Thùy An & Kim Hài

 

NẮNG LỤA

 

 

CHƯƠNG III

 

- Thưa cô tủ lạnh hỏng rồi.

Đang dùng điểm tâm trong pḥng, d́ Hạnh đứng bật dậy khi nghe tiếng bà bếp vọng lên từ nhà sau. D́ đặt mạnh chiếc th́a xuống bàn, giọng bực tức :  

- Thật là xui xẻo, tủ lạnh ǵ mà cứ hư măi hư hoài. Nay sửa mai sửa, tiền mô mà chịu cho xuể.

Bà bếp ló mặt vào pḥng :

- Thưa cô, cái tủ lạnh này cũ quá rồi, tôi sợ lần này không tiệm nào chịu sửa nữa mô.

Phượng xen vào :

- Để cháu xem lại coi, biết đâu c̣n nhờ ai giúp được.  

Bà bếp nh́n Phượng không nói ǵ thêm, c̣n d́ Hạnh th́ có vẻ lo âu :  

- Lúc ni vật giá quá mắc mỏ, lại không dư tiền để mua một cái mới, nghĩ mà buồn.

Phượng không biết nói câu ǵ để an ủi d́ Hạnh, đành cắm cúi ăn cho xong bữa điểm tâm. 

- Cháu đă đi thăm cậu Hoàng chưa ?

- Dạ chưa, nhưng anh Minh đă vào nhà thương thăm Hoàng đêm hôm qua. Hoàng bị thương nhẹ gần mắt…

 

Phượng nghĩ đến tai nạn xảy ra chiều hôm qua, viên đá to bọn trẻ nghịch ngợm đặt trên đường đă làm tay lái Hoàng lạc hướng, chiếc xe lạng đi và đâm sầm vào lề với một tốc độ ghê hồn. Nhưng may thay, Hoàng và Linh đều bị hất tung vào phía trong lề. Linh bị thương nhẹ hơn, đầu gối chỉ lóc một miếng da mỏng.  

Tiếng d́ Hạnh lẩm bẩm : 

- Bị thương gần mắt à, liệu có can chi không Phượng ?

Phượng trở về thực tế :  

- Bác sĩ bảo khi lành hẳn th́ chỉ c̣n một vết sẹo rất nhỏ, không đáng chú ư bao nhiêu.

- May cho cậu Hoàng quá. Bộ mặt làm ăn mà lănh sẹo th́ thà chết sướng hơn.  

- Nghe anh Minh nói th́ Hoàng lo ngại cho đôi mắt lắm, anh cứ hỏi đi hỏi lại hoài một câu “mắt tôi có bị mù không ?”  

- Cậu Hoàng lo như vậy là phải. C̣n Linh th́ can chi không cháu ?  

Phượng nói nhanh :  

- Linh bị thương nhẹ thôi, nhưng khi ngă xuống, Linh không để ư ǵ đến ḿnh mà chỉ nghĩ đến Hoàng thôi. Chính Linh cũng theo xe cứu thương đưa Hoàng vào nhà thương…  

Phượng chợt ngừng bặt. Nàng tự thẹn cho chính ḿnh. Phượng không hiểu tại sao nàng lại luôn luôn nghĩ xấu về Linh, người bạn gái mới quen nhưng đầy thiện cảm với nàng. Phải chăng Phượng c̣n yêu Hoàng và ḷng hờn ghen đă khiến nàng trở nên ích kỷ ? Phượng gục đầu xuống bàn, miên man suy nghĩ…  

- Có chuyện ǵ mà Phượng có vẻ buồn vậy ? 

Tiếng Minh vang sau lưng khiến Phượng giật ḿnh quay lại : 

- Sao hôm nay anh Minh thức dậy sớm thế ? 

- Thôi Phượng ơi, đừng chọc quê Minh nữa. Hôm qua đi thăm Hoàng về, Minh c̣n phải soạn bài nên sáng nay mới dậy muộn đấy chứ.  

Phượng định trêu anh chàng thêm một câu nữa, nhưng d́ Hạnh đă xen vào :  

- Rứa, việc của Minh bao giờ mới rồi ?  

- Dạ sang năm. 

Phượng nh́n Minh ḍ hỏi : 

- Như vậy, sang năm anh mới trở về Saigon ?

Minh gật đầu. Phượng định nói tiếp “sao lâu vậy ?” nhưng nàng đă kịp thời ngưng được. Phượng cười thầm, nàng cũng không hiểu tại sao mấy lúc sau nầy, nàng bắt đầu để ư đến công việc học hành, thời gian đi về của Minh. Nàng cảm thấy dễ chịu trong những lần tiếp xúc với Minh, trong những câu chuyện vui ṛn tan như pháo tết và kể cả những lần tranh luận sôi nổi, lư lẽ của Minh đưa ra dù làm Phượng bất b́nh v́ tự ái, nhưng nàng không khỏi cảm phục v́ tính thẳng thắn và cương trực của anh. Có lẽ nên sống thật vui với Minh một vài tuần nữa để đền bù lại những hững hờ lănh đạm của ḿnh lần gặp Minh đầu tiên trên máy bay, Phượng thầm nhủ, nàng nhớ lại tất cả những sự kiện đă và đang xảy ra giữa nàng và Minh. Phượng mỉm cười một ḿnh.

 

*

 

Buổi tối thật êm ả, trời trong vắt không một gợn mây. Ánh trăng thượng tuần chênh chếch soi ánh sáng sữa non bàng bạc trên tàng cây nhăn lồng, vẽ hàng ngàn bóng lá lung linh trên mặt sân sỏi trắng. Phượng ngồi trên ghế xích đu, đong đưa đôi chân theo một điệu nhạc từ máy thu thanh vườn nhà bên cạnh vọng sang. Minh và d́ Hạnh ngồi trên hai chiếc ghế bên cạnh, mỗi người theo đuổi một ư riêng. Phượng bỗng hỏi d́ Hạnh :  

- D́ Hạnh ơi, nhăn vườn ḿnh đă ăn được chưa d́ nhỉ ?

D́ Hạnh quay qua cô gái :  

- Cũng sắp rồi cháu. Hết tuần nầy các bạn hàng đến bẻ.  

Phượng chép môi :

- Chao ôi, sao tự nhiên cháu bỗng thấy thèm chi lạ, một trái nhăn tṛn to, cơm đầy trắng và cái hạt nhỏ đen như mắt em bé lên ba.

Minh cười góp chuyện :  

- Phượng th́ lúc nào cũng mơ cũng ước. Trí tưởng tượng của dồi dào “can không nổi”.

D́ Hạnh nh́n Phượng rồi quay sang Minh : 

- Phượng nó nghĩ như vậy có ǵ mà mơ mộng cậu Minh. Nhăn vườn này ngon nhất Huế đó nghe. Thiên hạ giành nhau mua như gạo cát ấy.

Minh suưt xoa :  

- Chà, nghe nói phát thèm. 

Phượng nguưt Minh :  

- Cái đó đă hẳn. Vậy mà chỉ chực trêu người ta.  

Không gian về khuya càng thanh thoát, bầy ve sầu tháng hạ chợt cất cao lời ca. Âm thanh rền rĩ xoáy xoay màn đêm. Phượng chợt cảm xúc, một dĩ văng xa xôi vời vợi, mơ hồ trong tâm tưởng, lâng lâng trong tiềm thức, bỗng trở về với nàng thật rơ ràng không tưởng. 

H́nh ảnh cô bé con tóc thắt bím, mỗi buổi tối mùa hạ trong vườn nhà ngoại đi theo các anh chị lớn soi đèn t́m bắt những chú ve sầu vừa lột vỏ, như hiện ra trước mắt Phượng. Niềm vui tuổi thơ của nàng gói trọn trong khung trời nầy, dưới tàng cây nầy, trên từng chồi non bụi cỏ. Niềm vui của Phượng là hồn trẻ thơ rộn ràng giữa khí trời trong mát, là nh́n những thân ve nhỏ mềm màu xanh như lá non run rẩy giữa ḷng bàn tay khép nhẹ. Phượng c̣n nhớ thật rơ, ngày xưa nàng đă kiên nhẫn ngồi hàng giờ trước bàn để nh́n một chú ve đang biến đổi từ trạng thái yếu mềm sang cứng cát. Màu xanh chuyển sang màu nâu đen liên tục lạ thường, đôi cánh ướt nhẹp nằm sát ḿnh được khí trời hong khô, những đường gân cứng dần, và cuối cùng đập mạnh trên nền gỗ cùng tiếng kêu đầu tiên cất lên chói tai. Chú ve nhỏ bay một ṿng trong pḥng rồi thẳng đường chao ra cửa sổ. Phượng không giữ lại, Phượng không nuối tiếc, nàng có cảm tưởng, trong “bản hợp xướng” rả rích cuối vườn có thêm một tiếng ca đang góp vào.  

D́ Hạnh đă rời chỗ ngồi đi vào nhà trong. Tiếng Minh hỏi làm Phượng giật ḿnh : 

- Phượng thấy thế nào về d́ Hạnh ? 

- Ô, Phượng… Phượng khó trả lời quá đi.  

Minh tiếp :  

- Khoảng mấy ngày nay, Minh thấy d́ Hạnh có vẻ mệt mỏi và buồn chán.

Phượng lắc đầu :  

- Phượng… Phượng không có ư kiến.  

Phượng muốn quên. Nàng không thích ai nhắc đến chuyện cũ, nàng đă từng nghĩ xấu về d́ Hạnh và hiện giờ nàng đang ân hận vô cùng. Giọng Minh vẫn đều đều bên tai :  

- Minh biết Phượng đang hối hận về chuyện d́ Hạnh và hôm nay Minh muốn giúp Phượng chuộc lại lỗi lầm cũ. 

- Chuộc lại… – Phượng nh́n Minh nghi ngờ – … bằng cách nào ? H́nh như anh sắp nói với Phượng một chuyện ǵ quan trọng lắm ?

- Phải, Minh muốn nói đến một người suốt đời hy sinh cho hạnh phúc kẻ khác, và hiện giờ vẫn c̣n tiếp tục hy sinh một cách oan uổng v́ một lư do không đâu. 

- Anh nói ǵ Phượng chưa được rơ ?  

Minh im lặng, anh nh́n chăm chú vào khoảng tối trước mặt, tay gơ nhịp vào thành ghế. Trông anh bây giờ như một vị luật sư trước ṭa đang sửa soạn lời để căi cho một vụ án quan trọng. Phương nghe hơi khó thở, nàng chờ đợi ở Minh một lời nói, không biết câu chuyện liên quan ǵ đến nàng không ?  

- Phượng à, trưa nay Minh có gặp d́ Hạnh ở phố Trần Hưng Đạo – Phượng nh́n sang Minh – Anh tiếp : D́ đang hỏi giá một cái tủ lạnh.  

Phượng nối lời :  

- À, d́ Hạnh muốn mua một cái mới đấy mà, chiếc tủ cũ đă hỏng không sửa được nữa.

Giọng Minh trầm ngâm : 

- Chưa bao giờ, kể từ ngày quen d́ Hạnh, Minh thấy d́ có vẻ buồn nản đến thế. D́ bực ḿnh v́ giá cao, điều đó công nhận. Nhưng đằng này lại khác, d́ tỏ ra bất măn thật sự qua hành vi và lời nói của d́ lúc đó.

Phượng nhíu mày. Nàng hỏi Minh : 

- D́ đă nói thế nào ?  

Minh chưa trả lời vội, anh lặng lẽ nh́n Phượng trong khi nàng cúi đầu nghĩ ngợi. Một cảm xúc nào đó vừa dấy lên giữa tâm hồn, nàng đă hiểu lờ mờ câu chuyện. Chắc d́ Hạnh đang nhận thức được sự thiệt tḥi của một cô gái suốt nửa đời người giam ḿnh trong bốn bức tường lễ giáo, giữa thành phố cổ kính, chưa bao giờ đối diện được niềm cô đơn trong chính ḿnh. Phép lạ nào đă hiện đến xua tan lớp mây mù đang bao phủ quanh d́ ?

- D́ Hanh đă khuyên Minh là đừng bao giờ chịu nhẫn nhục chấp nhận đời sống b́nh lặng đóng khung trong bất cứ phạm vi nào. Tất cả sẽ giết chết đời sống tinh thần của ḿnh nếu ḿnh cho những thứ vừa kể là những điều phải hy sinh, nhận chịu để giữ cho riêng bản thân và gia đ́nh một danh giá, một cuộc sống thanh cao giả tạo.  

Phượng chống tay vào cằm, nh́n lên khung trời đầy sao :

- Vậy là… D́ Hạnh cho rằng hơn ba mươi năm sống tận tụy bên cha mẹ giữa con phố u buồn này là uổng phí cả cuộc đời ư ?  

- Phượng nghĩ vậy chưa đủ.

Phượng thắc mắc :

- Th́ anh nói rơ ra đi. Thú thật, Phượng chưa hiểu tường tận lời d́ Hạnh đă nói với anh.  

Minh nheo mắt cười bí mật :

- Thật ra d́ Hạnh chỉ có ư tưởng đó khi d́ chợt gặp một đối tượng đẹp đẽ mà d́ hằng mơ ước. Dù niềm mơ ước đó như một cơn gió thoảng nhẹ buổi chiều. 

Phượng không giấu được vẻ thắc mắc, nàng lẩm bẩm :

- Phép lạ… phép la… không lẽ là… ông Long ?

Minh reo lên :

- Phượng hay quá. Đúng rồi, này nhé, ông Long đă gửi thư nhiều lần đến d́ Hạnh, ông ta xin d́ hăy suy nghĩ kỹ rồi trả lời dứt khoát lời cầu hôn của ông. H́nh như ông ấy sợ thời gian không c̣n bao lăm nữa.

Phượng ngạc nhiên, nàng chưa tin lời Minh là thật dù nàng đă ân hận v́ ḿnh đă luôn luôn có thành kiến với d́ Hạnh. 

Minh như đoán được cảm nghĩ của Phượng. Anh nói :  

- T́nh yêu đôi khi có một sự nhiệm mầu không tưởng Phượng ạ. Như ông Long và d́ Hạnh đó, họ quen nhau thật nhanh và yêu nhau thật vội, nông nổi c̣n hơn cả tụi ḿnh. T́nh yêu thường làm cho con người trở thành trẻ con. Nhưng… Phượng, câu chuyện quan trọng không phải vấn đề nầy đâu.  

- Ô hay, thế mà Phượng ngỡ… thôi anh đừng ṿng vo tam quốc, nói nhanh lên cho Phượng nghe đi.

- Phượng đă nhận thấy điều này chưa ? Từ ngày Phượng về đây nghỉ hè, Phượng được đầy đủ về mọi mặt, tiền chi phí đó do ba me Phượng gửi ra. C̣n hai ngoại, nếu d́ Hạnh không đi làm th́ lấy tiền đâu mà chi phí trong gia đ́nh. D́ Hạnh là túi tiền của hai ngoại, cho nên sự ly khai của d́ Hạnh rất ảnh hưởng đến đời sống vật chất của hai ngoại. 

- Thôi, Phượng hiểu rồi. Có phải anh muốn đề cập đến miếng đất dư sau vườn, nếu ngoại bán đi th́ mọi việc sẽ được giải quyết êm thấm.  

Minh cười :  

- Đúng như thế. Bé Phượng càng ngày càng thông minh, sắp sửa trở thành người lớn được rồi.

Phượng nguưt dài : 

- Anh Minh cứ trêu Phượng măi. Phượng không thích ai khen Phượng kiểu đó đâu.  

Trong giây phút đó, Phượng cảm thông nỗi lo lắng của người thanh niên vô cùng. Phượng quả là kẻ vô t́nh trước những lo âu của người thân, d́ Hạnh thật đáng thương và Minh quả xứng đáng là người bạn tốt của Phượng. Nàng nghĩ, quen thân với Minh nàng sẽ học được những điều hay ho cùng cái duyên trêu người đặc biệt của anh chàng này.  

Minh chỉ ngồi cười, hai vai rung rung. Phượng thấy anh chàng đoán hiểu ḷng dạ Phượng quá rơ ràng, y như đi guốc trong bụng nàng. Tức thật, có ngày Phượng phải cho anh ta đi tầu bay giấy cho biết thân.  

- Phượng đang t́m cách trả thù Minh đấy phải không ? Thôi mà, chưa phải lúc đâu… chúng ḿnh đang bàn chuyện quan trọng mà.

Phượng giật ḿnh nghĩ thầm. Thật chả có ai lém lỉnh và thông minh như anh chàng này. Minh vẫn nói :  

- Bây giờ nên t́m cách gỡ rối cho d́ Hạnh. 

Phượng nhanh nhẹn tiếp lời Minh : 

- Nghĩa là… xin ngoại bán miếng đất. 

- Nhưng mà… sự quyết định của ngoại quá nghiêm khắc, không ai lay chuyển được.

Chợt như nhớ ra điều ǵ vui vui, Minh hỏi Phượng :

- À, Phượng c̣n nhớ dạo đi lăng Tự Đức không ? Tụi ḿnh đă bàn đến chuyện thuyết phục ông ngoại.  

- Ồ, nghe anh nhắc đến Phượng mới nhớ đó. Không ngờ anh Minh có trí nhớ dai ghê.

- Chuyện ǵ có liên quan đến Phượng, Minh phải ghi nhớ chớ.  

Phượng chợt đỏ mặt, nàng bỏ chạy vào nhà :  

- Không thèm nói chuyện nữa, anh lém lắm. Đồ nịnh đầm không đúng lúc, thật dễ ghét. 

Tiếng Minh gọi theo :

- Khoan, Phượng nè, h́nh phạt chưa lănh, nhớ cho kỹ nghe. 

Phượng muốn dừng lại để đùa Minh một câu, nhưng niềm vui đang dâng lên dào dạt đă khiến nàng thôi không nói. Tâm hồn nàng bỗng lâng lâng, nhẹ nhàng như lớp sương đêm tươi mát quyện khắp tàng cây ngọn cỏ, lan khắp không gian.

 

*

 

- Chiều nay Phượng bận, rất tiếc không đi dạo với Hoàng được.

Hoàng nhíu đôi chân mày, nh́n Phượng ḍ hỏi :

- Phượng bận việc ǵ, hay là… Phượng có hẹn với ai ?  

Phượng tức ra mặt, nàng hơi gắt :  

- Anh ṭ ṃ thế, ừ, Phượng có hẹn đó.  

Hoàng nhếch mép :

- Với anh chàng Minh chớ ǵ ?  

Phượng thản nhiên :  

- Th́ đă sao, anh đâu có quyền.

Hoàng xuống nước năn nỉ : 

- Phượng đừng nên tàn nhẫn với Hoàng như vậy. Hoàng sắp về saigon rồi, Phượng hăy nhín chút th́ giờ đi dạo với Hoàng lần cuối. Hoàng có chuyện quan trọng muốn nói với Phượng.

Phượng nh́n mông lung ra cửa sổ, một chút buồn lắng tự đáy tâm hồn chợt dấy lên, nàng muốn quên đi thật nhanh chóng, thật vội vàng như t́nh cảm đầu đời trao gửi cho Hoàng trong một phút giây không suy tính. Thoáng thấy ánh mắt Hoàng van lơn, khẩn cầu Phượng chán nản tột cùng. Con người đó thật giả dối và suốt cuộc đời chỉ muốn lợi dụng thôi sao ? Phượng không tin, nàng không tin là Hoàng bỗng nhiên lại trở về cùng nàng quá tha thiết như vậy. Không, Hoàng chỉ cần Phượng trong một thời gian nào đó mà thôi, khoảng thời gian ông Long yêu d́ Hạnh, và Phượng là người thường gặp ông Long nhất. Hoàng đang muốn đóng phim trước khi vào Saigon, ông Long đă hứa cho Hoàng đóng một vai trong cuốn phim sắp quay, nhưng sau này th́ ông đă đổi ư v́ tính t́nh của Hoàng. Hoàng không hay biết hoặc Hoàng đă đoán ra nguyên do phần nào nên anh ta nhất định gặp ông Long hỏi cho ra lẽ, nhưng ông Long vẫn cố ư tránh mặt Hoàng. Hoàng quay về với Phượng không ngoài mục đích nhờ Phượng nói với ông Long một tiếng là giúp Hoàng có dịp bước sanh lănh vực điện ảnh, một môi trường mới mẻ mà Hoàng hằng mơ ước từ lâu.

Nắng đă lên cao, nhuộm vàng những cánh hoa sầu đông nhỏ li ti mầu tím nhạt. Ve sầu bắt đầu tấu những điệu buồn rả rích dưới tàng cây nhăn xanh um. Phượng nghĩ đến chùm nhăn trái no tṛn như đầu ngón chân cái, được che giấu trong những mo cau lồng kin mà phát thèm. Nàng đưa tay lên miệng, nàng định nói với Hoàng một điều ǵ, nhưng quên mất.

Giọng Hoàng vẫn khẩn khoản :  

- Phượng. Dù sao th́ Phượng cũng nên nghe chuyện của Hoàng. 

Phượng nh́n vào mắt Hoàng :  

- Lại chuyện Hoàng đóng phim chứ ǵ ? 

Hoàng lắc đầu : 

- Không đâu – Anh ta cúi xuống làm bộ giữ cho giọng nói có vẻ xúc động – Hoàng sắp về Saigon nên muốn dạo chơi với Phượng chiều cuối cùng, có nhiều chuyện vui muốn nói với Phượng. 

Phượng đưa tay vén mái tóc : 

- Phượng lấy làm tiếc, v́ chiều nay, Phượng cũng bận ghê lắm.  

- Hy vọng Phượng nói thật. 

Phượng nghiêm trang :  

- Phượng dối Hoàng làm ǵ. Chiều nay Phượng và ngoại có một vấn đề cần giải quyết dứt khoát càng sớm càng hay. Nếu không Phượng sẽ ân hận suốt đời. 

Hoàng ṭ ṃ : 

- Chuyện ǵ mà quan trọng vậy ?  

- Chuyện của gia đ́nh Phượng, Hoàng không nên biết làm ǵ.  

Câu nói như giáng xuống đầu Hoàng một sự dứt khoát. Hoàng hơi ngượng, anh ta đứng dậy : 

- Xin lỗi Phượng, thôi Hoàng về. Hy vọng gặp lại Phượng.  

Nh́n theo dáng Hoàng khuất sau hàng chè tàu ngoài ngơ, Phượng chợt xót xa âm thầm. Dù sao h́nh bóng Hoàng vẫn c̣n ghi dấu trong tim, dù có phai mờ đi nữa, th́ gương mặt đó, nụ cười đó vẫn hoài hoài gợi cho Phượng nhớ đến những kỷ niệm thật êm đềm của tuổi hoa niên. Thuở đầu tiên, con tim cô gái nhỏ rung động thật sự bởi một ánh mắt vô t́nh trao gửi, một lời nói dịu nhẹ ân cần. Phượng đă liều lĩnh đi t́m Hoàng bất cứ nơi nào dù chỗ đó rất xa Saigon. Huế nên thơ, Huế cổ kính, Phượng không ngờ cũng chính nơi này, nàng đă gặp một thất bại lớn lao khi vừa chập chững bước vào ngưỡng cửa t́nh yêu. Nàng cảm thấy hổ thẹn và phũ phàng quá sức. Đă từ lâu, Phượng vẫn thầm nhủ với lương tâm, quên Hoàng đi, quên Hoàng đi. Dù thật cố gắng, dù thật khó khăn, nhưng Phượng tin rằng thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu xoa dịu các vết thương đau. Hoàng đi rồi, Hoàng thật sự bước ra khỏi cuộc đời nàng như một cơn lốc xoáy, cuốn theo những mộng mơ tuyệt vời của người con gái nhỏ, để rồi từ đây, những nghi ngờ, những do dự bắt đầu làm vẩn đục một tâm hồn thôi hết vô tư. Phượng không biết ḿnh nên buồn hay vui, bao nhiêu ư tưởng lẫn lộn quay cuồng trong đầu óc. Nàng nghĩ đến Minh, anh chàng hơi lém, nhưng thật thà trực tính. Hiện giờ, bên cạnh nàng, Minh là người có thể an ủi và hiểu được ḷng nàng nhất. Minh đă khuyên nàng nhiều chuyện hợp lư, đă giải quyết dùm nàng nhiều vấn đề phức tạp. Phượng cảm thấy hối hận v́ trong lần đầu tiên gặp gỡ, nàng đă tỏ ra không mấy cảm t́nh với Minh.

 

*

 

- Ngoại ơi, chiều nay trời đẹp quá, ngoại đi chùa Thiên Mụ ngắm cảnh với cháu đi.  

Ông ngoại đang vấn điếu thuốc, ngước lên nh́n đứa cháu nhỏ : 

- Ôi chao, ngoại già rồi, non nớt chi mà đi ngắm cảnh ni cảnh tê. Cháu rủ người khác đi đi, đi với ngoại chán lắm, ngoại hay lẩm cẩm, cứ kể hai ba lần một chuyện cũ.  

Phượng nũng nịu : 

- Nhưng cháu thích đi dạo với ngoại cơ. Hai tháng rồi, cháu chưa được ngoại dẫn đi chơi.  

Ông ngoại đốt điếu thuốc, rít một hơi dài, mắt ngắm Phượng âu yếm, ông bảo :  

- Ừ th́ đi, con ni lớn đầu rồi mà c̣n làm nớt quá tay.  

Phượng cười ḍn thích thú, nàng chạy lên lầu :  

- Ngoại chờ con thay quần áo chút nha.

Hai ông cháu xuống xe Văn Thánh, tạt vào hàng bánh bèo dưới dốc lên chùa Thiên Mụ. Phượng nh́n bà hàng chế nước mắm vào chiếc tô giữa bàn một cách chăm chú. 

Ông ngoại hỏi : 

- Cháu ăn bánh bèo Huế lần mô chưa ?  

Mắt Phượng vẫn không rời những khoanh ớt tṛn đỏ thắm dính những hột trắng nhỏ nổi lềnh bềnh giữa tô.

- Dạ rồi ngoại, cách đây nửa tháng, cháu có đi ăn với d́ Hạnh ở Ngự B́nh.

Ngoại ngạc nhiên :  

- Ngoại thấy cháu có vẻ lạ lùng lắm.  

Phượng cười x̣a, nàng nh́n ngoại : 

- Ngoại biết tại sao không ?... Tại v́… cháu… đang chảy nước miếng v́ thèm.

Ngoại lắc đầu : 

- Con gái chi mà hư ăn hư uống rứa.  

Phượng cắm cúi ăn một lúc hết mười cái bánh đúc trong những chiếc dĩa sành nhỏ. Nàng ngẩng đầu lên, ông ngoại vẫn chưa ăn miếng nào. Ông đang thẫn thờ nh́n mông lung ra ngoài kia. Nắng chiều đă nhạt, gió hiu hiu lùa vào quán, phất phơ cḥm râu trắng bạc của ngoại. Ông nói với Phượng như đang nói cho chính ông : 

 - Mới có mấy năm mà cảnh vật ở đây đă đổi thay thật nhiều. Ngoại c̣n nhớ dạo trước, ngoại thường thả bộ gần sông một ḿnh hoặc với mấy người bạn để ngắm cảnh hay bàn chuyện thời sự chơi. Đường từ cầu Bạch Hổ qua Phú Xuân, Kim Long mô có lóc chóc như chừ. Thiệt chiến tranh thật tệ hại, tàn phá hết, không chừa một cái chi, từ cảnh sắc đến ḷng người…  

Phượng ngồi yên lặng bên ngoại, nghe những lời nuối tiếc của ngoại mà không nói được câu nào. Cuộc đời của nàng vô tư quá, chưa bao giờ nàng để ư đến một suy tàn nào. Sự suy tàn của một phong cảnh, một thành phố vẫn không gợi lên được trong ḷng Phượng một nỗi buồn nào đáng kể. Ngay từ lúc đầu tiên nàng đặt chân vào Đại Nội, triều đại nguy nga ngày tháng trước giờ ẩm mốc rêu phong, d́ Hạnh đă chỉ những vết loang lổ trên tường mà nói với Phượng : “Chiến tranh đó Phượng, hồi tết Mậu Thân, ở đây tan nát hết, sự trùng tu vẫn không sao tạo lại được nét cổ kính ngàn xưa”. Phượng thấy d́ Hạnh rưng rưng nước mắt. Nàng chỉ buồn theo d́ Hạnh trong giây phút đó mà thôi, nàng quên rất nhanh. Có buồn chăng là nàng chỉ biết buồn riêng tư, buồn v́ chút tự ái chưa thỏa măn, buồn v́ sự thờ ơ lănh đạm của Hoàng.  

- Phượng, cháu có khi mô nghe nói đến Phú Xuân và Kim Long chưa ? 

- Dạ cháu có biết qua trong sách sử. Đó là hai thôn nhỏ, nơi cư trú của nhà Nguyễn.  

Phượng lấy làm hổ thẹn v́ sự hiểu biết của nàng quá nông cạn. Nghe ngoại kể lại lịch sử, nếp sống và phong tục của hai thôn nói trên, Phượng cũng đủ tưởng tượng được những tháng ngày ngoại sinh sống ở hai ngôi làng nhỏ bé này. Ngoại quen thuộc từng bờ cây bụi cỏ, từng con đường ngoằn ngoèo rợp bóng tre xanh. Phượng nghe ngoại kể đến say mê, nàng cảm thấy thương ngoại hơn bao giờ hết và nghĩ đến dự định thuyết phục ngoại của ḿnh. Làm thế nào để thay đổi một dự định sắt đá mà ngoại đă bo bo giữ kỹ trong suốt mấy chục năm nay ? Phượng biết trước rằng, sau cuộc đi dạo này, Phượng sẽ trở thành, hoặc là kẻ đối lập cuối cùng của ngoại, hoặc Phượng vĩnh viễn là kẻ đắc thắng độc nhất. 

Rời khỏi quán hàng, Phượng và ngoại đi dọc theo bờ sông hướng về chùa Thiên Mụ. Nước sông Hương vẫn lặng lờ trôi. Bên kia sông, cây cối xanh um. Phượng nh́n thấy một khoảng trời thật rộng thật bao la bàng bạc những sợi mây trắng đẹp vô ngần. Nàng hỏi ngoại :

- Bên kia là thôn nào vậy ngoại ?  

- Đó là Long Thọ cháu. Cuộc sống bên ấy cũng êm đềm và b́nh yên lắm.  

Hai ông cháu đă đến những bậc thang dẫn lên chùa Thiên Mụ. Phượng nh́n lên, ngọn tháp cao vút đưa hồn Phượng bay cao. Phượng bước lên tầng cấp nhẹ nhàng bằng đôi chân mọc cánh, tâm tư nàng bỗng nhiên thanh thoát lạ thường. Cảnh vật yên tĩnh hiền ḥa, bên tai nàng chỉ c̣n nghe tiếng gió êm lùa kẽ lá, ve vuốt những chùm hoa ngũ sắc đong đưa. Phượng chỉ c̣n thấy riêng ḿnh trong một cơi, giữa những trời nước mênh mông. Trong phút giây, nàng có cảm tưởng linh hồn nàng đang lâng lâng thoát tục. Hoàng hôn đă dần dần nhuộm thẫm không gian vắng lặng. Tiếng ngoại vang lên :

- Tối rồi, về thôi cháu.  

Phượng giật ḿnh, nàng nh́n ngoại : 

- Khoan đă ngoại, cháu muốn ở đây đến tối để nh́n trăng lên trên sông. 

- Cháu thích cảnh chùa Thiên Mụ lắm hả ?

Phượng mơ màng :

- Thiên nhiên đẹp vô cùng. Phải nói là cháu đang mê mới đúng. Cảnh đẹp không thể diễn tả bằng lời. Phải không ngoại ?  

Ngoại thực tế hơn, ông nắm tay Phượng : 

- Ừ, ngoại cũng nghĩ như rứa, nhưng mà về chớ ở nhà đợi cơm.  

Phượng chần chừ hoài không được, đành phụng phịu bước theo chân ngoại.

 

*

 

Phượng thức dậy thật sớm, nàng súc miệng thật nhanh rồi ra vườn t́m ngoại. Suốt đêm hôm qua Phượng không sao chợp mắt được, những lời chuẩn bị nói với ngoại cứ lẩn quẩn hoài trong đầu óc làm Phượng thao thức măi cho đến khi gà gáy sáng. Phượng biết đây là một việc làm táo bạo nhất trong đời mà hậu quả sẽ xảy đến như thế nào Phượng không sao lường trước được. Đàn chim sẻ nhảy nhót trên cành sầu đông, kêu nhau ríu rít. Tia nắng mai đầu tiên lọt qua kẽ lá, vẽ những đường nét lung linh trên nền sân sỏi trắng ngần. Ngoại đang đứng cắt những ngọn lá sâu bên những chậu kiểng đặt trước bể cạn, Phượng ngần ngại bước đến bên ngoại vờ nh́n vào bể xem đàn cá thia tàu. Ngoại xây lại : 

- Phượng đó à, sáng ni dậy sớm rứa cháu ?  

Phượng dạ nhỏ rồi không nói ǵ thêm, trống ngực nàng đánh th́nh th́nh như có ai cầm tim lắc mạnh. Thu hết can đảm, nàng thốt lên :  

- Thưa ngoại…  

Nghe giọng nàng run run, ngoại nhíu mày :  

- Có chuyện chi mà cháu có vẻ hồi hộp rứa ?  

- Dạ cháu có chuyện quan trọng muốn nói với ngoại. 

Nh́n nét mặt nghiêm trọng của Phượng, ông ngoại dừng cắt lá. Ông xếp chiếc kéo nhỏ bỏ vào túi rồi kéo Phượng đến chiếc ghế đặt dưới hàng ba.  

- Có chuyện chi cứ nói cho ngoại nghe đi.  

Phượng ngập ngừng :  

- Thưa ngoại, mấy ngày nay d́ Hạnh của cháu không được khỏe, d́ cháu buồn nản chuyện tương lai của d́ đó ngoại. 

- Cái chi ? Cháu nói rơ thêm đi.

- Thưa ngoại, d́ Hạnh cháu muốn ra riêng.  

Ngoại thoáng giật ḿnh, ông hỏi nhanh :  

- Cháu có điên không ? Không thể có chuyện lạ lùng như rứa.  

- Thưa ngoại, – Phượng nói một hơi – Đó là sự thật. D́ Hạnh đă t́m thấy t́nh yêu và d́ muốn đi đến hôn nhân với người đó. Nhưng d́ đang ngại, nếu d́ cháu ra đi, hai ngoại sẽ nương dựa vào đâu, cháu muốn nói đến vấn đề vật chất thường ngày.  

Ngoại lạnh lùng nh́n đứa cháu nhỏ : 

- Cháu đừng có nói liều, d́ Hạnh của cháu không bao giờ nghĩ đến chuyện lấy chồng. 

Phượng cứng cỏi : 

- Ngoại có chắc như vậy không ? – Nàng ngừng một lúc – Cháu xin lỗi ngoại trước, đáng lẽ ra cháu không nên xen vào chuyện của người lớn. Nhưng từ ngày d́ Hạnh quen ông Long, rồi hai người yêu nhau, cháu sung sướng nhận thấy d́ Hạnh đă t́m được niềm vui trong đời. Rồi, vừa mới đây, ông Long muốn đi đến hôn nhân với d́ Hạnh nhưng d́ cháu vẫn c̣n lưỡng lự. D́ có tâm sự cùng cháu, d́ cháu sợ khi d́ đi theo chồng, hai ngoại sẽ thiếu thốn về vật chất trong tuổi già. Vấn đề sẽ được giải quyết một cách dễ dàng nếu ngoại chịu bán mảnh đất sau vườn. Số tiền thu được sẽ giúp cho hai ngoại dưỡng già trong an nhàn dễ chịu. Theo cháu nghĩ, d́ Hạnh của cháu đă hy sinh tất cả tuổi xuân để lo cho hai ngoại, th́ bây giờ ngoại nên thương d́, cho phép d́ Hạnh được tự do đi đến hôn nhân với người ḿnh yêu, mà trong ḷng không c̣n vướng bận âu lo ǵ cho hai ngoại nữa. 

Phượng nói một hơi dài rồi đứng im, lo ngại, nàng đang đợi phản ứng của ngoại. Không khí ban mai thật trong mát, nhưng Phượng vẫn cảm thấy khó thở, nàng nghe nằng nặng ở ngực. Một phút trôi qua, ngoại chậm răi nói : 

- Cháu cũng biết đó, mảnh đất tổ tiên không thể nào đem bán đi được. Hơn nữa, ngoại không tin là d́ cháu đă cỡ tuổi đó mà c̣n nghĩ đến hôn nhân. Cháu c̣n nhỏ, tâm hồn c̣n nông nổi và bồng bột cháu không hiểu được chuyện người lớn mô. Thôi cháu vào nhà sửa soạn đi làm việc là vừa.  

Phượng tưởng tượng là ngoại sẽ nổi trận lôi đ́nh khi không chấp thuận đề nghị của nàng. Nhưng Phượng đă lầm, ngoại đă luống tuổi, đầy tự kiêu và kinh nghiệm, ông không bao giờ để mất b́nh tĩnh trước một đứa con nít. Rồi như để an ủi đứa cháu gái dễ thương, ngoại vuốt đầu Phượng :  

- Dù răng cũng để ngoại suy nghĩ một thời gian ngắn. Cháu đợi ngoại và đừng suy nghĩ viển vông nữa.  

Câu trấn an sau cùng của ngoại đă tạo trong ḷng Phượng một tia hy vọng nhỏ. Ngoại đă đối xử với nàng thật khôn ngoan. Phượng nghĩ, nếu đặt ḿnh vào địa vị ngoại, khi nghe đứa cháu nhỏ chưa hiểu biết bao nhiêu, đề nghị một chuyện động trời, chắc Phượng sẽ nổi nóng và đuổi nó đi ngay. Nhưng, dù tự an ủi ḿnh thế nào đi nữa, Phượng vẫn cảm thấy thất bại hoàn toàn.

 

*

 

Ngồi bán sách mà tâm trí Phượng để đâu đâu. Sau buổi nói chuyện với ngoại hồi sáng, Phượng đă suy nghĩ thật nhiều. Phượng thấy nàng lớn hơn một chút, những tháng ngày xa gia đ́nh đă làm cho Phượng khôn lên. Từ trước đến nay, Phượng vẫn ăn ngủ trong vô tư thanh thản, ai sống chết mặc ai. Nhưng bây giờ Phượng mới hiểu rơ thế nào là những khó khăn trong cuộc tranh sống ở đời. Ư thức đó lóe lên trong trí óc qua những lần nói chuyện với Minh, với những khách hàng, hằng ngày ra vào tấp nập. Phượng không c̣n xem hai ngoại và d́ Hạnh là những người thuộc thế hệ cũ nữa. Phượng ân hận v́ hành động bồng bột của nàng đối với ông ngoại, đồng thời nàng cũng cảm thông sâu xa nỗi thất vọng trước một tương lai không lối thoát của d́ Hạnh. Phượng cảm thấy, đời sống nàng bây giờ đă liên hệ mật thiết với gia đ́nh ngoại.  

Buổi chiều, gặp Minh trong vườn, Phượng báo tin :

- Thất bại rồi, Phượng đă cố gắng hết sức, nhưng đâu vẫn hoàn đó. Ông ngoại nhất định không chịu. 

Minh an ủi :  

- Đừng vội thất vọng sớm thế. Có thể ngoại sẽ suy nghĩ lại và thay đổi ư kiến.  

Phượng ngắt một lá non tung lên trời :

- Ngoại cũng hứa với Phượng là để ngoại suy nghĩ lại, nhưng Phượng cũng không hy vọng ǵ đâu.

Minh đề nghị :  

- Thấy Phượng đang buồn, Minh muốn mời Phượng đi ăn bún ḅ mụ Rớt. Chúng ḿnh có th́ giờ nói chuyện nhiều hơn.

Phượng gật đầu :

- Để Phượng vào xin phép. Tối nay khỏi ăn cơm nhà.  

Thế là tối hôm đó, Phượng và Minh đi ăn cơm ở ngoài lần đầu tiên, hai người cảm thấy gần nhau và thân nhau hơn. 

Những ngày tiếp theo thật buồn nản, Phượng đến tiệm sách từ sáng sớm và chiều về thật muộn. Nàng tránh tất cả mọi người trong nhà, trừ Minh. Ông ngoại càng tỏ ra ít nói. Sự im lặng đó làm bầu không khí trong nhà càng khó thở. Không ai đoán biết ông đang nghĩ ǵ về câu chuyện vừa qua. Phượng chỉ c̣n biết bàn chuyện với Minh, nhưng Minh th́ bận việc luôn, anh chàng suốt ngày loay hoay bên chiếc bàn vẽ và chồng sách vở cao ngất. D́ Hạnh th́ bắt đầu thu ḿnh nhỏ mọn trong cuộc sống riêng tư. Ngoài hai bữa cơm trưa và tối, d́ nằm hoài trong pḥng. Thỉnh thoảng, cách vài ngày d́ lại nhận được một điện tín từ Saigon . Nội dung ra sao chỉ có trời và d́ biết, cả đến Phượng, d́ cũng không muốn hở lời. “Thật là một tuần lễ tang tóc” Phượng thường nghĩ thế mỗi khi lên giường ngủ. Cũng trong thời gian này, nàng nhận được thư ba me báo tin cho nàng hay, khoảng tháng chín, ông bà sẽ trở lại Saigon . Đồng thời, hai ngoại cũng nhận được bưu phiếu 50.000 đồng của me nàng gởi ra mua cái tủ lạnh mới thay thế cái tủ đă hỏng. Nhân dịp này, Phượng nói với d́ Hạnh :  

- D́ Hạnh, nếu d́ cần, cháu sẽ xin ba me gởi chút ít tiền cho gia đ́nh ngoại trong lúc này. 

D́ Hạnh lắc đầu :

- Ba me cháu đă giúp đỡ d́ quá nhiều rồi, d́ không dám…  

Ngưng một lát nén tiếng thở dài, d́ Hạnh tiếp :  

- Nếu ông ngoại biết nghĩ mà thương d́ một chút, th́ mọi chuyện đâu có rắc rối như ri. 

Phượng cảm thấy thương d́ Hạnh không tả, những ngày xanh ngọc ngà của thời con gái đă trôi qua b́nh lặng trên mái tóc d́, trên gương mặt d́, cho làn môi phai thắm, cho đôi má thôi hồng. Những nếp nhăn, trông khô khan cằn cỗi đă thoáng hiện trên vầng trán trắng nuột của d́, trên những ngón tay suông đuột thẫn thờ mỗi chiều d́ tựa cửa nh́n lá soan rơi. Phượng muốn sà vào ḷng d́, ôm lấy gương mặt đă một thời xuân sắc đó, để nói lên một lời an ủi tŕu mến nhất. Nhưng d́ Hạnh đă quay đi, những bước chân bước nhẹ lên thang gác, chậm chạp như nỗi chán chường suốt kiếp vương mang.  

Phượng đi ngang pḥng hai ngoại, có tiếng bàn luận giữa ông bà vang ra khiến Phượng ṭ ṃ dừng chân bên cửa lắng tai nghe.  

Tiếng ông ngoại :  

- Tôi đă suy nghĩ kỹ lắm rồi. Tôi có lỗi với con Hạnh nhiều lắm. Dù sao th́ tôi và bà cũng không có quyền ngăn cản cuộc hôn nhân của nó và ông Long. Rứa th́… theo ư bà, có nên nghe theo lời con Phượng không ? 

Phượng nhắm nghiền đôi mắt, hồi hộp đến ngưng thở. Lời bà ngoại :  

- Tôi và tất cả mọi người trong nhà này đều đồng ư với con Phượng từ lâu. Chỉ c̣n một ḿnh ông, cứ bo bo giữ lấy một quan niệm cổ hủ. Tôi với ông cũng gần đất xa trời, tranh giữ mà làm chi nữa. Tốt nhứt là ḿnh bán quách miếng đất đó đi, lấy tiền nuôi thân trong tuổi già. Để cho con Hạnh được rảnh tâm trí đi theo chồng, t́m lấy hạnh phúc riêng tư của nó.  

Giọng ông ngoại hơi xúc động : 

- Thôi bà đừng trách tôi nữa. Tôi sẽ nghe theo lời cháu Phượng bán mảnh đất đó.  

Phượng thở ra một cái thật mạnh, tay chận lên ngực đè nén sự xúc động mănh liệt. Hai ngoại Phượng tiếp tục nói chuyện vui vẻ, đến khi hai ông bà rủ nhau ra vườn xem lại mảnh đất, Phượng mới hoàn hồn chạy thẳng lên gác. Phượng sung sướng quá, nàng đă đắc thắng vẻ vang, sau hơn một tuần lễ thấp thỏm lo âu. Phượng nghĩ giá ông ngoại quyết định sớm hơn một chút nữa, nàng đỡ phải đau tim hơn. Ông ngoại thật ác ghê. Phượng nhí nhảnh chạy đến trước tấm gương, soi mặt vào trong đó và mỉm cười với chính ḿnh. Nàng nhận thấy một quầng đen viền nhẹ trên mí mắt, hậu quả của những đêm dài mất ngủ v́ âu lo. Chưa bao giờ Phượng thấy khoan khoái bằng lúc này, nàng hát lên nho nhỏ : “Trời hồng tươi gió theo mây đến phương trời, về muôn nơi, lướt trên gịng nước trôi. Mùa hè ơi… “

 

Buổi trưa hôm đó, buổi trưa đáng nhớ nhất trong thời gian Phượng về đây nghỉ hè. Trời nóng như thiêu, ánh nắng chói chang tràn lấp khoảng sân lát sỏi, hơi nóng bừng bừng lùa vào nhà mỗi khi có làn gió nhẹ thổi qua. Trong nhà ngoại, bầu không khí buồn tẻ suốt tuần qua đột nhiên vui hẳn lại. Sự ngột ngạt của thời tiết không át nổi niềm vui tươi đang dâng lên rộn ràng mọi tâm hồn từ già đến trẻ. Bữa cơm thanh đạm nhưng ngon miệng vô cùng. Ngoại đă nh́n Phượng thật lâu đầy âu yếm, rồi mới nói với mọi người :  

- Hôm nay tôi báo tin cho cả nhà được hay, tôi đă bằng ḷng bán mảnh đất sau vườn với giá một triệu rưỡi. Tôi đă thấy rơ ràng, dù sao ḿnh nên thực tế vẫn hơn, vẫn hơn…  

Lời ngoại kéo dài những âm vang như reo đón thơ thới tâm hồn mọi người. Ai nấy cùng thở phào nhẹ nhơm như vừa thoát khỏi một biến cố lớn. Minh và Phượng nh́n nhau mỉm cười sung sướng. Riêng d́ Hạnh, vẻ cảm động c̣n vương trên nét mặt, d́ đứng dậy nói lí nhí đôi lời cám ơn ngoại, rồi vội vàng trở về pḥng. Phượng đoán d́ Hạnh sẽ khóc thật nhiều trên gối, những giọt lệ tràn đầy niềm hân hoan sẽ làm mắt d́ thêm trong, tóc d́ thêm mướt, bởi quyết định hợp lư của ngoại dù sự việc xảy ra hơi chậm.  

Sau bữa ăn, Minh nói với Phượng :  

- Phượng thấy chưa, ông ngoại Phượng đặc biệt thật. Ông quá khôn ngoan khi giải quyết một vấn đề ǵ, ông có cả một chương tŕnh hành động làm sao để người khác khỏi coi thường hành động và quyết định của ông.

Phượng cười nhẹ : 

- Sự thành công hôm nay đáng lẽ ra phải dành cho Minh phần lớn vinh dự. Phượng chỉ là người thi hành kế hoạch mà thôi. 

- Cám ơn Phượng. Dù sao Phượng vẫn là người sứ giả đặc biệt. Không ai thay thế vai tṛ đó được. 

Minh bỗng nháy mắt với Phượng, cô gái quay lại phía sập gụ. Bà ngoại đang ngồi têm trầu, bên cạnh ông ngoại đang nhấm nháp ly rượu cẩm, và d́ Hạnh với vẻ ngập ngừng đáng yêu, d́ ghé ngồi cạnh bà ngoại và cúi đầu nói nhỏ :  

- Thưa ba me, con có chuyện quan trọng muốn thưa với ba me.  

Ông ngoại nh́n thật lâu đứa con gái bằng đôi mắt bao dung :  

- Ba me đă biết, con khỏi thưa. Ba me bằng ḷng chấp nhận cuộc hôn nhân giữa con và ông Long.  

D́ Hạnh bỡ ngỡ trước lời nói của ngoại, nhưng d́ đă hiểu, ba me d́ đă chuẩn bị tất cả cho riêng d́. D́ cảm xúc nắm chặt lấy bàn tay gầy ốm của ngoại, và đột nhiên, d́ ̣a khóc nức nở.

Phượng ríu rít như con chim sơn ca :

- Thưa ngoại, hôm nay ngoại “chịu chơi” nhất nhà. Cháu sẽ mở một bữa tiệc khao ngay tối hôm nay, và do chính cháu đi chợ nấu những món ăn tuyệt cú mèo.

 

*

 

D́ Hạnh đang tươi cười đứng trước gương thử lại mấy chiếc áo cưới vừa lấy ở tiệm về. Phượng bước vào pḥng, tay ôm một bó hồng nhung đỏ thắm. D́ Hạnh quay lại :  

- Phượng, cháu xem có vừa không ?  

Phượng vuốt nhẹ tà áo ài kim tuyến : 

- Vừa vặn quá d́ ạ, đâu, d́ xây lại đàng trước cho cháu xem.  

D́ Hạnh quay qua bên trái rồi qua bên mặt theo lời cô cháu nhỏ. Phượng muốn ôm chầm lấy d́, nói thầm vào tai d́ : D́ ơi, cháu quá sung sướng trước niềm vui đậm đà của d́.

- Hôm nay Phượng hái hoa nhiều rứa ? 

Phượng đến bàn viết cắm hoa vào lọ :  

- Hồng sáng nay nở nhiều lắm d́, vả lại, cháu muốn tự tay cắm vào b́nh hoa pḥng d́ những đóa hoa rực rỡ nhất, lộng lẫy nhất. Cho nên, cháu chỉ chọn toàn hoa mầu đỏ.  

D́ Hạnh hôn nhẹ lên từng cánh hồng c̣n mọng sương đêm : 

- Cám ơn Phượng. Nhưng sao d́ thấy, mầu đỏ có vẻ ḷe loẹt quá, sao Phượng không hái hoa mầu hồng ?  

Phượng nheo mắt :

- Hoa mầu hồng d́ có nhiều rồi, c̣n hái làm chi nữa.  

- Mô ? 

Phượng tinh nghịch :  

- Một vạn cánh hoa mầu hồng đang nở trong tâm hồn d́ đó.  

D́ Hạnh đỏ mặt, đấm thùm thụp vào lưng Phượng :  

- Quỉ nà, quỉ nà. 

Phượng chạy bay xuống gác, cười khúc khích. Nàng nhớ đến câu nói mới đây của ngoại : 

- Thật là tôi không ngờ con Hạnh nó quyết định mau rứa. Quen nhau mới có ba tháng mà đă chấp nhận đi đến hôn nhân. Dù sao th́ chuyện đă rồi, tôi cũng mừng cho nó đă t́m thấy hạnh phúc. 

Những ngày sau này, hai ngoại thường bàn đến lễ cưới của d́ Hạnh sắp đến. Hai ngoại muốn mời ba me Phượng ra Huế dự ngày vui của cô em gái. Riêng d́ Hạnh, d́ muốn tổ chức một lễ cưới thật đơn giản, âm thầm. Chỉ cần mời một số người quen thân là đủ. Phượng cũng đồng ư với d́. Ở tuổi của d́, không cần linh đ́nh trọng thể mà chỉ cần đơn giản tối đa, miễn là hai người trong cuộc biết thương yêu nhau chân thành là quí lắm rồi.

 

*

 

Sáng chủ nhật cuối mùa hè, mưa rơi đằm thắm. Những hạt bụi mưa thật nhỏ bàng bạc không gian, lấp lánh ánh nắng mai rực rỡ như những giọt kim tuyến vương lên hàng cây đầu ngơ. Ngày cưới d́ Hạnh được tổ chức đơn sơ, thân mật. Những nghi lễ miền Huế lần lượt diễn ra trước những câu chúc tụng khách sáo của bà con quyến thuộc. D́ Hạnh duyên dáng trong chiếc áo gấm đỏ, vành khăn vàng màu vua chúa. Bên cạnh, ông Long luộm thuộm trong chiếc áo thụng xanh. Bữa tiệc thịnh soạn được bày ra trước hàng hiên, đèn hoa giăng khắp nơi tưng bừng.  

Phượng cảm thấy bực bội và lúng túng v́ sự hiện diện của Hoàng và Linh luôn luôn ngồi sát bên nhau. Phượng không muốn nh́n Hoàng, nhưng sao đôi mắt nàng cứ hướng về phía đó. Những kỷ niệm đẹp lại tràn về, tràn về như trận cuồng phong, mang đến cho tâm trí Phượng những xáo trộn không lường. 

Minh nói nhỏ bên tai Phượng :

- Hôm nay, Phượng rất đẹp.

Phượng vẫn không nghe ǵ cả. Trước mắt Phượng, chỉ c̣n Hoàng. Những buổi chiều dạo chơi trên đường Trần Quư Cáp, những hôm nào liên hoan dạ vũ, đêm Noel năm xưa Đà Lạt rực rỡ ngàn hoa, tất cả như bừng sống dậy sau bao ngày tắt ngấm giữa đáy hồn Phượng. 

Ngồi bên Phượng, Minh đoán nhận tất cả những biến chuyển trên gương mặt cô bạn gái. Minh chợt buồn và tự ái vẩn vơ, anh định đứng dậy ra khỏi bàn tiệc trở về pḥng vẽ nốt tấm họa. Nhưng nghĩ lại, Minh thấy bất lịch sự, dù sao cũng nên tỏ ra cao thượng một chút. Minh nh́n sang Hoàng, anh chàng đang nói chuyện với Phượng :  

- Ông Long h́nh như không muốn nói chuyện với Hoàng, Phượng có biết v́ lư do ǵ không ? 

Câu hỏi đột ngột làm Phượng quay về thực tế :  

- Không, Phượng không biết ǵ cả.

Phượng bất măn vô cùng. Giây phút nào Hoàng cũng chỉ biết đến ḿnh. Nàng quay sang Minh, Minh đang vờ chăm chú nghe chuyện một người bà con của Phượng, nét mặt hơi buồn. Phượng cảm thấy ân hận v́ năy giờ nàng không nói chuyện với Minh. Chỉ có mỗi ḿnh Minh là biết săn sóc hỏi han đến Phượng mà thôi. Nàng định xin lỗi Minh, nhưng không tiện.

Giọng Hoàng lại lải nhải bên tai :

- Phượng, ngày mai Hoàng có chuyện riêng muốn nói với Phượng. Phượng nên nghĩ đến t́nh bạn mà giúp đỡ Hoàng một lần cuối. Phượng hăy nói với ông Long vài lời về chuyện đóng phim đó.

Phượng mím môi không đáp, tự ái bị tổn thương. Nàng đâm ra thất vọng và hổ thẹn không muốn nh́n mặt ai nữa. Phượng bật đứng dậy và ra khỏi bàn tiệc. Phượng giả vờ nhức đầu và xin phép mọi người trở về pḥng.

 

*

 

Phượng thờ thẫn đếm bước trên con đường sỏi trắng trong vườn. Suốt một đêm không ngủ, tâm trí nàng ngổn ngang trăm mối. Bao nhiêu vui buồn lẫn lộn cùng niềm ân hận không cùng đă làm nàng thao thức măi. Buổi tiệc trưa hôm qua như hiện ra rơ rệt trước mắt, h́nh ảnh Hoàng ngồi thân mật cạnh Linh, gương mặt nghệ sĩ lăng mạn đó đă đóng kịch thật tài với Phượng trong suốt thời gian quen biết. Vậy mà Phượng không nhận ra. Phượng mơ màng dệt mộng với con người tài hoa nhưng giả dối đó. Phượng pha lê hóa cảm t́nh Hoàng dành cho nàng. C̣n đối với Minh, chàng sinh viên đó đă đối đăi rất tốt với Phượng, đă chỉ vẽ cho Phượng nhiều vấn đề liên quan đến học hành, xă hội và những sự giao tiếp ngoài đời. Minh là người bạn tốt, thành thật, tại sao Phượng lại quá xem thường. Những ngày xa Hoàng, Phượng t́m vui bên Minh, nhưng khi Hoàng có mặt, nàng đă vô t́nh quên sự hiện diện của Minh một cách phũ phàng. Phượng cảm thấy ḿnh thấp hèn và bất lịch sự. Nàng quyết định phải t́m đến xin lỗi Minh, rồi xin phép hai ngoại trở lại Saigon sớm chừng nào hay chừng đó. Trong khoảnh khắc, Phượng muốn đi thật xa khỏi thành phố u buồn này, nơi đă ghi vào ḷng Phượng quá nhiều xao động tâm tư. Phượng mang tâm trạng của người vừa đánh mất một vật quí giá ngàn đời không t́m lại được. Đó là tuổi thơ, đó là những chuỗi ngày vô tư nũng nịu bên ba, ṿi quà bên me nhè khóc. Đó là những chuỗi ngày êm đềm cắp sách đến trường vui đùa ríu rít như con chim vành khuyên nhảy nhót trên cành, tà áo trắng trinh nguyên không vương chút sầu lo. Hết tất cả rồi, mất tất cả rồi, bởi tia nh́n Hoàng đă soi, môi cười Minh đă tới. H́nh bóng hai người con trai đó cuốn đến tâm hồn Phượng như một cơn lốc. Gió đă lên, mưa đă xoáy, gịng suối b́nh yên tuổi dại đă bắt đầu gợn sóng lăn tăn.  

D́ Hạnh đă theo chồng rời khỏi gia đ́nh lúc b́nh minh. Họ đang bắt đầu dấn bước phiêu du, cuộc hành tŕnh phải có ít nhất là một lần trong suốt quăng đời ngắn ngủi. Phượng thầm nghĩ : những ngày tháng ra Huế t́m Hoàng và chuốc lấy xót xa, nàng đă đến đích cuối cùng của chuyến phiêu du đầu đời chưa ?  

Phượng chán nản vô cùng, nàng muốn bỏ tất cả để trở vào Saigon ngay. Nhưng dù sao, việc làm cần thiết của Phượng bây giờ là t́m xin lỗi Minh, dù Minh có giận dỗi, có cố t́nh cắt đứt t́nh bạn giữa Minh với nàng, nàng vẫn nhận chịu v́ chính nàng là người lầm lỗi.  

Có tiếng gọi đằng sau :

- Phượng, sáng nay dậy sớm thế ?  

Phượng quay lại. Minh đang ngồi trên cành ổi, tươi cười nh́n xuống Phượng. Nét mặt Minh vẫn b́nh thường vui vẻ : 

- Phượng ơi, đưa tay đón nhé, Minh quăng trái ổi xuống đây.  

Minh vẫn không giận Phượng. Hành động cao thượng và bao dung của Minh khiến Phượng hổ thẹn vô cùng. Nàng thấy khó chịu trong người, nàng nghe xốn xang đôi mắt, nàng muốn mặt đất nứt làm hai và khép nàng vào trong thật lẹ để Minh khỏi phải trông thấy nàng nữa. Quá ân hận, Phượng buông ḿnh xuống chiếc ghế đá giữa vườn và ôm mặt khóc nức nở. 

Có tiếng cành lá xao động, Minh đang leo xuống khỏi cây ổi và tiến đến bên Phượng:

- Ḱa Phượng, Minh đă làm điều ǵ khiến cho Phượng buồn sao ?

Phượng ngẩng lên, nước mắt ràn rụa :  

- Phượng đă có lỗi với Minh thật nhiều, Minh có giận Phượng không ?

Minh ghé ngồi cạnh Phượng. Im lặng một lúc, anh nói :  

- Minh đă hiểu hết rồi, Phượng đừng nói ǵ thêm nữa, nên quên hết đi là hơn.

Phượng lấy tay chùi nước mắt :

- Minh không giận Phượng hả ?

Minh cười : 

- Minh chỉ giận Phượng, nếu Phượng cứ muốn nhắc lại chuyện đă qua.  

Ngưng một lát, Minh tiếp :  

- Phượng c̣n nhớ không, có một lần chúng ḿnh nói chuyện, Phượng đă mắc nợ Minh một h́nh phạt. Bây giờ đă đến lúc Phượng phải trả nợ đấy nhé.

Phượng nghe tiếng Minh cười nhẹ nhàng bên tai. Nắng mai lên cao soi rạng rỡ. mái tóc bồng bềnh, đôi mắt đầm ấm. Phượng có cảm tưởng nàng vừa tỉnh giấc sau một cơn mộng dài khó chịu. Trời đă sáng, bầy chim sẻ trong vườn chuyền nhẩy dưới tàng cây nhăn líu lo đă đánh thức nàng dậy, cho nàng thấy rơ mầu trời xanh cuối hạ, mầu mây trắng đầu thu.

- Bản án của Minh là bắt Phượng phải quên hết chuyện cũ để bắt đầu lại tất cả. 

Phượng ngước lên nh́n Minh, anh chàng vẫn luôn luôn có duyên thật đúng lúc. Trong phút giây, tâm hồn Phượng ấm nồng hẳn lại, nàng không c̣n thấy bơ vơ nữa trên con đường mới mở rộng dẫn đến tương lai.

- Phượng ăn điểm tâm chưa ?  

Phượng cúi đầu :

- Chưa ạ.

- Phượng cho phép Minh được mời Phượng lên phố ăn sáng nhé.

- Phượng c̣n phải đi làm nữa.

Giọng Minh đầm ấm ; 

- Th́ chúng ḿnh đi ăn rồi Minh đưa Phượng đến nhà sách luôn. O K. ?  

Phượng dạ nhỏ, nàng nói :  

- Để Phượng vào nhà thay áo đă nghe Minh. 

Nụ hoa vông vang mới nở xen lối đi mang mầu vàng tươi rực rỡ như ánh nắng mai mùa hạ, soi sáng linh hồn Phượng. Nàng nghe một cung đàn vừa rung nhẹ giữa thâm tâm.

 

KIM HÀI –THÙY AN

 

 

 

Trang Thùy An

art2all.net