|
Thùy An & Kim Hài
CHƯƠNG I
Chuyến máy bay Saigon , Huế cất cánh. Sau một ṿng đảo rộng quanh Thủ Đô, phi cơ tăng độ cao và tốc độ lướt vào trong mây. Phượng thở một hơi dài như trút bao băn khoăn và lo ngại vu vơ. Bây giờ là 8 giờ sáng, chỉ hơn hai tiếng đồng hồ nữa là Phượng sẽ đặt chân xuống Huế, miền quê ngoại. Trước đây, Phượng chỉ lo ba me đổi ư, bởi ông bà chỉ có một ḿnh nàng, và nhất là chưa bao giờ Phượng đi xa nhà một ḿnh. Nhưng bây giờ là thời gian nghỉ hè. Lẽ ra, theo đúng chương tŕnh mọi năm, ba hoặc me phải đưa Phượng đi nghỉ mát. Hè năm nay, cả hai ông bà đều bận một áp-phe quan trọng nên chuyến nghỉ hè gia đ́nh đành hủy bỏ. Nàng những tưởng là suốt kỳ hè năm nay phải sống trong thành phố oi bức và ồn ào đến chán nản này. Nhưng không, một vài bất ngờ xảy ra đưa đến quyết định. Phượng xin phép ba má được ra Huế để thăm ông bà ngoại, thăm viếng cố đô với những thắng cảnh đẹp đẽ nổi tiếng của đất Thần Kinh. Phượng đi một ḿnh. Đó là điều mà ba má Phượng không ưng ư chút nào. Nếu rủi ro có chuyện ǵ xảy ra, ông bà không biết phải làm thế nào, nhất là trong thời buổi nhiễu nhương bây giờ. Phượng t́m đủ mọi cách để ba me bằng ḷng. Nàng hết lấy cớ là bây giờ đă lớn, có thể đi một ḿnh, vả lại di chuyển bằng phi cơ chứ có đi đường bộ đâu mà ngại. Nào là ông bà ngoại đă già, sau Tết Mậu Thân, ba me chưa ra thăm ông bà để xem nhà cửa có hư hao ǵ không. Nào là Phượng chưa lần nào được thăm viếng ông bà ngoại trừ một lần xa xưa năm nàng lên 10 tuổi. Hết năn nỉ, đến khóc lóc. Rốt lại, ba mẹ Phượng phải xiêu ḷng. Nhưng Phượng vẫn lo ngay ngáy, măi đến khi ngồi yên trong chiếc ghế bành êm ả, Phượng mới an ḷng. Phi cơ đang chui vào trong một rừng mây trắng xóa. Phượng dựa đầu vào lưng ghế, thoải mái, đưa mắt nh́n ra khung cửa nhỏ. Nắng ban mai dịu dàng ve vuốt từng cụm mây hồng. Bầu trời phía xa xanh trong như thủy tinh, gờn gợn những lọn mây dịu dàng như tấm lụa nơn. Phượng chợt thấy hồn ḿnh lâng lâng trong niềm kỳ thú vô biên. Nàng lim dim ghi nhận từng cảm giác, từng rung động đang len lỏi vào tận cùng làn da, thớ thịt, tế bào. - Mời cô… Một h́nh ảnh lóe lên trong tiềm thức Phượng như một ánh chớp ngời. Phượng quay lại. - Cô dùng một ít kẹo. Người nam tiếp viên hàng không mỉm cười nh́n Phượng. Phượng cám ơn và nhón lấy một thỏi kẹo bạc hà. Người nam tiếp viên quay đi mà Phượng vẫn c̣n nh́n theo. Trời ơi nụ cười. Sao giống thế không biết. Lại c̣n giọng nói. Sao có người giống Hoàng như vậy ? Mùi kẹo bạc hà lan nhanh trong cổ họng, ấm áp, nồng đượm như giọng nói. Phượng kêu nho nhỏ : - Hoàng ơi ! Tiếng kêu thoát ra ngoài vành môi nhỏ chỉ một lần, nhưng mở đầu cho những tiếng gọi tiếp nối. Phượng chợt nhớ đến Hoàng nôn nao. Bây giờ chắc Hoàng đă đến Huế. Hoàng đang làm ǵ. Tập một bài hát mới, dượt lại vở kịch. Hoàng có biết là Phượng đang theo Hoàng ra Huế đây không ? V́ Hoàng mà Phượng phải năn nỉ ba me đến hết nước miếng, phải khóc đôi ba bận mới được đi. Lại phải nói dối là ra thăm ngoại nữa chứ. Giá ba me biết được mục đích Phượng ra Huế, th́ ôi thôi… Phượng mỉm cười một ḿnh. Chiều nay ḿnh sẽ gặp Hoàng. Phượng nhớ đến mái tóc bềnh bồng, đôi mắt quyến rũ, và nụ cười, nụ cười tươi mà gặp qua một lần sẽ không bao giờ quên được. Phượng yêu Hoàng cũng v́ nụ cười ấy. Nhớ lại ngày gặp gỡ, má nàng hồng lên v́ e thẹn và sung sướng. Quả là duyên tiền định. Phượng nhắm mắt lại, mơ màng mường tượng lại lần gặp gỡ đầu tiên.
*
Hôm đó cũng là một ngày mùa hạ cách đây một năm tṛn. Phượng được ba me đưa lên Đà Lạt nghỉ mát. Đà Lạt trở thành một nơi quá quen thuộc bởi hè nào Phượng cũng được đưa lên đấy. Phượng thích cái thời tiết dịu dàng của Đà Lạt. Phượng thích những ngọn đồi nhấp nhô liên tục, những băi cỏ non xanh, những cụm hoa đủ loại tràn lan trên đường đi, trên bờ cỏ, những rừng thông xanh ngút, những thác nước hùng vĩ nên thơ. Như thường lệ, mỗi buổi chiều khoảng bốn hoặc năm giờ, Phượng hay thơ thẩn ṿng quanh hồ Than Thở để được nh́n mặt hồ sóng sánh vàng dưới nắng chiều. Một cái áo tơi mưa, một quyển sách nhỏ, dựa lưng vào gốc thông già, Phượng ngồi im đọc sách hoặc đắm ḿnh trong bầu không khí im vắng khoảng khoát, thoảng chút hương lan. Nhưng hôm đó, Phượng không thể nào ngồi im để đọc sách, để mơ màng. Một nhóm hai ba người đàn ông khuất đâu đó sau những cụm hoa đàn địch dượt đi dượt lại măi những bài hát thời trang. Khoảng cách những bài hát là câu chuyện, tiếng cười ồn ào. Phượng bực tức, và không dằn được nàng buông một câu lớn gọn : - Ồn ào ! Tiếng đàn chợt im bặt. Có tiếng lao xao nhỏ, rồi một người đứng dậy nh́n đến chỗ Phượng ngồi. Nh́n thấy Phượng, hắn ngây người ra một lát. Phượng thẹn quá, đứng dậy, định thu dọn đồ đạc trở về. Nhưng khi nàng mới cúi xuống cầm lấy quyển sách th́ một giọng nói thật ấm và êm ái vang bên cạnh : - Xin lỗi cô, chúng tôi vô ư không thấy cô đang học ở đây. Thay các bạn, tôi thành thật xin lỗi cô. Phượng quay lại. Người đàn ông trước mặt nở một nụ cười tươi sau khi nói. Đôi mắt đen, thông minh với hai bờ mi rậm điểm thêm một nét đặc biệt trên khuôn mặt rất dễ thương và nghệ sĩ. Phượng một thoáng bàng hoàng. - Tôi là Hoàng, nghệ sĩ. Cô không giận chúng tôi chứ ? Phượng đỏ mặt, ấp úng : - Không… không có ǵ. Hoàng vẫn cười, bằng một giọng nói rất hào hoa, lịch sự, Hoàng nghiêng người : - Để chứng tỏ cô không trách sự vô ư của bọn tôi, tôi mời cô đến chung vui với chúng tôi. Cô mới ở Saigon lên ? Không thể nào trách được con người lịch sự và lễ phép như vậy. Nhưng Phượng vẫn giữ ư từ chối khéo : - Cám ơn ông, sắp đến giờ về rồi, tôi phải về kẻo không có xe. Các ông cứ tự nhiên. Hoàng nói nhỏ sau một phút phân vân : - Tiếc quá. À, tôi xin được phép mời cô đến dự đêm Đại nhạc hội do chúng tôi tổ chức. Đêm mai, mong rằng cô không từ chối. Hoàng lật xấp nhạc cầm trên tay, lấy một vé mời đưa cho Phượng. - Cám ơn ông. Nếu không bận ǵ, tôi sẽ đến để nghe ông hát. Chào ông. Phượng đi ra đường đón xe. Giờ này, chỉ có những chuyến xe lam từ nhà ga chạy về chợ. Chỉ thỉnh thoảng mới có xe đến hồ, bởi đă chiều rồi, không có ai ra hồ làm ǵ nữa. Mặc dù chăm chú đợi xe và đứng xa chỗ ngồi cũ hàng trăm thước, nhưng theo gió, Phượng vẫn c̣n nghe văng vẳng tiếng cười nói của lũ bạn Hoàng : - Thằng này ngơ ngẩn ra. Người đẹp về rồi nó không hát hỏng ǵ được nữa. Chắc đêm nay mày tương tư đến chết mất Hoàng ạ. Phượng nóng bừng hai tai v́ thẹn. Nhưng đồng thời một cảm giác êm dịu thầm kín len lén trong hồn… Đôi mắt sáng, chiếc miệng cười tươi. Phượng nghe đâu niềm vui tràn lây, vây quanh từng ngọn cây, sợi cỏ. Một chuyến xe lam chạy qua. Phượng vẫy tay. Chuyến xe đầy nhóc người. Chiếc thứ hai, chiếc thứ ba, Phượng bắt đầu sốt ruột, nh́n đồng hồ tay. Ba me đợi cơm và lo lắng biết bao. Tiếng đàn hát cũng đă dứt. H́nh như nhóm thanh niên sửa soạn ra về, Phượng càng nôn nóng hơn. - Chắc giờ này nhằm phải chuyến bay, nên khó đón xe lắm. Hay sẵn xe của chúng tôi cũng về chợ, mời cô. Lại Hoàng. Phượng nhủ thầm. Đồng lúc với sự bực ḿnh là một cơn vui vỡ ̣a. - Hay để tôi đón xe thử xem. Phiền các ông quá. Hoàng im lặng. Các bạn chàng đă nổ máy xe, lái đến gần đợi. Một chuyến xe lam khác chạy qua, nhưng cũng không c̣n một chỗ trống, Phượng lắc đầu thất vọng. - Cô đừng sợ phiền ǵ cả. Tôi đưa cô về tận nhà. Ở lại đây tối nguy hiểm lắm. Không làm cách nào hơn, Phượng theo Hoàng lên xe. Trong dịp này, Phượng được biết Hoàng là một ca sĩ vừa là một kịch sĩ vừa tốt nghiệp trường Quốc Gia Âm Nhạc ở Saigon . Hoàng kể cho Phượng nghe những thành công mà chàng thâu đoạt được trong lănh vực văn nghệ. Cách nói có vẻ kiêu kiêu. Phượng thấy điều đó, nhưng nàng cho rằng với kết quả Hoàng đạt được, Hoàng có quyền kiêu hănh. Đoạn đường 8 cây số từ hồ Than Thở đến khu Ḥa B́nh, ngày thường đối với Phượng th́ dài dằng dặc, nhưng bây giờ lại quá ngắn. Một thứ t́nh cảm không tên nẩy nở trong ḷng Phượng. Nàng mơ hồ thấy ḿnh quyến luyến người con trai nầy hơn tất cả bạn trai khác. Riêng Hoàng, chàng có vẻ yêu thích Phượng ra mặt. Phượng nhận biết điều đó, và niềm vui bởi đó theo đuổi Phượng cả trong giấc ngủ và cả ngày hôm sau, ngày sau nữa… Những ngày ở Đà Lạt do đó không c̣n buồn chán như những lần nghỉ hè trước. Phượng thật sự bước vào thế giới của t́nh yêu. Ngay sau đêm cùng với Hoàng dự đêm Đại nhạc hội, Phượng càng yêu mến Hoàng thêm. H́nh ảnh hiên ngang oai dũng của Hoàng trong lớp áo dũng sĩ của một vở kịch dă sử được Phượng đem vào giấc mộng. Trước mắt Phượng, Hoàng hiện ra với đầy đủ đức tính của một hoàng tử của ḷng. Sau thời gian nghỉ hè, Phượng phải về Saigon . Công việc học hành bận rộn vẫn không ngăn được sự giao thiệp thân mật giữa hai người. Cái vẻ hào hoa, lịch sự đúng điệu của Hoàng khiến Phượng say đắm. Không một đêm hát nào có mặt Hoàng mà lại vắng bóng Phượng. Mới đây, hay tin Hoàng cùng một số nghệ sĩ ra Trung tổ chức Đại nhạc hội, Phượng có ngay ư nghĩ lợi dụng kỳ nghỉ hè này để được gần Hoàng nhiều hơn. Một cặp t́nh nhân dạo chơi trên miền đất thơ mộng nhất nước là giấc mơ ấp ủ hằng đêm của Phượng. Trong trí óc lăng mạn của cô gái mới lớn, Phượng tưởng tượng biết bao chi tiết về cuộc phiêu lưu kỳ thú hôm nay.
*
Một cảm giác rơi hổng úp chụp lên người Phượng. Trong lúc nàng chưa kịp nhận định những ǵ xảy đến, th́ đầu nàng va mạnh vào thành ghế. Phượng rú lên một tiếng nhỏ. Thân h́nh không tuân theo ư chí nữa, nàng ngả nghiêng theo những đợt chao mạnh của phi cơ. Thân phi cơ rung chuyển dữ dội. Hành khách bắt đầu la ó ồn ào. - Yêu cầu quư vị b́nh tĩnh ngồi nguyên chỗ của ḿnh. Xin quư vị buộc chặt dây lưng an toàn, tránh đừng gây náo loạn. Xin quư vị buộc chặt dây lưng an toàn và tránh việc di chuyển. Dù cố gắng hết sức, Phượng vẫn không thế nào vói lấy đầu dây lưng an toàn. Nó đă bị rơi xuống phía dưới ghế v́ những cơn lắc mạnh của phi cơ. - Cô để tôi giúp cho cô. Cô ngồi yên đấy, đừng với người nữa… Đây, thắt lưng đây, cô buộc vào. Phượng đón lấy đầu dây, nhưng lóng cóng măi vẫn không gài được. - Cô để tôi. Gớm, trời xấu quá. Nhưng không lẽ… Bây giờ là mùa hè. Hay phi cơ hư máy ? Phượng nghe như một tiếng nổ lớn. Máy phi cơ hư. Đúng rồi, qua khung cửa, xuyên qua những lớp mây, Phượng vẫn thấy được màu xanh của bầu trời xa xa. Phi cơ hư máy, trời ơi ! Phượng tái mặt, run run. Nàng nghĩ đến những tai nạn máy bay đă xảy ra. Báo chí tường thuật những giây phút khủng khiếp đó. Phi cơ rơi và nổ tung. Xác người cháy đen, hoặc rứt ra từng mảnh. Phượng ôm mặt không dám nghĩ tiếp nữa. Chiếc máy bay có lúc lên thật cao, có lúc như nhào về phía trước rồi rơi xuống thấp. Tất cả mọi người đều có cảm giác như đang ở trên một con tầu ngoài khơi giữa cơn băo tố. Phượng bắt đầu thấy mệt mỏi, đầu óc quay cuồng, nhức buốt, chóng mặt. Bụng cồn cào, nôn nao muốn mửa. Trong trí óc hỗn độn những h́nh ảnh không thứ tự của ba, của me hiện ra. Phượng chới với cùng lúc với chất nước đắng trào ra từ cuống họng… Mùi dầu lan trên thái dương, trước mũi và sau gáy. Phượng mở mắt nh́n. Người con trai ngồi cạnh cầm chai dầu nh́n nàng ái ngại. Phượng chợt tức giận khi nghĩ rằng gă con trai kia đă lợi dụng để thoa dầu lên gáy, lên trán nàng. Phượng không dằn được, buột miệng : - Ơ hay, cái ông này… Gă thanh niên sa sầm nét mặt, nhưng chỉ một thoáng, mỉm cười nói : - Cô gần như bị ngất đi, tôi lo quá… Phượng định nói : “Có liên can ǵ đến ông không nào ?” Nhưng một cái lắc mạnh của thân phi cơ làm Phượng quên hết. Nàng lại ở trong t́nh trạng nôn nao như cũ. - Thưa quư vị, v́ lư do kỹ thuật, trong vài phút tới đây phi cơ sẽ đáp xuống phi trường Đà Nẵng, và chuyến bay sẽ tiếp tục vào ngày mai. Bây giờ, quư vị xem lại dây an toàn một lần nữa và tắt thuốc lá. Người nữ tiếp viên phi hành nói thêm những ǵ không rơ. Phượng nghe loáng thoáng, nhưng cũng đủ để hiểu rằng phi cơ phải ở lại Đà Nẵng một ngày. Bỗng dưng Phượng đâm lo. Thành phố này Phượng không có một người quen, hoặc một lần được đặt chân đến. Phượng làm ǵ và ở đâu cho hết ngày hôm nay. Với ư nghĩ đó Phượng thẫn thờ xuống máy bay lúc nào không biết. Phi trường Đà Nẵng lồng lộng gió. Nắng chói chang. Mặt đất vững chắc dưới chân làm Phượng như tỉnh hẳn người. Nàng theo các hành khách ra chiếc xe ca đă chực sẵn để đưa mọi người về thành phố. - Cô có ai quen ở Đà Nẵng không ? Phượng quay lại. Cũng hắn nữa. Nàng làm thinh quay đầu sang chỗ khác. - Tôi cũng không có ai quen ở đây cả, nên phải đi xe hơi ra Huế ngay. Nghe vậy, Phượng không thể làm thinh được. Th́ ra hắn cũng biết ít nhiều về thành phố này. Hay ḿnh theo hắn ra Huế luôn, chứ ở lại Đà Nẵng, biết ở đâu bây giờ. Phượng miễn cưỡng hỏi trống : - Xe từ Đà Nẵng ra Huế mất mấy tiếng đồng hồ ? - Độ 3 tiếng thôi. Nếu không kẹt giữa đèo th́ nhanh hơn. - Ông biết chỗ xe Đà Nẵng – Huế đậu ở đâu chứ ? Gă thanh niên mỉm cười tự tin : - Tôi đă sống ở Đà Nẵng ba năm rồi. Phượng yên tâm. Nàng gạ chuyện : - Tôi chưa biết thành phố này lần nào. Chỉ nghe nói nơi đây có hải cảng tốt lắm. Lại có ngọn Ngũ hành sơn nổi tiếng. Ngày tôi c̣n bé, có người cho tôi một chiếc ṿng bằng đá, nói là mua ở đó. Thế thôi. Có lẽ tí nữa, tôi nhờ ông đưa hộ ra bến xe đi Huế. - Tôi sẵn sàng. Tôi tên là Minh, Trần Đức Minh, sinh viên kiến trúc. Phượng bất đắc dĩ phải tự giới thiệu : - Tôi là Kim Phượng. Năm nay tôi thi tú tài. Phượng không hiểu tại sao nàng lại ghét gă thanh niên tên Minh vậy. Có lẽ ngoài Hoàng ra, Phượng không thích bất cứ ai gạ gẫm kiếm chuyện với nàng cả, nhất là trong giờ phút Phượng thích ngồi yên để hoàn toàn nghĩ đến Hoàng, đến nụ cười quyến rũ của chàng. Nhưng Minh đă không làm Phượng trọn vẹn nghĩ tới Hoàng. V́ thế, phượng thấy tức.
Vào đúng giữa trưa, Phượng rời Đà Nẵng để đi Huế. Khi chuyến xe bắt đầu vào trong địa phận Huế, Phượng hoàn toàn quên mất Minh. Huế đây. Phượng hít một hơi dài khoan khoái. H́nh ảnh Hoàng càng lúc càng gần gũi và rực rỡ trong trí nhớ. Nàng thấy ḷng ḿnh nao nao một cảm giác lạ lùng. Xuống xe, Phượng thản nhiên gọi một chiếc xích lô, không biết trên bến có một người thanh niên đang đứng nh́n theo buồn bă : Minh. Phượng đưa cho người phu xe tấm giấy ghi địa chỉ. Người phu xe gật đầu nói : - Hơi xa đó chị nợ. Hồi tới nhà, chị cho thêm tiền nghe ! Giọng nói đặc sệt tiếng Huế làm Phượng mỉm cười. Nắng buổi chiều nhuộm vàng thành phố, vàng cả những tà áo bay bay trên cầu. Cây cầu được nối ở giữa như mụn vá của chiếc áo gấm. Mấy nhịp Trường Tiền không c̣n đều đặn nữa. Chỉ c̣n gịng nước sông Hương b́nh thản trôi như bước chân nhẹ nhàng muôn đời của các nàng gái Huế. Dĩ văng không gợi được trong Phượng một h́nh ảnh quen thuộc nào của Huế. Nhờ vậy, Phượng thấy thích thú hơn. Nàng say sưa ngắm hai bên đường với những hàng cây im vắng vọng tiếng ve râm ran như một bản t́nh ca trác tuyệt. Chiếc xích lô quẹo qua một cái dốc nhỏ và dừng lại trước một căn nhà cổ lấp ló sau hàng cây xanh, cạnh gịng sông ngầu đục, và nhỏ, sông Bến Ngự. Tiếng phanh xe rít lên động vào tận bên trong. Hai ông bà già hăm hở bước ra khỏi mấy bậc thềm. Phượng xách va li đi nhanh đến, miệng mỉm cười : - Ngoại ạ ! Bà ngoại Phượng reo to : - Chu cha, Phượng đó hỉ ? Nậy quá, nh́n không ra. Rứa mà tưởng cháu ra hồi sáng chớ. Biểu con Hạnh ra hăng coi th́ hắn nói máy bay không về, trục trặc chi chi đó. Mà răng về trễ rứa con ? Phượng cảm động. Nàng để va-li lên tầng cấp, đưa tay ôm lấy hai bàn tay ngoại vuốt ve. - Ông bà ngoại vẫn mạnh khỏe chứ ? Trời ơi, suưt chút nữa máy bay rớt đó ngoại ạ. Con sợ khiếp vía luôn. Mặt bà ngoại tái lại. Bà kêu luôn miệng : - Mô Phật, răng rứa con ? Rồi bà quay sang ông ngoại trách nhẹ : - Ông thấy tui nói đúng hông nợ. Tui nói tui nóng ruột lắm. Ông ra thử hăng hỏi tin tức máy bay ra làm răng. Ông sai con Hạnh, nó ngơ ngơ có biết chi mô. Ông ngoại cười nhẹ vẻ b́nh tĩnh hơn : - Th́ có chuyện chi mà quíu lên rứa. Thủng thẳng cháu nó kể lại cho mà nghe. Bây giờ chắc nó mệt lắm. Bề mô cũng thoát nạn rồi. Thôi, cháu xách va li lên đi. Ở chung với con Hạnh. Tắm rửa rồi nói chuyện sau. Phượng xách va li theo ngoại. Căn pḥng của d́ Hạnh ngăn nắp sạch sẽ. Một tấm ảnh bán thân đặt trên bàn. Phượng hỏi ngoại : - D́ Hạnh đi đâu vắng rồi ngoại. H́nh d́ Hạnh đây phải không ngoại ? - Ờ, Hạnh đi làm chưa về mô. Hơn bảy giờ mới về tới nhà. Độ ni, Hạnh hắn mới xin được một chỗ làm phụ ở trong nội nên về trễ lắm. Chút túi, hai d́ cháu chộ nhau, chắc Hạnh hắn không nh́n ra con quá. Cháu lớn lên ngó đẹp ra tề. Bóng của Hạnh đó. Phượng vừa thay đồ, vừa nghĩ đến người d́ ruột đă từ lâu chưa gặp mặt. Phượng không biết bây giờ d́ như thế nào. Bức h́nh ở trên bàn ghi lại những nét duyên dáng của một thiếu nữ nhưng khóe mắt, nếp trán hơi cằn cỗi. Phượng vẫn nghe ba me nhắc đến d́ Hạnh luôn và nhất là me cứ than phiền về việc d́ Hạnh không chịu lấy chồng. Phượng không hiểu nguyên nhân nào khiến d́ Hạnh lại măi ở không. Hay d́ để tang một mối t́nh đầu nào đó. Ư nghĩ đó khiến Phượng mong gặp mặt d́ Hạnh, tṛ chuyện với d́. Khi Phượng ngồi vào bàn ăn, th́ d́ Hạnh mới về đến nhà. D́ sựng lại một giây rồi tiến đến gần Phượng cười thật tươi : - A, cháu Phượng đây hỉ. Trời ơi, ngó cháu đẹp ghê. Mới đó mà Phượng đă lớn thiệt. Mau quá. Phượng cũng tươi cười nói : - Cháu ở chung pḥng với d́ đó. Ba me cháu nhắc đến d́ luôn. Me có quà cho d́ đẹp lắm. Chốc nữa lên pḥng, cháu đưa cho d́, c̣n bây giờ mời d́ dùng cơm luôn. D́ Hạnh lại cười : - Con nhỏ ni nói toàn giọng Bắc, giống hệt ba nó me hỉ. Bà ngoại cười : - Con giống cha là nhà có phước mờ. Ông ngoại cười vang, giục d́ Hạnh thay đồ lẹ để cùng dùng cơm tối. Trong bữa cơm, Phượng kể lại những diễn tiến kinh hoàng trên máy bay cho cả nhà nghe. Bà ngoại cứ suưt soa cảm tạ trời phật luôn miệng. Riêng ông ngoại khắt khe hơn. Ông chê trách những máy móc tân tiến của thời đại. Ông nói : - Răng tụi bây cứ thích đi máy bay, máy ḅ. Thời của ngoại đâu cần mấy thứ đó mà cũng đi được tới mô mô. Cứ tưởng tân tiến, máy móc là hơn hỉ. Theo ngoại càng máy móc càng làm cho người nhác thêm, làm cho người bị hăm dọa thêm. D́ hạnh dùng tay huưch Phượng một cái. D́ nói nhỏ : - Ông ngoại chỉ muốn đi hai cẳng thôi Phượng ơi. Phượng nói nhỏ nhẹ : - Nhưng bây giờ là thế kỷ của máy móc mà ngoại ! Ông ngoại hứ một tiếng lớn : - Hừ, máy móc… rồi có hơn chi ngày xưa mô. Bà ngoại nháy mắt ra hiệu cho Phượng đừng tiếp tục câu chuyện đó nữa. Bà nói sang chuyện khác : - Cháu thưa với ba me ra ngoại được mấy ngày ? - Dạ thưa ngoại, ba me cháu định để cháu ở Huế nửa tháng. D́ Hạnh chen vào : - Ủa, mà anh chị hai mắc việc hả Phượng ? - Dạ, ba me cháu bận mấy chuyện đất cát ǵ đó ở Nha Trang. Ông ngoại lại phê b́nh : - Tụi hắn thấy tiền là ham. Suốt mấy năm không về thăm cha mẹ được một lần. Ngoại nghĩ cũng buồn. Đă nói là nữ sinh ngoại tộc mà. Bà ngoại thở hắt một hơi ngắn. Bữa cơm đă gần xong mà ông ngoại chưa cạn một chén cơm. D́ Hạnh rủ Phượng : - À, hay là Phượng ở lại đây với d́ và ngoại đến hết hè đi. Biết mô Phượng không có dịp ra Huế nữa. Để d́ viết thơ xin anh chị trong nớ. Nghe Phượng ! Bà ngoại cũng gật đầu đồng ư : - Để ngoại viết thơ nói với ba me cho. Phượng dạ một tiếng thật ngoan. Một đề nghị hay. Phượng cười vui thích.
*
Một cơn gió nhẹ, mát lạnh phủ vào mặt Phượng. Những tế bào trong người như bừng bừng thức dậy. Phượng chớp chớp mắt nằm im để đón nhận một bầu không khí là lạ. A, Phượng đă ngủ qua đêm đầu tiên ở Huế. Giấc ngủ no tṛn khiến Phượng khoan khoái cả người. Bên cạnh, d́ Hạnh đă thức dậy và ra khỏi giường tự lúc nào. Tiếng chim ríu rít chuyền cành ngoài cửa sổ. Tiếng ve râm ran vọng vào pḥng. Căn pḥng tràn ngập bởi gió sớm mai, mát dịu như thạch. Phượng nằm im đón nhận từng cảm giác, từng âm thanh. Ta sẽ làm ǵ trong buổi sáng đẹp này nhỉ ? Câu trả lời đă nằm sẵn đâu đó trong ḷng Phượng, v́ chưa kịp trả lời với ḿnh, mà Phượng đă nghe má ḿnh nóng bừng và tim đập mạnh. Hoàng, bóng dáng Hoàng rực rỡ như tia nắng đầu tiên của mặt trời chiếu bừng trên đỉnh cây cau ngoài sân. Hôm nay, Hoàng đang tập dượt ở trong nội. Phượng tưởng tượng đến giây phút gặp nhau. Chắc Hoàng sẽ ngạc nhiên lắm. Ngạc nhiên rồi cảm động. Hoàng sẽ cười, mắt say đắm nh́n Phượng, rồi Hoàng sẽ nắm tay Phượng xiết chặt. Nghĩ đến đây, Phượng thấy ấm áp cả ḷng. Niềm vui căng phồng như muốn bứt Phượng khỏi giường, bay thẳng vào nội. Phượng tung chăn trong niềm nao nức muốn gặp Hoàng. - Phượng ơi ! Mau lên, ăn sáng c̣n đi chơi chớ. - Dạ. Phượng dạ một tiếng thật to, rồi vội vă chạy xuống nhà. Nhưng vừa đến bậc thang cuối cùng, Phượng khựng lại trong một cảm giác vừa ngạc nhiên vừa bực tức vô cớ. Một người thanh niên đă chễm chệ từ hồi nào ở bàn ăn : Minh. Chàng ta nh́n Phượng nửa ngạc nhiên, nửa thích thú, nửa như trêu cợt một tí : “Quả đất cũng tṛn cô nhỉ !” D́ Hạnh đang loay hoay cắt bánh ḿ, ngẩng lên thấy Phượng sửng sốt, d́ vội chỉ vào Minh, vâng, chàng thanh niên đó là Minh, người cùng đi với nàng chuyến máy bay hôm qua, d́ giới thiệu : - Đây là Minh, con của bác Tấn, bạn với ngoại đó. Chắc Minh chưa biết Phượng mô hỉ. Cháu của chị đó. Má Phượng với chị là hai chị em. Thôi ăn sớm mau để c̣n đi chơi nữa chứ. Phượng lầm ĺ đến ngồi đối diện với Minh. Minh mỉm cười hỏi Phượng : - Hôm qua mới thoắt đấy, cô đă biến đâu mất, tài thật ! D́ Hạnh tṛn mắt nh́n hai người : - Té ra… Phượng đành nói : - Cháu gặp anh Minh trên máy bay. - Ủa, thế sao Minh đến muộn quá vậy ? Minh lại cười : - Em gặp người bạn, đứng nói chuyện một chốc. Đến khi t́m được tới nhà, th́ nhà đang ăn cơm. Không muốn làm phiền hai bác và chị nên em lại trở ra phố ăn cơm, và sau đó mới trở lại. D́ Hạnh buông một câu ngắn : - Bày đặt không tề. Phượng không thiết nói chuyện với Minh. Nàng nghĩ rằng tên này vô duyên tệ. Nếu không có hắn ta, buổi sáng này đẹp biết bao nhiêu. Phượng cắm cúi ăn không nh́n lên. Minh như nhận biết điều đó, anh không hỏi ǵ Phượng nữa, mà chỉ vớ vẩn một đôi câu về Tết Mậu Thân với d́ Hạnh. - Sáng ni Phượng tính đi đâu đây ? Phượng buột miệng : - Cháu muốn vào nội, ở đó cháu có người quen. Minh reo lên : - Trời ơi, sao ư Phượng giống ư tôi thế không biết. Tôi cũng định đi vào nội. Phượng bực tức không dằn được. Nàng nói giọng lạnh ngắt ; - Nhưng cháu không thích vào nội nữa. Có lẽ d́ cháu ḿnh đi phố chơi một ṿng d́ Hạnh à. D́ Hạnh đưa mắt nh́n Phượng ngạc nhiên. Minh cúi đầu xuống một giây rồi ngẩng lên nói, giọng buồn buồn : - Phượng và chị cứ đi nội. Sáng đẹp trời như thế này vào nội tốt hơn. Vả lại Phượng có bạn ở đấy. Phượng hấp tấp gằn giọng không giữ ư tứ ǵ cả : - C̣n anh, anh cũng vào nội ? Minh nh́n xuống cạnh bàn, mân mê cạnh gỗ lên nước đen mun : - Không, tôi chợt nhớ có mấy người bạn thân phải đi thăm. Họ ở tận Nam Giao. Phượng thở một hơi dài khoan khoái. Ít ra anh chàng này cũng biết điều, không đến nỗi cù lần lửa. Chỉ có d́ Hạnh như c̣n thắc mắc, d́ hỏi Minh : - Răng Minh không đi chung cho vui ? Minh lắc đầu, đứng dậy. Chàng nói thật nhỏ : - Huế bao giờ cũng buồn. Nói xong, chàng chậm chạp bước ra vườn. Ngoài kia, nắng đă lên bừng bừng trên cỏ. Phượng nôn nức giục d́ Hạnh thay áo nhanh. Chỉ c̣n nửa giờ nữa, Phượng sẽ gặp Hoàng. Ư nghĩ đó đưa bước chân Phượng nhảy nhót theo d́ Hạnh và quên bẵng mất dưới tàn cây măng cụt trong vườn, có một người con trai đang đứng lặng nh́n theo với nỗi tức bực, buồn rầu.
Hương sen thơm ngan ngát. Những đóa sen trắng với cánh màu tím thẫm dầy đặc cả mặt hồ. Những nụ sen hồn nhiên và đầy đặn tương phản hẳn với bức tường thành nội cổ kính rêu phong. Sau bức tường kia, sau cánh cửa lớn đóng im, có Hoàng, người mà Phượng dấu yêu. - Đố Phượng nhận ra được những vết tích hồi Tết Mậu Thân đó ? Tiếng d́ Hạnh trong veo, đánh thức Phượng. Phượng chăm chú ngắm nội. Chả có ǵ lạ cả. Chả biết phía trong nhà cửa có hư hao ǵ không, chứ ở ngoài, trông vẫn đẹp. Thấp thoáng giữa cây là những nóc nhà cổ mái cong, màu xám. Phượng lắc đầu : - Cháu chả thấy ǵ cả. - Nhờ công tŕnh của ban trùng tu lại những di tích cổ đó. Chớ Phượng mà có mặt ngay sau Tết Mậu Thân xảy ra, th́ ghê lắm. Nhắc đến d́ thấy lạnh cả người. - Bên trong làm sao hở d́ ? D́ Hạnh cười nhẹ : - Đổ nát dễ sợ lắm cháu, đánh nhau ở trong nội đó. Nhưng để vô bên trong rồi d́ dắt cháu đi coi. Vẫn chưa sửa được hết các nơi. Mất nhiều đồ cổ lắm. Chẳng phải đồ của ḿnh mờ ông ngoại cứ tiếc hoài. Ba hồi bốn đỗi đi mô về là chửi đổng cái tụi phá phách, cái tụi lấy của ông bà. Nghe riết nhức đầu muốn chết. Phượng cười : - Tính ngoại khó ghê d́ hở ? - Đă khó mà c̣n xưa rích xưa rát nữa chớ. - Nói vậy chớ ngoại đáng nể lắm d́ hở ? Bởi ngoại sanh trong thời xưa nên mới xưa, đâu có như d́ cháu ḿnh. D́ Hạnh cười : - D́ cũng hệt đồ xưa đây ń. Phượng ngó d́ Hạnh, dưới ánh nắng ban mai, d́ Hạnh trông rực rỡ. Chiếc váy lụa vàng ôm sát thân h́nh c̣n tṛn đầy của d́. Phượng lắc đầu nh́n d́ : - D́ c̣n đẹp ghê mà. Cháu mà là con trai, cháu chấm d́ đó. D́ Hạnh đập nhẹ lên lưng Phượng một phát, kêu nhỏ : - Đồ quỷ, nói nghe hay. - Thiệt mà d́. - Thôi, tới cổng rồi liệu mà năn nỉ người ta để xin vô. Phượng ngạc nhiên. Người giữ cổng già, ngồi trên chiếc ghế đẩu phiền muộn. Mắt ông lơ đăng, tay mân mê điếu thuốc cẩm lệ to bằng đầu ngón tay cái. Hai cánh cửa gỗ c̣n mới nguyên khép hờ hững. - D́ nói đi d́. - Ừ, thủng thẳng. Dạ… dạ… thưa bác cho tụi cháu vô nội có chút chuyện. Người giữ cổng đứng dậy soi mói nh́n hai d́ cháu : - Có phải sinh viên mỹ thuật mô. Vô đây làm chi hỉ. Phượng thêm vào : - Tụi cháu ở xa, muốn kiếm một người quen. - Ở xa th́ ở chớ. Không thấy thông cáo dán đằng nớ tề. Khách du lịch muốn thăm nội phải xin giấy chớ đâu có vô ra tự do được. Về đi, về xin giấy rồi vô. D́ Hạnh năn nỉ : - Bác cho tụi con vô một chút thôi. Làm ơn đi bác. Người gác cổng nhăn nhó : - Mấy cái o ni chi mà lạ, đă nói là không vô được mờ. Giữa lúc Phượng thất vọng mặt buồn hiu và d́ Hạnh lắc đầu, th́ có một tiếng nói từ bên trong vọng ra : - Mở cửa giùm tui chút bác Ngữ. Người gác cổng lật đật đứng dậy. Cánh cửa vừa mở, d́ Hạnh kêu to mừng rỡ : - Mệ Thung, mệ nói bác ni cho d́ cháu con vô có việc một chút. Người gác cổng cướp lời phân bua : - Tui đă nói là lịnh không cho ai vô phận sự vào nội mờ. Phải có giấy của sở du lịch. Mấy cô ni răng mà ĺ rứa không biết. Mệ Thung không trả lời, Hỏi d́ Hạnh : - Ba cháu ở nhà hỉ. Nói với ba mai bác ghé lại nhà. Bác mang cái chậu cúc lại cho. Rồi mệ quay sang người gác cổng : - Thôi bác cho mấy đứa ni vô một chút. Chắc có việc chi đó. - Vô đi mấy o, một lần ni thôi nghe. D́ Hạnh và Phượng mừng rỡ chào mệ Thung và cám ơn người canh cổng rối rít. Cánh cổng vừa khép lại, d́ Hạnh đă hỏi Phượng : - Phượng có người quen ở trong ni hả. Răng không nói cho d́ biết trước. Họ ở mô ? Phượng cúi đầu thú nhận : - Dạ cháu có một người bạn ở Saigon vừa ra Huế để dượt làm văn nghệ. Cháu biết là họ dượt trong nội nhưng không biết ở đâu. D́ Hạnh kéo Phượng qua lối rẽ nói : - Như rứa là họ ở phía bên trường Quốc gia âm nhạc rồi. Ḿnh qua đó t́m thử. Bạn cháu tên chi, trai hay gái ? Phượng cười nhẹ : - Dạ đàn ông, ảnh tên Hoàng. D́ Hạnh nh́n Phượng một thoáng ḍ xét, rồi mỉm cười tinh quái. Phượng nói tiếp : - Cháu quen với anh hồi ở Saigon cơ. Nghe nói anh ra đây theo đoàn đại nhạc hội, hợp tác với sinh viên ở trường âm nhạc Huế… Phượng chợt dừng lại nửa chừng. Tiếng đàn tiếng nhạc tiếng hát tiếng cười vẳng ra từ một gian nhà dài rộng, nước vôi c̣n mới. Tim Phượng đập mạnh trong lồng ngực. Phượng nghĩ đến giây phút gặp Hoàng. Những bóng nắng rung lên trên bức tường vôi trắng. Cơn gió nào đuổi nhẹ hai tà áo, vướng vít vào bước chân vội vă. D́ Hạnh kêu lên : - Vô ngă ni. Cửa nớ cấm. Phượng ngơ ngác và chùn chân trước đám đông đàn hát tập dượt trong pḥng. Hoàng ở đâu. Hoàng đứng nơi nào. Phượng đưa mắt t́m kiếm. Một người đàn ông khoảng gần 40 tuổi, người rắn chắc, nh́n d́ cháu Phượng rồi tiến đến : - Xin lỗi, hai cô muốn t́m ai ? - Dạ chúng tôi muốn t́m anh Hoàng. Minh Hoàng. Người đàn ông cười nhẹ xă giao : - Cô chờ một tí, nó mới đi uống nước với Thùy Linh. Chắc hai cô quen với Hoàng ? Phượng không trả lời. Ḷng bỗng nghe chùng nặng. Thùy Linh là ai ? Tại sao Hoàng lại đi với Thùy Linh, mà không là một người khác. Thùy Linh ! Tim Phượng nhói lại. Hờn ghen ánh lên khóe mắt. Phượng không nghe người đàn ông trước mặt nói ǵ nữa. - Kia, Hoàng vô kia. Hoàng ơi ! Mày có khách thăm nè. Phượng ngẩng lên. Tiếng kêu của người đàn ông làm Phượng quên tất cả. Nàng đưa mắt t́m kiếm, mừng rỡ. Hoàng kia, nhưng bên cạnh Hoàng c̣n có một người con gái khác xinh xắn trong chiếc robe màu xanh lục rực rỡ. Hoàng đă trông thấy Phượng, chàng kêu lên : - Ủa Phượng… Người con gái quay sang hỏi nhỏ ǵ Hoàng. Hoàng không trả lời tiến lại phía Phượng, chàng hỏi : - Phượng ra đây làm ǵ vậy, không đi Đà Lạt sao ? Câu hỏi Phượng nghe như một lời trách móc rằng : sao Phượng theo Hoàng ra Huế làm ǵ, Hoàng không thích vậy. Phượng cố nén hờn giận, nghẹn ngào trả lời : - Phượng ra thăm ngoại, nhân tiện vào thăm anh. Người con gái đứng trước mặt Phượng mỉm cười. Phượng nh́n cô ta như ḍ hỏi Hoàng. - Đây là Linh, người nữ diễn viên đóng chung với anh trong vở kịch sắp tŕnh diễn ở đây. Linh tốt nghiệp trường Quốc gia âm nhạc năm nay. C̣n đây là Phượng… à… bạn của anh. Rồi Hoàng tiếp luôn : - Phượng đi với ai hay đi một ḿnh ? Phương chỉ d́ Hạnh và nói : - Không, Phượng đi với d́ Hạnh. Anh đến đây, Phượng giới thiệu mấy người. Hoàng gật đầu theo Phượng. Thùy Linh đi theo, cả ba người tiến về phía d́ Hạnh bấy giờ đang ngồi trên một chiếc ghế đối diện với người đàn ông ban năy. Hoàng gật đầu chào người đàn ông và hỏi Phượng : - Ủa, bộ Phượng quen với ông bầu của anh sao ? Người đàn ông đỡ lời : - Không, anh chỉ chỉ đường cho hai cô thôi. - Giới thiệu với Phượng đây là anh Long, nhà đạo diễn kịch nghệ lừng danh nhất nước Việt Nam . Và đây là cô Phượng, bạn của em. Ông Long cười thật tươi : - Và giới thiệu với các bạn đây là cô Hạnh, d́ của Phượng. D́ Hạnh thẹn thùng cúi mặt. Phượng mỉm cười. Những câu nói vui ư nhị của ông Long làm cho câu chuyện đỡ tẻ nhạt. Nhưng Phượng vẫn không ngăn được nỗi buồn phiền. Nàng linh cảm thấy như Hoàng có vẻ không ưa thích sự có mặt của Phượng ở nơi nầy. Vả lại, sự thân mật thái quá giữa Linh và Hoàng làm Phượng càng thêm hờn tủi. Trước mặt Phượng, Linh vẫn nắm tay Hoàng ra chiều thân mật, điều mà Phượng, dù đă yêu Hoàng, vẫn chưa dám làm như vậy trước mặt mọi người. Sự lơ là của Hoàng làm Phượng thêm tủi thân. Giá như nàng đừng ra Huế nhỉ, chuyện bây giờ Phượng đâu biết và đâu buồn như hôm nay. Tiếng d́ Hạnh thân mật : - Nếu rảnh, ngày mai mời anh Hoàng đến nhà chúng tôi chơi. Anh là bạn của Phượng, th́ cũng coi như người nhà cả. D́ Hạnh cố nói bằng giọng Bắc để mọi người dễ nghe. Phượng nh́n Hoàng chờ đợi. Nàng thấy Hoàng liếc nhanh Linh rồi ra chiều nuối tiếc : - Tiếc quá, giá d́ nói sớm hơn, ngày hôm qua chẳng hạn. Tôi đă nhận lời với các bạn đi Thuận An vào ngày mai. Phượng nghe ḷng tê tái. Bao nhiêu phấn khởi, vui tươi chết dần theo câu nói. Nàng buồn rầu nói với d́ Hạnh : - Thôi d́ ạ. Anh Hoàng chắc bận việc, để khi nào rỗi th́ anh ấy ghé. Bây giờ, chúng ta về kẻo trưa ngoại mong. Không đợi d́ Hạnh đồng ư, Phượng chào tất cả mọi người rồi quay lưng đi. Hoàng ngần ngừ một giây rồi nói : - Phượng, ngày mai, anh mời Phượng và d́ Hạnh đi Thuận An với tụi này cho vui, toàn người quen cả. Ông bầu Long cũng tiếp : - Vâng, ngày mai, hai cô cùng đi với chúng tôi cho vui. Tôi mời cô Hạnh và cô Phượng đó. Phượng muốn hét to lên là Phượng không đi, Phượng không có can đảm nh́n Hoàng bay bướm, lạnh nhạt trước mắt ḿnh. Nhưng một ước mong sâu kín nào đó trong tâm hồn chợt thức dậy, ước mong mà Phượng đă nuôi dưỡng suốt mấy tuần nay, ước mong gần Hoàng để được nh́n thấy Hoàng cười, được nghe giọng nói ấm áp của anh. Và Phượng bất chợt gật đầu. D́ Hạnh cười vui : - Phượng bằng ḷng, ngày mai nếu không có ǵ ngăn trở hai d́ cháu tôi xin tháp tùng. Thùy Linh mỉm cười nói : - Cô Phượng đi nhá. Anh Hoàng mời cô Phượng đi. Phượng cố gắng mỉm cười trả lời : - Vâng… Phượng thấy ḿnh thua cuộc trước nhan sắc và sự lịch lăm của cô nữ diễn viên bạn của Hoàng. Ư nghĩ đó làm Phượng muốn khóc. Nàng quay đi v́ sợ nước mắt sẽ tràn ra khỏi mi. Không nói thêm được lời nào, Phượng kéo d́ Hạnh ra về. D́ Hạnh tỏ vẻ ngạc nhiên trước thái độ trái ngược của Phượng, khi th́ muốn đi thăm người ta cho bằng được, đến khi nói chuyện được một lúc lại đ̣i về. Chắc có ǵ bí ẩn. D́ Hạnh nghĩ vậy, d́ nói khéo : - Phượng ơi, cháu chưa vô chỗ vua ngự, pḥng của các cung nữ hỉ. Vô th́ đi ngơ ni nề. Phượng lắc đầu. Nàng cúi mặt kéo d́ ra cổng. Nắng buổi trưa rát rạt trên cổ, trên da. Tiếng d́ Hạnh than thở : - Răng mà nắng rứa trời nợ.
*
Tiếng ve kêu như muốn xé tan hai lỗ tai Phượng ra từng mảnh. Hết lăn bên phải rồi lăn sang trái mà Phượng vẫn chưa ngủ được. Phượng đưa tay nh́n đồng hồ. Đă hơn 3 giờ. D́ Hạnh đi làm tự lúc nào. Một ḿnh Phượng loay hoay với những ư nghĩ buồn bă của riêng ḿnh. Những h́nh ảnh của Hoàng buổi sáng hôm nay như lằn roi quất vào ḷng Phượng. Tự ái bị tổn thương. Nỗi nghi ngờ đè trĩu trong ḷng nàng. Phượng nhổm dậy ra ngồi ở bàn viết, viết cho Hoàng một thư. Phượng cầm bút rồi vứt xuống. Vô ích và vô lư nữa. Trong một thoáng, Phượng thấy ḿnh đă nuôi ảo tưởng quá nhiều. Thực tại bao giờ cũng nhiều thương đau. Mà thật ra, Phượng đâu có quyền ǵ để mà ngăn cấm Hoàng. Hoàng có đủ tự do để thân với bất cứ ai, nhất là Hoàng đang ở trong giới nghệ sĩ, Hoàng phải giao thiệp, phải thân mật với tất cả mọi người. Ư Phượng nghĩ như thế để tự an ủi. Nàng lắc đầu và đi tắm. Những giọt nước mát đă cuốn trôi giúp Phượng một phần phiền muộn. Sạch sẽ trong bộ đồ ngủ màu xanh nhẹ, Phượng đứng trước gương chải tóc. Gương phản chiếu một gương mặt xinh xắn, với đôi mắt to đen, hàng mi cong dài, chiếc mũi dọc dừa và đặc biệt, chiếc miệng rất có duyên. Làn da trắng mịn, hồng hào càng làm tôn thêm vẻ đẹp của Phượng. Phượng cũng nhận thấy ḿnh đẹp. Chả là những đứa bạn gái của Phượng cứ xuưt xoa khen tặng nàng hoài, những cậu học tṛ cứ giở tṛ tán tỉnh, và những đôi mắt khâm phục, say sưa của những nam nhi khi nàng dạo phố. Phượng vấn cao tóc lên gáy. Chiếc cổ cao ba ngấn tṛn trĩnh mát rượi. Và Phượng mỉm cười sung sướng và tự tin. Biết đâu Hoàng chỉ là bạn với Thùy Linh, Hoàng nhất định phải yêu Phượng v́ Phượng cũng đẹp, cũng tươi mát như Thùy Linh, mà lại có phần trội hơn nữa. Thùy Linh chỉ có lợi hơn nàng ở chỗ Thùy Linh gần Hoàng nhiều hơn và đóng cặp với Hoàng. Nhưng ngày mai, Phượng sẽ được gần Hoàng. Kỷ niệm êm đềm thơ mộng hồi ở Đà Lạt Phượng sẽ nhắc lại để Hoàng nhớ, Hoàng mơ. Nhất định Phượng sẽ thắng. Phượng chu mồm với ḿnh trong gương, chải một đường nhẹ cuối cùng rồi xuống gác.
Bà ngoại đang ngồi nhai trầu trên phản. Ông ngoại c̣n đang ngon giấc buổi trưa, bộ râu bạc chảy ḷa x̣a trên ngực. Nét mặt ông cụ b́nh thản lạ lùng. Thỉnh thoảng, một vài tiếng ngáy nhỏ vọng lên. - Ngoại làm ǵ đó ngoại ? Bà ngoại quay lại, lúng búng v́ miếng trầu nhai dở. - Đi chơi vui không con, chiều ni không đi hả ? - Dạ không, d́ Hạnh đi làm để xin phép nghỉ nguyên ngày, mai đưa con đi Thuận An. - Ừ, nhưng đi với ai, rủ đông đông một chút. Coi chừng nghe, tao sợ giựt ḿn giựt đạn lắm. Nghe phát mệt. - Dạ, d́ Hạnh nói xe đ̣ chạy xuống chạy lên hoài mà ngoại. Yên lắm. Ngoại nhổ bă trầu, lấy chiếc khăn lông để kề bên lau miệng rồi nói : - Cũng coi chừng chớ, sống chết có số. Mà đi sáng chiều về nghe. Con gái con đứa không ở lại được mô. Ông ngoại chửi chết. - Có cả d́ Hạnh nữa ngoại à. - Nhớ nói ông ngoại biết nghe. Con cái đi phải thưa về phải tŕnh. Hồi ngoại bằng tụi bây đâu có được thong thả đi mô cũng được như rứa. Tụi bây sướng chết đi. Ủa, mà bạn bè có những ai hỉ ? - Dạ, có mấy người bạn của con ở Saigon ra Huế chơi. D́ Hạnh có mời họ bữa nào rảnh ghé nhà ḿnh chơi đó ngoại. Bà ngoại nhón một miếng trầu trong cái giỏ nhỏ xíu màu nâu đen, thong thả bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói : - Th́ mời họ về nhà chơi chớ có răng mô. Phượng ôm lấy hai vai bà : - Ngoại bằng ḷng hở ngoại ? C̣n ông ngoại có mắng không ngoại ? Bà ngoại chắc lưỡi : - Miễn bạn bè đàng hoàng thôi chớ. Ông ngoại bây khó là khó rứa thôi, chớ cũng tân tiến lắm chớ bộ. Phượng cười, thừa thắng xông lên : - Ngoại à, họ ở xa đến Huế đó, nên con và d́ Hạnh định mời họ đến nhà ḿnh ăn một bữa bún ḅ Huế nghe ngoại. Ḿnh nấu thật ngon cho họ lác mắt luôn. Ngoại dè dặt, miếng thuốc cẩm lệ nhét ở dưới lợi trên đưa qua đưa lại. Phượng giục: - Bằng ḷng nghe ngoại ? Con cam đoan là họ không làm cho ông ngoại giận đâu. Ngoại ừ : - Th́ ngoại làm răng cũng được, nhưng nên nói qua với ông một chút. Phượng dạ một tiếng thật ngoan. Như vậy ngày mai, sau khi ở Thuận An về, Phượng sẽ mời mọi người đến nhà ăn cơm vào ngày mốt. Nhất định sẽ không ai từ chối. Nghĩ đến đó, Phượng thấy vui vui. Nàng se sẽ hát một khúc t́nh ca. - Con gái không được hát lẩm bẩm một ḿnh nghe. Phượng giật ḿnh dạ nhỏ, rồi chạy lên gác về pḥng.
Buổi sáng hôm sau, khi mặt trời tỏa ánh sáng rực rỡ khắp mọi nơi, th́ Phượng, d́ Hạnh cùng tất cả mọi người đă có mặt ở bờ biển Thuận An rồi. Khởi hành từ Huế lúc sáng tinh mơ, đoàn người gồm có ông bầu Long, Thùy Linh, Hoàng, hai người bạn của Hoàng, d́ Hạnh và Phượng. Trời đẹp vô cùng. Nắng trong vắt trải dài trên băi cát, reo vui trên đầu sóng, mơn man những cành thùy dương xanh ngắt. Phượng đứng trước gió, cát biển. Nàng hít một hơi dài căng buồng ngực rồi chạy phăng xuống biển. Nước, sóng cuốn tṛn lấy Phượng. Phượng vùng vẫy bơi lội trong khoảng nước bao la, giữa bầu trời rực rỡ. Phượng quên hết, quên tất cả những bực bội mấy ngày qua, quên đi những cảm giác hờn ghen nuối tiếc, chỉ có nước mặn, trời xanh, gió mát. Đầu óc Phượng loăng ra dễ chịu vô cùng. Tắm chán, Phượng lên bờ nằm duỗi dài, tay vốc từng nắm cát nhấc lên rồi để tuột dần qua mấy kẽ tay. Sóng đập vào bờ mơn man gót chân Phượng. Phượng ngoái nh́n về phía bên kia, cách chỗ nàng nằm độ hai chục thước, d́ Hạnh tươi trẻ trong tấm áo tắm màu xanh nước biển. Nước da d́ trắng mát như thạch. D́ đang cười nói có vẻ tương đắc với ông Long. Phượng mỉm cười khi một ư nghĩ thoáng qua về ông Long và d́ Hạnh. - Cha, Phượng đang làm thơ đây hẳn. Phượng giật ḿnh, nhấc cặp kiếng đen, ngồi dậy. Hoàng và Thùy Linh vẫn khô ráo trong hai bộ đồ tắm hợp thời trang. Phượng ngạc nhiên : - Anh Hoàng và chị Linh không tắm à ? Không thèm biển sao ? Thùy Linh cười : - Để Thùy Linh tắm cho Phượng đừng quở nghe. Nói xong, Thùy Linh cười ṛn, chạy ào xuống biển ngă nhào trên những lượn sóng lớn. Hoàng cũng cười to, chạy theo. Tiếng cười như thủy tinh, ṛn tan làm Phượng cũng cười. Nàng đứng dậy, định chạy theo nhưng rồi khựng lại nửa chừng. Phượng lại ngồi vốc cát xây lâu đài. - Phượng ơi xuống đây. Hoàng chạy lên nắm cánh tay Phượng lôi Phượng xuống biển. Bàn tay Hoàng nắm chặt lấy cánh tay trần của Phượng. Nàng nghe nóng bừng cả người. - Phượng nghĩ sao về băi biển Thuận An ? So với Vũng Tàu, biển nào đẹp hơn ? Phượng lắc đầu : - Phượng không có ư kiến, v́ nơi nào Phượng cũng thấy thoải mái như nhau cả. Hoàng cười : - Phượng ba phải quá. C̣n Linh, em nghĩ thế nào ? - Theo em, băi Thuận An đẹp là nhờ có rừng dương, nhưng thua Vũng Tàu ở chỗ băi bằng phẳng, không có núi đá cho hùng vĩ. - Linh có nhớ ngày tụi ḿnh đi Vũng Tàu không ? Đá cứa cả chân anh ra, cũng v́ em đó. - Anh th́ có, tại anh chớ, ai biểu… Cả hai nói chuyện riêng với nhau, họ gợi lại những kỷ niệm lần cùng tŕnh diễn kịch ở Vũng Tàu. Phượng ṭ ṃ lắng tai nghe, nhưng nàng không thể nào ḥa ḿnh với cuộc vui đó được dù nàng rất cố gắng. Phượng thấy ḿnh trở nên thừa thăi. Nghệ sĩ là như vậy sao. Là cười đùa chớt nhả, là ăn nói tự nhiên, anh em ngọt xớt. Phượng cúi mặt buồn bă. Phượng không hợp với lối sống của Hoàng. Có hai cô gái mặc bikini ngang qua. Hoàng buột miệng : - Tuyệt ! Linh cười theo biểu đồng t́nh : - Eo hấp dẫn ác. Toàn diện chấm điểm cho 12 điểm ¾. - Vô được bán kết rồi đó bạn. - Nhưng rớt chung kết. Cả hai cười x̣a. Phượng mím môi v́ một trong hai cô gái đó đă quay lại nhăn mặt. - Cô Phượng quê ở Huế à ? Phượng quay lại. Thùy Linh đang hỏi : - Sao Phượng nói giọng Bắc không lộn ǵ cả ? Phượng gật đầu : - Ba em người Bắc c̣n me Phượng người Huế đấy. Phượng định tối mai mời các bạn đến dùng cơm Huế ở nhà ông bà ngoại. Phượng xin phép rồi. Cả hai ông bà đều bằng ḷng. Hoàng và Linh cùng reo lên : - Nhất Phượng rồi c̣n ǵ nữa. Đoạn Linh quay sang những người bạn đang tắm đầu kia kêu to : - Hô… hô… các bạn đến đây có tin vui. Linh đứng hẳn người dậy. Nước ngập đến thắt lưng bộ áo tắm hai mảnh màu vàng cam chói lọi trong nắng. - Cái ǵ mà la lối như vậy ? Ông Long và d́ Hạnh đến gần. Phượng đỡ lời : - Cái vụ ḿnh mời các bạn đến mà d́ Hạnh. D́ Hạnh nh́n ông Long cười : - À… Rồi d́ long trọng chuyển lời mời. Đám đàn ông reo lên rộn ră. Họ té nước vào nhau, rồi lặn đi một khoảng xa. Phượng nh́n d́ Hạnh cười. Nàng không hiểu ḷng ḿnh buồn hay vui nữa.
*
- Phương ơi ! Phượng ! D́ Hạnh kêu to quá. Phượng đang ngâm bộ đồ tắm, đành chạy lên nhà trên. - Ngoại biểu tề Phượng. Phượng đi nhẹ lại bàn. Ông ngoại đang rít thuốc cẩm lệ. Bà ngoại nhai trầu và d́ Hạnh dựa đứng vào cột nhà, d́ ngó bộ bối rối ra mặt. Phượng ngạc nhiên sẽ hỏi : - Dạ thưa ông bà ngoại kêu con ? Ông ngoại đằng hắng một tiếng rồi nói : - Ừ, ông ngoại muốn nói với con điều ni. Ḿnh là con nhà có ăn có học, không nên giao thiệp với những người hát xướng. Ông bà ḿnh đă nói là xướng ca vô loại. Bây chừ tuy không hợp thời lắm, nhưng không phải là không đúng. - Nhưng thưa ngoại… Ông ngoại đưa tay ngăn Phượng nói. Ông nói tiếp : - Bữa trước, con xin phép ngoại đăi bạn đăi bè. Ngoại bằng ḷng, nhưng ngoại không biết mấy người bạn đó làm nghề ca kịch ǵ đó. Bữa ni hỏi ra, con Hạnh mới cho biết, thiệt ngoại thấy khó quá. Mà con quen chi với mấy người đó. Phượng thưa : - Dạ thưa ngoại, mấy người bạn đó đứng đắn lắm, họ đều mới tốt nghiệp trường Quốc gia âm nhạc ra cả. Nghĩa là họ là những sinh viên học về ngành ca kịch. Bởi vậy nên con mới dám mời họ về chơi nhà ḿnh đó ngoại à. Ông ngoại lắc đầu : - Ǵ ǵ rồi cũng là loại xướng ca. Ông không ghét mờ cũng không thích chút nào hết trơn. Nhưng đă lỡ mời họ, ngoại không biết làm răng. D́ Hạnh chen lời : - Ba nợ, mấy người đó tốt lắm, con có nói chuyện mấy lần, họ không phải mấy người hát ca kia mô. Để họ tới rồi ba mến họ cho coi. - Chị Hạnh nói đúng đó hai bác ạ. Họ là những sinh viên kịch nghệ nên tác phong họ khác. Phượng quay lại nhăn mặt. Lại anh chàng Minh. Gớm, chuyện ǵ cũng xía vô được. Ông ngoại nh́n Minh phân bua : - Không phải bác khó chi với con cháu. Mà bác sợ con trai con gái đàn đúm hư thân đi chớ. Nhất là xướng ca th́ phải biết. Bà con hàng xóm họ lại cười bác chớ bác có nghĩ chi mô. Minh đưa mắt liếc Phượng cười tinh quái, rồi lại lễ phép mềm mỏng nói với ngoại : - Con nghĩ là không có điều ǵ thất lễ xảy ra đâu bác ạ. Bác tin cháu đi. Họ đàng hoàng lắm. Phải không cô Phượng ? Phượng quay mặt đi chỗ khác, trong khi ông ngoại đắn đo : - Chặt, thôi cũng được đi, nhưng cháu Minh nhớ giúp cháu với chớ nó c̣n dại quá, lỡ có điều ǵ ḿnh mang tiếng với người ta. Có cậu bác yên tâm hơn, bề chi cũng người trong nhà. Ḿnh nhanh nhẩu : - Trời, ǵ chớ việc được ăn th́ cháu phải có mặt gấp chớ bác. Mà chị Hạnh định cho ăn chi đó ? D́ Hạnh tươi mặt mừng rỡ v́ thấy ông ngoại bằng ḷng. D́ hớn hở nói : - Bún ḅ Huế đó Minh. Em phải giúp chị một tay nghe. Phượng không t́m đâu ra lư do để ghét Minh. Đáng lẽ nàng phải cám ơn Minh mới đúng. Không im lặng được, Phượng đành nói : - Ngày mai, ḿnh phải đi chợ, làm bếp, chớ ngoại khỏi phải cực nhọc v́ chuyện cơm nước. Bà ngoại cười : - Nhờ chị bếp đỡ một tay. Phượng tiếp ; - Con lănh phần đi chợ. D́ Hạnh : - Phải giúp d́ nấu nướng chớ, bộ một ḿnh d́ hả. D́ cười cười. Minh cười vói theo : - Riêng em t́nh nguyện làm tài xế chở Phượng đi chợ. Phượng quay lại háy một cái dài : - Ai mượn ?...
Chiều hôm sau, khi Phượng đang xếp bún vào những chiếc bát tráng men trắng, th́ mọi người đến. Trước tiên là ông Long, nhân tiện đi phố ông mua thêm một ít cam để tráng miệng. Sau đó là Hoàng, Linh và các bạn. Minh lănh phận sự tiếp khách và dẫn họ thăm nhà và vườn. Trong khi Minh và Hoàng cùng các bạn đang quan sát các kiểu ngói của ngôi nhà cổ, Phượng bước ra chào đón và mời tất cả vào pḥng khách. Chính ở đây, bữa ăn vui nhộn, lẫn đôi chút cổ kính, nghiêm trang bắt đầu. Vừa vào bàn, ông ngoại Phượng trịnh trọng khởi đầu câu chuyện với ông Long, người lớn tuổi và trầm tĩnh nhất bọn. Không hiểu ông Long đă nói chuyện ǵ mà mới qua bát bún đầu tiên, ông ngoại đă hứng bắt sang câu chuyện kịch nghệ hồi xưa. Thỉnh thoảng Hoàng và các bạn xen kẽ vào một ít chi tiết và câu hỏi phụ. Mấy người bàn về vở kịch đă diễn từ hồi ông Phượng c̣n thanh niên, với các nghệ sĩ danh tiếng c̣n sống hiện nay. Ông ngoại nói đến nhân vật Lữ Bố, Điêu Thuyền, Quan Công, Lưu Bị, Trương Phi. Ông nói : - Nhớ hồi đó, màn mới mở trước khi Quan Công hay Trương Phi xuất hiện, người ta đốt hương vàng bạc cúng trước. Mà Trương Phi dữ dằn thiệt. Không biết bây giờ có c̣n ai đóng hay như hồi đó không. Mai một thiệt uổng. Ông bầu Long tiếp lời : - Kể ra bây giờ ít c̣n ai có thể diễn tả những điệu bộ xuất thần như các nghệ sĩ ngày xưa cụ à. Nhưng đổi lại, khi diễn tả một vở kịch xă hội th́ thần t́nh lắm. - Tôi c̣n nhớ vai Lữ Bố do Phùng Há đóng đó hay thiệt. Hồi đó coi c̣n mê man luôn. Bây chừ chắc Phùng Há đă già rồi. - Dạ, thưa cụ, những nghệ sĩ lăo thành như Phùng Há, Năm Châu, Ba Vân bây giờ đă già rồi, nhưng cũng c̣n khỏe, không đến nỗi. Một số c̣n sống, một số khác chết hoặc biệt tăm tích không c̣n thấy xuất hiện trên sân khấu nữa. Ông ngoại gật gù : - Thời vàng son sắp hết rồi. D́ Hạnh thấy mọi người mê mải góp chuyện, phải nhắc khéo : - Quư bạn để mấy cái bánh lá chả tôm của d́ cháu tui khóc lóc năy chừ đó. Cả bọn cười x̣a, vui vẻ ăn uống. Hoàng gắp cho Thùy Linh từng miếng chả tôm lớn một cách âu yếm. Đối diện, Phượng ngồi nghẹn ngào. Minh ngồi cạnh mỉm cười tinh quái. Chỉ một thoáng, Minh hiểu hết, chàng thấy tội nghiệp cho cô bạn hiền lành. Nhưng đồng thời một nỗi buồn nhè nhẹ len vào hồn chàng. Minh nói nhỏ : - Phượng ăn đi chứ. Phượng giật ḿnh cúi xuống tô bún c̣n nguyên : - Vâng, làm bếp phát ngấy ăn không được. Linh cũng cười nói : - Đàn bà lỗ lă vậy đó, làm nhọc mà đến khi ăn lại không thấy ngon. Phải không anh Hoàng ? Hoàng cười nh́n Phượng : - Phượng không ăn để nhường khách đấy. Phượng cũng cười gượng. Câu chuyện của ông ngoại, bà ngoại, d́ Hạnh, ông Long chợt vỡ lên tiếng cười lớn. Ông Long trông chừng hợp với ngoại lắm. Phượng nh́n d́ Hạnh nháy mắt, d́ đỏ mặt tránh né, vờ chăm chú gắp một miếng chả hồng. Khi bữa ăn xong, th́ trăng cũng đă lên. Ngoài vườn sáng mát. Ông Long đề nghị ra vườn ngồi uống trà tráng miệng để chị bếp dọn dẹp. Ông ngoại, bà ngoại kiếu từ về pḥng để mọi người nói chuyện tự do. Phượng phụ với chị bếp dọn dẹp. Khi quay trở lại pḥng khách, mọi người đă ra vườn. Phượng hối hả ra theo. Chiếc bàn tṛn vắng bóng Linh và Hoàng. Phượng có cảm giác như ai vừa phủ một tấm vải đen trong đầu. Nàng ṿng bên hông vườn giả vờ đi đến giếng nước. Dưới gốc ngọc lan đằng kia, Phượng thấy thấp thoáng hai bóng người đang đứng sát vào nhau. Thế thôi, và Phượng không thấy ǵ nữa. Gầu nước trên tay thả lỏng dây nửa chừng rơi xuống giếng vang lên một tiếng đục trầm. - Ủa, sao Phượng không vào uống trà ? Phượng đang múc nước à ? Để tôi giúp một tay. Phượng không trả lời Minh. Hai giọt nước mắt rưng rưng chực vỡ ào xuống má. - Sao, gầu rớt xuống giếng rồi à ? Mà… Minh im lặng. Dưới ánh trăng, chàng thấy rơ đôi mắt Phượng long lanh sũng nước. Phượng khóc. Minh im lặng một giây, ḷng chùng hẳn xuống. Chàng đưa mắt nh́n quanh. Hai bóng người… Minh chợt hiểu… - Xin lỗi Phượng, Minh không… - Không có ǵ. Phượng chớp mắt và hai giọt nước mắt trào ra chảy dài trên má. Phượng quay mặt sang phía kia để giấu mặt và tránh đôi mắt soi mói của Minh. Minh ngần ngừ một chút rồi nói : - Nếu Phượng không giận, tôi được phép hỏi Phượng là tại sao Phượng buồn đến khóc vậy ? Phượng quay phắt lại : - Không, không bao giờ Phượng khóc cả. Phượng nói như tự nói với chính ḿnh. Nhưng mặt Phượng là một tương phản. Nước mắt ràn rụa loang loáng dưới ánh trăng. - Chắc Phượng khó chịu v́ cái tính tọc mạch của tôi chứ ǵ ? Phượng kêu lên và vỡ cười : - Trời ơi, anh mà làm Phượng buồn, Phượng khóc được hở ? Phượng khóc hồi nào, vui muốn chết. Nước mắt Phượng lại trào ra. Minh ái ngại nhỏ giọng : - Ừ, th́ Phượng không khóc. Nhưng Minh hỏi thật Phượng, có phải chính Hoàng và cô Linh làm Phượng buồn phải không ? Phượng lắc đầu nhưng không nói được tiếng nào. Minh tiếp : - Thật t́nh mà nói, Phượng, và cả chúng ta nữa, không hợp với lối sống của họ đâu. Họ nghệ sĩ và tự nhiên quá. Và như thế dễ làm chúng ta đau ḷng, khó chịu. - Anh dỗ Phượng đấy à ? Nhưng… Phượng thấy chán cảnh sống b́nh lặng này quá anh Minh ạ. Minh nghiêm trang như một người anh khuyên bảo em : - Phượng chỉ ở đây có hai tuần mà. Phượng lắc đầu : - Phượng lỡ nói ngoại viết thư xin ba me ở đây hết mùa hè rồi. Đổi ư ngoại chửi chết. C̣n ở lại, Phượng sẽ tiêu phí th́ giờ vào việc ǵ đây ? - À, hay là Phượng kiếm một việc làm nào nhẹ để lấp đầy chỗ trống nhàm chán và quên bớt những buồn bực. Để ngày mai, tôi để ư giúp Phượng xem, ví dụ như kèm trẻ chẳng hạn… Phượng liếc về phía gốc ngọc lan, hai bóng người đă rời chỗ từ lúc nào. Phượng nghe thoáng tiếng cười ṛn của Linh vọng từ chỗ d́ Hạnh và mấy người kia ngồi. Trăng giải trên những lá mướt rượt. Gió đêm mơn man xua hơi nước từ dưới giếng bốc lên mát rượi. Minh nhỏ nhẹ : - Ḿnh đi vào trong đi Phượng.
|