|
Tôi
nghĩ ông Vĩnh hơi bị ngu. Tục ngữ ca dao
có câu:
Tay ôm
túi bạc kè kè,
Nói
quấy nói quá, chúng nghe rầm rầm.
Ông là
người giàu có, thiếu ǵ người chầu chực
xin việc, hơi đâu đi năn nỉ chị Trâm.
Tôi nói ư nghĩ này cho Cẩm Vân nghe, nó
cười hi hí: “Mày ngu th́ có. Dù hiện nay
trong các pḥng trà, quán cà phê, nhà
hàng hay khách sạn... có khá nhiều người
chơi Violon, nhưng chị Trâm vẫn là số
một. Rất nhiều người muốn kéo chị về.
Chú tao không tiếc tiền v́ biết chị Trâm
sẽ đem lại lợi nhuận cho ông.”
Nhỏ
Cẩm Vân dự đoán như thần. Chữ Bích Trâm
được kẻ bằng sơn màu xanh dưới tên quán
Hạ Trắng có sức lôi cuốn mănh liệt. Hôm
khai trương, quán đông đến nỗi phải kê
thêm năm, sáu bàn nữa. Ghế ngồi san sát,
kín cả lối đi. Ông Vĩnh hân hoan thấy rơ,
chạy lên chạy xuống, hỏi thăm người này,
người kia, mặt mày rạng rỡ như trăng rằm,
trẻ ra cả chục tuổi. Thật không uổng
công chúng tôi tập dượt. Chị Trâm quả là
có kinh nghiệm đối với thị hiếu giới
thưởng thức. Những bản nhạc chị chọn
cùng tôi ḥa đàn rất hợp thời và sang
trọng, khiến các “thượng đế” lắng nghe
đến ngẩn ngơ. Thành công rực rỡ. Đêm trở
về nhà, tôi không ngủ được. Khác với
những lần thao thức trước, lần này tôi
mất ngủ v́ vui. Không phải vui v́ số
tiền kiếm được mỗi đêm, cũng không phải
v́ được mọi người ngưỡng mộ, mà là bởi
cuộc sống muôn mầu quá. Th́ ra lâu nay,
tôi cứ cuộn ḿnh trong vỏ ốc, chỉ biết
từ nhà đến trường và từ trường về nhà.
Cũng có lần muốn thuê nhà ở riêng, nhưng
cuối cùng tôi vẫn không thoát khỏi bốn
bức tường khép kín, bao vương mắc không
gỡ ra được... khung trời kỷ niệm, ngôi
nhà tuổi thơ, rồi t́nh cảm với đám học
tṛ trong cư xá, với chú Chín, với những
người giúp việc. Nhưng giờ th́ tôi đă
nghe ḷng nhẹ thênh thang. Những bước
chân chập chững vào đời của tôi đă gặp
được quí nhân giúp đỡ, đó là Cẩm Vân,
chị Trâm và cả ông Vĩnh nữa.
***
Nào ai
đọc được chữ ngờ. Quán cà phê Hạ Trắng
xuôi chèo mát mái chưa đầy một tháng th́
xẩy ra chuyện. Hôm đó là đêm thứ bảy,
quán rất đông khách. Mở đầu buổi tŕnh
diễn, chúng tôi ḥa đàn bài Gịng Sông
Xanh, sau đó, theo yêu cầu của một bạn
trẻ, tôi đệm cho chị Trâm độc tấu bài Lệ
Đá. Chưa được nửa bài, chợt một gă to
cao từ cuối pḥng chạy ào tới, nhảy lên
sân khấu. Quần áo hắn xốc xếch, tóc tai
bù xù, mùi rượu bốc nồng nặc. Hắn khoác
tay một cái làm chị Trâm suưt té, rồi
sấn đến vỗ vào vai tôi:
-Người
đẹp Diễm Châu ơi, hăy đệm đàn cho anh
hát đi cưng. Nào –Hắn vừa ngúng nguẩy
vừa cất giọng ồ ồ như ngỗng đực: “Với
biển cả, anh là thủy thủ ù u… với ḷng
nàng, anh là hoàng tử ừ ư…”
Tôi sợ
hết vía, ngồi im như phỗng. Chị Trâm
bước tới hất tay hắn ra khỏi vai tôi.
Bất thần, hắn nắm lấy bàn tay chị Trâm
kéo vào ḷng. Chị vùng vẫy. Bỗng một
tiếng “bụp” vang lên kèm theo tiếng rú,
hắn buông tay chị Trâm, bưng lấy trán.
Những gịng nước màu đỏ rịn ra từ kẽ tay
hắn, chảy dọc xuống mu bàn tay. Đám
khách chộn rộn, một số bỏ ra về. Ông
Vĩnh chạy lại đỡ hắn:
-Máu
chảy nhiều quá. Để tôi đưa ông đi bác
sĩ.
Một
người đàn ông trung niên, hơi mập, cất
tiếng cười to:
-Máu
ǵ. Nước cà chua đó ông chủ ơi.
Nghe
vậy, gă to cao mới hoàn hồn trở lại,
nh́n chằm chằm về phía vừa phát ra tiếng
nói:
-Khốn
kiếp, tại sao mày chơi tao?
-Cho
mày chừa cái tật sàm sỡ. Đồ vô văn hóa .
Gă cao
to hộc lên, nhào tới. Thế là hai người
cùng thượng cẳng tay, hạ cẳng chân, mặc
cho ông Vĩnh la hét khản cổ, cố gắng can
ra. Đến khi công an xuất hiện, quán
không c̣n một người khách, trừ hai kẻ
sinh sự đang vật nhau huỳnh huỵch. Sau
khi lập biên bản, hai người khách được
“mời” về phường, riêng quán Hạ Trắng tạm
thời đóng cửa, chờ xử lư. Thấy tôi lo
lắng, chị Trâm nhún vai: “Em khỏi lo.
Chuyện này xảy ra như cơm bữa. Rồi đâu
lại hoàn đấy cho mà xem.”
Thất
nghiệp, tôi dành nhiều thời gian để tập
đàn. Bài cô Hoàng Lan cho từ đầu hè đến
giờ tôi vẫn chưa thông. Tôi đang cố gắng
vượt qua hai bài etude đầy kỹ thuật,
nhưng đến bài độc tấu th́ thật cam go.
Đó là bài Sonat số 8 “Pathétique” cung
Do thứ của Beethoven. Suốt ba tuần lễ,
tôi tập mỗi ngày tám tiếng, rồi đến nhà
cô đánh thử, nhờ cô góp ư. Cô nói thẳng:
“Thuộc th́ đă thuộc đấy, nhưng tiếng đàn
em vẫn chưa vang lên được sự sôi nổi,
cái khí thế đấu tranh của cuộc cách mạng
tư sản Pháp –nói chung là không đạt yêu
cầu v́ chưa toát được cái hồn của tác
giả. Cố gắng lên, năm nay em đă Đại Học
3 rồi đấy.”
Cuối
tháng tám, các học tṛ của tôi đi nghỉ
hè đă lác đác trở về. Sắp tới, tôi sẽ
bận rộn nhiều. Như lời cô Hoàng Lan
khuyên nhủ. Lên năm 3, tôi phải cố gắng
hơn. Phải phân chia thời khóa biểu rơ
ràng, chặt chẽ. Châm ngôn của tôi là
“làm việc và làm việc”, chỉ chừa những
khoảng trống rất nhỏ để thư giăn. Suốt
bảy năm cấp 2,3 học văn hóa tại Nhạc
viện, chúng tôi chịu rất nhiều thiệt
tḥi về quyền lợi học sinh ngữ. Không
biết tại thiếu thầy hay v́ những lư do
khách quan khác, mà có năm chúng tôi học
tiếng Anh, có năm học tiếng Nga, có năm
lại không có giờ sinh ngữ nào cả. V́ cứ
lúc mưa lúc nắng như vậy nên khi bước
chân vào Đại Học, vốn liếng Anh Văn của
tôi chỉ gói tṛn chiếc lá. Không nản,
tôi ghi danh học Anh Văn tại các Trung
Tâm. Thi xong bằng C, tôi học tiếp khóa
Cử Nhân Anh Văn tại chức –Chi nhánh
trường Sư Phạm Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội.
Vậy là tôi sẽ tốt nghiệp Anh Văn trước.
Có bằng C, chỉ cần học thêm hai năm rưỡi
nữa là đủ. Nhưng để cầm được mảnh bằng
Cử nhân trong tay, phải có tŕnh độ A
một sinh ngữ phụ khác. Tôi định học thêm
Pháp văn tại trung tâm Idecaf nhưng chưa
sắp xếp được thời gian. Phải ráng thôi.
Nói đến ráng, biết ráng đến đâu cho vừa.
Hồi c̣n bé tí, tôi ham chơi hơn ham học.
Nhưng v́ thương ba mẹ, thương cô giáo,
thế là tôi ráng. Tôi ráng học, ráng tập
đàn. Rồi hai người con riêng của ba từ
bên kia đại dương trở về can thiệp vào
nếp sống đời tôi, tôi lại ráng. Ráng
nhịn nhục, ráng chịu đựng nỗi mất mát
đau thương, ráng giả câm giả điếc, như
lời chú Chín khuyên: “Ráng giả dại để
qua ải cháu à.” Đối với tôi, chữ “ráng”
như kéo dài đến vô cực.
Chị
Trâm đến báo tin:
-Quán
Hạ Trắng được phép mở cửa lại rồi. Ông
Vĩnh nhắn chị em ḿnh đấy.
Chị
dục tôi thay quần áo, theo chị đi gấp.
Đến nơi, thấy quán đóng cửa im ỉm, tấm
bảng tên cũng chưa được treo lên. Quang
cảnh tiêu điều buồn bă. Chị Trâm chép
miệng: “Sao giống chùa Bà Đanh thế
này?”, rồi đưa tay gơ cửa ầm ầm. Gương
mặt ông Vĩnh hiện ra, rầu rĩ, bơ phờ:
-Chào
hai cô. –Rồi ông thở dài- quán chỉ được
mở một tuần hai đêm thôi. Thế có khổ
không chớ.
Chị
Trâm an ủi:
-Đó
chỉ là một cách xử lư thôi. Trước sau ǵ
quán cũng hoạt động lại như cũ. Chú yên
tâm.
Nét
mặt ông Vĩnh hơi giăn ra:
-Nhưng
mà... làm ăn kiểu này th́ lỗ sở hụi mất
thôi –Ông nh́n tôi rồi nh́n sang chị
Trâm –Vậy th́ tôi quyết định mở quán vào
hai đêm thứ bảy và chủ nhật. Hai cô
không bỏ tôi chứ?
Chị
Trâm ỡm ờ:
-Cái
đó c̣n tùy, chú ạ. Đâu phải riêng ḿnh
chú bị thiệt tḥi. Giúp cho chú 2 đêm,
rồi 5 đêm c̣n lại trong tuần, hai đứa
cháu đói, biết lấy ǵ ăn đây?
Giọng
ông Vĩnh hơi gắt gỏng:
-5 đêm
c̣n lại th́ sao chớ? Không lư cô bắt tôi
đóng hụi chết?
Chị
Trâm thản nhiên:
-Chúng
cháu đâu dám. Nhưng chúng cháu sẽ đánh
cho những nơi khác. Có điều là cháu sợ
khi kư hợp đồng, người ta không chịu cho
chúng cháu nghỉ vào hai đêm cuối tuần để
làm cho Hạ Trắng.
Ông
Vĩnh ngồi yên. Tôi thấy ánh mắt ông long
lên đầy vẻ toan tính nhưng h́nh như ông
không nghĩ ra được biện pháp đối phó với
chị Trâm. Tôi thấy tội nghiệp ông, toan
mở miệng nhận lời. Bỗng chị Trâm đá mạnh
vào chân tôi, rồi ra dấu tôi cùng đứng
lên:
-Chúng
cháu xin kiếu ạ.
Ông
Vĩnh tṛn mắt:
-Ḱa,
chúng ta bàn bạc chưa xong mà.
Chị
Trâm đeo giỏ xách lên vai:
-Trước
mắt, chúng cháu sẽ giúp chú hai đêm thứ
bảy và chủ nhật. Các đêm không làm, chú
hăy trả 70% lương để giữ chân chúng
cháu. Được không chú?
-Nếu
tôi không đồng ư?
-Th́
hợp đồng xem như hủy bỏ, chúng cháu có
quyền làm cho các chỗ khác. Phải không
chú?
-Cô
Trâm, cô đừng dồn tôi vào chân tường
chớ. Ít ra, cô cũng phải tham khảo ư
kiến của cô Châu ...
Chị
Trâm ngắt lời:
-Khỏi
cần, hai đứa cháu tuy hai mà là một
thôi. Chú cứ suy nghĩ rồi phôn cho cháu.
Tôi
cho xe chạy song song với chị Trâm:
-Xin
lỗi chị nhưng em phải nói thôi. Chị đối
xử với chú Vĩnh hơi... hơi...
Chị
Trâm cười lớn:
-Hơi
ác phải không? Ôi, em cưng của chị ơi,
nếu em cảm thấy tội nghiệp cho ông ta
th́ quả là em đặt t́nh cảm không đúng
chỗ rồi. Ai lại đi thương hại một kẻ lắm
bạc nhiều tiền bao giờ. Hơn nữa, không
ai ép được một tên sừng sỏ trong giới ca
nhạc như ông ta đâu. Em cứ tin đi, thế
nào quán Hạ Trắng cũng hoạt động lại như
cũ. Chắc chắn ổng sẽ phôn cho chị.
Lần
này, chị Trâm đoán sai. Ông Vĩnh không
phôn cho chị, mà hai ngày sau, ông đến
tận nhà t́m tôi. Dù Cẩm Vân đă báo
trước, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên.
Bước vào pḥng khách, ông không bắt đầu
câu chuyện mà cứ ngắm nh́n chung quanh,
gật đầu tấm tắc:
-Không
ngờ nhà cô Châu lại quí phái sang trọng
như vậy –rồi nh́n tôi đăm đăm – Tôi nghĩ
là cô đánh đàn để mua vui thôi, cô không
xem trọng đồng tiền lắm, phải không?
-Chú
nói ǵ cháu chả hiểu.
Ông
Vĩnh ngồi xuống ghế:
-Đem
đồng tiền làm thước đo nghệ thuật th́
đúng là khập khiễng, phải không cô Châu?
–giọng ông bắt đầu cay cú –Có ai như con
nhỏ Bích Trâm đó, nó mà là nghệ sĩ cái
quái ǵ, cứ mở miệng là đ̣i tiền, là ra
giá...
-Thưa... cháu không thích chú nói xấu
người vắng mặt.
- Xin
lỗi. Tại tôi tức quá đi. Nhưng... không
thể nhịn nó măi cô ơi. Nó tưởng nó là
năm bờ oăn (number one) chắc. Sống ở
trên đời này, đừng nên chủ quan quá chớ.
Ḿnh giỏi một th́ cũng có người giỏi
hai, giỏi ba...
Tôi
cảm thấy khó chịu:
-Chú
Vĩnh, chú quên chị Trâm đi có được
không? Giờ cháu chỉ muốn biết, chú t́m
cháu có việc ǵ?
Ông
Vĩnh “à” một tiếng:
-Ờ ,
ờ… Chuyện quan trọng đây. Tôi đến để mời
cô tiếp tục giúp cho Hạ Trắng, cô vui
ḷng chứ?
-Mỗi
tuần hai tối ạ?
-Chúng
ta chỉ được phép như vậy, biết làm sao
đây? –Ông thở dài –Diễn không liên tục,
chắc chắn sẽ ít khách hơn. Nhưng tôi vẫn
giữ thù lao cũ cho cô. OK nhé.
- Chú
gọi chị Trâm chưa ạ?
Ông
Vĩnh dựa ngửa ra ghế, vẻ ngao ngán:
-Yêu
cầu của cô Trâm quá sức tưởng tượng, nếu
chiều theo, tôi sẽ bị phá sản ngay. Nói
cô đừng giận, sao cô cứ phụ thuộc vào cô
ta quá vậy. Phải tách ra làm ăn riêng
mới khá được. Cho nên, tôi mời cô và chỉ
một ḿnh cô thôi. Trên đời này, đâu chỉ
một ḿnh Bích Trâm biết đánh Violon.
-Chú
thay người khác à?
-Phải.
Cô sẽ chơi với một Violonist khác, anh
chàng này vừa mới tốt nghiệp, đánh rất
bốc. Cô biết Lam Giang chứ?
Tôi
gật đầu. Ông Vĩnh đứng dậy:
-Tốt
lắm. Bạn bè cả thôi mà. Ngày mai tôi sẽ
gọi điện hẹn giờ tập nhé.
Ông
Vĩnh ra về, mười lăm phút sau, tôi đă
quyết định. Tôi gọi điện ngay cho Cẩm
Vân: “Nhờ mày nhắn với chú Vĩnh t́m một
Pianist khác, tao không thể giúp Hạ
Trắng được. Gửi lời xin lỗi dùm tao.”
Tôi không nhận lời ông Vĩnh v́ nhiều lư
do. Thứ nhất, thái độ ông ta trịch
thượng quá; thứ hai, tôi không thích tên
Lam Giang ấy tí nào. Hắn học trước tôi
hai năm, chuyên môn khá nên mặt mày lúc
nào cũng vênh váo, ra vẻ ta đây. Nhưng
lư do quan trọng nhất là tôi không thể
phản bội chị Trâm. Ông Vĩnh đă gạt chị
ra, nếu tôi c̣n bám víu theo ông ta, th́
tôi c̣n là con người nữa không? Dù bây
giờ, ông ta có trả cho tôi gấp ba thù
lao cũ, tôi cũng không cần.
Bước
vào năm học mới, cuộc sống tôi trở lại
b́nh thường. Học sinh trong cư xá tiếp
tục học đàn. Có vài thay đổi nhỏ nhưng
không ảnh hưởng ǵ. Ba học sinh vừa
chuyển cấp, v́ bài vở nhiều quá, xin tạm
nghỉ một thời gian. Bù lại, tôi thu nhận
thêm ba học sinh mới, ngoan và rất dễ
dạy. Điều làm tôi phấn chấn nhất là hôm
vào thăm mẹ, thấy sắc mặt mẹ hồng hào,
tinh thần cũng khả quan hơn. Mẹ nói: “Mẹ
cũng hơi quen với cuộc sống ở đây rồi.
Con cứ yên tâm. Bận quá th́ khỏi vào
thăm mẹ cũng được. Quan trọng là gắng
học hành, đừng nản chí.” Tôi thầm hứa sẽ
cố vượt mọi khó khăn, để không phụ ḷng
những người thân yêu hằng quan tâm đến
tôi.
Vẫn
chưa có tin tức của Tường, nhưng tôi
không c̣n buồn nhớ anh nữa. Chương tŕnh
làm việc kín hết thời gian của tôi. Sáng
đến trường học, chiều dạy ở nhà, rồi tập
đàn, ôn thi Sinh ngữ... Chị Trâm gọi
điện cho biết, quán Hạ Trắng mở được ba
tuần th́ đóng cửa. Tự ư đóng cửa chớ
không hề bị ai rút giấy phép cả. Chị
cười to muốn bể ống nghe: “Em biết
không, thằng Lam Giang đánh đàn không
ngửi được. Rồi c̣n thêm con nhỏ đánh
piano không có trường lớp ǵ cả, học vơ
vẽ có mấy năm mà dám biểu diễn. Thật là
điếc không sợ súng. Ông ta không biết
phân biệt kim cương và thủy tinh th́ cứ
việc chết đi. Đáng đời”. Giọng nói đắc
thắng của chị Trâm làm tôi khó chịu.
Cười một kẻ ngă ngựa, có ǵ hay? Lần
này, chắc ông Vĩnh mất nhiều tiền lắm.
Ra làm ăn, cần nhất là lợi nhuận. Chị
Trâm đ̣i hỏi quá cao, ông không chấp
thuận v́ sợ lỗ, không thể trách ông
được. Tôi định góp ư th́ chị đổi giọng:
“Dạo này em khỏe không? Chị có nghe
chuyện ông Vĩnh đến t́m và em đă từ
chối. Em có nghĩa khí lắm.” Không chờ
tôi trả lời, chị cúp máy cái rụp.
***
Tường
biệt tăm đă gần ba tháng. Chả một tin
nhắn về. Cẩm Vân, Thu Hà, Kim Loan không
c̣n bênh vực cho Tường nữa. Chúng bảo:
“Trước kia, v́ sợ mày buồn nên chúng tao
làm lơ cho hắn. Nhưng nay th́ không được
rồi. Làm người ở đời phải biết soi
gương. Hắn là ai cơ chứ? Xù hắn là vừa,
Châu ơi!” Tôi không tán thành cũng chẳng
phản đối. Học kỳ một sắp tới rồi, nên
chú tâm vào việc học thôi.
Mưa.
Lạ thật. Mưa cuối năm! Đất trời Sài G̣n
dường như thay đổi không lường. Đă bước
qua năm mới dương lịch với một đêm Noel
nóng đến 35 độ và những ngày sau đó khí
hậu mát dần. Băo tố hoành hành khắp nơi,
ngoài vịnh Bắc bộ, rồi dọc bờ biển miền
Trung, ṿng về miền Tây, gây nên bao
thảm cảnh nhà tan cửa nát. Riêng thành
phố này lúc nào cũng b́nh yên, thiên tai
chỉ ảnh hưởng đến bằng những cơn mưa
nhẹ, đủ để tung bay những chiếc áo mưa
trên đường phố, những chiếc ô xoe tṛn
quấn quít bên nhau. Tôi lại nhớ đến
Tường, đến những buổi chiều mưa hai đứa
đi bộ trên đường Nguyễn Du, lá me ướt
nḥe rơi trên vai áo, anh đă th́ thầm
bên tôi bao ước vọng tương lai. Nhưng
tương lai tốt đẹp vẫn c̣n quá cao trên
tầm tay với, Tường đang cất công đi t́m
và xa dần tôi.
Tôi
đến bên đàn. Cung bậc du dương thoát ra
từ những hàng phím trắng, bay lên cao
vời, thánh thót nhịp mưa rơi, vi vu
tiếng gió đong đưa hàng liễu rũ ven
hồ... Bạn nhớ chăng chốn xưa, nơi đây
mỗi chiều mưa, bạn khẽ ngân tiếng ca,
tôi say trên phím ngà, biết đâu đường
đời sương gió, đành chia ĺa... Âm thanh
êm ái nâng tôi chơi vơi bềnh bồng, gợi
nhớ những ngày ḥa đàn cùng chị Trâm hồi
c̣n làm ở Hạ Trắng, những bản nhạc yêu
cầu, những bó hồng c̣n ngậm sương Đà Lạt
từ tay các khán giả ngưỡng mộ và cả
những lời phàn nàn trách cứ của ông Vĩnh
mỗi lần chúng tôi làm ông phật ư –những
kỷ niệm dù vui hay buồn vẫn luôn luôn
đẹp và xao xuyến măi con tim.
Tôi
chuyển sang bài “Khúc hát nàng Solveig”
của tác giả Grieg. Cô gái Na Uy này xem
ra hợp với tâm trạng tôi quá. Thương
yêu, mong nhớ, đợi chờ rồi tuyệt vọng...
Không biết giờ này Tường đang ở đâu.
Chuông điện thoại reo. Tôi vẫn tiếp tục
đàn. Lâu nay cứ nghe măi điện thoại dùm
khách trọ, tôi đâm ra lười nhấc máy. Chú
Chín từ nhà sau gọi lớn:
-Châu
ơi, chú bận tay rồi. Nghe dùm chú với.
Tôi
nh́n lên đồng hồ. Gần sáu rưỡi. Nghỉ ăn
cơm chiều được rồi. Chuông reo đến lần
thứ năm, inh ỏi.
-A lô.
Tiếng
reo mừng ̣a vỡ:
-Diễm
Châu!
Trời
đất, Tường! Nỗi giận hờn và tự ái từ đáy
ḷng bỗng cuồn cuộn dâng lên làm tôi
không thốt được nên lời. Giọng Tường
cuống quít:
-Châu
ơi, đừng vội giận, hăy nghe anh giải
thích đă. Chúng ta hẹn nhau ở quán cà
phê cũ nhé. Chuyện không thể nói qua
điện thoại được. Anh năn nỉ em mà.
Giải
thích cái ǵ chớ. Bỗng nhiên, biệt tích
gần nửa năm trời không một lá thư nói rơ
nguyên nhân. Chị Khuê nhận xét quả không
sai, con người Tường không đơn giản chút
nào, thật khó tin. Điện thoại lại reo.
Chú Chín nhấc máy: “A lô, ờ, ờ. Được rồi
.Yên chí.” Rồi bảo tôi:
-Cậu
Tường nhắn cháu ra quán cà phê Mây Tím,
có chuyện gấp.
Chú
Chín bỏ vào trong, để lại tôi cùng bao
nỗi ấm ức không biết ngỏ cùng ai. Tôi
ngồi thừ trước đàn. Có nên bỏ qua cho
Tường một lần nữa không? Mưa tí tách rơi
bên hàng hiên. Gió chuyển ḿnh thổi qua
đám lá. Bầu trời chớp sáng liên tục, sấm
động vang rền. Mưa đột ngột trở nặng, ào
ào như trút nước, tạt vào cửa sổ, sũng
ướt tấm màn phất lay. Tôi không buồn
đứng dậy, mặc cho mưa gió dồn dập, thét
gào. Chú Chín chạy lên, lật đật đóng các
cánh cửa, rồi lo lắng nh́n ra ngoài
cổng, nói với tôi:
-Lần
này sửa nhà, con Ngọc đổ đất cao lắm,
không biết sân vườn c̣n lụt nữa không?
Ủa, ai vô nhà ḿnh vậy cà. Trời đất, cậu
Tường!
Tim
tôi đập mạnh. Tường bước vào, ḿnh mặc
áo mưa màu vàng chóe, tay xách một túi
xốp lớn. Chú Chín đỡ cái túi để trên
bàn, rồi giúp Tường cởi áo mưa:
-Chà,
con trai mà mặc ǵ mấy cái màu chói mắt
vậy cháu.
-Như
vậy chạy xe ban đêm mới đỡ nguy hiểm chú
à. Châu đâu rồi chú?
-Nó
ḱa. Hồi năy chú có nhắn với nó nhưng
tại trời mưa nó đi không được. Thôi, hai
đứa nói chuyện đi nha.
Tường
đến bên tôi:
-Anh
chỉ nói với Châu một câu ngắn gọn, rồi
sẽ giải thích sau. Anh vừa mới ở tù ra.
Toàn
thân tôi rúng động. Miệng tôi há hốc,
mắt tôi tṛn xoe.
-Giờ
em đă hiểu ra rồi chứ. Sỡ dĩ anh không
nhắn cho em biết là v́ sợ em bị liên
lụy.
Tôi
nghĩ đến hoàn cảnh của mẹ ḿnh hiện giờ,
nghe ḷng không vui:
-Anh
không muốn chia sẻ hoạn nạn cùng em sao?
Anh xem thường em quá. Nhưng thôi,
chuyện cũng đă rồi, em không trách ǵ
đâu. Em chỉ muốn biết những sự cố xảy ra
cho anh từ ngày ấy đến giờ. Mà khoan đă,
anh ngồi chờ em một lát.
Tôi
vào trong lấy khăn khô cho Tường lau mặt
và pha cho anh một ly trà nóng:
-Anh
có đói bụng không? Em làm ḿ gói anh ăn
nhé.
Tường
với tay lấy chiếc túi xốp, vui vẻ mở ra:
-Khỏi
cần, anh có mua đồ ăn đây nè, toàn là
những thứ em thích, có cả đùi gà rán
nữa.
Không
khí trở nên nhẹ nhơm. Những giận hờn
cùng tan biến theo đợt mưa gió trái mùa.
Tường cho biết, sau lần gặp tôi, anh đă
về Cần Thơ t́m những người bà con để vay
mượn tiền góp vốn vào Công Ty của người
bạn sắp thành lập. Nhưng lực bất ṭng
tâm. Tiền mượn tuy có, nhưng chưa đủ,
buộc ḷng Tường phải theo đám bạn đi
buôn thuốc lá lậu. Những “phi vụ” trót
lọt nhân số tiền vốn lên gấp bội làm
Tường càng mê muội lao đầu vào con đường
bất chính, quên mất câu nói của người
xưa: “Đi đêm có ngày gặp ma”.
-Em
biết không? Hôm bị tóm, công an tịch thu
hết hàng hóa, bản thân anh phải đi lao
động 4 tháng trời, oải muốn chết luôn.
Tôi
nh́n anh ái ngại:
-Vậy
anh trắng tay rồi sao?
-Em
đừng lo . Anh vẫn c̣n đủ tiền làm một cổ
đông. Hiện Công Ty của bạn anh vẫn hoạt
động tốt. Tuần tới là anh bắt đầu đi
làm.
Mưa đă
tạnh. Đêm ngoài kia yên ắng. Tôi bước ra
hàng hiên, Tường theo sau, hơi thở anh
ấm nhẹ bên tai.
-Ḿnh
ra thăm ḥn non bộ đi anh.
-Em
nói thiệt không đó. Tối quá đâu có thấy
ǵ.
Tôi
nh́n lên cao. Khung trời bàng bạc, những
v́ sao nhạt nḥa ẩn hiện sau đám mây xa.
Tôi ao ước một vầng trăng. Chỉ có ánh
trăng mới đủ sáng cho tôi thấy được
khoảng vườn thơ ấu sau cơn mưa, đủ cho
tôi ngắm nh́n chiếc cầu nhỏ xíu nơi ḥn
non bộ, và có thể đôi cá vàng của tôi
chưa ngủ, vẫn c̣n bơi lội nhởn nhơ. Một
bóng người từ ngoài cổng hấp tấp đi vào,
nói cười vui vẻ:
-Châu
và Tường đó hả? Nè, vườn nhà ta hết lụt
rồi. Chú vừa đánh một ṿng quan sát.
Nước rút nhanh thấy mê luôn. Mấy tay thợ
này khá thật. À, mưa tạnh rồi, hai đứa
không đi chơi đâu sao?
Tường
nh́n tôi. Tôi lắc đầu. Tường nói với chú
Chín:
-Dạ
Châu không thích đi chơi. Châu muốn ra
vườn ngắm ḥn non bộ nhưng trời tối quá.
Chú
Chín nh́n trời:
-Không
sao. Hôm nay cuối tháng, trăng lên rất
muộn. Đợi lát nữa tha hồ mà ngắm cảnh.
Chà, sau cơn mưa trăng sáng mới dữ à
nghen.
Tường
không cùng tôi đợi trăng lên được. Anh
phải về v́ đă quá khuya, sợ phiền nhà
trọ. Chú Chín để tay lên vai tôi:
-Cháu
đợi trăng thiệt ư. Thôi, đi ngủ đi, mai
c̣n đến trường nữa.
-Cháu
muốn ngắm cảnh mà. Không tin cháu sao?
Một
ḿnh tôi bên bờ hồ cùng ánh trăng vằng
vặc. Trăng sáng bầu trời và sáng cả ḷng
tôi. Đêm trong suốt. Tôi nghe tiếng quẫy
nhẹ dưới làn nước lấp lánh. Lại thêm hai
chú cá vàng cùng chia sẻ nỗi hân hoan.
Tường của tôi đă trở về. Nhưng sao ḷng
tôi vẫn cảm thấy niềm vui chưa trọn vẹn.
H́nh như Tường không thành thật với tôi.
Lư do Tường đưa ra chưa đủ để biện minh
cho sự biệt tăm của anh. Có thể là anh
không may bị sa vào ṿng lao lư, nhưng
trước đó, khi rời thành phố về Cần Thơ,
sao anh không nhắn cho tôi? Chỉ cần nhấc
điện thoại, anh nỡ làm biếng để tôi phải
lo lắng suốt ngần ấy thời gian được sao?
Tôi
trở vào nhà. Ánh trăng theo gót, xỏa
xuống vai tôi những giọt sữa trắng ngần.
Trăng đẹp quá. Tôi tắt hết đèn trong
pḥng khách. Trăng ngoài khung cửa sổ
dường như sáng hơn, xuyên qua tấm màn
voan, vẽ lên sàn những hoa văn sắc nét.
Tôi đến bên đàn, dỡ nắp lên. Hàng phím
trắng bóng ngời lấp lánh dưới những ngón
tay tôi. Tôi thả hồn theo những cung bậc
trầm lắng... chợt nhớ về một kỷ niệm
chưa xa. Hôm ấy cũng vào một đêm trăng
sáng, ba đă mở cuộn băng cassette vừa
mới mua cho tôi nghe: “Đây là bản Sonat
số 14 của Beethoveen. Con đă từng nghe
qua chưa?”. Âm điệu quen thuộc vang lên
dưới bàn tay tài hoa của nghệ sĩ dương
cầm người Ba Lan –Arthur Rubinstein càng
du dương tỏa sáng, tăng thêm phần lộng
lẫy của ánh trăng. Tôi reo lên: “A, bài
Sonat Ánh Trăng nè, bài thi học kỳ sắp
tới của con đó ba.” “Hay lắm, khi nào
con đàn thật nhuyển, nhớ đàn cho ba nghe
nhé.” Đau đớn thay, ba đă bỏ tôi mà đi
trước khi tôi chơi rất thành công bản
Sonat nổi tiếng này.
|