . Giàu từ nhiều thế hệ trước. Đến đời ông nội nó, đă có trong tay hàng chục đồn điền cà phê rải rác khắp vùng Tây Nguyên. Loan cùng tuổi với tôi, nhưng đối với Loan, ngày nó mở mắt chào đời không b́nh yên chút nào. Thành phố đang trong cơn hoảng loạn. Ba má nó quay cuồng trong t́nh trạng nửa ở nửa đi. Đi: cuộc sống giàu sang sẽ không bị gián đoạn, con cái sẽ được học hành, tiếp cận với nền Khoa học Kỹ thuật tiến bộ... nhưng đi là chấp nhận kiếp tha hương, con cái dần mất gốc, hương khói tổ tiên sẽ lạnh lẽo chốn quê người. Má Loan lại vừa sinh, sức khỏe kém, không thể vượt qua chặng đường xa xôi đầy nguy hiểm như vậy. Cuối cùng, họ quyết không đi. Một người bạn thân của ba Loan không có con, năn nỉ gia đ́nh Loan cho ông nhận anh Hai của Loan làm con nuôi, đem ra nước ngoài, chăm lo cho anh ăn học đến nơi đến chốn. Những ngày đầu gian khổ, Loan vẫn sống yên vui cùng ba má, chị Ba và anh Tư. Hai người bác của Loan trở về, hướng dẫn cho ba Loan phương cách làm ăn mới, phù hợp với sự phát triển của xă hội lúc bấy giờ. Rồi đất nước mở cửa, ba Loan hùn vốn cùng bạn bè thành lập nhiều công ty liên doanh, đầu tư vào các dịch vụ khách sạn, nhà hàng. Tôi quen Loan vào năm lên 7, khi hai đứa cùng nhỏ tí teo như hai viên kẹo, và cùng kỳ phùng địch thủ để dành một chỗ chính qui trong Nhạc viện Thành Phố. Kỳ tuyển sinh Piano năm đó, Loan và tôi cùng đánh bản “Hành khúc Thổ Nhĩ Kỳ” của Mozart. Tôi đứng đầu bảng với điểm 10 tuyệt đối, Loan được xếp hạng nh́ trong số mười hai bạn trúng tuyển. Vào trường, buổi sáng học chuyên môn cùng “sư phụ”, buổi chiều học văn hóa lại cùng ngồi cạnh nhau, nên t́nh bạn giữa chúng tôi ngày thêm thắm thiết. Tuổi thơ tôi gắn liền với khung trời Nhạc viện, những ngơ ngách thân quen, những căn pḥng thoáng mát. Mỗi buổi trưa ở lại trường, cây me già cuối sân thả từng đợt mưa xanh xuống những tṛ chơi trẻ con của chúng tôi: nhảy dây , banh đũa , trốn t́m... là chứng nhân thương yêu nh́n chúng tôi lớn lên, từ cô vịt con xấu xí biến dần thành nàng thiên nga xinh đẹp. Nhưng những con thiên nga chưa hoàn toàn lột xác, cây me đă bị người ta đốn ngă để chỉnh trang lại ngôi trường. Trường tôi bây giờ có rất nhiều cái hơn xưa: lộng lẫy hơn, nguy nga hơn, hiện đại hơn... nhưng không phải là ngôi trường của một thời d́u dặt cung đàn những đêm diễn báo cáo, hội trường tràn ngập hoa tươi, những bàn tay nắm lấy bàn tay, vang vang lời chúc tụng... Trường tôi bây giờ chạy đua theo lợi nhuận, không gian đầy những tạp âm. Chỗ này cho thuê pḥng dạy Anh Văn, đằng kia mở tiệc mừng sinh nhật, rồi c̣n hoạt động của các ban nhạc Pop Rock ,các đoàn kịch Thành phố tại hội trường –giờ đă được nâng cấp với một sân khấu hoành tráng, những dăy ghế bọc nhung sang trọng, tường cách âm có gắn máy điều ḥa, tạo sức hấp dẫn và thoải mái cho các khán giả mọi lứa tuổi. Mười một năm gắn bó với mái trường, thêm hai năm Đại Học, không như Loan chỉ chuyên tâm học đàn, tôi c̣n ghi danh học môn Anh văn hệ tại chức với quyết tâm đạt cho được mảnh bằng Cử nhân để làm phong phú thêm hành trang vào đời. Giờ ba đă mất, mẹ đang trong ṿng lao lư, anh chị chiếm lấy ngôi nhà, nhất định tôi phải vượt qua được chặng đường đầy chông gai phía trước, làm chủ lấy cuộc sống của ḿnh .

Rời nhà Loan, tôi đến nhà nhỏ bạn thân thứ hai là Thu Hà. Gặp Cẩm Vân đang ngồi tán gẫu. Hai nhỏ này thi đậu trung cấp mới vào học chung Văn hóa với tôi và Loan. Bốn đứa tạo thành “bộ tứ” cùng học cùng chơi rất tâm đắc. Thấy tôi, Cẩm Vân chạy ra dẫn xe giúp:

-Không ngờ ông anh, bà chị Việt kiều của mày tệ thật. Vậy sau này, mày định ở đâu?

-Tao có một số tiền ở ngân hàng. Cứ tiếp tục dạy đàn, chắc cũng không đến nỗi.

Cẩm Vân bàn:

-Vậy th́ việc đầu tiên là phải t́m chỗ ở. Thuê một ngôi nhà... không cần, chỉ một căn pḥng là được rồi, nhưng phải đủ rộng để đặt vừa cây piano.

Tôi ngắt lời:

-Tao không c̣n cây đàn nữa .Chị Ngọc giữ lại rồi .

Thu Hà đang ngồi dựa ngửa, bỗng bật lên như ḷ xo:

-Sao con mẻ đó ác quá vậy. Làm thế có khác ǵ đập bể nồi cơm của mày.

Cẩm Vân và Thu Hà cùng học đàn tranh. Có một thời chúng nó nhận được rất nhiều học tṛ. Đó là các bà các cô sắp xuất cảnh, muốn làm quen với âm nhạc để gia nhập vào “thế giới thượng lưu”. Học đàn, rồi mua bán đàn. Có những cây đàn tranh giá một vài chỉ, nhưng cũng có những cây làm bằng gỗ quí, chạm trổ hoặc cẩn xà cừ giá đến vài cây. Tiếng đàn hay dở cần phải có tai nghe. Nhân được các học sinh nhờ vả, chúng nó mở luôn “ dịch vụ” mua bán đàn, tiền vô như nước. Nhưng rồi phong trào xẹp xuống rất nhanh. Không phải ai học đàn cũng được, ai chơi đàn cũng hay. Cần cù nhẫn nại chưa đủ, mà phải có năng khiếu bẩm sinh. Có nhiều người, cả tháng trời không thể nhớ nổi 7 nốt nhạc, có người học đă sáu tháng vẫn không biểu diễn được một bài nhạc đơn giản nhất. Dần dần, họ đâm chán, tuyên bố nghỉ học. Số học sinh giảm xuống, Thu Hà và Cẩm Vân bị thất thu. Nhưng không sao, sông có khúc, người có lúc, chúng nó lại có thời gian chuyên tâm học hành. Sau khi tốt nghiệp Trung cấp, Thu Hà xin vào dạy nhạc tại một trường dân lập. C̣n Cẩm Vân thi rớt Đại học, ở nhà làm nhân viên tiếp thị cho người chú có cửa hàng bán đàn Organ .

Cẩm Vân nói:

-Chỗ tao làm, thỉnh thoảng có người đến nhờ mai mối bán đàn. Tao sẽ để ư kiếm cho mày một cây piano giá rẻ. C̣n Thu Hà, xem thử có phụ huynh học sinh nào muốn cho thuê nhà hoặc pḥng, nhớ báo cho Diễm Châu.

Tôi cảm động:

-Khỏi cần. Tao sẽ đến các dịch vụ mua bán nhà, t́m thuê một căn pḥng cho người độc thân, chắc là dễ thôi .

Thu Hà dẫy nẫy:

-Ư, mày đừng tiếp xúc với mấy tay c̣ nhà, nguy hiểm lắm .

-Mày mới đi dạy có một năm, làm ǵ mô phạm dữ vậy. Yên tâm đi, c̣ cũng có năm bảy loại. Thời buổi cạnh tranh thị trường, giở tṛ lừa bịp th́ không thể làm ăn lâu dài đâu.

Cẩm Vân nói:

-Nhưng mày cũng phải cẩn thận đấy. Hay là tao đi với mày. À, tao có người quen làm dịch vụ này, ḿnh đến đó thử xem.

 

 

 

Thùy An

Mưa trên phím ngà

Chương 02

Mưa. Mùa mưa năm nay tôi không c̣n một người thân bên cạnh. Ông ngoại mất đă lâu, bà ngoại nay già yếu, sống nương nhờ bác Cả. Các cậu, các d́ đều là công chức, đồng lương khiêm tốn, lại c̣n phải nuôi con ăn học, tôi không thể làm phiền họ được. Mẹ thường kể cho tôi nghe, hồi mẹ yêu ba, làm đám cưới với ba, bên ngoại tôi, không một ai tán thành. Nhất là bác Cả. Bác quư mẹ như vàng ngọc v́ trong số các cô em gái, mẹ đảm đang nhất, thùy mị nhất. Bác đưa ra nhiều lư do để ngăn cản mẹ. Thứ nhất, ba không xứng đôi với mẹ v́ quá già; thứ hai, ba c̣n một gia đ́nh trong Nam; thứ ba, lấy chồng xa xứ là điều không nên. Nhưng rồi bác đành chịu thua trước t́nh yêu mănh liệt của ba mẹ. Ngày mẹ theo ba vào Nam, bà ngoại khóc hết nước mắt. Bác Cả dặn ḍ: “Có ǵ không giải quyết được, cứ viết thư cho anh.” Từ đó đến nay, bác và mẹ thường xuyên viết thư cho nhau. Tuy nhiên, mẹ dấu biệt nỗi buồn, dấu những mâu thuẫn càng lúc càng sâu đậm giữa mẹ và hai người con riêng của ba. Cho đến lúc thảm kịch xảy ra.

Mưa ngưng rồi lại tiếp, ông trời thôi khóc rồi lại sụt sùi. Những sợi tơ trắng xóa bay bay trong khoảng vườn xanh lá, phủ trên mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Tôi ra sau lấy chiếc dù, t́m một ít lương khô rồi đi về phía hồ cá. Hai con cá vàng của tôi đang ẩn nấp trong hốc đá, thấy động, bơi vụt ra đớp mồi, lớp vảy màu cam tươi óng ánh như dát bạc. Tôi ngồi xuống thành hồ, ngắm nghía ḥn non bộ, bỗng nghe ḷng nhẹ tênh. Tôi có cảm giác như ḿnh đang trở về với mái gia đ́nh êm ấm, thuở c̣n ba mẹ mỗi chiều cùng bên nhau, tỉa cỏ, ươm hoa, chăm sóc khoảng trời hạnh phúc. Từ nhỏ, ḥn non bộ đă rất quen thuộc với tôi. Những khối đá xám in dấu rêu phong, với ngôi chùa nhỏ sơn son thiếp vàng, tọa lạc trên đỉnh. Dưới chân núi là gịng suối trong veo, có cây cầu nhỏ xíu bắc qua và một ngư ông đang ngồi câu cá. Rải rác khắp nơi, c̣n có bác tiều phu, cô gánh lúa... dễ thương nhất là cậu bé để tóc trái đào, ngồi thổi sáo trên ḿnh trâu. Tôi cúi xuống thật gần. Năm tháng trôi qua, dường như cậu mục đồng của tôi không hề lớn, tiếng sáo diều vẫn ngân nga khúc nhạc thanh b́nh, cũng như bác tiều phu, cô gánh lúa... vẫn đứng yên, b́nh thản trước sóng gió đời tôi.

Mưa lớn quá. Hàng liễu rũ bên hồ ngả nghiêng trước gió. Gió thổi vù vù, tung bay những ngọn lá khô sũng nước. Chú Chín đứng trên bậc thềm nhà, gọi tôi. Tôi đứng dậy, trở vào:

-Chú bảo ǵ cháu ạ?

Chú nh́n tôi ái ngại:

-Sao cháu lại ngồi dưới mưa thế. Gió lại to nữa. Vừa mưa vừa gió, nói chung là cháu không sợ bệnh sao?

Những người bà con bên ngoại của anh Hùng, chị Ngọc đều đáng ghét, trừ chú Chín. Chú là em họ của mẹ chị Ngọc. Trước chú đi lính, đeo lon đại úy. Trong thời gian chú đi học tập, vợ chú đă bồng con theo người đàn ông khác vượt biên. Trở về, chú làm đủ mọi nghề để kiếm sống. Rồi đất nước mở cửa, khách nước ngoài đến Việt Nam tham quan ngày càng đông. Nhờ có chút vốn liếng Anh ngữ, chú xin vào làm việc cho Công ty Du Lịch, đưa đón du khách, đời sống khá dần. Điều làm chú đau khổ nhất là vợ con chú không muốn liên hệ với chú nữa. Những lá thư gửi đi bị trả về, cho nên, khi bắt đầu có phong trào ra đi theo diện H.O đối với các sĩ quan chế độ cũ, chú vẫn quyết định ở lại quê nhà. Chú nói với tôi: “Ba má chú đă qua đời, anh em cũng chẳng c̣n ai, vợ con lại từ bỏ chú. Vậy chú qua bên ấy để làm ǵ, nói chung là kiếp tha hương buồn thúi ruột.” Chú thường nh́n tôi: “Con gái của chú cũng trạc bằng tuổi cháu, nhưng hiện nay nó cao thấp, xấu đẹp như thế nào th́ chú không thể h́nh dung được. Nói chung là nó không c̣n biết đến người cha này nữa rồi.” Tôi nghĩ là chú Chín không ghét tôi, mà trái lại. Dù đó là ḷng thương hại ban cho một con bé bơ vơ, tôi cũng rất trân trọng và biết ơn chú vô cùng.

Tôi xếp dù. Nước từ cây dù nhỏ xuống, đọng thành vũng. Chị Ngọc từ pḥng khách bước ra, hét lên:

-Đi ṿng ra sau đi. Dơ hết cả nhà rồi. Thiệt không biết điều chút nào .

Chú Chín nhíu mày:

-Cháu mới là người không biết điều. Chị em trong nhà, làm ǵ mà khó khăn thế.

-Tôi không có chị em nào ở đây cả.

-Nói vậy mà cũng nói được. Nói chung là ...

-Cậu th́ lúc nào cũng nói chung với chả nói riêng. Chuyện nhà tôi, cậu đừng có xen vào.

Tôi níu tay chú Chín: “Chú đừng nói nữa.” Rồi đi ra ngă sau. Chị Ngọc gọi giật:

-Châu, đứng lại tôi hỏi. Cô nhất định rời khỏi đây phải không?

-Vâng. Nhưng em chưa thuê được nhà.

-Tôi đâu có dục cô. Nhưng dù cô có ở lại hay không, căn pḥng cô đang ở vẫn là của cô –một pḥng thôi, cô nhớ đấy.

Chú Chín đưa hai tay lên trời:

-Ngọc ơi là Ngọc, có phải cháu không đó. Ngày xưa cháu đâu có vậy, nói chung là xă hội Mỹ đă biến cháu thành con người thực dụng mất rồi!

Chị Ngọc không trả lời, quay ngoắt đi vào nhà trong. Mưa đă tạnh. Cây lá trong vườn xanh tươi, sạch sẽ. Nước rút nhanh để lộ những viên sỏi trơn tru, sáng ngời trên lối đi. Tôi đứng im bên hành lang –một hành lang hiện đại vừa mới xây, dẫn vào pḥng khách rồi tỏa ra những căn pḥng cho thuê đầy đủ tiện nghi. Hồi c̣n ba mẹ, nhà rộng nhưng chỉ có ba pḥng. Nay chị Ngọc mướn kiến trúc sư thiết kế lại, tận dụng thêm phần đất sau nhà, làm được mười pḥng . Đă có năm pḥng cho thuê, c̣n lại năm, kể cả pḥng của tôi và chị Ngọc. Cái ga ra bên hông nhà được sửa sang lại làm chỗ ở cho chú Chín. Cách cư xử của chị Ngọc thật không phải đối với người cậu họ của ḿnh, nhưng mỗi người đều có lư lẽ riêng, tôi có quyền ǵ xen vào? Hơn nữa, xét về mặt lư th́ chị Ngọc hoàn toàn đúng. Pḥng làm ra để cho thuê chớ đâu dành cho chú Chín. Nhường cho tôi một pḥng là quá lắm rồi –căn pḥng duy nhất không được trang trí nội thất, không có máy điều ḥa nhiệt độ. Chỉ có chiếc giường ngủ của tôi và mẹ, cái tivi 14 inch, bàn viết, những ngăn tủ đựng áo quần. Chân dung của ba được đặt trên mặt tủ, giữa hai đế nến bằng đồng. Phía trước là lư hương. Mỗi sáng thức giấc, tôi đốt một nén nhang, gửi cho ba chút hơi ấm để ba bớt cô đơn nơi cơi b́nh yên kia. Biết bao lần tôi đă khóc trước di ảnh của ba: “Ba ơi, ba có thấu nỗi oan của mẹ không?”

Mặt trời chiều thả những tia nắng cuối ngày lên mặt hồ lấp lánh rồi tan loăng vào không gian. Hoàng hôn. Trong một thoáng, bóng tối đă ngập tràn. Giọng chú Chín trầm trầm sau lưng tôi:

-Châu à, theo ư chú, cháu đừng nên đi. Ở lại, cháu sẽ được nhiều cái lợi. Thứ nhất, cháu khỏi tốn tiền nhà hằng tháng; thứ hai, cháu có đàn để dạy học tṛ; thứ ba, hương hồn ba cháu c̣n lẩn quẩn trong ngôi nhà này, cháu nỡ sao?

-Nhưng rồi đây, khách thuê nhà sẽ ra vào tấp nập, đủ mọi quốc tịch, mọi hạng người. Cháu ngại lắm.

-Cháu không nên “kỳ thị chủng tộc” như thế. Ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu, hơn nữa, đâu phải ai vào đây trọ cũng được? Chú là người quản lư, phải biết chọn lọc người thuê nhà chớ. Nói chung là chú không rước hổ vào nhà đâu. Cháu khỏi lo.

-H́nh như chị Ngọc cũng muốn cháu đi.

-Mặc xác nó. Nó đâu có ở Việt Nam hoài. Nó đi đi về về như đi chợ, đừng thèm giận nó. Nói chung là, cháu nên giả dại để qua ải là thượng sách.

“Nói chung là, nói chung là...”, chú Chín có cái tật giống hệt Tường, người bạn thân ngồi cạnh tôi trong lớp học Anh văn, mỗi lần nói chuyện, cứ xen vào ba chữ độc đáo “nói chung là” : “Nói chung là, Châu đừng thức khuya quá” “Nói chung là, vấn đề ấy không dễ dàng đâu.” Chắc chắn là hai người không họ hàng rồi. Chú Chín quê Vĩnh Long, c̣n Tường người Huế. Tôi quen Tường đă ba năm nay, từ khi hai đứa ghi danh học tại Trung tâm Ngoại ngữ. Tường vào thành phố học Y Khoa, tốt nghiệp gần hai năm nay nhưng vẫn chưa t́m được việc làm. Hồi mới ra trường, Tường được người chú làm bác sĩ Bệnh viện Trung ương Huế gọi về, nhưng Tường từ chối. Tin ở tấm bằng loại ưu của ḿnh, Tường quyết định lập nghiệp ở chốn đất rộng người đông này. Sự thật không lạc quan như anh tưởng. Suốt một thời gian dài làm việc với những hợp đồng ngắn hạn khắp các bệnh viện lớn nhỏ, Tường vẫn không sao ổn định được đời sống. Để lấy ngắn nuôi dài, anh làm đủ mọi nghề trái ngoe với chuyên môn để kiếm sống: Tiếp thị dầu gội đầu, bán giày dép, đưa báo, dạy kèm tư gia... và đôi khi anh c̣n quét vôi, sơn cửa, làm nhà cho các công tŕnh xây dựng khắp nơi. Ư chí tự lập của Tường đă làm tôi nể phục. T́nh yêu anh đến với tôi nhẹ nhàng như cơn mưa phùn đầu xuân, êm đềm và thấm sâu. Tường cũng yêu tôi. Tuy chưa ước hẹn, nhưng mối quan tâm của Tường đối với tôi lúc nào cũng tràn đầy những chăm sóc, thương yêu. Tường lo cho tôi từ cuốn tập, cây viết... cho tới cái áo đi mưa, cái mũ che nắng. Anh thường nói: “ Mỗi lần đi học, Châu nên xem lại cặp sách. Không đáng ǵ, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Tính Châu nghệ sĩ quá, mà nghệ sĩ th́ hay quên. Nói chung là, nếu quên ǵ th́ đă có anh. Thôi, Châu khỏi phải lo.” Ngày gia đ́nh tôi gặp nạn, Tường luôn có mặt bên tôi, an ủi và giúp đỡ. Bạn bè tôi ở Nhạc viện đều rất có thiện cảm với Tường. Nhưng trong lớp học Anh văn, tôi vẫn luôn nghe lời khuyến cáo của chị Khuê, một học viên cũng người Huế khá lớn tuổi: “ Thằng Tường không phải là người tốt đâu. Chị cùng quê nhưng cũng không thể bênh hắn được. Em có giận th́ chị vẫn cứ nói, hắn đang lợi dụng em đó.” “Lợi dụng em? Em có ǵ cho ảnh lợi dụng? Hơn nữa, ảnh đâu phải là thứ không ra ǵ. Ảnh tốt nghiệp Y khoa rồi, chị biết không?” “ Chị biết. Chị c̣n biết hiện em có nhà cao cửa rộng và hộ khẩu thành phố nữa. Đó là cái đích cho Tường hướng tới đấy.” Tôi bỏ ngoài tai những lời khuyên vô căn cứ của chị Khuê. Hơn hai năm trời quen biết, tôi không hiểu Tường hơn chị sao. Rơ ràng là chị đă nhận định sai lầm. Tường vẫn luôn ở bên tôi trong những ngày giông tố, và bây giờ, khi biết tôi đă hoàn toàn trắng tay, t́nh cảm anh đối với tôi vẫn không hề thay đổi. Gần hai tuần nay, Tường ra Huế thăm gia đ́nh. Anh đi rất bất ngờ làm tôi không kịp mua quà cho ba má anh. Anh viết giấy để lại, cho biết ba anh bệnh nặng. Nếu không có chuyện ǵ xảy ra, anh sẽ trở vào sau một tuần lễ. Vậy mà đă mười ngày trôi qua, không biết bệnh t́nh ba của anh có sao không.

-Châu, cháu có nghe lời chú Chín không, hả?

Tôi nh́n vào mắt chú. Đôi mắt mí lót dưới vầng trán rộng hằn sâu những nếp nhăn làm tôi nghĩ đến ánh mắt của ba. Rồi tôi lại nhớ mẹ. Tội nghiệp mẹ, tội nghiệp tôi. Nước mắt tôi ứa ra.

-Ḱa, sao cháu lại khóc. Đi hay ở là tùy cháu. Chú không ép.

Tôi cần phải suy nghĩ kỹ trước khi quyết định. Chú Chín nói rất phải. Ra đi, tôi sẽ gặp nhiều bất lợi, nhất là về kinh tế. Trước mắt là tôi không có đàn, liệu đám học tṛ có ngoan ngoăn chờ tôi mua đàn không? Hay là các phụ huynh lại sốt ruột t́m thầy giáo khác? Thời buổi này thượng vàng hạ cám, có nhiều người mới vơ vẽ học đàn vài năm đă mở lớp dạy, lại c̣n phá giá nữa, nên cũng có nhiều em theo học. Học chơi thôi mà, cần ǵ cô giáo, thầy giáo có trường lớp chính qui. Tôi sẽ có nguy cơ mất bớt học sinh, sau đó c̣n phải trả tiền nhà, tiền học và những thứ linh tinh khác. Rồi bàn thờ của ba? Mang theo th́ bất tiện, c̣n để lại nhờ chú Chín hương khói hằng ngày, chắc là ba không vui đâu. Ngôi nhà đă trở thành chốn công cọng, người ra kẻ vào, đâu c̣n không khí đầm ấm ngày xưa. Ở lại thêm đau ḷng, nhưng ra đi th́ tôi có thay đổi được hoàn cảnh của ḿnh không? Nghe lời chú Chín thôi. Pḥng của tôi, tôi ở, không việc ǵ phải sợ ai. Nghĩ th́ cứng vậy, nhưng tôi vẫn không dám quyết định một ḿnh.

***

Trước đây, Cẩm Vân là người sốt sắn trong việc t́m nhà thuê cho tôi nhất, th́ nay cũng là kẻ thuyết phục tôi ở lại. Nó nói y hệt chú Chín: “Một sự nhịn bằng chín sự lành. Tao tin là mày vượt qua được.”
Tôi có vượt qua được không? Tôi sẽ cố nghe lời Cẩm Vân: “Bao nhiêu tự ái, mày cứ đem đổ xuống sông xuống biển hết đi. Với hạng người nhỏ nhen ấy, mày chấp làm ǵ.” Từ ngày chiếm trọn ngôi nhà, thời gian Chị Ngọc ở lại Việt Nam lâu hơn b́nh thường. Chị tỏ vẻ không hài ḷng khi thấy tôi không đi nữa. Chị đặt ra những điều kiện khắt khe. Ví dụ như chị giới hạn giờ dạy đàn của tôi: buổi sáng phải bắt đầu rất trễ, buổi chiều phải dạy từ ba giờ và sau mười giờ đêm, tôi không được tập đàn. Lư do là khách trọ cần yên tĩnh. Về sinh hoạt, dù có mướn nhiều người giúp việc như chị Xuân dọn pḥng, thím Mây nấu bếp, chị Ngọc vẫn làm khó tôi bằng cách buộc tôi phải nấu ăn riêng, không cho tôi xử dụng máy giặt, bếp gas... Thật ra, mục đích chính của chị không phải là tống khứ tôi đi, mà cốt làm cho tôi không thoải mái, khó chịu, giống như mang chiếc giầy có hạt cát dính bên trong nhưng không thể tháo ra để lấy được. Chú Chín nói: “Nói chung là, con chị bất lương này muốn hành hạ đứa em cùng cha khác mẹ cho bỏ ghét. Mặc kệ nó. Nó ở đây được bao lâu, ai cho nó gia hạn măi chớ. Cháu đừng thèm nghe lời nó.” Dù chị Ngọc có mặt hay không, tôi vẫn chấp hành qui ước của chị v́ ḷng tự trọng. Tôi phải xem nhẹ những phiền toái trong đời sống. Tôi không bỏ cuộc .

Loan đi du lịch về, điện cho tôi nhưng tôi không qua nhà nó ngay được v́ đang giờ dạy. Đến chiều, Loan phóng xe đến, réo gọi om ṣm. Thấy tôi đang kiểm tra bài tập, nó nhảy vào pḥng khách, đến bên hai học sinh đang chờ học, đặt vào tay chúng hai thỏi chocolat:

-Hôm nay cô Diễm Châu bận việc, cho hai cưng nghỉ một bữa nha.

Kim Loan chở tôi chạy ḷng ṿng, rồi ghé vào một nhà hàng nổi trên sông Sài G̣n.
Trăng thượng tuần lên cao, sáng vằng vặc. Mặt sông lấp lánh ánh đèn. Gió lồng lộng thổi. Loan vươn vai hít thở, rồi chống tay vào cằm, nh́n tôi đăm đăm:

-Mày hay thật đấy! Chuyện xẩy ra như vậy mà cứ im thin thít. Mày có coi tao là bạn thân không đấy?

-Th́ chuyện của tao... ba tao mất và mẹ tao... đă xẩy ra trước khi mày đi, mày biết rơ rồi mà.

-Không. Chuyện sau này cơ. Cẩm Vân và Thu Hà đă kể cho tao nghe tất cả. Bà chị của mày ác thật. Nhưng mày khỏi lo, tao sẽ yểm trợ hết ḿnh cho mày. Mày cứ dọn đến nhà tao ở, cây đàn của chị Phượng lâu nay bỏ không, giờ giao lại cho mày, tha hồ tập, tha hồ dạy.

Tôi cảm động để tay lên bàn tay Loan:

-Cám ơn mày rất nhiều, nhưng tao đă quyết rồi. Nhà của ba mẹ tao, tao ở. Không việc ǵ phải sợ ai.

Loan nói như reo:

-Châu ơi, mày dũng cảm lắm. Thú thật với mày, tao cũng có suy nghĩ như mày. Tao rất muốn khuyên mày ở lại nhưng sợ mày không đương đầu nổi, sợ mày hiểu lầm là con bạn thân này nỡ quay lưng lại với mày.

Không nhớ tự bao giờ, nhóm “Tứ quư” của Nhạc viện được h́nh thành gồm Cẩm Vân, Thu Hà, Kim Loan và tôi. Tuy bốn đứa bên nhau không rời nhưng tôi cảm thấy ḿnh thân với Kim Loan hơn cả. Lư do thứ nhất, tôi và Loan được ngồi cạnh nhau bên Phân hiệu Văn hóa từ lớp 6 cho đến lớp 12; lư do thứ hai , hai đứa cùng học chuyên môn với cô Hoàng Lan, cùng chia xẻ những niềm vui (khi được cô khen), nỗi buồn (khi bị cô phạt), cùng có những kỷ niệm nhớ đời như những lần tập đàn không kịp, hai đứa đến trường nhưng không dám lên pḥng cô. Thế là lang thang khắp nơi. Không đến hội trường th́ trốn vào căn tin, không ghé ngồi hàng chè th́ đuổi theo những đợt mưa lá me suốt con đường Nguyễn Du râm mát. Rồi sau khi tốt nghiệp Trung cấp, chỉ có tôi và Loan tiếp tục lên Đại học. Lại cùng chung sư phụ, lại vẫn ngồi bên nhau trong những giờ Triết học, Mỹ học, Ḥa âm, Nhạc sử... nên đă thân, càng thân hơn.

Đến cổng nhà, Kim Loan bấm c̣i inh ỏi. Bà quản gia ra mở cửa. Bà đưa một ngón tay lên môi:

-Suỵt... Cô Út đừng làm ồn. Cô Ba đang giận đấy.

Kim Loan hét:

-Giận ai? Không lẽ giận tôi?

-Ư chết. Cô Út nói nhỏ thôi. Đúng rồi, cổ giận cô Út đó.

-Hả?...

Tôi đưa tay bịt miệng Loan:

-Mày có im đi không.

Kim Loan giao xe cho bà quản gia. Hai đứa băng qua pḥng khách, rồi đi về phía cầu thang dẫn lên lầu. Một giọng nói sắc lẻm vang lên từ trong góc tối làm tôi giật ḿnh:

-Đứng lại!

Kim Loan bước đến bật công tắc đèn. Ánh sáng dịu dàng phủ kín gian pḥng rộng bày biện theo lối cổ điển, trang nhă và sang trọng. Một cô gái tóc bù xù che nửa khuôn mặt đang ngồi im ĺm trên ghế sô pha.

-Chị Ba định nhát ma em đấy à.

-Em đă biết lỗi của em chưa? Vừa mới về đến nhà là phóng xe đi suốt. Thật em chả xem ai ra ǵ cả.

-Thôi chị đừng kiếm chuyện nữa. Nhức đầu lắm.

Mặc cho bà chị la hét đến khản cổ, Kim Loan đẩy tôi lên lầu: “Mày đừng sợ, bả đang lên cơn đấy. Một lát sẽ khỏi thôi.”

Tôi nghe ḷng rưng rưng. Tội nghiệp Phượng –chị Ba của Loan. Tôi biết chị từ ngày tôi thân với Loan và thường đến nhà Loan chơi. Năm tôi mới vào trường, chị Phượng đang là học sinh trung cấp khoa Piano. Chị không đẹp nhưng rất có duyên, lại hiền lành thùy mị. Chị đối xử với tôi đầy t́nh cảm. Mỗi lần đi chơi xa, hoặc đi dạo phố sắm sửa, thấy món quà ǵ ngồ ngộ, chị đều mua về cho tôi và Loan. Chị theo dơi việc học của chúng tôi rất chặt chẽ, đặt ra những luật lệ bắt chúng tôi phải theo (Giờ nào học Văn hóa, giờ nào học đàn, mỗi ngày phải tập đàn bao lâu ... ). Cũng nhờ chị, tôi và Loan luôn luôn giữ vị trí nhất nh́ trong lớp. Năm chị tốt nghiệp trung cấp cũng là thời gian chị có người yêu. Đó là anh Tiến –một Kiến trúc sư mới ra trường, đang làm việc cho một Công ty liên doanh với nước ngoài. Dưới mắt tôi, anh Tiến rất đẹp trai. Nh́n hai người ríu rít bên nhau, tôi rất vui mừng trước hạnh phúc của anh chị và cầu mong họ sẽ được sống bên nhau trọn đời. Rồi chị Phượng tiếp tục lên Đại học, anh Tiến càng phát triển sự nghiệp, hẹn ngày chị Phượng ra trường sẽ tổ chức hôn lễ. Nào ngờ. Tôi c̣n nhớ rất rơ, hôm đó là một ngày chủ nhật đẹp trời, tôi đến nhà Loan ḥa đàn để chuẩn bị cho buổi lễ kỷ niệm ngày sinh của Mozart sắp đến. Tôi gặp anh Tiến. Anh vừa dừng xe nơi cổng –chiếc xe hơi mầu xanh kiểu cũ. Nước sơn bóng lộn dưới ánh mặt trời. Anh cười với tôi. Tôi hỏi: “Anh Tiến đến rủ chị Phượng đi chơi hả?” “Ờ. Sáng nay anh chị đi Long Khánh – anh mở cửa xe – nào lên đây anh chở một đoạn.” Chị Phượng xuất hiện trên bậc thềm, gọn gàng trong bộ đồ thể thao mầu hồng trẻ trung. Vai chị đeo ba lô, mắt kiếng nâu to bảng, mái tóc dài búi cao, cài chiếc trâm xà cừ lóng lánh làm nổi bật nước da trắng trẻo của chị. Chị âu yếm nh́n tôi: “Bé Châu vào ăn sáng với Bé Loan rồi tập đàn đi nhé. Chiều chị về kiểm tra lại, bé nào đánh tốt sẽ được quà nhiều.” Khoảng gần trưa, anh Tiến gọi điện về nhà cho biết, xe anh đă gặp tai nạn. V́ tránh một đứa bé băng qua đường, anh Tiến bị lạc tay lái. Xe lăn xuống dốc cao. Anh bị thương nhẹ, chị bị nặng hơn. Tuy vết thương không nguy hiểm đến tính mạng nhưng rất đáng lo. Một cành cây khô đă vạch vào mặt chị một vết thương rất sâu, khó lành lại như cũ. Ra viện, cuộc sống của chị Phượng thay đổi từ đó. Chị nghỉ học, bỏ hết thời gian đến các viện Thẫm Mỹ danh tiếng trong và ngoài nước để xóa mờ vết sẹo đang hằn sâu trên má. Sau một năm chữa trị, vết sẹo có mờ đi nhưng gương mặt chị Phượng trở nên lệch lạc khó nh́n. Một cú sét giáng xuống đời! Và cú sét đó đă biến thành băo tố cuồng phong. Anh Tiến cưới vợ –con gái của một vị Bộ trưởng, tuy không giàu bằng gia đ́nh chị Phượng như thân thế th́ gấp mười. Chị Phượng ngă bệnh khi thấy hỷ tín của anh đăng trên nhiều tờ báo. Chị nằm suốt hai tuần lễ trên giường. Bác sĩ không t́m ra bệnh. Dần dần, chị trở nên trầm cảm, xa lánh bạn bè, không tiếp xúc với một ai. Chị rất dễ nổi nóng, thường đập phá đồ đạc và gây gỗ với tất cả mọi người. Một bác sĩ tâm lư danh tiếng nói với gia đ́nh: “Chỉ có thời gian mới xoa dịu được vết thương của cô ấy.” Măi đến khi tôi với Loan bước vào năm cuối trung cấp Piano, nghĩa là bốn năm sau, chị Phượng mới lấy lại được sự cân bằng tâm hồn. Chị xin ba má đi du lịch một ṿng Đông Nam Á, sau đó, chị vui vẻ trở lại giống như một nụ hoa thiếu nước, sau cơn mưa, nở bung ra những cánh tươi xanh. Chị không học đàn nữa, mà vào làm việc trong Công ty của Bảo –anh Tư của Loan.. Tuy nhiên, chị vẫn không sao quên được gương mặt lệch lạc của ḿnh, nên thỉnh thoảng lại lên cơn giận dữ.

-Châu, mày nghĩ ǵ mà thừ người thế?

-A, tao... tao thương chị Phượng quá.

-Không sao đâu. Rồi chị sẽ khỏi hẳn thôi mà.

Khi tôi xuống nhà để ra về, chị Phượng đứng trên bậc thềm, nh́n tôi:

-Châu, về sớm vậy em?

Nét mặt chị rất vui. H́nh như chị không hề nhớ chuyện vừa xảy ra .
 

 

 

 

Thùy An

Mưa trên phím ngà

Chương 03

Mùa mưa năm nay đến sớm nhưng sao cứ dai dẳng như không bao giờ dứt. Buổi sáng th́ trời xanh mây trắng, nắng thắm tươi nhuộm vàng cây cỏ, nhưng đến hai, ba giờ chiều th́ không khí trở nên oi nồng, bức bối. Rồi mây đen từ chân trời xa ùn ùn kéo đến, tối sầm cả mặt người, y như có mụ phù thủy đem tấm áo choàng phủ lên vạn vật. Thế là mưa. Mưa như trút nước. Mưa ngập phố phường.

Tôi ngồi một ḿnh trong pḥng khách. Vắng vẻ. Tháng nay tôi gần như thất thu. Đám học tṛ đi nghỉ hè xa, đứa về quê, đứa ra Hà Nội, rồi Nha Trang, Đà Lạt, Vũng Tàu... Làm trẻ con thật thú vị, chỉ biết ăn, ngủ và nô đùa. Mọi suy nghĩ, lo toan không cần vướng bận, như bầy chim non cuộn ḿnh trong tổ, có cha mẹ x̣e cánh chở che. Tôi là con chim non bất hạnh, chưa kịp bước vào đời, tổ ấm đă tan hoang. Sinh nhật tuổi hai mươi không nến, không hoa. Chỉ có tôi trong bóng tối căn pḥng, bên di ảnh của ba và những chiếc áo c̣n vương hơi mẹ. Mọi năm trước, đến sinh nhật của tôi hoặc Tường là biết bao niềm vui ngập tràn. Một ngày hai đứa sống trọn vẹn bên nhau: Thưởng thức cà phê trong quán vườn xanh mát, đi dạo phố, ăn nhà hàng, xem kịch, phim... hoặc vào tham quan các trung tâm sang băng đĩa, các công ty phát hành sách lớn để tha hồ “coi cọp”, “nghe chùa”. Nếu không có ǵ trở ngại, hai đứa ra vùng ngoại ô, hít thở không khí trong lành. Năm tới, hai đứa dự định sẽ đi chơi Công Viên Nước, nhưng nhiều điều bất ngờ đă xảy ra. Cuộc sống tôi không c̣n b́nh yên nữa cũng như Tường đă không có mặt bên tôi gần một tháng nay. Và h́nh như Tường cũng quên mất sinh nhật tôi. Suốt một ngày tôi ở nhà đợi Tường. Một điện hoa chúc mừng, một cú phôn thăm hỏi hay ít ra là một tấm thiệp Happy Birthday. Hoàn toàn không. Tường làm ǵ ở Huế mà lâu vậy? Hay là ba Tường có chuyện? Sao Tường không báo tin cho tôi?

Mưa trở nên nặng hạt. Những hạt mưa sắc cạnh theo phương gió đập rào rào lên cửa kính rồi ̣a vỡ những sợi nước ngoằn ngoèo ḥa lẫn vào nhau. Cây lá trong vườn nḥa nhạt sau màn mưa trắng xóa. Không gian ẩm ướt. Lành lạnh. Tôi đến bên đàn, mở sách nhạc để lên giá. Bài étude cô cho hôm đầu hè với lời dặn: “Bài này chú trọng nhiều về kỹ thuật, em ráng tập kỹ nhé.” Tôi sắp bước vào năm thứ ba với bao nỗi khó khăn trước mắt. Nhớ một lần vào thăm mẹ, mẹ chỉ biết nh́n tôi, rồi hai mẹ con ôm nhau khóc ṛng. Mẹ dặn: “Dù không có ba mẹ bên cạnh, con cũng phải phấn đấu để trở thành người hữu ích nghe con.” Tôi sẽ cố gắng đứng vững trên đôi chân của ḿnh như ḷng mẹ mong. Tôi lướt tay lên hàng phím trắng. Những âm thanh thoát ra rời rạc, rồi nhanh dần, dồn dập, đan quyện vào nhau. Giai điệu bài étude không đẹp lắm nhưng âm vực chuyển biến khôn lường cho những ngón tay của tôi tha hồ nhảy múa. Tiếng đàn. Tiếng mưa. Tiếng gió dập dồn qua những hàng cây. Trời tối dần.

Chuông điện thoại reo vang. Giọng Cẩm Vân ở đầu máy: “Phải Châu đó không? Sao mày chưa trả lời tao?” “Để tao suy nghĩ...” “Cờ đến tay th́ cứ cầm lấy phất đi. OK nhé.” “Ờ... th́ OK vậy.” “Tốt. Để tao hẹn giờ với chú ấy. Bai.”

Tôi ngồi yên lặng bên đàn. Ḷng rối như tơ. Tại sao tôi không chịu suy nghĩ đàng hoàng, lại OK bừa như thế? Trót cưỡi lên lưng cọp rồi, biết tính sao đây. Tuần trước, Cẩm Vân bảo tôi: “Chú tao sắp mở quán cà phê nhạc sống. Violonist có rồi, ổng nhờ tao t́m thêm một Pianist nữa. Nhỏ Loan th́ giàu quá, không thèm tiền đâu. Mày giúp cho chú tao nhé.” Tưởng nó nói chơi, không ngờ suốt ngày nó điện thoại thúc hối: “Châu ơi, chú tao có giấy phép rồi.”, “Châu ơi, pḥng nhạc đă trang trí xong rồi, đẹp lắm .”, “Châu ơi, cây Piano đă chở đến rồi, mày có đến xem thử không?” Cứ Châu ơi, Châu hỡi, điện thoại trong pḥng khách reo lên không ngừng. May mà chị Ngọc đă trở về Mỹ. Nếu chưa, khó mà yên với chị. Chú Chín bước ra pḥng khách:

-Châu à, hôm nay thím Mây nấu bún ḅ Huế ngon lắm. Xuống ăn, cháu.

Tôi đóng nắp đàn, ngoan ngoăn theo chú Chín xuống bếp. Thím Mây đang gắp bún vào tô. Chị Xuân nhắc:

-Cô Châu không ăn hành đâu.

-Biết rồi. Tao c̣n biết cổ thích ăn gân nên để dành miếng bự đây nè.

Mặc cho mưa gió thét gào đem hơi lạnh len vào khe cửa bếp, tôi nghe ḷng ấm lại như có một đốm lửa hồng vừa lan tỏa trong tim. Th́ ra, vẫn c̣n nhiều người quan tâm đến nhỏ Châu tội nghiệp này. Tôi nên đối xử với họ thế nào cho phải. “Chị Xuân ơi, em dọn bàn dùm chị nha.” “Thím Mây ơi, để cháu rửa tô cho.” Nhưng ai cũng từ chối: “Thôi khỏi. Tay Châu là tay đánh đàn chớ đâu quen làm mấy công việc này.” Họ nói cũng đúng. Lâu nay tôi vẫn dành thời gian để tập đàn hơn là lo cho sinh hoạt thường ngày. Ḿ gói là thức ăn “trường kỳ kháng chiến” của tôi. Thỉnh thoảng, tôi đi ăn phở ḅ, bún riêu, miến gà hoặc cơm bụi cho đỡ ngán. Cứ ba ngày, tôi giặt áo quần một lần, loại vải cứng khó ṿ xát th́ bỏ tiệm giặt ủi. Thế cũng xong. Khỏi phiền lụy đến ai, khỏi làm cho người trong nhà khó xử, v́ đôi lúc, thím Mây có ư nấu cho tôi một món ngon, hoặc chị Xuân đề nghị giặt giùm cho tôi chiếc quần jean hoặc áo dài.

Chú Chín bảo tôi:

-Để đó cho mấy bả. Nói chung là, cháu lên nhà học hành đi, rồi ngủ sớm.

Khi tôi sửa soạn lên giường ngủ, Cẩm Vân lại gọi: “Ngày mai tám giờ, tao ghé chở mày đi gặp chú tao.”

Ông Vĩnh –chú của Cẩm Vân là một người trung niên, dáng cao ráo, khỏe mạnh. Ông mặc áo sơ mi lụa màu lá mạ, quần ka ki xám có nhiều túi, một kiểu thời trang không hợp với gương mặt có nhiều nếp nhăn của ông tí nào. Ông nh́n tôi xoi mói, nhưng sau đó th́ gật gù ra vẻ bằng ḷng: “Bây giờ cô theo tôi.” Ông đưa tôi vào một gian pḥng rộng, hồ hởi chỉ tay về cuối pḥng. Trên bệ cao, chiếc Piano được che kín dưới một lớp vải hoa. Ông bước tới, đưa tay kéo tấm phủ xuống:

-Tôi mới mua đấy. Cô thấy sao?

-Thưa chú, đẹp lắm ạ.

-Vậy cô hăy đàn thử cho tôi nghe. Nào.

Tôi ngồi xuống ghế, mở nắp đàn:

-Thưa chú, đàn bài ǵ ạ?

-Trời, cần ǵ phải hỏi tôi. Cô là dân trường Nhạc mà, lại là sinh viên sắp tốt nghiệp nữa, cô thiếu ǵ bài chớ.

Hơi bị hăi, tôi đàn đại bài étude đang học. Ông Vĩnh đưa hai tay lên trời:

-Cô làm cái ǵ vậy? Cô muốn đuổi khách của tôi đi hết sao?

Cẩm Vân nói vào tai tôi:

-Mày đừng chơi nhạc cổ điển. Hăy đánh một ca khúc... như là...

Tôi dạo nhẹ một hợp âm rồi bắt đầu bài Sérénata của Schumann...Lắng trầm tiếng chiều ngân , nhạc dặt d́u ái ân, người ơi. Nhớ măi cung đàn, năm tháng phai tàn, duyên kiếp không hề lỡ làng...

Ông Vĩnh đưa tay ngăn lại:

-Có bài ǵ vui hơn không?

Tôi chuyển sang nhạc của Strauss, Cẩm Vân hát theo …Ngày ấy khi xuân ra đời, một trời b́nh minh có lũ chim vui... Ông Vĩnh vỗ tay:

-Được đấy. Nhưng nhớ tránh cái bài đầu tiên ấy đi nhé, nghe như “bắt cô trói cột”, “bắt cô trói cột”, đau cả tai.

Cẩm Vân hỏi:

-Chú có nhận bạn cháu vào làm không chú?

Ông Vĩnh lơ đăng ngó lên trần nhà:

-Ừ th́ nhận –rồi nh́n thẳng vào mặt tôi –Nhưng mà cô phải thay đổi phong cách đi. Nghĩa là... phải chơi những bài ăn khách hơn.

-Bài ăn khách là bài ǵ ạ?

-Cô đùa với tôi đó à. Cô là dân trường Nhạc mà.

Tôi muốn nói: “Dân trường Nhạc th́ đă sao, không lư bài ǵ cũng biết?” nhưng không dám, nên ngồi yên. Ông Vĩnh nói như hét vào tai tôi:

-Đó là những bài hiện đại như Họa Mi Hót Trong Mưa, Trái Tim Mùa Đông… những t́nh khúc vượt thời gian như Lệ Đá, Mộng Dưới Hoa… hoặc là nhạc Trịnh Công Sơn như Hạ Trắng, Mưa Hồng... Tóm lại, nếu khách yêu cầu bài ǵ, cô phải đáp ứng được ngay. OK? Thôi được, bây giờ cô có thể về. Khi nào bắt đầu, tôi sẽ bảo nhỏ Vân gọi cô.

Cẩm Vân chở tôi về. Tôi băn khoăn:

-Tao chưa bao giờ đánh những bài đó. Với lại, tao cũng không có...

-Mày yên tâm đi. Nhạc mới bây giờ người ta in ra bán đầy các hiệu sách. Dễ ợt. So với tŕnh độ mày, chả cần phải tập mất thời gian đâu .

Tôi vẫn lo. Lần đầu tiên đi làm. Một ḿnh một đàn. Lỡ hôm đó tôi bị ốm th́ sao? Hoặc là tôi không thuộc bài nên bị vấp? Có ai nhắc nhở cho tôi không? Hay là tôi bị cười vào mũi rồi sau đó, ông Vĩnh cho tôi nghỉ việc? Suốt mấy ngày, tôi nghĩ ngợi lung tung. Nhưng đến khi Cẩm Vân đích thân đến nhà hẹn ngày đi làm th́ tâm trí tôi b́nh tĩnh trở lại. Chỉ tại tôi không quen nên e ngại thôi. Bạn bè cùng lớp tôi đă đi làm từ hồi c̣n Trung cấp, có ǵ ghê gớm đâu?

***

Tường đi Huế vào. Anh có vẻ vui, cười nói luôn mồm. Buổi chiều đến đón tôi, trông anh hoàn toàn lột xác. Áo sơ mi vải ngoại màu xanh nhạt kẻ ca rô, quần len Anh Quốc may rất chic, giày da mới bóng lộn, đặc biệt, anh c̣n dùng cả nước hoa. Tôi định hỏi: “Anh trúng số à?”, nhưng sợ chạm tự ái, nên thôi. Biết nói ǵ đây? Tôi im lặng suốt quăng đường từ nhà ra phố, đến nỗi Tường phải dừng xe lại:

-Châu, em làm sao vậy?

Tôi nh́n Tường chằm chằm. Anh bỗng phá lên cười:

-Anh biết em rất ngạc nhiên. Rồi anh sẽ giải thích tất cả.

Hai đứa ghé vào một quán cà phê. Chọn chiếc bàn dưới giàn hoa giấy tím, Tường lấy trong túi ra một gói nhỏ bọc giấy hoa để vào bàn tay tôi –Ở Huế, anh vẫn nhớ đến sinh nhật em, nhưng không thể về được. Mong em nhận món quà muộn màng này và đừng giận anh nhé. Em biết không? H́nh như vận may đang mỉm cười với anh. Ba anh đă khỏi bệnh từ lâu, nhưng anh vẫn ở lại Huế v́ bạn bè rủ anh tham gia nhiều vụ áp phe lớn, nói chung là thành công mỹ măn. Rất tiếc là anh không có vốn, chỉ lấy công làm lời nên số tiền kiếm được c̣n hạn chế.

Anh nhấp một ngụm cà phê, đốt thuốc, thả những làn khói lên cao:

-Bây giờ, một người bạn của anh sắp thành lập Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn, đang gọi cổ đông, ăn chia theo tỉ lệ –Anh thăm ḍ –Nếu em cùng tham gia với bọn anh nhỉ.

Tôi giật ḿnh:

-Em? Em đâu biết ǵ. Thôi, em không quen.

Phản ứng mạnh mẽ của tôi làm Tường hơi bị hẫng. Anh đưa ngón tay chấm vào lớp nước đọng bên ngoài ly đá, vẽ xuống mặt bàn những đường ngoằn ngoèo vô nghĩa. Tôi dịu giọng:

-Em xin lỗi.

-Có ǵ đâu. Nói chung là, em không thích th́ thôi.

Không khí bỗng lắng xuống. Tường trở nên mất tự nhiên. Anh nói chuyện trên trời dưới đất một lát rồi đứng dậy:

-Anh đưa em về sớm v́ bận tí việc. Anh sẽ gọi cho em. Hẹn gặp lại.

Tường không đến, cũng không hề phôn cho tôi một lần. Hai ngày, ba ngày rồi một tuần lễ. Suốt bảy ngày sáng nắng chiều mưa, tôi quanh quẩn trong nhà. Học tṛ đi nghỉ hè vẫn chưa về, tôi gần như không có việc ǵ ngoài làm bạn với cây đàn. Để khỏi phải nghĩ ngợi lung tung, tôi lao vào tập đàn, không ăn, không ngủ. Thật ra, từ hôm Tường bỏ đi, không đêm nào tôi ngủ được. Tường giận tôi sao? Nếu v́ lư do tôi không chịu hùn vốn vào cái Công Ty của người bạn Tường, th́ rơ ràng là Tường không phải. Tường muốn phất lên, tôi hiểu, nhưng tôi cũng đâu có đủ tiền để làm một cổ đông? Hơn nữa, công việc dạy dỗ của tôi rất bấp bênh. Số học tṛ giảm bớt, không kể ba tháng hè, tôi gần như thất nghiệp. Tôi lại c̣n cả một đoạn đường phía trước phải lo. Hai vai tôi trĩu nặng. Tiền sinh hoạt cá nhân, tiền đi thăm nuôi mẹ, tiền học hai nơi: lớp Nhạc, lớp Anh văn... Sao Tường không thông cảm cho tôi? Tôi gầy rộc hẳn. Kim Loan sang chơi, la toáng lên:

-Châu, sao mới vắng mặt vài bữa, mày bỗng biến thành bộ xương biết đi thế?

Tôi ứa nước mắt. Bỗng muốn ôm chặt lấy Kim Loan, khóc một trận cho vơi hết nỗi niềm. Tôi sụt sùi kể lể. Kim Loan vuốt nhè nhẹ bờ vai tôi:

-B́nh tĩnh đi Châu. Tường không phải là hạng người như vậy đâu. Có thể Tường bận một chuyện quan trọng ǵ đó, không tiện nói cho mày biết th́ sao.

Kim Loan nâng cằm tôi, nh́n sâu vào mắt:

- Tao hỏi mày chuyện khác nè. Nghe nhỏ Thu Hà nói, mày sắp đến làm cho pḥng trà chú của nhỏ Cẩm Vân, đúng không?

Tôi gật. Nó cầm bàn tay tôi day mạnh:

-Đừng Diễm Châu! Tao van mày đó.

-Sao? Ông chú của nhỏ Cẩm Vân có máu ba tư cọng một à?

-Không phải. Vấn đề là ở chỗ, mày không thể chơi nhạc cổ điển ở pḥng trà được. Người ta sẽ yêu cầu mày chơi nhạc mô –đéc (modern), thế là hư tay mất Châu à. Mày suy nghĩ lại đi.

Kim Loan nói rất đúng, và những học sinh, sinh viên trường Nhạc, không ai là không rơ điều này. Biết nhưng vẫn làm. Cuộc sống khó khăn đă đẩy một số bạn tôi vào đời rất sớm. Nơi họ đến là các nhà hàng, khách sạn, quán cà phê nhạc sống... Những ông chủ giàu sụ sẵn sàng mở rộng ṿng tay chào đón họ. V́ miếng cơm manh áo, họ không ngần ngại bán tiếng đàn của ḿnh, đem lại cho khách hàng những phút giây thư giăn, đồng thời tạo cho bản thân một cuộc sống dễ chịu hơn. Một nhân vật nổi tiếng trong giới “giang hồ” mà tôi được biết là chị Trâm –học cùng khóa với chị Phượng. Gia đ́nh chị ở Long Khánh. Ba chị rất chuộng âm nhạc. Ông cho chị học đàn Violon từ bé. Chị học rất giỏi. Đến năm mười lăm tuổi, chị thi đậu vào Trung cấp Nhạc viện. Ban đầu, chị trọ học tại nhà người chú, sau không chịu nổi tiếng ch́ tiếng bấc của bà thím, chị thuê nhà ở riêng. Để có tiền trang trải mọi chi phí, chị xách đàn đến một quán cà phê xin việc. Chị vào đời từ năm mười sáu tuổi. Ban đầu, tiền chị kiếm được chỉ đủ đỡ đần cho ba mẹ. Dần dần, tiếng đàn của chị bắt đầu thăng hoa. Nhiều ông chủ t́m đến kư hợp đồng, tranh dành chị. Chị chạy show nhiều nơi, tiền vào như nước. Nhưng cuộc chơi nào cũng phải trả giá. Tay chị quen chơi nhạc thời thượng nên đă thất bại trước gịng nhạc cổ điển, nói theo danh từ trong giới là chị đă bị “hư tay”. Trầy trật lắm, chị mới tốt nghiệp được Trung Cấp. Chị biết ḿnh không thể học lên Đại học, nhưng chị không quan tâm. Điều cần thiết là gia đ́nh đang cần đến chị. Ba mẹ chị đă về hưu với số lương ít ỏi, trách nhiệm của chị là chăm lo cho đàn em ăn học nên người. Hơn mười năm làm việc miệt mài, chị đă tậu được cho ḿnh một cơ ngơi nho nhỏ: xe máy , nhà ở... và đón hai đứa em lên thành phố học đại học.

“Mày suy nghĩ kỹ đi.” Tôi biết Kim Loan rất thương, rất lo cho tôi, nhưng tôi đang rất cần tiền. Dù muốn dù không, tôi cũng đă nhận lời ông Vĩnh. Chuyện người lớn, không thể giỡn chơi được. Ḷng tôi chợt yên ắng khi nhớ đến những lời trấn an của Cẩm Vân: “Mày đă là sinh viên năm ba, tŕnh độ vững lắm rồi. Đừng lo. Mấy đứa đi làm sớm mới sợ hư tay.”

Đêm. Tôi không sao ngủ được. Những giọt mưa rả rích từ chiều đến giờ vẫn chưa tạnh. Sao giống như mưa ngâu, để tôi và Tường ở hai đầu nỗi nhớ. Không biết lúc này Tường đang làm ǵ? Có nhớ đến tôi không? Anh đang bận việc như Kim Loan suy đoán hay thật sự đă ruồng bỏ tôi rồi? Tôi ngồi dậy, khoác tấm áo rồi đi lên pḥng khách, đến bên đàn. Pho tượng Chopin trắng sáng dưới ánh đèn d́u dịu, ánh mắt Chopin vẫn hiền ḥa nh́n tôi như thầm hỏi: “Diễm Châu, tại sao cháu buồn?.” Tôi mở nắp đàn, lấy tập nhạc để lên giá. Tay tôi lướt trên phím ngà, bài Nocturne số 9 của Chopin đưa tôi trôi về một đêm xanh dĩ văng, có tiếng lá khô trở ḿnh để rơi những giọt sương khuya lên đám cỏ hoa thời thơ ấu. Tâm hồn tôi ḥa quyện trong gió, trong thơ, trong nhịp mưa tí tách, rung lên những cảm xúc dạt dào. Tôi bay lên cao, cao măi. Tôi thấy ba mẹ đang nắm tay nhau múa hát giữa khung trời lấp lánh muôn sao. Những v́ sao tụ lại, biến thành gịng sông Ngân chảy qua vườn nhà tôi mang Tường đến. Tôi ngă vào ḷng anh... tôi hụt hẫng. Tường, Tường ơi! Âm thanh ngừng đọng. Đêm yên tĩnh đến lạnh lùng. Bóng tối bao phủ quanh tôi. Những chụp đèn trên tường không c̣n phát ra ánh sáng, trước mắt tôi, pho tượng bán thân của Chopin chỉ c̣n là một khối đen lờ mờ. Chú Chín xuất hiện nơi cửa với cây nến trên tay:

-Điện cúp năy giờ, sao cháu c̣n ngồi đây? Đi ngủ đi cháu.

-Trời c̣n mưa không chú Chín?

-Tạnh rồi. Cháu đừng nói với chú là cháu muốn ra thăm ḥn non bộ nhé.

Tôi cười:

-Cháu đâu có điên. Thôi cháu về pḥng đây.

***

Quán cà phê nhạc sống của ông Vĩnh có tên là Hạ Trắng. Một tuần lễ trước ngày khai trương, ông đích thân gọi tôi: “Bốn giờ chiều nay mời cô đến gặp tay chơi Violon để cùng trao đổi, tập dợt.”

Tôi đến đúng bốn giờ. Ông Vĩnh ra tận cửa đón tôi:

-Hay lắm. Tôi rất coi trọng những người đúng hẹn –rồi bước ra đường nh́n về phía xa –Ḱa, cô ta cũng đă đến.

Một cô gái mặc bộ quần áo màu xanh dương, vai đeo đàn Violon từ xa phóng xe lại. Mặt cô mang khẩu trang, mũ kéo sụp xuống trán, mắt lại đeo kính râm nên tôi không thể nhận ra ai. Nhưng vừa dừng xe lại, cô ta đă reo lên:

-Ḱa, bé Châu!

Cô đưa tay gỡ tấm khăn che mặt, để lộ nụ cười rất tươi. Tôi bước đến, vịn lên bàn tay cô gái:

-Chị Trâm. Lâu ngày quá.

Ông Vĩnh ngạc nhiên nh́n tôi rồi nh́n chị Trâm:

-Quen nhau à? Tốt, càng dễ làm việc.

Chị Trâm bẹo má tôi:

-Ừ, dễ chừng năm, sáu năm rồi. Em lớn quá. Tốt nghiệp chưa em?

Ông Vĩnh ngắt lời:

-Thôi, có ǵ để nói sau nhé. Bây giờ mời hai cô vào trong, chúng ta cùng bàn bạc.

Căn pḥng được bày biện rất mỹ thuật nhưng không kém phần ấm cúng. Bàn ghế toàn bằng mây cao cấp. Trần nhà chạm trổ những hoa văn sang trọng. Một quầy rượu mới tinh, hai bên tường có những chùm đèn tỏa ánh hào quang. Sân khấu là một bục gỗ rộng lót thảm nhung xanh, chiếc Piano đặt trang trọng về phía trái, hệ thống âm thanh chưa được hoàn chỉnh, c̣n nhiều dây điện vương văi dưới nền nhà. Tiếng máy điều ḥa nhè nhẹ . Không khí lạnh mát, dễ chịu. Ông Vĩnh kéo ghế:

-Hai cô ngồi xuống đây –Ông thao thao bất tuyệt như đọc diễn văn –Thật ra, hai cô cũng biết rồi đó, tôi không phải là người xa lạ ǵ trong giới giang hồ. Tôi đă từng chơi trong nhiều ban nhạc ở tỉnh cũng như trong thành phố. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tôi đứng ra làm chủ, tổ chức quán cà phê nhạc sống này. Hơn nửa đời người, giờ mới thực hiện được ước mơ. Tôi muốn quán của chúng ta đạt tới đỉnh cao của sự quí phái, sang trọng, cho nên tôi không chủ trương thành lập một ban nhạc ŕnh rang, mà chỉ cần một Piano và một Violon thôi. Tiện đây tôi cũng muốn nhắc nhở, cô Trâm là một tiền bối, một cao thủ Violon, trong khi cô Châu đây lần đầu đi làm, chắc chắn sẽ có nhiều sai sót, mong cô Trâm để ư nâng đỡ dùm.

Chị Trâm cười vui vẻ:

-Chú khỏi lo. Cháu biết Diễm Châu từ hồi nó c̣n nhỏ xíu. Cháu xem Châu như em.

-OK. Vậy bây giờ chúng ta bàn đến những bài nhạc cần phải tập nhé. Sẽ có mục độc tấu, ḥa đàn và nhạc yêu cầu. Nếu có vị khách nào h+