|
Mưa. Mùa mưa năm nay tôi không c̣n một
người thân bên cạnh. Ông ngoại mất đă
lâu, bà ngoại nay già yếu, sống nương
nhờ bác Cả. Các cậu, các d́ đều là công
chức, đồng lương khiêm tốn, lại c̣n phải
nuôi con ăn học, tôi không thể làm phiền
họ được. Mẹ thường kể cho tôi nghe, hồi
mẹ yêu ba, làm đám cưới với ba, bên
ngoại tôi, không một ai tán thành. Nhất
là bác Cả. Bác quư mẹ như vàng ngọc v́
trong số các cô em gái, mẹ đảm đang nhất,
thùy mị nhất. Bác đưa ra nhiều lư do để
ngăn cản mẹ. Thứ nhất, ba không xứng đôi
với mẹ v́ quá già; thứ hai, ba c̣n một
gia đ́nh trong Nam; thứ ba, lấy chồng xa
xứ là điều không nên. Nhưng rồi bác đành
chịu thua trước t́nh yêu mănh liệt của
ba mẹ. Ngày mẹ theo ba vào Nam, bà ngoại
khóc hết nước mắt. Bác Cả dặn ḍ: “Có ǵ
không giải quyết được, cứ viết thư cho
anh.” Từ đó đến nay, bác và mẹ thường
xuyên viết thư cho nhau. Tuy nhiên, mẹ
dấu biệt nỗi buồn, dấu những mâu thuẫn
càng lúc càng sâu đậm giữa mẹ và hai
người con riêng của ba. Cho đến lúc thảm
kịch xảy ra.
Mưa ngưng rồi lại tiếp, ông trời thôi
khóc rồi lại sụt sùi. Những sợi tơ trắng
xóa bay bay trong khoảng vườn xanh lá,
phủ trên mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Tôi ra
sau lấy chiếc dù, t́m một ít lương khô
rồi đi về phía hồ cá. Hai con cá vàng
của tôi đang ẩn nấp trong hốc đá, thấy
động, bơi vụt ra đớp mồi, lớp vảy màu
cam tươi óng ánh như dát bạc. Tôi ngồi
xuống thành hồ, ngắm nghía ḥn non bộ,
bỗng nghe ḷng nhẹ tênh. Tôi có cảm giác
như ḿnh đang trở về với mái gia đ́nh êm
ấm, thuở c̣n ba mẹ mỗi chiều cùng bên
nhau, tỉa cỏ, ươm hoa, chăm sóc khoảng
trời hạnh phúc. Từ nhỏ, ḥn non bộ đă
rất quen thuộc với tôi. Những khối đá
xám in dấu rêu phong, với ngôi chùa nhỏ
sơn son thiếp vàng, tọa lạc trên đỉnh.
Dưới chân núi là gịng suối trong veo,
có cây cầu nhỏ xíu bắc qua và một ngư
ông đang ngồi câu cá. Rải rác khắp nơi,
c̣n có bác tiều phu, cô gánh lúa... dễ
thương nhất là cậu bé để tóc trái đào,
ngồi thổi sáo trên ḿnh trâu. Tôi cúi
xuống thật gần. Năm tháng trôi qua,
dường như cậu mục đồng của tôi không hề
lớn, tiếng sáo diều vẫn ngân nga khúc
nhạc thanh b́nh, cũng như bác tiều phu,
cô gánh lúa... vẫn đứng yên, b́nh thản
trước sóng gió đời tôi.
Mưa lớn quá. Hàng liễu rũ bên hồ ngả
nghiêng trước gió. Gió thổi vù vù, tung
bay những ngọn lá khô sũng nước. Chú
Chín đứng trên bậc thềm nhà, gọi tôi.
Tôi đứng dậy, trở vào:
-Chú bảo ǵ cháu ạ?
Chú nh́n tôi ái ngại:
-Sao cháu lại ngồi dưới mưa thế. Gió lại
to nữa. Vừa mưa vừa gió, nói chung là
cháu không sợ bệnh sao?
Những người bà con bên ngoại của anh
Hùng, chị Ngọc đều đáng ghét, trừ chú
Chín. Chú là em họ của mẹ chị Ngọc.
Trước chú đi lính, đeo lon đại úy. Trong
thời gian chú đi học tập, vợ chú đă bồng
con theo người đàn ông khác vượt biên.
Trở về, chú làm đủ mọi nghề để kiếm
sống. Rồi đất nước mở cửa, khách nước
ngoài đến Việt Nam tham quan ngày càng
đông. Nhờ có chút vốn liếng Anh ngữ, chú
xin vào làm việc cho Công ty Du Lịch,
đưa đón du khách, đời sống khá dần. Điều
làm chú đau khổ nhất là vợ con chú không
muốn liên hệ với chú nữa. Những lá thư
gửi đi bị trả về, cho nên, khi bắt đầu
có phong trào ra đi theo diện H.O đối
với các sĩ quan chế độ cũ, chú vẫn quyết
định ở lại quê nhà. Chú nói với tôi: “Ba
má chú đă qua đời, anh em cũng chẳng c̣n
ai, vợ con lại từ bỏ chú. Vậy chú qua
bên ấy để làm ǵ, nói chung là kiếp tha
hương buồn thúi ruột.” Chú thường nh́n
tôi: “Con gái của chú cũng trạc bằng
tuổi cháu, nhưng hiện nay nó cao thấp,
xấu đẹp như thế nào th́ chú không thể
h́nh dung được. Nói chung là nó không
c̣n biết đến người cha này nữa rồi.” Tôi
nghĩ là chú Chín không ghét tôi, mà trái
lại. Dù đó là ḷng thương hại ban cho
một con bé bơ vơ, tôi cũng rất trân
trọng và biết ơn chú vô cùng.
Tôi xếp dù. Nước từ cây dù nhỏ xuống,
đọng thành vũng. Chị Ngọc từ pḥng khách
bước ra, hét lên:
-Đi ṿng ra sau đi. Dơ hết cả nhà rồi.
Thiệt không biết điều chút nào .
Chú Chín nhíu mày:
-Cháu mới là người không biết điều. Chị
em trong nhà, làm ǵ mà khó khăn thế.
-Tôi không có chị em nào ở đây cả.
-Nói vậy mà cũng nói được. Nói chung là
...
-Cậu th́ lúc nào cũng nói chung với chả
nói riêng. Chuyện nhà tôi, cậu đừng có
xen vào.
Tôi níu tay chú Chín: “Chú đừng nói
nữa.” Rồi đi ra ngă sau. Chị Ngọc gọi
giật:
-Châu, đứng lại tôi hỏi. Cô nhất định
rời khỏi đây phải không?
-Vâng. Nhưng em chưa thuê được nhà.
-Tôi đâu có dục cô. Nhưng dù cô có ở lại
hay không, căn pḥng cô đang ở vẫn là
của cô –một pḥng thôi, cô nhớ đấy.
Chú Chín đưa hai tay lên trời:
-Ngọc
ơi là Ngọc, có phải cháu không đó. Ngày
xưa cháu đâu có vậy, nói chung là xă hội
Mỹ đă biến cháu thành con người thực
dụng mất rồi!
Chị Ngọc không trả lời, quay ngoắt đi
vào nhà trong. Mưa đă tạnh. Cây lá trong
vườn xanh tươi, sạch sẽ. Nước rút nhanh
để lộ những viên sỏi trơn tru, sáng ngời
trên lối đi. Tôi đứng im bên hành lang
–một hành lang hiện đại vừa mới xây, dẫn
vào pḥng khách rồi tỏa ra những căn
pḥng cho thuê đầy đủ tiện nghi. Hồi c̣n
ba mẹ, nhà rộng nhưng chỉ có ba pḥng.
Nay chị Ngọc mướn kiến trúc sư thiết kế
lại, tận dụng thêm phần đất sau nhà, làm
được mười pḥng . Đă có năm pḥng cho
thuê, c̣n lại năm, kể cả pḥng của tôi
và chị Ngọc. Cái ga ra bên hông nhà được
sửa sang lại làm chỗ ở cho chú Chín.
Cách cư xử của chị Ngọc thật không phải
đối với người cậu họ của ḿnh, nhưng mỗi
người đều có lư lẽ riêng, tôi có quyền
ǵ xen vào? Hơn nữa, xét về mặt lư th́
chị Ngọc hoàn toàn đúng. Pḥng làm ra để
cho thuê chớ đâu dành cho chú Chín.
Nhường cho tôi một pḥng là quá lắm rồi
–căn pḥng duy nhất không được trang trí
nội thất, không có máy điều ḥa nhiệt
độ. Chỉ có chiếc giường ngủ của tôi và
mẹ, cái tivi 14 inch, bàn viết, những
ngăn tủ đựng áo quần. Chân dung của ba
được đặt trên mặt tủ, giữa hai đế nến
bằng đồng. Phía trước là lư hương. Mỗi
sáng thức giấc, tôi đốt một nén nhang,
gửi cho ba chút hơi ấm để ba bớt cô đơn
nơi cơi b́nh yên kia. Biết bao lần tôi
đă khóc trước di ảnh của ba: “Ba ơi, ba
có thấu nỗi oan của mẹ không?”
Mặt trời chiều thả những tia nắng cuối
ngày lên mặt hồ lấp lánh rồi tan loăng
vào không gian. Hoàng hôn. Trong một
thoáng, bóng tối đă ngập tràn. Giọng chú
Chín trầm trầm sau lưng tôi:
-Châu
à, theo ư chú, cháu đừng nên đi. Ở lại,
cháu sẽ được nhiều cái lợi. Thứ nhất,
cháu khỏi tốn tiền nhà hằng tháng; thứ
hai, cháu có đàn để dạy học tṛ; thứ ba,
hương hồn ba cháu c̣n lẩn quẩn trong
ngôi nhà này, cháu nỡ sao?
-Nhưng
rồi đây, khách thuê nhà sẽ ra vào tấp
nập, đủ mọi quốc tịch, mọi hạng người.
Cháu ngại lắm.
-Cháu
không nên “kỳ thị chủng tộc” như thế. Ở
đâu cũng có người tốt kẻ xấu, hơn nữa,
đâu phải ai vào đây trọ cũng được? Chú
là người quản lư, phải biết chọn lọc
người thuê nhà chớ. Nói chung là chú
không rước hổ vào nhà đâu. Cháu khỏi lo.
-H́nh
như chị Ngọc cũng muốn cháu đi.
-Mặc
xác nó. Nó đâu có ở Việt Nam hoài. Nó đi
đi về về như đi chợ, đừng thèm giận nó.
Nói chung là, cháu nên giả dại để qua ải
là thượng sách.
“Nói chung là, nói chung là...”, chú
Chín có cái tật giống hệt Tường, người
bạn thân ngồi cạnh tôi trong lớp học Anh
văn, mỗi lần nói chuyện, cứ xen vào ba
chữ độc đáo “nói chung là” : “Nói chung
là, Châu đừng thức khuya quá” “Nói chung
là, vấn đề ấy không dễ dàng đâu.” Chắc
chắn là hai người không họ hàng rồi. Chú
Chín quê Vĩnh Long, c̣n Tường người Huế.
Tôi quen Tường đă ba năm nay, từ khi hai
đứa ghi danh học tại Trung tâm Ngoại
ngữ. Tường vào thành phố học Y Khoa, tốt
nghiệp gần hai năm nay nhưng vẫn chưa
t́m được việc làm. Hồi mới ra trường,
Tường được người chú làm bác sĩ Bệnh
viện Trung ương Huế gọi về, nhưng Tường
từ chối. Tin ở tấm bằng loại ưu của
ḿnh, Tường quyết định lập nghiệp ở chốn
đất rộng người đông này. Sự thật không
lạc quan như anh tưởng. Suốt một thời
gian dài làm việc với những hợp đồng
ngắn hạn khắp các bệnh viện lớn nhỏ,
Tường vẫn không sao ổn định được đời
sống. Để lấy ngắn nuôi dài, anh làm đủ
mọi nghề trái ngoe với chuyên môn để
kiếm sống: Tiếp thị dầu gội đầu, bán
giày dép, đưa báo, dạy kèm tư gia... và
đôi khi anh c̣n quét vôi, sơn cửa, làm
nhà cho các công tŕnh xây dựng khắp
nơi. Ư chí tự lập của Tường đă làm tôi
nể phục. T́nh yêu anh đến với tôi nhẹ
nhàng như cơn mưa phùn đầu xuân, êm đềm
và thấm sâu. Tường cũng yêu tôi. Tuy
chưa ước hẹn, nhưng mối quan tâm của
Tường đối với tôi lúc nào cũng tràn đầy
những chăm sóc, thương yêu. Tường lo cho
tôi từ cuốn tập, cây viết... cho tới cái
áo đi mưa, cái mũ che nắng. Anh thường
nói: “ Mỗi lần đi học, Châu nên xem lại
cặp sách. Không đáng ǵ, nhưng cẩn thận
vẫn hơn. Tính Châu nghệ sĩ quá, mà nghệ
sĩ th́ hay quên. Nói chung là, nếu quên
ǵ th́ đă có anh. Thôi, Châu khỏi phải
lo.” Ngày gia đ́nh tôi gặp nạn, Tường
luôn có mặt bên tôi, an ủi và giúp đỡ.
Bạn bè tôi ở Nhạc viện đều rất có thiện
cảm với Tường. Nhưng trong lớp học Anh
văn, tôi vẫn luôn nghe lời khuyến cáo
của chị Khuê, một học viên cũng người
Huế khá lớn tuổi: “ Thằng Tường không
phải là người tốt đâu. Chị cùng quê
nhưng cũng không thể bênh hắn được. Em
có giận th́ chị vẫn cứ nói, hắn đang lợi
dụng em đó.” “Lợi dụng em? Em có ǵ cho
ảnh lợi dụng? Hơn nữa, ảnh đâu phải là
thứ không ra ǵ. Ảnh tốt nghiệp Y khoa
rồi, chị biết không?” “ Chị biết. Chị
c̣n biết hiện em có nhà cao cửa rộng và
hộ khẩu thành phố nữa. Đó là cái đích
cho Tường hướng tới đấy.” Tôi bỏ ngoài
tai những lời khuyên vô căn cứ của chị
Khuê. Hơn hai năm trời quen biết, tôi
không hiểu Tường hơn chị sao. Rơ ràng là
chị đă nhận định sai lầm. Tường vẫn luôn
ở bên tôi trong những ngày giông tố, và
bây giờ, khi biết tôi đă hoàn toàn trắng
tay, t́nh cảm anh đối với tôi vẫn không
hề thay đổi. Gần hai tuần nay, Tường ra
Huế thăm gia đ́nh. Anh đi rất bất ngờ
làm tôi không kịp mua quà cho ba má anh.
Anh viết giấy để lại, cho biết ba anh
bệnh nặng. Nếu không có chuyện ǵ xảy
ra, anh sẽ trở vào sau một tuần lễ. Vậy
mà đă mười ngày trôi qua, không biết
bệnh t́nh ba của anh có sao không.
-Châu, cháu có nghe lời chú Chín không,
hả?
Tôi nh́n vào mắt chú. Đôi mắt mí lót
dưới vầng trán rộng hằn sâu những nếp
nhăn làm tôi nghĩ đến ánh mắt của ba.
Rồi tôi lại nhớ mẹ. Tội nghiệp mẹ, tội
nghiệp tôi. Nước mắt tôi ứa ra.
-Ḱa, sao cháu lại khóc. Đi hay ở là tùy
cháu. Chú không ép.
Tôi cần phải suy nghĩ kỹ trước khi quyết
định. Chú Chín nói rất phải. Ra đi, tôi
sẽ gặp nhiều bất lợi, nhất là về kinh
tế. Trước mắt là tôi không có đàn, liệu
đám học tṛ có ngoan ngoăn chờ tôi mua
đàn không? Hay là các phụ huynh lại sốt
ruột t́m thầy giáo khác? Thời buổi này
thượng vàng hạ cám, có nhiều người mới
vơ vẽ học đàn vài năm đă mở lớp dạy, lại
c̣n phá giá nữa, nên cũng có nhiều em
theo học. Học chơi thôi mà, cần ǵ cô
giáo, thầy giáo có trường lớp chính qui.
Tôi sẽ có nguy cơ mất bớt học sinh, sau
đó c̣n phải trả tiền nhà, tiền học và
những thứ linh tinh khác. Rồi bàn thờ
của ba? Mang theo th́ bất tiện, c̣n để
lại nhờ chú Chín hương khói hằng ngày,
chắc là ba không vui đâu. Ngôi nhà đă
trở thành chốn công cọng, người ra kẻ
vào, đâu c̣n không khí đầm ấm ngày xưa.
Ở lại thêm đau ḷng, nhưng ra đi th́ tôi
có thay đổi được hoàn cảnh của ḿnh
không? Nghe lời chú Chín thôi. Pḥng của
tôi, tôi ở, không việc ǵ phải sợ ai.
Nghĩ th́ cứng vậy, nhưng tôi vẫn không
dám quyết định một ḿnh.
***
Trước đây, Cẩm Vân là người sốt sắn
trong việc t́m nhà thuê cho tôi nhất,
th́ nay cũng là kẻ thuyết phục tôi ở
lại. Nó nói y hệt chú Chín: “Một sự nhịn
bằng chín sự lành. Tao tin là mày vượt
qua được.”
Tôi có vượt qua được không? Tôi sẽ cố
nghe lời Cẩm Vân: “Bao nhiêu tự ái, mày
cứ đem đổ xuống sông xuống biển hết đi.
Với hạng người nhỏ nhen ấy, mày chấp làm
ǵ.” Từ ngày chiếm trọn ngôi nhà, thời
gian Chị Ngọc ở lại Việt Nam lâu hơn
b́nh thường. Chị tỏ vẻ không hài ḷng
khi thấy tôi không đi nữa. Chị đặt ra
những điều kiện khắt khe. Ví dụ như chị
giới hạn giờ dạy đàn của tôi: buổi sáng
phải bắt đầu rất trễ, buổi chiều phải
dạy từ ba giờ và sau mười giờ đêm, tôi
không được tập đàn. Lư do là khách trọ
cần yên tĩnh. Về sinh hoạt, dù có mướn
nhiều người giúp việc như chị Xuân dọn
pḥng, thím Mây nấu bếp, chị Ngọc vẫn
làm khó tôi bằng cách buộc tôi phải nấu
ăn riêng, không cho tôi xử dụng máy
giặt, bếp gas... Thật ra, mục đích chính
của chị không phải là tống khứ tôi đi,
mà cốt làm cho tôi không thoải mái, khó
chịu, giống như mang chiếc giầy có hạt
cát dính bên trong nhưng không thể tháo
ra để lấy được. Chú Chín nói: “Nói chung
là, con chị bất lương này muốn hành hạ
đứa em cùng cha khác mẹ cho bỏ ghét. Mặc
kệ nó. Nó ở đây được bao lâu, ai cho nó
gia hạn măi chớ. Cháu đừng thèm nghe lời
nó.” Dù chị Ngọc có mặt hay không, tôi
vẫn chấp hành qui ước của chị v́ ḷng tự
trọng. Tôi phải xem nhẹ những phiền toái
trong đời sống. Tôi không bỏ cuộc .
Loan đi du lịch về, điện cho tôi nhưng
tôi không qua nhà nó ngay được v́ đang
giờ dạy. Đến chiều, Loan phóng xe đến,
réo gọi om ṣm. Thấy tôi đang kiểm tra
bài tập, nó nhảy vào pḥng khách, đến
bên hai học sinh đang chờ học, đặt vào
tay chúng hai thỏi chocolat:
-Hôm nay cô Diễm Châu bận việc, cho hai
cưng nghỉ một bữa nha.
Kim
Loan chở tôi chạy ḷng ṿng, rồi ghé vào
một nhà hàng nổi trên sông Sài G̣n.
Trăng thượng tuần lên cao, sáng vằng
vặc. Mặt sông lấp lánh ánh đèn. Gió lồng
lộng thổi. Loan vươn vai hít thở, rồi
chống tay vào cằm, nh́n tôi đăm đăm:
-Mày
hay thật đấy! Chuyện xẩy ra như vậy mà
cứ im thin thít. Mày có coi tao là bạn
thân không đấy?
-Th́
chuyện của tao... ba tao mất và mẹ
tao... đă xẩy ra trước khi mày đi, mày
biết rơ rồi mà.
-Không. Chuyện sau này cơ. Cẩm Vân và
Thu Hà đă kể cho tao nghe tất cả. Bà chị
của mày ác thật. Nhưng mày khỏi lo, tao
sẽ yểm trợ hết ḿnh cho mày. Mày cứ dọn
đến nhà tao ở, cây đàn của chị Phượng
lâu nay bỏ không, giờ giao lại cho mày,
tha hồ tập, tha hồ dạy.
Tôi
cảm động để tay lên bàn tay Loan:
-Cám ơn mày rất nhiều, nhưng tao đă
quyết rồi. Nhà của ba mẹ tao, tao ở.
Không việc ǵ phải sợ ai.
Loan nói như reo:
-Châu ơi, mày dũng cảm lắm. Thú thật với
mày, tao cũng có suy nghĩ như mày. Tao
rất muốn khuyên mày ở lại nhưng sợ mày
không đương đầu nổi, sợ mày hiểu lầm là
con bạn thân này nỡ quay lưng lại với
mày.
Không nhớ tự bao giờ, nhóm “Tứ quư” của
Nhạc viện được h́nh thành gồm Cẩm Vân,
Thu Hà, Kim Loan và tôi. Tuy bốn đứa bên
nhau không rời nhưng tôi cảm thấy ḿnh
thân với Kim Loan hơn cả. Lư do thứ
nhất, tôi và Loan được ngồi cạnh nhau
bên Phân hiệu Văn hóa từ lớp 6 cho đến
lớp 12; lư do thứ hai , hai đứa cùng học
chuyên môn với cô Hoàng Lan, cùng chia
xẻ những niềm vui (khi được cô khen),
nỗi buồn (khi bị cô phạt), cùng có những
kỷ niệm nhớ đời như những lần tập đàn
không kịp, hai đứa đến trường nhưng
không dám lên pḥng cô. Thế là lang
thang khắp nơi. Không đến hội trường th́
trốn vào căn tin, không ghé ngồi hàng
chè th́ đuổi theo những đợt mưa lá me
suốt con đường Nguyễn Du râm mát. Rồi
sau khi tốt nghiệp Trung cấp, chỉ có tôi
và Loan tiếp tục lên Đại học. Lại cùng
chung sư phụ, lại vẫn ngồi bên nhau
trong những giờ Triết học, Mỹ học, Ḥa
âm, Nhạc sử... nên đă thân, càng thân
hơn.
Đến cổng nhà, Kim Loan bấm c̣i inh ỏi.
Bà quản gia ra mở cửa. Bà đưa một ngón
tay lên môi:
-Suỵt... Cô Út đừng làm ồn. Cô Ba đang
giận đấy.
Kim Loan hét:
-Giận ai? Không lẽ giận tôi?
-Ư chết. Cô Út nói nhỏ thôi. Đúng rồi,
cổ giận cô Út đó.
-Hả?...
Tôi đưa tay bịt miệng Loan:
-Mày có im đi không.
Kim Loan giao xe cho bà quản gia. Hai
đứa băng qua pḥng khách, rồi đi về phía
cầu thang dẫn lên lầu. Một giọng nói sắc
lẻm vang lên từ trong góc tối làm tôi
giật ḿnh:
-Đứng lại!
Kim Loan bước đến bật công tắc đèn. Ánh
sáng dịu dàng phủ kín gian pḥng rộng
bày biện theo lối cổ điển, trang nhă và
sang trọng. Một cô gái tóc bù xù che nửa
khuôn mặt đang ngồi im ĺm trên ghế sô
pha.
-Chị Ba định nhát ma em đấy à.
-Em đă biết lỗi của em chưa? Vừa mới về
đến nhà là phóng xe đi suốt. Thật em chả
xem ai ra ǵ cả.
-Thôi chị đừng kiếm chuyện nữa. Nhức đầu
lắm.
Mặc cho bà chị la hét đến khản cổ, Kim
Loan đẩy tôi lên lầu: “Mày đừng sợ, bả
đang lên cơn đấy. Một lát sẽ khỏi thôi.”
Tôi nghe ḷng rưng rưng. Tội nghiệp
Phượng –chị Ba của Loan. Tôi biết chị từ
ngày tôi thân với Loan và thường đến nhà
Loan chơi. Năm tôi mới vào trường, chị
Phượng đang là học sinh trung cấp khoa
Piano. Chị không đẹp nhưng rất có duyên,
lại hiền lành thùy mị. Chị đối xử với
tôi đầy t́nh cảm. Mỗi lần đi chơi xa,
hoặc đi dạo phố sắm sửa, thấy món quà ǵ
ngồ ngộ, chị đều mua về cho tôi và Loan.
Chị theo dơi việc học của chúng tôi rất
chặt chẽ, đặt ra những luật lệ bắt chúng
tôi phải theo (Giờ nào học Văn hóa, giờ
nào học đàn, mỗi ngày phải tập đàn bao
lâu ... ). Cũng nhờ chị, tôi và Loan
luôn luôn giữ vị trí nhất nh́ trong lớp.
Năm chị tốt nghiệp trung cấp cũng là
thời gian chị có người yêu. Đó là anh
Tiến –một Kiến trúc sư mới ra trường,
đang làm việc cho một Công ty liên doanh
với nước ngoài. Dưới mắt tôi, anh Tiến
rất đẹp trai. Nh́n hai người ríu rít bên
nhau, tôi rất vui mừng trước hạnh phúc
của anh chị và cầu mong họ sẽ được sống
bên nhau trọn đời. Rồi chị Phượng tiếp
tục lên Đại học, anh Tiến càng phát
triển sự nghiệp, hẹn ngày chị Phượng ra
trường sẽ tổ chức hôn lễ. Nào ngờ. Tôi
c̣n nhớ rất rơ, hôm đó là một ngày chủ
nhật đẹp trời, tôi đến nhà Loan ḥa đàn
để chuẩn bị cho buổi lễ kỷ niệm ngày
sinh của Mozart sắp đến. Tôi gặp anh
Tiến. Anh vừa dừng xe nơi cổng –chiếc xe
hơi mầu xanh kiểu cũ. Nước sơn bóng lộn
dưới ánh mặt trời. Anh cười với tôi. Tôi
hỏi: “Anh Tiến đến rủ chị Phượng đi chơi
hả?” “Ờ. Sáng nay anh chị đi Long Khánh
– anh mở cửa xe – nào lên đây anh chở
một đoạn.” Chị Phượng xuất hiện trên bậc
thềm, gọn gàng trong bộ đồ thể thao mầu
hồng trẻ trung. Vai chị đeo ba lô, mắt
kiếng nâu to bảng, mái tóc dài búi cao,
cài chiếc trâm xà cừ lóng lánh làm nổi
bật nước da trắng trẻo của chị. Chị âu
yếm nh́n tôi: “Bé Châu vào ăn sáng với
Bé Loan rồi tập đàn đi nhé. Chiều chị về
kiểm tra lại, bé nào đánh tốt sẽ được
quà nhiều.” Khoảng gần trưa, anh Tiến
gọi điện về nhà cho biết, xe anh đă gặp
tai nạn. V́ tránh một đứa bé băng qua
đường, anh Tiến bị lạc tay lái. Xe lăn
xuống dốc cao. Anh bị thương nhẹ, chị bị
nặng hơn. Tuy vết thương không nguy hiểm
đến tính mạng nhưng rất đáng lo. Một
cành cây khô đă vạch vào mặt chị một vết
thương rất sâu, khó lành lại như cũ. Ra
viện, cuộc sống của chị Phượng thay đổi
từ đó. Chị nghỉ học, bỏ hết thời gian
đến các viện Thẫm Mỹ danh tiếng trong và
ngoài nước để xóa mờ vết sẹo đang hằn
sâu trên má. Sau một năm chữa trị, vết
sẹo có mờ đi nhưng gương mặt chị Phượng
trở nên lệch lạc khó nh́n. Một cú sét
giáng xuống đời! Và cú sét đó đă biến
thành băo tố cuồng phong. Anh Tiến cưới
vợ –con gái của một vị Bộ trưởng, tuy
không giàu bằng gia đ́nh chị Phượng như
thân thế th́ gấp mười. Chị Phượng ngă
bệnh khi thấy hỷ tín của anh đăng trên
nhiều tờ báo. Chị nằm suốt hai tuần lễ
trên giường. Bác sĩ không t́m ra bệnh.
Dần dần, chị trở nên trầm cảm, xa lánh
bạn bè, không tiếp xúc với một ai. Chị
rất dễ nổi nóng, thường đập phá đồ đạc
và gây gỗ với tất cả mọi người. Một bác
sĩ tâm lư danh tiếng nói với gia đ́nh:
“Chỉ có thời gian mới xoa dịu được vết
thương của cô ấy.” Măi đến khi tôi với
Loan bước vào năm cuối trung cấp Piano,
nghĩa là bốn năm sau, chị Phượng mới lấy
lại được sự cân bằng tâm hồn. Chị xin ba
má đi du lịch một ṿng Đông Nam Á, sau
đó, chị vui vẻ trở lại giống như một nụ
hoa thiếu nước, sau cơn mưa, nở bung ra
những cánh tươi xanh. Chị không học đàn
nữa, mà vào làm việc trong Công ty của
Bảo –anh Tư của Loan.. Tuy nhiên, chị
vẫn không sao quên được gương mặt lệch
lạc của ḿnh, nên thỉnh thoảng lại lên
cơn giận dữ.
-Châu, mày nghĩ ǵ mà thừ người thế?
-A,
tao... tao thương chị Phượng quá.
-Không
sao đâu. Rồi chị sẽ khỏi hẳn thôi mà.
Khi
tôi xuống nhà để ra về, chị Phượng đứng
trên bậc thềm, nh́n tôi:
-Châu,
về sớm vậy em?
Nét mặt chị rất vui. H́nh như chị không
hề nhớ chuyện vừa xảy ra .
|